Thảm kịch từ lao phổi

Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng ho từ phòng bên cạnh. Tiếng ho phát ra từ phòng các con tôi, âm thanh khô khốc, gay gắt và bắt đầu trở nên dữ dội. Tôi giật mình bật dậy và đi vào phòng bọn trẻ. Trong ánh sáng le lói của đèn ngủ, tôi có thể thấy các con nằm trên giường với khuôn mặt đỏ gay. Tôi đưa tay lên sờ trán con bé, cảm thấy nóng như lửa đốt.

-Bác sĩ! Tôi đã sẵn sàng để nghe sự thật. Hãy cho tôi biết liệu tôi có bị lao phổi hay không. Nghĩa vụ của ông là phải thẳng thắn với bệnh nhân và tôi có quyền được biết chính xác tình trạng của mình.

Vị bác sĩ hơi do dự, đẩy ghế bành ra sau và đáp:

- Anh tự cởi áo được không?

Người đàn ông cởi áo, để lộ khuôn ngực trần đáp:

- Tôi sẵn sàng rồi.

ae884a360be7b3b9eaf68.jpg -0
Minh họa: Doãn Hoàng Kiên

Vị bác sĩ bắt đầu khám cho anh ta. Người bệnh cẩn thận dõi theo quá trình khám, chăm chú lắng nghe trong lúc đứng, gót chân chạm vào nhau, hai cánh tay buông thõng, cằm ngước lên. Trong căn phòng im lặng, chỉ có tiếng hít thở vang vọng như một giai điệu rỗng tuếch. Khi khám xong, vị bác sĩ vỗ nhẹ vai người bệnh và mỉm cười:

- Anh mặc áo lại đi. Nhịp tim hơi nhanh gây cảm giác bồn chồn, nhưng tôi có thể cam đoan rằng sức khỏe của anh không có vấn đề gì cả… Anh không vui khi nghe tin này sao?

Người đàn ông đang mặc áo bỗng dừng lại, anh ta ngước lên với ánh mắt sắc như dao cạo. Anh ta đáp với nụ cười nửa miệng:

- À có, tôi vui chứ... Rất vui là đằng khác.

Trong khi người đàn ông tiếp tục mặc áo trong im lặng, thì vị bác sĩ bắt đầu kê đơn. Người đàn ông ra hiệu cho bác sĩ dừng lại: “Thôi khỏi cần đâu, bác sĩ!”.

Người đàn ông lấy từ trong túi ra một đồng vàng và đặt lên góc bàn, anh ta mở lời bằng giọng hơi run:

- Mười tám tháng trước có một bệnh nhân đến đây yêu cầu ông khám cho anh ta. Ông đã chẩn bệnh và bảo rằng anh ta mắc lao phổi, tình trạng rất nguy kịch. Đừng chối cãi làm gì, tôi không hề nói sai đâu. Ông còn bảo may mắn là anh ta chưa lấy vợ và có con, không thì khổ cho gia đình.

- Tôi không nhớ nữa - Vị bác sĩ lẩm bẩm - Có thể đúng là như vậy. Bởi lẽ tôi đã khám cho rất nhiều bệnh nhân. Nhưng tại sao anh lại nhắc tới chuyện này?

- Bởi tôi chính là người bệnh nhân đó. Khi cánh cửa phòng khám đóng lại sau lưng, thì ông làm gì bận tâm suy nghĩ thêm về tôi lần nào nữa? Tôi chẳng qua cũng chỉ là một trong hàng nghìn những bệnh nhân lao phổi bất hạnh của ông. Tuy chẩn đoán của ông chẳng lấy đi mạng sống nhưng đã biến cuộc đời tôi thành địa ngục.

Người đàn ông nuốt khan rồi nói tiếp:

- Tôi đã nói dối với ông rằng mình độc thân. Tôi từng kết hôn, từng là chồng, là cha của những đứa con. Khi về nhà, vợ và con gái đang chờ tôi. Lúc ấy mùa đông nhưng trong nhà lại ngập tràn hơi ấm từ ngọn lửa lớn cháy rực nơi lò sưởi. Tôi luôn yêu những giây phút được cùng vợ con quây quần. Tôi yêu cái ôm của vợ, nụ hôn của các con. Cả ngày tôi chỉ trông chờ đến khoảnh khắc đó để được tự do, để cùng gia đình quên đi những lo âu trong cuộc sống.

Nhưng kể từ ngày được ông chẩn bệnh, tôi từ chối nụ hôn của vợ, tôi xua đuổi con gái khi chúng chạy đến gần. Tôi cố giấu nỗi buồn của mình, trái tim tan nát khi nghĩ đến những người thân yêu mà tôi sắp phải lìa xa, gia đình sắp mất đi trụ cột, những đứa trẻ phải lớn lên mà không có cha.

Dù bị kết án tử, nhưng khi được ôm ấp, áp chặt vào tim của những người thân yêu thôi thì đó vẫn còn lại niềm an ủi, sự hạnh phúc gọi là đền bù. Nhưng còn tôi thì sao? Một hiểm họa đối với bất cứ ai mà tôi đến gần. Tuy vẫn còn sống, nhưng tôi không còn quyền để tận hưởng niềm vui như bao người sống khác.

Khi đến giờ đi ngủ, các con lại xúm quanh tôi như thói quen. Tôi lại đẩy chúng ra. Miệng tôi, cái miệng khủng khiếp của tôi sẽ không bao giờ được đến gần chúng nữa. Rồi mọi thứ trở nên yên ắng cả trong nhà và ngoài phố. Tôi tắt đèn và trằn trọc nằm cạnh vợ, nghe thấy tiếng thở khẽ của cô ấy. Một đêm không ngủ mệt mỏi trôi qua. Tôi đưa hai tay lên ngực, dùng ngón tay lần mò những chỗ đau trong phổi. Tuy không cảm thấy gì, nhưng tôi lại hoàn toàn tin vào phán quyết mà ông đưa ra. Thế rồi tôi nghĩ có khi ông bác sĩ đó bắt sai bệnh thì sao? Mình nên tìm khám một bác sĩ khác.

Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng ho từ phòng bên cạnh. Tiếng ho phát ra từ phòng các con tôi, âm thanh khô khốc, gay gắt và bắt đầu trở nên dữ dội. Tôi giật mình bật dậy và đi vào phòng bọn trẻ. Trong ánh sáng le lói của đèn ngủ, tôi có thể thấy các con nằm trên giường với khuôn mặt đỏ gay. Tôi đưa tay lên sờ trán con bé, cảm thấy nóng như lửa đốt. Nó tiếp tục ho và quay qua quay lại không yên. Tôi ở lại bên cạnh nó một lúc lâu, trong đầu hình thành nên một ý nghĩ khủng khiếp, con bé đã bị nhiễm lao phổi từ tôi. Và tôi tin ngay vào điều đó như một chân lý.

Ngày hôm sau, tôi không dám nói với vợ rằng con bị bệnh. Tôi không có can đảm để mời bác sĩ về nhà. Tôi sợ người bác sĩ ấy sẽ biết được và nói ra nguyên do gây bệnh chính là tôi. Tôi tự hổ thẹn với chính mình và im lặng một cách hèn nhát.

Tôi nhớ về sự đáng sợ của lao phổi. Rồi lần lượt vợ và các con gái nhỏ của tôi sẽ chết dần chết mòn, cuộc đời bị đày đọa cho đến khi trút hơi thở cuối. Nỗi sợ đó ngày càng ám ảnh tôi và rồi, tôi quyết định bản thân phải có nghĩa vụ chấm dứt sự đau đớn không thể tránh khỏi này. Tôi phải gánh trên vai trách nhiệm của số phận, đưa ra cái chết nhẹ nhàng nhất để cứu những người thân yêu khỏi số kiếp đầy bi kịch.

Đúng vậy, chính tay tôi đã giết vợ và các con mình. Ông nghe rõ chưa? Việc đầu độc tiến hành nhanh gọn và êm ái. Ban đầu tôi đã định tự sát, nhưng như thế thì quá nhẹ nhàng, tôi đáng bị trừng phạt. Tôi đáng bị một mình chịu đựng sự dày vò đau đớn của căn bệnh lao phổi quái ác. Đó chính là hình phạt nặng nhất mà tôi có thể áp đặt cho mình.

Nhưng vài tuần sau khi giết vợ và các con mình, tôi cảm thấy khỏe trở lại. Bên mạn sườn không còn đau và những trận ho ra máu hoàn toàn chấm dứt. Tôi ăn uống ngon miệng và bắt đầu có da có thịt. Lúc đầu tôi tin rằng, vì một lý do nào đó mà căn bệnh đã chững lại tạm thời để rồi sau đó trở lại dữ dội hơn. Nhưng sau vài tháng, tôi buộc phải nhìn vào sự thật rằng mình đang khỏe lên, tôi đã được chữa khỏi bệnh. Nhưng liệu có thật ngay từ đầu tôi đã mắc lao phổi hay không?

Suy nghĩ này ban đầu rất mơ hồ nhưng dần dần nó trở nên rõ ràng. Ông có hiểu điều đó có nghĩa gì không? Nếu tôi bị lao phổi thì việc sát hại vợ con là cần thiết, nhưng tôi vẫn khỏe mạnh như thế này, chẳng phải tôi đã giết những người mà mình yêu thương nhất vì một sai lầm rất ngớ ngẩn sao?

Và rồi tôi tin chắc rằng ông đã chẩn bệnh sai, tôi không hề bị lao phổi. Tim tôi như thắt lại. Tự tay tôi đã hủy hoại cuộc đời mình, của những người thân yêu. Tất cả là vì sai lầm của ông. Và hôm nay tôi đến đây để nghe chính miệng ông thú nhận sai lầm ấy!

Vị bác sĩ lắp bắp:

- Chúa ơi, tôi đâu phải lúc nào cũng đúng... Gần đây bệnh lao phổi đã trở thành nỗi ám ảnh, nó len lỏi vào mọi thứ trong cuộc sống... Nó thật sự đã tác động đến tôi một cách vô thức… nên có thể là tôi đã sai... Những thầy thuốc vĩ đại nhất cũng đã từng chẩn bệnh sai cơ mà? Thôi để tôi khám lại cho anh lần nữa vậy…

Người đàn ông phá lên cười man dại:

- Khám lại? Ông cho tôi là loại đồ ngu nào chứ? Ông đã tự mình gây ra nghiệp chướng và cho rằng có thể thoát tội bằng lòng nhân từ khám lại cho bệnh nhân sao? Tôi chẳng bị bệnh gì sất! Ông đã bảo tôi như vậy mà. Lần này cũng thế, tôi sẽ chấp nhận phán quyết của ông mà không thắc mắc gì. Ông đã biến tôi thành kẻ sát nhân, ông chính là đồng phạm. Thế nên nghĩa vụ của tôi là phải đưa ra phán quyết, kết án và thi hành án!

Hai phát súng vang lên. Khi người ta vội vã chạy vào thì phát hiện ra hai cái xác nằm chồng lên nhau.

Hiếu Nghiêm (dịch)

C. P. Donnell (Anh quốc)

Các tin khác

Tình yêu dị dạng

Tình yêu dị dạng

Khi đến lượt mình, Lâm Khê lén dúi vào tay anh mẩu giấy ghi số điện thoại. Thẩm Ngôn khựng lại, ngẩn người nhìn cô rồi lẳng lặng nhận lấy. Ngay tối hôm đó, cô nhận được cuộc gọi từ anh.

Biển rợp sóng

Biển rợp sóng

Tiếng gió biển thổi đem tiếng vi vu của vạt phi lao tới như một bản nhạc vừa buồn vừa rực rỡ, ngút ngàn cô đơn. Biển cũng chỉ có vậy thôi: đơn giản và nhạt nhòa. Nó giống như chàng trai lúng túng trước vạt tóc bay qua bờ vai phủ lên khuôn mặt đẫm nước mắt của cô gái mà chỉ biết thở dài thừa thãi.

“Trợ lý thông minh”

“Trợ lý thông minh”

Lý Minh hào hứng nghiên cứu cả buổi chiều, cài đặt hết các lệnh cần thiết, thậm chí còn lén cài thêm một lệnh “lời chào tùy chỉnh”. Anh ta tự tin nói: “Có nó, hiệu suất làm việc của văn phòng chắc chắn sẽ tăng gấp đôi”.

Còn lại cái gọng không

Còn lại cái gọng không

Vâng lời bác sĩ, tôi sắm ngay một chiếc kính. Nhưng khổ nỗi, cứ hễ đeo vào là đầu óc lại quay cuồng, buồn nôn không chịu nổi. Thậm chí có lần, nói ra thì hơi ngại, tôi đã nôn thốc nôn tháo đến mức mật xanh mật vàng đều ra hết.

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Đời này, kiếp này A Sính sẽ gắn bó với núi rừng. Nó thương những em nhỏ mỗi lần đi học phải dậy từ sớm, rồi đu qua sợi dây cáp sang bên kia suối, đi hết một quả đồi nữa mới đến điểm trường. Biết được nỗi nhọc nhằn đi tìm con chữ của dân bản, cấp trên đã cho xây dựng một lớp học ở lưng chừng đồi.

Người đàn ông bên bến sông trăng

Người đàn ông bên bến sông trăng

Ngoài sân, mấy tàu cau khô cọ vào nhau xào xạc. Thời gian của đêm trôi qua chậm và buồn quá. Lâu nay, khi có rượu vào là Lâm lại nhớ về quãng đời cũ của mình.

Khiêu vũ với cái chết

Khiêu vũ với cái chết

Người đàn ông kia có đôi mắt xám với hàng mi dày, mũi rộng và môi rất mỏng. Khi người phục vụ mang đồ uống đến, họ với lấy ly mà không rời mắt khỏi sàn nhảy.

Lời của Thượng đế

Lời của Thượng đế

“Trong thiên hạ không có cái gì là không lấy được, không có chỗ nào là không đột nhập được”.

Những ông vua bị lừa

Những ông vua bị lừa

Tôn Tẫn không nhịn được cười nói: “Không phải hạ thần đã làm cho Bệ hạ rời khỏi ngai vàng rồi sao?”

Ánh đèn khuya chạm ngõ

Ánh đèn khuya chạm ngõ

Từ trong sâu thẳm chàng thanh niên kia, anh biết nó quý anh. Cảm giác nó nghe lời anh hẳn đang ao ước với con gái mình mà chưa dám. Có lần nó hỏi chuyện em Diệp công việc ra sao, anh nhẹ nhàng nói nhanh rồi lơ qua chuyện khác.

Đêm sâu trên bến Gáo

Đêm sâu trên bến Gáo

Vào mùa nước nổi, những cánh đồng thoảng hương lúa non bỗng chốc hóa thành biển nước mênh mông, trải dài tít tắp đến tận chân trời, nơi thỉnh thoảng vài cánh cò trắng lảng bảng bay về phía rặng tràm thẫm tối cuối bến dốc

Quan Tể tướng và cô con gái

Quan Tể tướng và cô con gái

Bất chợt tiểu thư Ngọc Hương thấy trong lòng có chút lo ngại. Rõ ràng chiều tối hôm qua, trước khi trở về phòng mình, chính tay nàng đã mang cây nến mới vừa châm lửa đến đặt trên bàn sách. Cây nến cao bằng chiếc đũa ăn giờ đã cháy gần hết. 

Hành khách tệ hại

Hành khách tệ hại

Động cơ xe hộc lên một tiếng khô khốc rồi lầm lũi lao về phía trước. Martha vẫn chưa chịu buông tha, bà ta bắt đầu đi dọc lối đi, gót giày nện xuống sàn xe nghe chát chúa:

Thử nấm độc

Thử nấm độc

Nhìn những vệt hoa văn sặc sỡ trên mũ nấm, tim tôi đánh thót một cái. Tôi nhận ra ngay đó là loại nấm kịch độc, chỉ cần nếm một chút cũng đủ đi gặp tổ tiên.

Lão Lai Phúc trúng độc đắc

Lão Lai Phúc trúng độc đắc

Đúng lúc đó, vợ lão thản nhiên cầm tấm vé lên xem, vừa lau bàn vừa liếc nhìn tivi. Bàn tay bà ấy cử động chậm dần, cuối cùng thì há hốc miệng và đứng chết lặng, ngây người khiến lão Lai Phúc giật mình: "Kìa, bà làm sao vậy?".

Minh họa: Lê Tâm

Tư duy con cua

Chị Tú, vợ của lão Trần, vừa trở thành tâm điểm chú ý của cả cơ quan khi nhận danh hiệu Gương mặt công chức ưu tú vào dịp cuối năm, kèm theo đó là quyết định thăng hai bậc lương.

Bữa tiệc “xác thịt”

Bữa tiệc “xác thịt”

Chỉ trong sáu ngày, từ 18 tháng Sáu tới 23 tháng Sáu, đã có ba nhân viên dưới trướng anh Keo, thợ săn ảnh tôi quen, liên tiếp qua đời do xuất huyết não cấp tính. Nếu nhân viên công ty này toàn các bác bảy, tám mươi tuổi thì còn hiểu được. Nhưng họ đều là thanh niên mới ngoài hai, ba mươi, thực sự rất đáng ngờ. Tôi bắt đầu cuộc điều tra. Tôi hỏi dạo gần đây anh Keo có làm mếch lòng ai không.

Vua hám lợi

Vua hám lợi

Ở một thị trấn nhỏ miền Bắc có một người mà ai cũng biết, gọi là “Vua hám lợi”- đó là lão Vương. Lão Vương năm nay hơn năm mươi tuổi, dáng người không cao nhưng đôi mắt lão cực kỳ linh lợi, lúc nào cũng đảo quanh như thể đang tìm cơ hội kiếm lợi tiếp theo.

Trăng đỏ

Trăng đỏ

                                                                                                             Truyện ngắn dự thi của Vi Hợi

Trăng trên đỉnh Phá Khao đêm nay lạ lắm. Nó không vàng vọt như những đêm hanh hao đầu mùa, cũng không bạc trắng như sương muối. Nó đỏ quạch, đặc quánh như vũng máu loãng đổ dền lên những phiến đá tai mèo sắc lẹm. Gió núi thổi thốc qua những hốc đá, phát ra âm thanh u u, rền rĩ như tiếng của hàng ngàn con ma khát nước đang bò lê lết dưới thung sâu.

Ông Ậu mo cuối cùng

Ông Ậu mo cuối cùng

Tôi đặt lễ, thắp nhang lên bàn thờ người Ậu mo cuối cùng của bản. Thay cho lời khấn vái như người dưới xuôi, tôi lẩm nhẩm đọc một đoạn “mo dẫn đường”. Vì tôi biết, ngày ông Ậu Cường về Mường Ma, không có ông Ậu nào đọc bài mo dẫn đường để dẫn vong hồn ông lên trời. Thông đứng lặng cạnh bên nghe tôi đọc làu làu. Xong rồi, tôi với Thông cùng ngồi xuống chiếc chiếu từ ngày xưa, ngày ông Ậu Cường vẫn thường ngồi, trải phía trước bàn thờ.