Tạo hóa trớ trêu đã ném tôi vào một trò đùa tình ái

Đêm đó, thêm lần nữa tôi dường như vừa được trở thành đàn bà lần thứ nhất... Đêm đó, tôi giúp em trở thành đàn ông đúng nghĩa, dù ngày mai cả hai chúng tôi có chết...

Kính thưa quý tòa soạn!

Mọi chuyện không đơn thuần như tôi nghĩ. Khoa, cậu học trò bướng bỉnh nhưng quyết liệt của tôi đã không quan tâm đến bức thư tôi viết trả lời em mà trong đó tôi đã khéo léo gửi gắm những thông điệp gì.

Em vào đại học, mới được 1 học kỳ, tết về em đã đến đập cửa căn phòng nhỏ của hai mẹ con tôi. Em kéo mẹ con tôi ra khỏi căn nhà lặng lẽ u buồn. Em ném tôi vào cuộc sống ồn ã và bận rộn của những ngày giáp tết. Giao thừa, em đến và mang hai mẹ con tôi ra phố, hòa vào biển người thăm thẳm đang ra đường phút giao thừa đầu năm mới để cầu may.

Em không quan tâm tới sự nghiêm cấm mắng mỏ và từ chối của tôi. Em không bận tâm khi tôi thẳng thừng đuổi em ra khỏi nhà vì không có gì giữa cô và em để nói chuyện nhiều. Em không cho tôi một cơ hội né tránh hay trốn chạy vì tôi còn có cái đuôi là khúc ruột mềm yếu nhất của mình chính là con gái tôi. Con gái tôi nhìn thấy chú Khoa là reo lên, là ôm chầm lấy chú, là bá vai bá cổ đòi chú đưa đi chơi. 

Điểm yếu của tôi là “khúc ruột mềm” không may mồ côi bố từ nhỏ, thiếu thốn tình cảm. Khoa đã tấn công tôi bắt đầu từ điểm yếu đuối nhất của tôi. Một giao thừa xúc động rợn ngợp một nỗi bất an khi Khoa xuất hiện và khuấy đảo cuộc sống bình lặng của tôi. Khoa đến đón con tôi ở nhà trẻ vào lúc tan tầm, khi tôi đang dở giờ dạy thêm, hay đang đôn đáo tìm nhờ người đón. Khoa đến và đưa bé Bống đi chơi, rồi ghé về nhà cắm cơm cho tôi, tắm giặt cho bé Bống... 

Khoa làm tất cả những công việc của một người đàn ông trưởng thành chia sẻ việc nhà với một người phụ nữ, khi em còn quá trẻ, mới 18-19 tuổi. Em lặng lẽ ra về khi biết tôi đã dạy xong, và em bỏ tôi lại với bao nhiêu xáo trộn thẫn thờ bên bé Bống đã được tắm rửa thơm tho sạch sẽ và đang háo hức chờ mẹ bên bữa cơm Khoa nấu đơn giản cho hai mẹ con.

Cứ thế Khoa ân cần chăm sóc mẹ con tôi từng li từng tí một. Lặng lẽ và lì lợm, bền gan một cách đáng ghét.

Nhiều lúc tôi đã tự hỏi tại sao Khoa lại làm thế. Tại sao Khoa có thể vì tôi mà em quên mất tuổi thơ, quên mất tuổi thanh xuân lãng mạn và dịu ngọt. Em thành người đàn ông thâm trầm, và từng trải quá sớm khi quan tâm chăm lo cho tôi tỉ mẩn công việc của một người đàn ông trưởng thành dành cho người mình yêu thương. Tôi không yêu đương gì với cậu học trò thua tôi dăm bảy tuổi. Tôi không có cảm xúc rung động gì với cậu học trò mặt còn búng ra sữa. 

Giới hạn đạo đức của một cô giáo không cho phép tôi có ý nghĩ vớ vẩn nào. Đơn giản tôi coi cậu ấy như một học trò, có thân quý hơn một chút. Chỉ vậy thôi, chưa nói gì đến việc rào cản lớn nhất, đáng sợ nhất, là Khoa là con chị hiệu phó trong trường nơi tôi đang giảng dạy... Tôi càng nghiêm ngắn và giữ khoảng cách với Khoa. Tôi đã phải nói xa, nói gần, rồi nói thẳng với cậu ấy tất cả những suy nghĩ và quan điểm của tôi để cậu ấy hiểu. Nhưng Khoa không quan tâm, không một mảy may chùn bước.

Nhiều khi tôi đã tự hỏi vì sao Khoa lại điên rồ như thế bởi tuổi mơ mộng của em có thể bắt đầu mối tình đầu hay những rung động đầu đời với những cô bé dễ thương cùng tuổi. Sao lại bắt đầu từ tôi, cô giáo của em, người vợ góa chồng và mẹ của một đứa con? Tại sao Khoa lại điên rồ, vớ vẩn đến thế???

Tôi đã không thể lánh mặt em mãi được vì còn cái đuôi yếu mềm của tôi là bé Bống. Nhưng trước sau như một, tôi chỉ có thể cư xử và đối với em như tình cảm của cô giáo đối với một học trò nhiều gắn bó mà thôi, không hơn không kém. 

Thế rồi mùa hè năm thứ 4 sau tang chồng, trái tim tôi đã bắt đầu tìm vui trở lại bên một người đàn ông cũng góa vợ và tìm đến tôi với ý định nghiêm túc sẽ gắn bó hai cuộc đời không may mắn lại với nhau cho một cuộc sống mới, hạnh phúc mới. 

Mùa hè năm đó, cũng là năm cuối cùng của kỳ đại học. Khoa đã làm xong khóa luận tốt nghiệp. Em đến nhà tìm tôi và bé Bống thì vô tình bắt gặp người đàn ông đang giai đoạn tìm hiểu tôi cũng đang có mặt tại nhà tôi. Khoa đến và xin phép tôi đón bé Bống đi chơi, trong khi vừa nhìn thấy Khoa, con gái tôi đã rối rít đòi Khoa bế và đòi đi công viên... 

Tôi đã đồng ý cho phép Khoa đưa bé Bống đi chơi để tôi và người đàn ông kia có giây phút riêng tư. Và cũng bởi lẽ tôi muốn Khoa hiểu tôi đã có sự lựa chọn của riêng mình, và Khoa hãy trở về thế giới của chính em.

Thế nhưng chiều ấy Khoa đã không đưa bé Bống trở về. Tôi gọi điện tìm Khoa khắp nơi vì quá muộn thì thấy điện thoại của mẹ Khoa, cô hiệu phó ở trường tôi dạy điện cho tôi báo, Khoa đưa bé Bống về nhà chơi, và con bé đã ngủ rồi. 

Cháu ngủ ngon quá nên Khoa xin phép mẹ để cháu ở đây chơi một bữa không đưa về nhà cô nữa. Chị sợ em lo, nên gọi báo tin cho em. Tim tôi thắt lại bất an... Tôi nói với mẹ Khoa xin phép sẽ qua nhà đón cháu về. Mẹ Khoa ngăn, thôi em đã nói thế chị bảo Khoa bắt taxi đưa cháu về cho em ngay, không phải đi lại nữa mà mất công.

9 giờ tối, Khoa xuất hiện và bế bé Bống vào nhà. Tôi nghiêm mặt và cương quyết: "Lẽ ra em không bao giờ được phép đưa Bống về muộn. Việc để Bống ngủ ở nhà em lại càng không được phép. Em đã đánh mất niềm tin và sự tôn trọng của cô đối với em".

Không kịp nghe tôi nói đến câu cuối, Khoa lao vào ôm lấy tôi thổn thức: "Cô, em yêu cô, em không thể để mất cô vào tay ông ấy được. Em yêu cô lâu rồi, em yêu cô đã 4 năm nay rồi. Em đã tốt nghiệp đại học. Em thành người lớn rồi. Em sẽ thưa với mẹ xin mẹ cho em cưới cô làm vợ". 

Khoa vừa nói vừa ghì chặt tôi vào ngực em, vừa thổn thức khóc. Cả người em run bắn lên như đang trong một cơn sốt cao. Tôi có thể nghe rõ tiếng đập gấp gáp điên loạn của trái tim em trong lồng ngực vạm vỡ. Tôi quên để ý là Khoa đã cao lớn nhường này rồi, tôi giờ bé nhỏ trong vòng tay em, đầu tôi chỉ chạm được đến ngực em. 

Tôi quên là Khoa không còn là cậu bé 18 tuổi ngày nào từ bao giờ nữa. Em cao lớn, vững chãi... Cả cái cơ thể thanh tân của em đang run điên loạn bên tôi. Những giọt nước mắt của em chảy đầm đìa trên gương mặt...

Phút chốc trái tim tôi dịu lại, như có một dòng nước ấm lắm, dịu dàng lắm tưới lên đó và làm tách ra những màng băng giá lớp lớp bao phủ cứng đờ trong tôi. Có một lạch nhỏ nước ấm áp đang len lỏi khắp đầu óc, cơ thể tôi. Cả người tôi mềm dịu lại, không căng cứng, không tức giận được nữa. Tôi mềm lả trong tay Khoa đang run lên từng hồi bần bật... Tôi không biết vì sao nữa... Tôi không lí giải được tôi... 

Trong một tích tắc, một phút giây ngắn ngủi, tôi như tan ra trăm ngàn mảnh... Tôi dìu Khoa ngồi xuống giường. Tôi rút tay ra khỏi vòng ôm ghì chặt của em và vuốt lên mái tóc dày cứng từng sợi mềm mượt giờ cũng nóng rực lên của em. Tôi vuốt lên hai má bầu bĩnh rám nắng của em ngăn những giọt nước mắt đang lăn xuống ướt đẫm. Tay tôi chầm chậm vuốt lên gương mặt em, cặp má rắn rỏi, cái cổ mạnh mẽ, vành tai thật đẹp. Tôi chợt nhận ra chàng trai đang run rẩy trong tay tôi đã trưởng thành từ lúc nào. 

Tôi cũng chợt nhận ra, có gì đó như một cơn thủy triều dâng ngược lên trong tôi, rút hết sức lực của tôi... Có gì đó cuộn lên từ thẳm sâu một khao khát đến điên loạn. Người đàn bà ngủ quên trong tôi suốt 4 năm qua dường như giờ đây mới thực sự tỉnh giấc...

Không có một ngôn ngữ nào vang lên nữa... Chỉ trong một giây phút ngắn ngủi, tôi mỏng xác như một thân cây nhỏ đang bị hút chặt vào hố đen của vực xoáy. Tôi đã bay về vực xoáy em, tôi đã bị hút hết cả thân xác tôi, tinh thần tôi vào em. 

Và tôi hoàn toàn bất lực. Tôi mở cúc áo ngực em ra, tôi muốn thò tay nhấc lấy trái tim đỏ ròng ròng đang đập từng nhịp hối hả áp vào ngực tôi, nơi có trái tim tôi như đang vỡ ra trăm ngàn mảnh. Tôi muốn đưa trái tim đó của em vào giấu trong ngực tôi, để không còn có nước mắt, đau khổ, ngậm ngùi...

Giờ thì đến lượt hai tay tôi run lên, cả người tôi run lên. Cả cơ thể em như ngậm một mùi sữa non của cái cây đang thì xanh tươi nhất. Hương cơ thể thanh tân của em mê dụ tôi, như một thứ bùa ngải tôi bỗng hít vào. Tôi vục mặt vào em và chậm rãi, uống mùi hương thanh khiết ấy. Và tôi đã khóc. Giờ thì đến lượt tôi khóc như mưa, như điên dại...

Tôi không nhớ tôi đã làm những gì nữa. Em xiết tôi nát bấy trong cánh tay em, vòm ngực em. Em xiết tôi tan biến dưới thân thể em. Cả hai thân thể đều run bấy trong cơn đau, trong hoan lạc, trong hạnh ngộ. 

Đêm đó, thêm lần nữa tôi dường như vừa được trở thành đàn bà lần thứ nhất... Đêm đó, tôi giúp em trở thành đàn ông đúng nghĩa, dù ngày mai cả hai chúng tôi có chết...

(Còn nữa)

Kim Thoa - (Quảng Bình)

Lời Ban Biên tập

Bạn đọc yêu quý! Như đã giới thiệu câu chuyện khó tin nhưng có thật này ở số đầu tiên, tình yêu là thứ vô cùng khó để giải thích. Cô Thoa trong một giây phút ngắn ngủi, một khoảnh khắc chớp nhoáng đã nhận ra mình đã yêu người học trò cũ năm xưa. Một tình cảm mà trước đó cô đã kiên quyết chối từ và không một mảy may rung động. Thế mới thấy cái sự lạ lùng của tình yêu.  Nó như một tiếng sét mà chỉ đợi đến khi chạm vào một cơn giông, thì  tiếng sét ấy mới bùng nổ. Cô Thoa đã rất mực thước, nghiêm ngắn trong những giới hạn nhất định với mối quan hệ với học trò cũ. Vậy mà chỉ trong một giây phút yếu lòng, mọi thứ đã tan tành, vỡ vụn.

Đúng vào lúc cô nhận ra trái tim mình đã như tìm vui trở lại với mối quan hệ mới, và cô đã đi đến quyết định nghiêm túc sẽ kết hôn với người đàn ông mà có số phận và hoàn cảnh giống với cô để bước sang một trang mới, một cuộc sống mới thì cô lại rơi vào vực xoáy mối quan hệ tình cảm với người học trò cũ.

Tình yêu rồi sẽ đi đến đâu? Hạnh phúc hay đau khổ? Cô Kim Thoa sẽ phải giải quyết tình huống chuyện trăm năm của mình như thế nào cho hợp lí đây, khi mà rào cản lớn nhất chính là dư luận xã hội, dư luận từ gia đình, đặc biệt là các đồng nghiệp trong môi trường giáo dục nơi cô Kim Thoa đang làm việc.

Đã đành xét về mặt luật pháp thì cô Thoa không hề vi phạm khi cô và Khoa đang là người tự do, cô Thoa góa chồng chưa tái giá, còn bản thân Khoa cũng chưa từng kết hôn. Cô Thoa yêu Khoa khi cậu ấy đã đủ tuổi trưởng thành, đã tốt nghiệp đại học. Nhưng có một tòa án khác, đó là tòa án lương tâm của mỗi người. Mẹ của Khoa, sếp trực tiếp của cô Thoa sẽ như thế nào khi biết được sự thật về mối tình éo le và trái ngang của con trai mình với cô giáo cũ? Đó liệu có phải là cú sốc lớn nhất có thể giết chết trái tim của một người mẹ?

Chúng tôi xin phép chưa tiết lộ gì thêm. Để tiện theo dõi, kính mời quý độc giả xem số báo tiếp theo trên An ninh thế giới Giữa tháng 5-2016. Xin trân trọng cảm ơn.  

Báo ANTG cuối tháng số 176

Các tin khác

Thư viện lạ kỳ: Tôi không đi tìm sách

Thư viện lạ kỳ: Tôi không đi tìm sách

Đó là một ngày mưa tại Muncie, bang Indiana, Mỹ. Một phụ nữ trung niên bước vào tiệm café để gặp gỡ Charlize Jamieson - một người chuyển giới. Cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên giữa hai người lạ được sắp xếp bởi một thư viện lạ kỳ - nơi độc giả được quyền mượn một  nhân vật để lắng nghe, hoặc được lắng nghe. Và Jamieson là một trong số những cuốn sách "sống" trong thư viện ấy.

Tâm sự của biên tập viên nhận được bản thảo trên 1 triệu chữ!

Tâm sự của biên tập viên nhận được bản thảo trên 1 triệu chữ!

Lần đầu tiên tôi nhận được một bản thảo tiểu thuyết trên 1 triệu chữ của một bạn rất trẻ. Riêng số chữ lẻ ra của nó đã đủ dung lượng cho một tập sách rồi. Tôi nhẩm tính tất cả sẽ khoảng 3.500 trang sách khổ to, hoặc 4.000 trang khổ bình thường nếu in ra.
Bất ngờ sợi chuối

Bất ngờ sợi chuối

Ở Nhật Bản, có khoảng 30% số tiền giấy đang lưu hành làm từ sợi chuối. Tờ tiền làm từ loại vật liệu này có độ bền hàng trăm năm. Thật thú vị khi có mối liên hệ giữa thứ bình dị nhất –  thân cây chuối, với thứ quý giá hơn – tờ tiền.
Những thần thánh của Ấn Độ

Những thần thánh của Ấn Độ

Ấn Độ không chỉ là nền dân chủ đông dân nhất thế giới mà còn là một bức khảm phong phú của nhiều nền văn hóa và tôn giáo. Tôi không phải là một người tín ngưỡng nhưng tôi luôn bị cuốn hút bởi vẻ đẹp và sự đa dạng của các tôn giáo trên thế giới. Khi du lịch khám phá, tôi luôn cố gắng tìm hiểu về tín ngưỡng của dân tộc và sự ảnh hưởng của tôn giáo đến bản sắc quốc gia. Và tôi có thể nói rằng trong rất ít quốc gia thế giới tín ngưỡng phong phú, đa dạng và gắn liền với cuộc sống của người dân một cách rõ rệt như ở Ấn Độ.
Loài mèo bí ẩn thích được vuốt ve

Loài mèo bí ẩn thích được vuốt ve

Tôi nghĩ đến loài mèo khi nhà văn Y Ban tặng tôi một bức tranh con mèo màu đen cuộn tròn trên nền đỏ và cũng trong hôm ấy tôi đọc một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Haruki Murakami và thấy rất nhiều mèo. Đó là những con mèo rất lạ, có phần bí ẩn, ít nhất là so sánh nó với loài chó, trong tương quan những loài vật được ưa chuộng nhất.
Báo động nghệ thuật "thổi giá" !

Báo động nghệ thuật "thổi giá" !

Tôi vẫn nhớ là hồi tháng 4 ông Nguyễn Nhật Cảm, Giám đốc CDC Hà Nội đã bị bắt cũng vì liên quan đến chuyện thổi giá các thiết bị y tế. Cụ thế, hệ thống máy xét nghiệm Realtime PCR nhằm xét nghiệm, phòng chống COVID-19 có giá khởi điểm chỉ vào khoảng 2,3 tỉ đồng, nhưng sau khi thực hiện một quá trình định giá, mua bán lòng vòng thì CDC Hà Nội đã mua vào với giá 7 tỉ đồng. Tức là cao hơn mức giá nhập tới 3 lần.
Những cảnh đời trái đắng

Những cảnh đời trái đắng

Con đường làng yên ả dẫn tôi tới thôn 1, xã Kim Chung, huyện Đông Anh, nơi ở trọ của 12 người thuộc Đoàn Nghệ thuật nhân đạo Thăng Long. Đó là các nạn nhân chất độc dioxin Việt Nam. Mỗi người, một cuộc đời, một số phận.
Trong cơn hoảng loạn, thấu một chữ "tình"

Trong cơn hoảng loạn, thấu một chữ "tình"

"Nỗi sợ hãi Corona" - "Cơn hoảng loạn Corona" thực sự lại khiến tôi nghĩ nhiều đến những vấn đề bên ngoài Corona. Biết bắt đầu từ đâu nhỉ? Xin được bắt đầu từ một cái tít báo rất ấn tượng trên một tờ báo điện tử: "Corona lây qua mạng".
Ly kỳ Trấn Yên

Ly kỳ Trấn Yên

Tôi tò mò lên Trấn Yên thuộc huyện Bắc Sơn (tỉnh Lạng Sơn) bởi những chuyện khó tin. Trời rét như cắt. Đi xe máy từ thị trấn Bắc Sơn tới xã Trấn Yên cho dù chỉ chừng bốn mươi phút nhưng mây mù sương giăng khắp lối. Như một kẻ đi săn tôi phải phát hiện ra những tảng đá bất chợt lăn từ trên núi xuống nếu không dễ lăn xuống vực như chơi. Thỉnh thoảng lại có bóng cô gái áo chàm đeo túi đi trên đường. Tôi cứ lầm lũi đi trong sắc chàm đó. 
Hẻm cầu con ở Sài Gòn: Những nỉ non thiết tha huyết thống

Hẻm cầu con ở Sài Gòn: Những nỉ non thiết tha huyết thống

Có người gọi con hẻm nhỏ vừa lụp xụp vừa xiêu vẹo ấy là “hẻm hiếm muộn”, 'hẻm cầu con", cũng có người gọi là “hẻm bà bầu”, cũng có người bảo là “xóm chờ đẻ”.... Hỏi tên như thế nào cũng có người biết, chỉ vào tận nơi vì ở đây tập hợp những phụ nữ từ khắp nơi đến thuê trọ để chữa vô sinh.
Phép màu của tình thương

Phép màu của tình thương

Cô gái 22 tuổi chưa thể kể câu chuyện đời mình trong gần 3 năm qua từ khi đột ngột rời xa gia đình ở Bình Phước cho đến ngày được đưa vào cấp cứu trong Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) mới đây.
O bé!

O bé!

Cho đến khi nằm xuống, O Bé chưa một lần hình dung bà đã hiến tặng cho đời một chuyện cổ tích đọng mãi trong nhân gian...
Kỳ cuối: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Kỳ cuối: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Tôi đã nghĩ rất nhiều về câu chuyện tôi được sinh ra, và về tình yêu của cha tôi với hai người mẹ, hay nói một cách chính xác hơn, tình yêu vĩ đại của hai người mẹ đã dâng hiến cho cha tôi như thế nào.
Kỳ 2: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Kỳ 2: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Trước sự chân thành và tha thiết của cha, ông bà ngoại đã bị thuyết phục bởi những tình cảm mãnh liệt của cha đối với mẹ. Ông bà ngoại đã mừng tủi ơn trời bởi con gái tật nguyền của mình được ông trời se cho mối duyên lành ngoài sức tưởng tượng…
Kỳ 1: Chuyện tình của cha

Kỳ 1: Chuyện tình của cha

Vì bị cận, nên cha không để ý, không nhận ra mẹ, cô gái bé nhỏ trắng xanh ngồi trên chiếc xe lăn tự chế và cũng đang say sưa đọc sách trong khoảng ánh sáng bé xíu hắt ra từ giữa hai kệ sách. Cha mẹ gọi đó là cuộc va vào nhau định mệnh...
Kỳ 2: Con gái là người tình kiếp trước

Kỳ 2: Con gái là người tình kiếp trước

Trong giây phút rung động ngọt ngào, môi vừa kịp chạm môi, những run rẩy của cô bé học trò 18 tuổi lần đầu tiên biết yêu chưa kịp ngân lên thì bố cháu từ đâu chạy tới thô bạo xô bạn lớp trưởng ra...
Con gái là người tình kiếp trước

Con gái là người tình kiếp trước

Cháu có một vấn đề về bản thân, đúng hơn là về gia đình của cháu, hay cụ thể hơn nữa là giữa bố cháu và cháu. Cháu rất xấu hổ khi phải kể ra đây… Nhưng cháu không biết phải làm gì với vấn đề rắc rối của mình. 
Kỳ 3: Tôi sợ lần nữa lại lạc mất bản thân

Kỳ 3: Tôi sợ lần nữa lại lạc mất bản thân

Tôi run rẩy với vết thương tự cứa và dòng máu nóng… tự thấy cơn khoái cảm dâng ngập tâm hồn mình… Và những lúc như thế, tôi đau đớn nhận ra rằng tôi đã rất nhớ ông giáo già.
Kỳ 2: Những vết sẹo được ký thác

Kỳ 2: Những vết sẹo được ký thác

Thỉnh thoảng, tôi lơ mơ ngủ và phát hiện ra ông giáo không ngủ, ông gỡ tay tôi đang ôm riết lấy ông ra. Ông ngồi rất lâu trên giường im lìm như cái bóng và lặng lẽ ngắm tôi ngủ...
Kỳ 1: Có phải tôi là kẻ bệnh hoạn

Kỳ 1: Có phải tôi là kẻ bệnh hoạn

Khi đã trưởng thành tôi vẫn không từ bỏ được thói quen rạch cổ tay để nhìn thấy máu mình rỏ xuống. Mỗi lần như vậy, một cơn khoái lạc tự kỷ tràn ngập trong cơ thể tôi, tràn ngập trong tâm hồn tôi...