Trò chơi tình yêu

Tôi quen Liên trong một hoàn cảnh bất ngờ khi cả hai cùng tham gia đội thanh niên tình nguyện, trong một chuyến đi lên tỉnh Hòa Bình. Nụ cười của Liên đã hút hồn tôi. Đó là một đóa hoa đằm thắm và trào dâng cảm xúc đối với bất kể ai gặp Liên lần đầu tiên. Nhưng cuộc đời thật may mắn khi cô bé xinh đẹp đã chắp đôi cánh tình yêu lên đôi vai tôi.

Chỉ một năm sau, chúng tôi cưới vì chuyện khó cưỡng được khi Liên có thai. Tôi khuyên phải bỏ đứa con. Liên lại tha thiết muốn giữ. Về với nhau trong sự nghèo túng ở tuổi hai mươi, cả hai đều phải đi làm thuê cho một cửa hàng để kiếm tiền sinh sống và nuôi con. Tuy vậy, Liên rất mãn nguyện và hạnh phúc với tình yêu của mình. 

Mọi chuyện mỗi lúc một khó khăn hơn khi bố tôi ở nhà quê bị ngã quỵ vì bệnh tật. Sự hỗ trợ của gia đình không còn được như xưa. Tôi đưa mẹ lên sống cùng tại nhà trọ, trông cháu và để hai chúng tôi tập trung làm việc kiếm tiền. Từ đó mọi chuyện không suôn sẻ đối với cuộc sống của chúng tôi. Liên bây giờ đôi má đã hơi bị sạm đi sau lần sinh nở, nụ cười vẫn tươi như hoa nhưng đã xuất hiện những nét nhăn trên khóe mắt. Nhưng điều đó có là chi. Tôi vẫn yêu Liên tha thiết. Liên không còn gì để nói, cứ suốt ngày đầu tắt mặt tối khi nhận được việc ở công trường xây dựng một ngôi trường ở thị trấn. Mỗi lần đi làm về, bao giờ Liên cũng đưa cho tôi và mẹ một món quà, khi là lon bia hay cái bánh mì, hoặc có thể là chiếc bánh giò nóng hổi để cho mẹ ăn lấy sức bế cháu. Mẹ tôi cảm động và khóc vì sự quan tâm của cô con dâu hiếu thảo.

Tôi còn phải chạy thêm nhiều chuyến xe chở hàng thuê để kiếm được nhiều tiền hơn. Cảnh đi lái xe thuê cũng không dễ dàng gì. Hơn thế nữa, nhiều quan hệ trên con đường mình đi gặp nhiều khó khăn và không ít những cám dỗ. Nhiều khi trở về trong đêm tôi như kiệt sức. Tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống. Các cụ nói không sai. Trả tiền thuê nhà, kèm theo tiền điện nước, tiền gas, tiền điện thoại… cứ thế hàng tháng mọi thứ nuốt chửng đến nửa phần thu nhập mà hai chúng tôi cộng lại. Ba năm trôi qua, Liên gày đi trông thấy bởi công việc khá nặng nhọc. Nhưng không còn đường nào khác, có việc kiếm tiền là tốt lắm rồi. Nhiều khi Liên cố gượng cười để an ủi mọi người và làm cho mẹ được vui. Mẹ thì chỉ thở dài bất lực và ôm lấy cháu mà không giúp gì hơn được.

Mọi chuyện tưởng như bế tắc không cách nào thoát khỏi cảnh đầu tắt mặt tối như thế này thì ông trời đã cứu rỗi cho gia đình tôi. Liên đã được anh chị đưa cho một số tiền chia gia sản ở quê. Không nhiều nhưng tất cả là tài sản đầu tiên của gia đình. Dù sao một trăm triệu đồng cũng là ước mơ của mọi gia đình nghèo. Nhưng dùng số tiền đó để làm gì đây? Thuê một cửa hàng để cho Liên bán giải khát hay làm vốn buôn bán hàng chuyến mà tôi vẫn đi đây đó. Cuối cùng, Liên có một quyết định sáng suốt là vay thêm tiền của anh em mua cho tôi một chiếc ôtô cũ để chở hàng mà không phải đi lái xe thuê nữa. Ắt hẳn mọi chuyện sẽ khác, một sự đổi đời bắt đầu từ đây chăng?

Quả nhiên chúng tôi ăn nên làm ra. Liên mở một quán hàng giải khát nhỏ bên chợ. Tôi có nhiều chuyến làm ăn khấm khá và tích cóp được tiền trả nợ dần. Sau 5 năm, cuộc đời đã đổi thay. Điều quan trọng nhất là chúng tôi đã mua được một miếng đất vườn nhỏ để xây riêng cho mình một ngôi nhà cấp bốn, nhỏ bé nhưng ấm cúng. Đúng với nghĩa mái nhà tranh và hai trái tim vàng. Mẹ tôi ngày càng thương yêu con dâu. Bà nói đã đến lúc chúng tôi phải có con thứ hai để cho vui cửa vui nhà, cho chúng sau này có anh, có em. Nhìn thân hình Liên gày còm, tôi chỉ cười trừ. Nhưng vậy mà hai tháng sau, Liên có mang. Tôi mừng nhưng cũng thấy lo vì sức khỏe của vợ không còn được như trước. Mẹ tôi còn bảo: “Thôi con ạ! Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm. Như thế này là mãn nguyện lắm rồi”. Từ đó tôi lại càng nhận nhiều chuyến đi kiếm ăn xa với những cuộc phiêu lưu mới, với một mục đích kiếm nhiều tiền về cho gia đình và nuôi con.

Và rồi trong nhiều cuộc dấn thân vì đồng tiền ấy mà tôi quen Hoa, một người chủ thường thuê tôi đi nhận hàng cùng ở cửa khẩu trên biên giới. Phải nói Hoa thường ưu ái và không bao giờ cò kè với tôi như những chủ hàng khác. Tôi nói giá và đôi khi Hoa còn trả thêm cho tiền công phụ khuân vác cho mỗi chuyến đi. Những lúc chờ hàng chuyển từ biên giới về, tôi thường được Hoa mua cho đồ ăn thức nhắm cho đỡ sốt ruột. Có lần kẹt xe, trời tối, tôi ngủ gục trên vô lăng. Khi tỉnh dậy thì thấy Hoa cũng ngủ say sưa và gối đầu lên đùi tôi. Cả hai cùng cười ngượng nghịu, nhưng Hoa ôm chầm lấy tôi hôn đánh chụt một cái, tỏ ra âu yếm. Tôi đỏ mặt vì khi ấy chợt nghĩ đến Liên đang ở nhà chờ mình. Chắc lại một đêm thở dài và khó ngủ.

Nhưng rồi lại một đêm chuyến hàng không thể đi vì sạt lở đường trên núi, tôi và Hoa phải ngủ lại ở một nhà nghỉ cách thị trấn hơn một trăm cây số. Tôi uống rượu và ngủ say lúc nào không biết. Sáng hôm sau, khi sương còn bay vào căn phòng lạnh ngắt, tôi rũ chăn đứng dậy thì không còn tin ở mắt mình nữa. Hoa từ trong phòng tắm đi ra với thân hình trần như nhộng. Hoa cười xả láng rồi rối rít khen tôi dai sức. Tôi chưa biết định hành động hay suy nghĩ nên như thế nào thì Hoa lao tới ôm tôi nói, coi như thử cho biết. Hoa còn chọc rằng, liệu có thích hơn cô vợ bé nhỏ gày còm ở nhà không. Tôi run người và hoa mắt nên lại nằm vật ra giường mà không còn nghĩ ngợi được điều gì nữa. Hoa hoàn toàn chinh phục tôi. Đó là người đàn bà thứ hai mà tôi biết sau Liên. Phải chăng đó là số phận. hay đó chỉ là một trò chơi.

Đúng là một trò chơi xoay quanh đồng tiền. Hoa chẳng có gì để mất sau lần chia tay với chồng bị dính vào vòng vây ma túy. Hoa mới bốn mươi, hơn tôi mười tuổi và dạn dày trong tình trường, tính cách rất dữ dội và quyết đoán trong làm ăn. Tôi không thể hình dung mình có thể hợp với Hoa. Vậy mà trớ trêu thay, tôi bị mê hoặc lúc nào không biết nữa. Tôi quá ân hận và thấy có tội với Liên, nhưng mọi chuyện lại xoay chuyển với những điều khó ngờ. Tôi nghe theo Hoa, miễn sao không rời bỏ gia đình mình, còn tình yêu nảy sinh thì có lỗi gì đâu. Đời được mấy cái đận hai mươi mà tính toán. Mọi lý lẽ Hoa nói có vẻ như hợp tai và đầy dụ dỗ. Hoa chỉ ra một điều kiện hãy yêu cô ta thì mọi chuyện thuận buồm xuôi gió. Hãy coi như một cuộc tình bí mật và không thể bị tan vỡ gia đình. Bỗng nhiên tôi thấy tạm ổn. Như một trò chơi thôi mà. Mình vẫn giữ hạnh phúc với vợ con. Chẳng thể có gì thay đổi cả. Từ đó, tôi lao vào một cuộc trốn tìm trong tình yêu. Khi về nhà, ôm vợ. Còn ngồi bên vô lăng, ấp người tình. Chỉ có trời biết, đất hay, nếu không ai nói ra.

Nhưng mọi chuyện không như tôi nghĩ. Mọi cử chỉ của tôi đều không thoát khỏi con mắt tinh tế của người vợ. Sau khi sinh con thứ hai, Liên gần như kiệt sức, đi lại còn khó khăn. Sau lần tôi đi biền biệt một tuần, Liên tuyên bố phải bán ôtô để tôi ở nhà trông nom cửa hàng và chăm lo gia đình nhiều hơn. Mẹ tôi cũng thấy thế và nói hết sức gay gắt với tôi rằng có bao nhiêu ăn bấy nhiêu, nhiều no ít đủ mà. Tôi giật mình, vì dù sao tiền mua ôtô cũng là từ gia đình nhà Liên. Mấy đêm sau, tôi suy nghĩ đến đau đầu và nhận thấy mình đã đi quá đà khó dừng lại. Tôi nói với Hoa mọi chuyện và đòi chia tay cô ta. Một không khí im lặng lạ lùng. Mãi sau Hoa mới nói, thôi được rồi, sau chuyến đi tới hãy quyết định mọi chuyện.

Đầu tháng sau. Chuyến đi cuối cùng. Tôi hứa với Liên sau đợt nhận hàng này về là bán xe. Liên cười nhìn tôi. Đôi mắt nàng mệt mỏi có phần héo hắt vì sinh nở và những đêm chờ đợi. Tôi lên đường với niềm ân hận và hết sức nặng nề. Chuyến đi này cũng như lần trước. Mọi chuyện lại gặp trắc trở. Lần này là bị dỡ hàng và kiểm tra gắt gao. Phải ở lại hai ngày. Đêm đó, tôi và Hoa vẫn âu yếm như mọi bận, cho dù tôi có phần gượng gạo, bởi đây là lần cuối trong cuộc chơi tình yêu này. Hoa vẫn tươi tỉnh và ôm ghì lấy tôi như thể đúng đây là lần cuối cùng vậy. Tôi bị chuốc thêm rượu thuốc kích thích để Hoa muốn thỏa mãn hơn nữa, vì đây là đêm cuối cùng mà. Bỗng nhiên tôi hoa mắt và thấy như mê dại đi, không còn đủ tỉnh táo nữa, gục xuống giường như một xác chết. Có tiếng xe cứu thương. Tôi cũng không còn nghe và có cảm giác bay lên trời.

Khi tôi tỉnh lại trên giường bệnh viện, mới hay mình đã bị Hoa thiến bằng con dao mài sẵn. Thấy tôi tỏ ra ân hận và quyết tâm rời bỏ trò chơi tình yêu nên cô ta đã thực hiện âm mưu của mình một cách điên dại, rồi ném của nợ ấy xuống vực. Nghĩ sao đời mình thật khốn nạn. Không thể khai báo và không thể xử lý theo cách nào vì đêm đó Hoa đã bỏ đi rời khỏi hiện trường. Cô ta thuê người đưa tôi vào bệnh viện tỉnh. Hàng đã bị tịch thu, chỉ còn trơ lại chiếc xe rỗng của tôi nơi biên giới. Coi như tôi là một người gặp tai nạn vãng lai, không ai biết đấy là đâu.

Nhìn mẹ và Liên ngồi như hai bức tượng bên giường, lòng tôi xót xa làm sao. Khi thấy hai con chạy lon ton đến, tôi òa khóc vì không chịu được cảnh này. Tôi muốn cắn lưỡi tự tử cho rồi. Nhưng mọi chuyện không thể kết thúc như thế. Nỗi ân hận cho dù có muộn màng, mọi bí mật có thể được phơi bày, cho dù tôi không bao giờ muốn khơi lại, nhưng trò chơi đi quá trớn của tôi đã có cái kết luận của nó, cho mọi người chưa biết, hay đã biết đến chuyện nhục nhã này mà dừng lại.

Di Cát

Các tin khác

Bi kịch con ung thư, vợ mang thai bị viêm màng não

Bi kịch con ung thư, vợ mang thai bị viêm màng não

Chỉ trong một thời gian ngắn, anh Chu Văn Hà (sinh năm 1982) ở thôn Ải, xã Hợp Thanh, huyện Mỹ Đức, Hà Nội liên tiếp đón nhận 2 tin dữ: con trai bị mắc căn bệnh ung thư máu giai đoạn 4, vợ mắc chứng bại não giữa lúc đang mang thai đã khiến kinh tế gia đình trở nên kiệt quệ.
Án mạng từ ghen tuông giữa người yêu mới - người yêu cũ

Án mạng từ ghen tuông giữa người yêu mới - người yêu cũ

Giờ đây, khi bị bắt tạm giam, phải xa gia đình, xa con trai, Vi Văn Thiện (SN 1990) ở thôn Bản Cảng, xã Khuất Xá, huyện Lộc Bình (tỉnh Lạng Sơn) mới thấm hết những tội lỗi của mình gây ra. Chỉ vì mâu thuẫn không đâu, từ ấm ức khi lời qua tiếng lại trên mạng xã hội đến xô xát đã khiến Thiện mất kiểm soát, cướp đi mạng sống của người khác khiến mình vướng vào vòng lao lý.
Bi kịch gia đình của cặp vợ chồng câm điếc

Bi kịch gia đình của cặp vợ chồng câm điếc

Công an tỉnh Quảng Nam vừa khởi tố vụ án, khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam Phạm Văn Tới (SN 1989, trú khối phố An Hà Đông, phường An Phú, TP Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam), bị câm điếc bẩm sinh, để điều tra hành vi giết người.
Người đàn bà máu lạnh giết chồng để lấy bảo hiểm

Người đàn bà máu lạnh giết chồng để lấy bảo hiểm

Năm 2018, thành phố Portland, bang Oregon (Mỹ) chấn động trước một vụ án mạng. Nạn nhân là ông Dan Brophy, 63 tuổi, bị bắn chết ngay tại nơi dạy học. Sau nhiều tháng điều tra, cảnh sát đã xác định thủ phạm vụ án này không ai khác mà chính là bà Nancy Crampton-Brophy, 69 tuổi, vợ ông Dan. Người vợ máu lạnh đã lên một kế hoạch hoàn hảo để giết chồng mình với mục đích lấy tiền bảo hiểm.
Bi kịch của nữ phạm nhân nhiễm HIV từ chồng

Bi kịch của nữ phạm nhân nhiễm HIV từ chồng

"Chồng tôi vẫn đang trong biệt giam chưa đi trả án, năm ngoái con trai lại bị bắt về tội cướp", Nguyễn Thị Ngà,( sinh năm 1972, ở Chi Ly, thành phố Bắc Giang) tâm sự. Ngà chính là người đàn bà đẹp nổi danh một thời hiện đang cải tạo ở trại giam Ngọc Lý. Chị ta bị căn bệnh thế kỷ giai đoạn cuối tàn phá, mỗi bước đi là đau buốt trong xương thịt, nhưng gương mặt vẫn giữ được những nét đẹp gọn gàng, tươi tắn.
Bi kịch của người phụ nữ ly hôn 3 năm vẫn bị chồng cũ quấy rối

Bi kịch của người phụ nữ ly hôn 3 năm vẫn bị chồng cũ quấy rối

Dù đã ly hôn 3 năm nhưng chị Phương Anh (SN 1993, trú tại phường Trung Phụng, quận Đống Đa, Hà Nội) luôn bị chồng cũ quấy rối, khiến cuộc sống của chị và gia đình bị đảo lộn. Nhiều lần chuyển chỗ làm, chuyển nơi ở, nhà cửa phải bỏ không rồi đi thuê nhà ở riêng… Gần đây nhất, người này còn đến quấy phá tại chỗ làm và nhắn tin đe dọa, chửi bới người chủ đã nhận chị Phương Anh vào làm với lời lẽ hết sức thô tục…
Bảo vệ mẹ, con trai đâm chết bố "hờ"

Bảo vệ mẹ, con trai đâm chết bố "hờ"

Rạng sáng ngày 4-12, tại thôn Tổng Nẻng, phường Huyền Tụng, thành phố Bắc Kạn, tỉnh Bắc Kạn đã xảy ra vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng khiến 1 người tử vong, 2 người bị thương. Thủ phạm là Hà Hải Tính, 18 tuổi, còn nạn nhân là Hoàng Văn Voòng, 47 tuổi (trú tại thôn Bản Làn, xã Phương Viên, huyện Chợ Đồn, tỉnh Bắc Kạn), người đang chung sống với mẹ Tính như vợ chồng.
ADN và bi kịch nghiệt ngã

ADN và bi kịch nghiệt ngã

Những nghi ngờ trong cuộc sống khiến người trong cuộc tìm đến giải pháp xét nghiệm ADN để làm rõ sự thật. Kết quả xét nghiệm ADN có khi là bằng chứng giải tỏa nghi kỵ, "minh oan" cho không ít người. Thế nhưng, xét nghiệm ADN đối với một số trường hợp lại gây ra những… bi kịch.
"Lên chức" cụ vẫn giết người vì… ghen

"Lên chức" cụ vẫn giết người vì… ghen

Dù đã lên chức… cụ vì khi ấy cháu ngoại vừa sinh con, nhưng Nguyễn Thị Hồng, SN 1956, trú tại xã Qúy Sơn, huyện Lục Ngạn (Bắc Giang) vẫn nổi máu ghen tuông vì chỉ vì mỗi khi cãi nhau lại bị chồng đem so sánh với người phụ nữ khác. Cho rằng người đàn bà cùng tuổi ấy mê hoặc chồng mình, bà Hồng xuống tay sát hại để rồi sau đó phải trả giá đắt với bản án 17 năm tù.
Đánh ghen… xuyên biên giới

Đánh ghen… xuyên biên giới

Nghi ngờ chồng cũ có quan hệ tình cảm với chị Đ.T.H. (SN 1981, trú tại xã Mỹ Nghi, huyện Nghi Lộc, Nghệ An), Nguyễn Thị Hoàng đang sinh sống ở nước ngoài đã thuê 3 đối tượng ném "bom" xăng để khủng bố tình địch.
Khi bạo lực giết chết hạnh phúc gia đình

Khi bạo lực giết chết hạnh phúc gia đình

Bạo lực gia đình thực sự đang xói mòn đạo đức xã hội, phá hủy nền tảng hạnh phúc nhiều gia đình. Và đáng tiếc là thực trạng này đang ngày càng có xu hướng gia tăng.
Theo gái đi buôn ma túy, lĩnh án chung thân vẫn hận vợ… không chung thủy

Theo gái đi buôn ma túy, lĩnh án chung thân vẫn hận vợ… không chung thủy

Lên Hà Giang sống với người đàn bà khác để bán ma túy, thế nhưng khi phải khoác án tù chung thân về 3 tội tổ chức, mua bán trái phép chất ma túy và giết người, Hoàng Văn Thành (SN 1980, trú tại bản Vàng, xã Hữu Vinh, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang) lại tỏ ra cay cú, nhất là khi biết con trai yểu mệnh, vợ đi tìm hạnh phúc mới. Anh ta còn tuyên bố nếu có ngày trở về sẽ đi tìm vợ để trị cái tội... không chung thủy.
Đừng để con nhỏ soi phải một "tấm gương bạo lực"

Đừng để con nhỏ soi phải một "tấm gương bạo lực"

Sau hàng loạt các hình ảnh chồng đánh vợ được lan truyền trên mạng, dư luận vô cùng phẫn nộ. Phẫn nộ không chỉ trước sự coi thường vợ của người chồng mà còn bởi những hành động đó gây ảnh hưởng sâu sắc tới cháu nhỏ.
Những đứa trẻ Việt kiều không quốc tịch

Những đứa trẻ Việt kiều không quốc tịch

Mấy năm trở lại đây, vợ chồng bà Nguyễn Thị Hà (tên nhân vật đã được thay đổi xã Đại Hợp, huyện Kiến Thụy (Hải Phòng) lúc nào cũng trong tình trạng "bận con mọn". Lý do bởi người con gái lớn của ông bà lấy chồng bên Đài Loan gửi mấy đứa nhỏ về nhờ ông bà chăm sóc.
Kẻ khóc, người cười vì lấy chồng ngoại

Kẻ khóc, người cười vì lấy chồng ngoại

Lấy chồng ngoại không có gì là xấu và ước mơ về một cuộc sống sung sướng, nhàn hạ là điều ai cũng mong muốn. Trên thực tế đã có nhiều phụ nữ giúp gia đình được "nở mày nở mặt" khi lấy chồng ngoại quốc.