Sân ga cuối năm
Sân ga cuối năm, Hà Nội rét mỏng. Cái rét không buốt, chỉ vừa đủ để người ta kéo cao cổ áo, bước chậm lại một nhịp. Phố xá dường như cũng chậm theo, nhường chỗ cho những chuyến tàu đi qua trong im lặng và ký ức.
Sân ga cuối năm, Hà Nội rét mỏng. Cái rét không buốt, chỉ vừa đủ để người ta kéo cao cổ áo, bước chậm lại một nhịp. Phố xá dường như cũng chậm theo, nhường chỗ cho những chuyến tàu đi qua trong im lặng và ký ức.
Jack xách cái hòm nặng nề bước vào sân ga, một người lạ đi đến hỏi: “Xin hỏi, bây giờ là mấy giờ?”. Jack buông hai cái hòm xuống nhìn vào chiếc đồng hồ đeo ở cổ tay nói: “5 giờ 45 phút”.