Chú Vĩnh Cát
Tôi thường gọi ông là chú. Không phải vì ông lớn hơn tôi hai giáp, mà là vì ông với cha tôi, có mối quan hệ "đặc biệt". Hồi cha tôi còn sống, đã đôi ba lần tôi đưa cha tôi khi đến chơi nhà ông ở phố Nguyễn Văn Ngọc phía sau khách sạn Daewoo, giáp với công viên Thủ Lệ; cũng có khi là đưa cha tôi đến chơi nhà nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Long, người anh trai lớn của ông, ở phố Nguyễn Khuyến, Hà Nội.