Ai cứu mẹ cháu ra khỏi cơn khốn cùng?

Các cô chú kính mến!
Cháu không phải là bạn đọc trung thành của báo Cảnh sát toàn cầu, người không bỏ sót số báo nào là mẹ cháu. Nhưng hôm nay, cháu phải viết email này gửi tới các cô chú, để xin một lời khuyên, vì cháu không biết phải làm gì cho mẹ cháu dừng lại cuộc chơi của mình. Cháu không hiểu vì sao, tuần nào mẹ cháu cũng đọc báo, hiểu rất rõ cái giá của những trò chơi sai lầm, mà lại không chịu rút ra bài học cho mình. Có vẻ như khi đã quá lậm thì mẹ cháu đã không còn là mẹ của ngày xưa nữa.

Mẹ cháu là một ca sỹ nổi tiếng, từ một đoàn ca hát tỉnh nhỏ, sau khi được giải thưởng chuyên nghiệp của Nhà nước, mẹ cháu đã rời khỏi quê nhà, lên thành phố. Tiếng hát khoẻ và cao vút của mẹ cháu lay động trái tim hàng triệu con người. Suốt từ khi cháu mới học lớp một, đi đâu cháu cũng được nghe mọi người chỉ trỏ trầm trồ, đây là con của ngôi sao. Cháu thấy cũng vui, vì cháu nhận ra mẹ cháu rất được yêu mến.

Những buổi đi diễn của mẹ cháu thường được chờ đón, có xe đưa đón luôn. Có những chuyến đi diễn một tuần, có khi hơn. Nhưng tuyệt vời nhất là mỗi khi mẹ đi diễn về thì đầy ắp những món quà, của mẹ mua cũng có mà của khán giả gửi tặng cũng nhiều. Mẹ cháu là một người không đảm đang việc nhà nhưng cũng rất chu toàn. Nghĩa là không hoàn hảo nhưng mẹ cháu rất đáng khâm phục, vì một tinh thần sống mạnh mẽ, chưa bao giờ ngại khó ngại khổ và không bao giờ đầu hàng trước số phận.

Khi cháu lên 10 tuổi, đó là lúc gia đình cháu có sự thay đổi lớn. Mẹ cháu quyết định chia tay bố cháu để về thành phố. Khoảng thời gian 3 tháng là một địa ngục. Cháu lay lắt chạy từ phía bố sang phía mẹ. Bố cháu cục mịch, hay ghen tuông và có khi còn đánh mẹ cháu nữa. Đến mức bố cháu ám ảnh rằng, mẹ cháu đứng hát trên sân khấu thì cũng liếc mắt đưa tình tới một người đàn ông bí ẩn nào đó ở phía dưới. Có lần trước khi mẹ cháu đi diễn, bố cháu đã trói mẹ lại và đánh rất ác, đến mức mặt bầm tím, mẹ cháu phải phủ một lớp phấn rất dày mà khán giả vẫn nhận ra. Mẹ cháu nói với cháu, mẹ xin lỗi con nhưng cuộc sống này giống địa ngục quá mẹ không chịu được. Chúng ta làm lại từ đầu con ạ.

Cháu chưa biết tương lai của mình thế nào. Về sau cháu biết ba tháng dùng dằng đó là để chia tài sản và chờ cho tới lúc cháu nghỉ hè. Chia tài sản, bán nhà và ra đi, cháu và mẹ lên xe về thành phố vào buổi chiều đỏ lửa. Cháu vẫn nhớ ánh mắt đầy giận dữ nhưng cũng pha màu tuyệt vọng của bố cháu khi đó. Cháu thương bố nhiều. Chỉ vì sợ đánh mất người mình yêu ra khỏi vòng tay mà bố cháu phát cuồng. Cuối cùng bố chẳng còn gì cả. Tất nhiên, phải đến giờ cháu mới nghĩ thấu đáo được như thế. Chứ khi ấy, cháu hận bố. Cháu gào khóc và nói, tại vì bố ác quá mà mẹ con mới phải bỏ đi. Bố không thương con… Đến tận bây giờ bố cháu vẫn lầm lì như vậy. Bố cháu nói, rồi lớn lên con sẽ hiểu.

Nhưng khi cháu hiểu được mọi nguồn cơn, khi cháu cần sự giúp đỡ của bố biết bao, thì bố đã không còn nữa. Bố cháu đã chết trên bờ biển Nha Trang, trong một cuộc nhậu tơi bời, khi bạn bè tản ra đi dạo. Không ai biết bố chết vì sao, chỉ biết rằng có một cuộc đời đã gục xuống trên cát, bỏ lại tất cả mọi thứ. Ngày hôm sau, cháu nhận được một bao thư dày đóng kín bố cháu gửi từ trước đó ba ngày. Đó là toàn bộ tài sản bố còn lại được di chúc cho cháu. Và cũng đúng lúc đó, người bên nội báo tin dữ. Cháu không làm chủ được bản thân, đã gào lên giữa đường phố, suýt nữa bị xe tông. Sao mọi thứ không công bằng với cháu, tan vỡ hết cả rồi.

Có lẽ bố cháu quyết định ra đi vì cuộc đời ông quá buồn. Chẳng có niềm vui nào khi người ta không còn gia đình và không có một lý tưởng lớn để theo đuổi. Cháu ôm bình tro của bố cháu gửi lên chùa, hàng tháng vẫn ghé vào hương khói. Những lúc như thế này, cháu thực sự ao ước cái bình tro của bố có thể nói, cháu nên làm gì…

…Mẹ cháu hoà nhập rất nhanh với cuộc sống thành phố. Hàng ngày mẹ đi chợ, nấu ăn và buổi tối thì đi diễn. Có khi đi diễn ở tỉnh xa, cháu phải tự lo việc đi lại học hành. Rồi mẹ mua được nhà, mẹ mở nhà hàng làm ăn. Cuộc sống của cháu có thể nói là dư dả. Mẹ cháu nói, như vậy cũng đủ lắm rồi. Cháu chợt nhận ra, gần 10 năm qua, cháu đã sống chỉ với một mình mẹ.

Cháu là đứa trẻ không đặc biệt, cháu lớn lên như bao người khác và cháu cũng hoà nhập với nhịp sống thành phố rất nhanh. Nhưng cháu lại không thể chia sẻ được cuộc sống của mình với mẹ. Hai mẹ con có lo lắng cho nhau, nhưng trong tâm hồn của mình, thì lại là một khoảng trống người kia không thể thuộc về. Cháu thường hay tự kỷ một mình, suy nghĩ mông lung rất nhiều. Và đúng năm cháu 18 tuổi, cháu nói với mẹ, từ nay cháu sẽ tự quyết định những vấn đề lớn trong cuộc sống. Vì mẹ thì quá bận, mẹ bận ca hát, coi quản nhà hàng và mẹ còn bận yêu đương nữa. Nên con có cuộc sống của riêng mình.

Mẹ cháu thích yêu những chàng trai trẻ, thậm chí có người chỉ hơn cháu vài tuổi thôi. Những mối tình chớp nhoáng, đến rồi đi, lấy của mẹ vợi một ví tiền. Mẹ đau khổ mất một tuần, khóc như con ma nước mắt, sau đó thì ngưng, lại bắt đầu cười ha hả với những chàng trai khác. Cháu thấy điều đó không vui gì. Nhưng nghĩ lại, cũng có lẽ vì đời mẹ quá buồn, mà áp lực sống quá lớn. Phải lo giữ gìn thanh sắc, đi hát phải làm sao khiến người khác cảm động, yêu mến… Nhà hàng cũng phải lo đối ngoại, đối nội, giữ chân khách. Có khi cả tuần mẹ ở quán, ăn ngủ ở đó, tiếp khách quen say bét nhè. Mẹ uống rượu và hút thuốc rất dữ. Cháu có nói mẹ nên bớt lại, nhưng mẹ bỏ ngoài tai. Cháu thấy mẹ ngày một mập lên, và giọng hát kém hay đi. 

Cách đây một năm, vào đúng sinh nhật 19 tuổi của cháu, xảy ra một sự cố khiến cháu buồn vô hạn. Bữa đó cháu tổ chức sinh nhật tại nhà hàng của mẹ, mời chục người bạn thân quen cả mới cả cũ. Một bàn tiệc vui vẻ thôi. Đúng lúc nâng ly mừng sinh nhật thì có một nhóm người đến quán và đòi gặp mẹ cháu. Họ ngồi nói chuyện gì đó, có phần rất căng thẳng. Sau đó đám người kia đã đập phá quán. Phá banh quán xong thì họ bỏ đi.

Cháu không hiểu chuyện gì, nhưng chỉ thấy mẹ cháu ngồi thần một chỗ rồi bật khóc nức nở. Bạn bè cháu giải tán. Cháu ngồi lại với mẹ. Mẹ cháu nói vì để mở mang nhà hàng mà mẹ đi vay nợ người ta. Nhưng giờ nhà hàng làm ăn khó khăn, việc đi hát của mẹ cũng không thuận lợi, rất ít show, nên mẹ chưa lo được đủ tiền trả cho họ, nên họ thuê giang hồ đến quậy phá dằn mặt. Cháu hỏi mẹ nợ bao nhiêu tiền, mẹ cháu nói là 2 tỷ. Cháu choáng váng.

Nhưng cháu chợt nhớ ra tài sản nhà cửa của bố cháu ở Nha Trang, bấy lâu nay vẫn để cho nhà nội dùng làm nơi bán bún cá. Cháu bàn với mẹ bán cái nhà đó, cộng với một miếng đất ở Cam Ranh, như vậy là cũng gần đủ tiền trả nợ. Mẹ cháu gần như bám được vào cái phao cứu sinh. Mọi chuyện được quyết định rất nhanh sau đó. Và mẹ nói, cháu là vị cứu tinh, giúp mẹ qua cơn hoạn nạn.

Ngày xưa thầy bói nói, cháu là thần may mắn cho mẹ, sinh cháu xong mẹ mới được giải thưởng và nổi tiếng, giờ mẹ lại được cháu cứu khỏi chỗ chết. Thực sự cháu không muốn bán vì căn nhà đó bố cháu muốn cháu trở về sống ở đó, lo cho bà nội. Nhưng cháu đã không làm được như điều bố nói. Cháu chỉ có thể hứa sẽ thường về thăm nội và tự an ủi rằng dù sao đi nữa bà nội vẫn còn các cô chú ở bên.

Cháu cứ nghĩ chuyện nợ nần của mẹ đã chấm dứt. Nhưng không, mọi chuyện đã trở nên bế tắc. Cháu không thể ngờ mẹ đổ dốc đến như vậy. Đến cách đây hai tuần, mẹ cháu lại bị giang hồ xiết nợ và tìm cách lẩn trốn. Và nhiều bạn bè ca sỹ, đồng nghiệp của mẹ gọi cho cháu, hỏi mẹ cháu đi đâu mà sao gọi điện hoài không bắt máy. Cháu hỏi có chuyện gì thì các cô chú nói, mẹ cháu vay tiền mà hứa hoài không chịu trả. Cháu không chịu nổi nữa. Cháu chạy đến nhà hàng, vào phòng mẹ và phát hiện mẹ cùng mấy người nữa đang sát phạt đỏ đen, số tiền lên đến vài triệu đồng mỗi lượt chơi. Cháu hiểu, mẹ đã bị ma cờ bạc dắt lối từ lâu. Và cháu thật ngốc khi đã bán căn nhà di chúc của bố để cho mẹ tiếp tục lao vào cờ bạc. Cháu khóc như mưa. Cháu đã không làm được gì cho những người thân của mình.

Cháu yêu cầu mẹ phải nói chuyện với cháu nghiêm túc. Mẹ cháu nói, từ lâu mẹ đã coi đó là niềm vui duy nhất của mình. Vì tình yêu chẳng đi đến đâu, công việc thì không thuận lợi. Ban đầu mẹ chỉ coi đó là niềm vui khuây khoả, nhưng không ngờ càng chơi càng lậm. Chính mẹ cũng không biết mình phải rút ra bằng cách nào.

Cháu nói với mẹ, nếu mẹ không chấm dứt con sẽ báo công an đến bắt cả sòng bài của mẹ luôn. Mẹ cháu chửi cháu bất hiếu, khốn nạn. Cháu nói với mẹ cứng vậy thôi, nhưng lòng cháu tan hoang, rối bời. Cháu không biết phải làm gì. Cháu có nên làm như vậy với mẹ? Nhưng thực sự, nếu không có công an can thiệp, cháu sợ mẹ sẽ không an toàn tính mạng, chứ đừng nói là chuyện giữ gìn danh dự và sự nghiệp. Cháu phải làm sao bây giờ?

Hà Thúc Thanh Hải

Các tin khác

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

"Tâm sự" với khách hàng qua webcam là lĩnh vực phát triển nhanh nhất của nền công nghiệp khiêu dâm toàn cầu. Hiện nay, Rumani được coi là "thủ phủ" sexcam của Châu Âu. Tại đây, hàng ngàn phụ nữ trên khắp đất nước đã tìm đến công việc này. Thị trường khiêu dâm online hoạt động 24/7, khách hàng chủ yếu đến từ khu vực Bắc Mỹ và Tây Âu.
Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Đại diện Công ty Cinderella Escorts sẽ đi cùng người mẫu Romania Alexandra Kefren gặp mặt một doanh nhân Hong Kong – người đã đồng ý mua “cái ngàn vàng” của cô với giá 2,45 triệu USD.
Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Dung đã năm lần bảy lượt lừa người bạn thân để chiếm đoạt hơn 2 tỉ đồng. Xót xa hơn, không chỉ làm cho gia đình bạn tan nát, Dung còn trực tiếp đẩy chồng của người bạn thân nhất vào vòng lao lý.
Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Là người phụ nữ bình thường nhưng chị lại quyết định lấy một người tâm thần, nguyện cả đời chăm sóc anh, làm chỗ dựa tinh thần cho anh. Câu chuyện đầy nhân văn giữa chị Nguyễn Thị Hằng và anh Nguyễn Đức Đăng (thôn Văn Hội, xã Văn Bình, Thường Tín, Hà Nội) khiến không ít người phải rơi nước mắt. Người phụ nữ khốn khổ ấy chỉ có một mơ ước duy nhất, các con của mình biết chữ, biết viết tên của con mình sau này.
Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Bảy năm dấn thân làm trai bao cho khách làng chơi, cũng là ngần ấy thời gian Đ. "lên hương" nhờ đồng tiền bo hậu hĩnh của những người "cùng dấu", hoặc những phụ nữ lắm tiền nhưng thiếu tình.
Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

“Tôi là Bùi Thu Thủy, 32 tuổi, bạn gọi tôi là Thủy Bốp cũng được, Bốp là biệt danh của con trai tôi. Nếu bạn đang tìm một bệnh nhân ung thư có câu chuyện xé lòng, một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ ư? Vậy bạn tìm sai chỗ rồi.
Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Trước ngày cưới chỉ 1 tuần, chị liên tiếp phải đón nhận tin sét đánh. Chị nhập viện cấp cứu và bị chẩn đoán dương tính với HIV. Không tin vào tai mình, chị tiếp tục đi kiểm tra lần 2. Kết quả vẫn như vậy. Gần như sụp đổ, chị khóc cạn nước mắt, quyết từ bỏ đám cưới. 
Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Chúng ta không xa lạ với cuộc sống "nguyên thủy" của đôi vợ chồng lập dị Nguyễn Tuấn Nghĩa (42 tuổi) và Lê Thị Mùi (52 tuổi) nơi bãi giữa sông Hồng. Họ sống đúng chất nguyên thủy theo nghĩa đen, cuộc sống sinh hoạt không giống ai. 
Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Ứng dụng Bigo live được "du nhập" vào Việt Nam đã tạo một cơn sốt trên cộng đồng mạng. Bản thân nó là một ứng dụng vô cùng bổ ích, truyền tải thông tin một cách nhanh chóng, nhưng sau đó đã một bộ phận giới trẻ lạm dụng để khoe thân đầy phản cảm. Không những vậy nó còn là một "ổ mại dâm trá hình" di động.
Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Có những tài xế, chỉ cần nghe đến việc phải chở người ốm nặng thôi cũng đủ khiến họ phát hoảng vì lo vận đen sẽ ám vào mình. Nhưng bên cạnh đó lại có những tài xế đã chọn nghề chở "linh hồn" ở các bệnh viện và khu vực đài hóa thân hoàn vũ để kiếm cơm. Những câu chuyện họ kể, những gì họ trải qua luôn nhuốm chất liêu trai khiến người ngoài cuộc dựng tóc gáy. Và đôi khi thì chính những người trong cuộc cũng thấy hoang mang nhưng biết làm sao được, bởi "đã mang lấy nghiệp vào thân".
Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Lên ba tuổi, một cơn bạo bệnh đã cướp đi đôi chân của ông Lê Kim Hoa (54 tuổi, xã Hoàng Long, TP Thanh Hóa).Cuộc đời ông tưởng chừng chỉ còn nằm một chỗ, nhưng rồi số phận bỗng mỉm cười, cho ông khả năng đặc biệt để mưu sinh. Giờ đây đã bước sang tuổi ngũ tuần, ông viên mãn bên mái ấm với người vợ hiền và hai đứa con ngoan.
Vượt qua lỗi lầm

Vượt qua lỗi lầm

Thông minh, nhưng chân chất, anh Đỗ Khắc Chí ở tổ 4, thị trấn Việt Quang (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) đã nỗ lực để trở thành một ông chủ có tiếng. Ít ai biết phía sau những nụ cười ấy đã từng ẩn chứa một nỗi cay đắng bởi một lần trót dại. Và hậu quả anh phải gánh là những ngày tháng lao tù.
Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chị đến với anh chỉ mong xin một đứa con, nhưng ông trời không cho cái thiên chức ấy. Anh dẫn chị đến bệnh viện, lân la nhiều ngày để xin tư vấn, vẫn khát khao tìm con. Bác sĩ khuyên hai vợ chồng hãy vui tươi mà sống, vì tiền bán vé số của họ tích góp cả đời cũng không đủ cho một ca thụ tinh nhân tạo.
Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Đêm xuống, khi gầm trời đầy ánh đèn điện, Thủy ôm con ngồi dưới gốc cây, chườm khuôn mặt chẳng khác nào một con "quỷ dữ" ra đường, chỉ mong thiên hạ rủ lòng thương ném vào chiếc nón rách vài đồng bạc lẻ. Chính tại nơi ấy, Thủy gặp lại anh ta, kẻ đã hủy hoại cuộc đời chị trong cuộc tình tội lỗi 10 năm trước. Trái đất này quá chật chội, còn cuộc đời thì oái oăm thay. Nước mắt Thủy ứ đọng dưới mưa…
Chiếu bạc cuối năm

Chiếu bạc cuối năm

Không ai nghĩ hôm nay tay Hải cộm cán lại đen đủi với những ván cờ thua không đâu. Hắn đã rút cả chiếc nhẫn quý để đặt tiền. Ai cũng muốn giúp cho hắn vay để chơi tiếp nhưng thấy con mắt của Bạch đại ca nhìn xéo sang ngang, là lại thôi. Đó là tín hiệu phải hạ nhục thằng Hải này. Phải cho nó một phen. Vợ nó phải bán nhà đi mà chuộc về. Cuối năm là thời điểm đánh cháy túi một loạt tên đã từng một thời đánh gục Bạch đại ca sống dở chết dở mấy năm trước.
Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Tiếng nấc nghẹn của người mẹ thốt lên giữa đêm tối: "Tại sao điều này lại xảy ra với chúng tôi. Nó đã thừa nhận, nó chỉ có thể yêu đàn ông. Còn những bạn gái nó dẫn về gặp chúng tôi thì sao? Dường như tất cả đều là dối trá, xấu xí và vô nghĩa. Làm sao để có thể trở lại như trước đây, làm sao để con trai tôi trở lại thành một người đàn ông bình thường…?”. Bà đã quá khổ, tâm trí rối loạn, hoảng sợ khi phát hiện con trai độc nhất của gia đình là người đồng tính. 
Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Gia đình tôi sống rất êm đềm. Chồng tôi là một nhà khoa học, tuy không có chức quyền nhưng được đồng nghiệp và học trò quý trọng. Chúng tôi có hai con. Con gái đầu đang làm việc cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Đứa con trai đang là sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Quốc gia. Cả hai cháu đều ngoan, hiếu thảo, rất chịu khó làm việc và học giỏi. Chồng tôi trầm lặng, ít nói nhưng rất có trách nhiệm với vợ con. Anh hầu như không có nhu cầu vật chất gì cho bản thân, tất cả chỉ dồn cho gia đình.