Ông lão si tình làm "vườn yêu" tặng vợ quá cố

Nhiều người nói ông "gàn dở" khi nhà cao cửa rộng chẳng thích ở mà suốt ngày quanh quẩn ở nghĩa địa lạnh lẽo. Suốt ba năm qua, kể từ ngày đón vợ về "nhà mới", ông Nguyễn Tài Thiệp, 80 tuổi (Liễu Nội, Thường Tín, Hà Nội) vẫn ngày ngày ra nghĩa địa trò chuyện với vợ và dựng cả một khu vườn tình yêu dành tặng người vợ đã khuất của mình. Đã có thời gian ông ở hẳn lại nghĩa địa cả ngày lẫn đêm chỉ vì không muốn người vợ quá cố cảm thấy lạnh lẽo, cô đơn.

Âm dương cách biệt không ngăn nổi tình yêu

Vợ mất, ông Thiệp hoàn toàn suy sụp. Ngày ngày ông cứ thẫn thờ, chẳng buồn trò chuyện với ai. Ông bảo: "Có sống đến tuổi này rồi mới hiểu tình già nó quan trọng đến mức nào. Chả ai hiểu tôi bằng bà ấy, cũng chả ai lo cho tôi bằng bà ấy. Lúc còn sống, hai vợ chồng suốt ngày trò chuyện thủ thỉ, giờ bà ấy mất rồi, tôi cũng như người mất hồn" - ông Thiệp tâm sự.

Ba năm sau ngày vợ mất, ông Thiệp đã chuyển "nhà mới" cho vợ về đặt ở một gò đất của làng - đó là nơi dành cho những nấm mồ đã sang cát. Tới tận khi ấy ông mới thực hiện được ước mơ bấy lâu ấp ủ. Ông chia sẻ: "Để xây được cái "nhà mới" này cho bà ấy, tôi đã phải dốc hết tiền tiết kiệm suốt mấy năm đấy".

Không chỉ chăm sóc cây cối, ông còn đọc thơ tặng vợ.
Không chỉ chăm sóc cây cối, ông còn đọc thơ tặng vợ.

Nhìn vào ngôi mộ đủ thấy sự tâm huyết và tốn kém của người quyết tâm xây dựng nó. Mộ được thiết kế hai ngăn, khum hình mái nhà, bên trái dành cho bà, bên phải dành cho ông. "Tôi thiết kế thế để sau này xuống suối vàng rồi vẫn được ở chung nhà với bà ấy" - ông Thiệp tự hào khoe công trình của mình.

Trên phần mộ là tấm bia ghi tên vợ ông, phía dưới, bên trái là tấm gỗ ghi bài thơ lục bát bốn câu có tựa đề "Lời tâm niệm của cụ Thiệp Bùi": "Chữ tình cùng với chữ duyên/ Xin đừng thay áo mà quên lời nguyền/ Bây giờ cách trở âm dương/ Sau này sum họp lại chung một mồ". Phía bên phải là chiếc chậu nhựa ghi rõ: "Chậu của cụ Bùi rửa mặt".

Mộ xây xong cũng là lúc ông Thiệp xách hành trang ra đó ở cùng vợ. Khi ấy ai cũng nói ông do đau khổ quá nên đã bị "điên". Con cái gàn thế nào ông cũng không nghe.

Ông bảo, vợ chồng thì phải đồng kham cộng khổ, nay bà ấy vì bệnh tật mà mất trước, như thế là rất thiệt thòi nên ông muốn bù đắp, ông không muốn bà cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo. Phải mất tới mấy tháng những người con của ông Thiệp mới khuyên được bố không ngủ lại bên mộ của mẹ. Dù không được ngủ đêm bên mộ vợ nhưng ngày ngày cứ từ tờ mờ sáng người làng đã thấy ông lọ mọ ra khu mộ rồi cặm cụi trồng rau, trồng cây thuốc đến tối muộn mới về.

Bây giờ, quanh mộ vợ ông tứ bề xanh ngắt. Hễ có chỗ đất nào còn trống là ông Thiệp trồng cây. Đó thường là những loại cây khi còn sống bà Bùi rất thích. Mỗi cây ông đều treo lên đó một tấm biển ghi rõ là tặng vợ nhân dịp gì.

Với ông Thiệp, thì cây nào cũng đều mang kỷ niệm để nhắc nhớ tới người vợ hiền. Ông Thiệp nhớ lại: "Hồi còn sống, bà nhà tôi lúc nào cũng ao ước xung quanh ngôi nhà có thật nhiều cỏ cây, hoa lá. Sở thích của con người ta chắc đến khi chết vẫn còn mang theo nên tôi mới ra đây trồng cây, trồng hoa cho bà ấy vui".

Để thỏa nguyện ước mơ của người vợ đã khuất, ngày ngày ông Thiệp đi nhặt những que củi, cành cây, cả những đoạn sắt thép người ta bỏ đi để mang ra nghĩa địa làm bờ rào. "Cô chú nhìn xem "vườn yêu" tôi làm tặng vợ có đẹp không. Trong này chả thiếu cây nào mà hồi còn sống bà ấy thích nhé!" - ông Thiệp tự hào khoe.

Mấy năm nay, những người bạn đồng niên của ông Thiệp muốn tìm ông thường chả mấy khi qua nhà mà đến thẳng nghĩa địa. Bởi họ quá quen với thói quen sinh hoạt của ông. Những ngày đầu, mấy người con của ông Thiệp chỉ lo bố lọ mọ nắng mưa ngoài mộ mẹ nhỡ xảy ra chuyện gì không hay nên nhiều lúc còn cử các cháu ra canh chừng.

Sau thấy ông Thiệp không những không bị trầm uất như trước mà tinh thần sảng khoái, sức khỏe lại tốt hơn nên thôi. Thường các buổi trưa, ông Thiệp sẽ ăn cơm và ngả lưng ngay ở phiến đá cạnh mộ vợ. Chiều dậy lại tưới nước cho cây hoặc vun lại cái hàng rào cho chắc chắn.

Em lấy anh chứ còn lấy ai

Buổi sáng đầu hè, trời còn mờ sương, ông Thiệp đã lỉnh kỉnh xô chậu, dây buộc đi ra "khu vườn yêu" của hai người. Ông thật thà: "Đêm nằm chỉ mong trời mau sáng để ra đây với bà ấy, chăm sóc cây cối. Già rồi nằm chẳng ngủ được, nghĩ ngợi linh tinh…". Người ta bảo, người già thường nhìn về quá khứ để sống.

Khu ''vườn yêu'' ông Thiệp làm tặng người vợ quá cố.
Khu ''vườn yêu'' ông Thiệp làm tặng người vợ quá cố.

Có lẽ ông Thiệp cũng vậy, hình ảnh bà, những kỷ niệm với người vợ quá cố lúc nào cũng hiển hiện trong đầu ông ngay cả trong mơ. Bốn mươi năm trước, khi ấy ông mới ngoài đôi mươi, đẹp trai, nhiều tài lẻ nên ông được nhiều cô gái thầm yêu trộm nhớ.

Ông cười: "Chẳng biết đúng hay không nhưng mọi người vẫn bảo tôi đẹp trai nhất làng. Ngày ấy có cô còn mua cả xe đạp cho tôi đi học cơ mà". Dù nhiều cô gái để ý nhưng ông chỉ yêu một người con gái trong làng, may mắn người đó cũng được gia đình "dấm" cho từ lâu. Thời gian đi lại cũng đã chín muồi, bố mẹ ông quyết định đến nói chuyện người lớn. Đó cũng là lúc ông không tin vào mắt mình, cô gái ấy "ngoảnh mặt làm ngơ", chỉ nói với ông rằng: coi ông là bạn bè.

Ông buồn chán đến mức bỏ cả ăn. Trong lúc ông Thiệp đớn đau thì một người bạn chuyển đến tay ông một lá thư tình. Đó là những lời ruột gan của một cô gái tự nhận đã thầm yêu trộm nhớ ông từ lâu. Éo le một điều là cô gái viết lá thư ấy lại chính là em họ của người con gái đang khiến ông đau khổ.

Chẳng là, những lần ông sang chơi, cô gái ấy thấy ông đẹp trai, vui tính lại thật thà nên đã đem lòng yêu ông. Yêu trong đau khổ, bởi cô ấy đâu có dám giật người yêu của chị gái mình. "Đúng là lấy nhau cũng vì cái duyên cái số. Nếu như bà kia không từ chối thì chắc gì tôi đã có cuộc sống hạnh phúc thế này. Chẳng ai ngờ được trong lúc tôi đau khổ nhất, bà ấy lại đến bên tôi"- ông Thiệp kể.

Nhận lá thư tình, ông chẳng chút mảy may đoái hoài đến tình cảm ấy. Hơn một tháng sau, ông mới biên thư lại để cho phải phép. Ông viết: "Nhà tôi nghèo lắm, chả có gì đâu mà cưới em. Em thích thì tự đi mà lo liệu cuộc sống sau này"…

Những tưởng lời cộc lốc, cục cằn ấy của ông Thiệp khiến cô gái ấy cụt hứng, tự ái mà rút lui. Không ngờ sáng hôm sau, ông Thiệp nhận được một cái hẹn: "Sang nhà em bàn chuyện". Thực tâm ông lúc đó không muốn sang nhưng muốn mọi chuyện dứt khoát nên đành sang nhà cô gái ấy.

Vừa bước vào đến cửa, cô gái liền bảo ông: "Anh chở em ra Hà Nội mua đôi chiếu mới nhé". Ông Thiệp giật mình hỏi lại: "Em lấy chồng à? Lấy ai vậy?". Cô gái mặt lạnh như tiền trả lời ông: "Vâng! Em lấy chồng. Anh không nhớ là anh trả lời thư của em, cho em lo hết mà, em lấy anh chứ còn lấy ai nữa".

Nghe đến đây, ông Thiệp lại giật mình thảng thốt nhưng cũng không tránh được sự xao động trong lòng. Ông tự nhủ với bản thân: Thôi thì tình chị duyên em, coi như số phận an bài, cô ấy dám hy sinh vì mình thì chẳng có lý gì mình lại từ chối một tấm lòng. Thế là ông nhảy luôn lên xe, hai người vi vu ra mãi tận Hà Nội sắm đôi chiếu mới tinh.

Người phụ nữ ấy chính là bà Nguyễn Thị Bùi, người chung sống trọn đời với ông sau này. Ngồi bên mộ vợ, ông Thiệp kể lại mà nước mắt rưng rưng: "Ban đầu lấy vợ để cho có, để đáp lại tấm lòng của bà ấy thôi. Đến lạ, càng ở với nhau, tôi càng yêu thương bà ấy hơn".

Họ cưới nhau được 5 năm, bà sinh cho ông 3 người con thì ông phải lên đường nhập ngũ. Những tháng ngày trong chiến trường Tây Nguyên ác liệt, ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh, đó cũng là lúc ông cảm nhận được tình yêu của người vợ hiền nơi quê nhà.

Hàng trăm nghìn thứ việc bà phải lo nhưng tháng nào bà cũng biên cho ông một lá thư dài dằng dặc. Bà động viên ông giữ gìn sức khỏe, chân cứng đá mềm, bà chúc ông lành lặn trở về rồi bà sẽ sinh cho ông thêm những đứa con kháu khỉnh.

Cứ sáng sớm, ông Thiệp lại ra mộ vợ chăm sóc cây cối, làm hàng rào.
Cứ sáng sớm, ông Thiệp lại ra mộ vợ chăm sóc cây cối, làm hàng rào.

Trong lúc chiến đấu, ông Thiệp bị thương ở đùi, được chuyển về hậu phương chữa trị, hết thời gian điều dưỡng, ông về làm cán bộ xã. Đúng như lời hứa, bà lại sinh cho ông thêm 2 người con khỏe mạnh. Nhưng rồi hạnh phúc chẳng tày gang, ông lại tiếp tục xa vợ con thêm 10 năm nữa khi phải nhận nhiệm vụ lên Mộc Châu (Sơn La) làm kinh tế mới.

Ông bảo: "Tôi thương bà ấy lắm nhưng nhiệm vụ đất nước tôi phải đi. Nghĩ mà thương, một mình bà ấy cáng đáng cả gia đình, có chồng mà cũng như không". Mãi cho đến năm 1987 ông nhận sổ hưu, đó mới là lúc hai vợ chồng trọn vẹn bên nhau. Họ sống trọn vẹn bên nhau ngót nghét hai mươi năm thì bà Bùi lâm trọng bệnh.

Như muốn đáp lại tình yêu, bù đắp những tháng ngày xa cách, ông chẳng rời bà nửa bước. Ông quanh quẩn bên vợ, chăm sóc vợ từng li từng tí. Con cái thương ông vất vả, muốn thuê người chăm sóc thay nhưng ông một mực phản đối.

Ông muốn tự tay mình chăm sóc bà, chỉ có vậy ông mới an tâm. Nhưng rồi bà cũng không qua khỏi. Trước khi mất ba ngày, bà có gọi ông và thì thầm vào tai rằng: "Tôi muốn trọn đời bên ông". Thế là hai người ôm nhau khóc nức nở, ông nói với bà: "Tôi sẽ mãi mãi ở bên bà".

Phong Anh

Các tin khác

Sông dài

Sông dài

Năm năm sau câu chuyện buồn thương đó, tôi tốt nghiệp đại học, xin được việc làm, cưới Nguyệt và đưa mẹ tôi lên thành phố sống để giúp chúng tôi trông con nhỏ. Thế rồi vài năm sau nữa, tôi đưa được bố và em trai lên sống cùng. Gia đình tôi chính thức giã từ sông nước. Cũng từ đấy tôi ít về làng, ký ức về Hoài cũng bị những lo toan bận rộn chèn lấp. Nhưng mỗi khi nhớ đến Hoài, lòng tôi vẫn nhói đau, nỗi nhớ vẫn dắt tôi về cái bến sông có vườn cải luôn tốt nhất, đẹp nhất làng của cô ấy.

Ngôi nhà trên chiếc bát úp

Ngôi nhà trên chiếc bát úp

Bóng Khằn dần khuất sau những ngôi nhà mái rạ. Một mình chị trên triền núi rực màu hoa dại. Những bông hoa cánh mỏng, mọc giữa những khe đá hẹp, yếu đuối và đơn độc. Gió rười rượi tràn qua eo núi. Gió luồn vào tóc, vào ngực chị nghe nhồn nhột. Chị nếm thấy đầu lưỡi vị mặn của nước. Phía chân trời tít xa, những đám mây hình vảy cá chuyển sang nâu đất. Thoắt cái, bầu trời nhuốm màu bàng bạc. Không gian như chùng thấp ôm trọn ngôi làng giờ chỉ còn là một chấm nhỏ.

Bi kịch từ những cuộc tình “cơi nới”

Bi kịch từ những cuộc tình “cơi nới”

Dù đều đã có chồng có vợ, song những người đàn ông, đàn bà trong bài viết dưới đây vẫn bất chấp luân thường đạo lý, bất chấp luật pháp mà quan hệ ngang trái. Hậu quả của hành vi này nhiều khi rất đau đớn, bi thảm cho những người trong cuộc.
Bê bối, quyền riêng tư và vấn đề an ninh

Bê bối, quyền riêng tư và vấn đề an ninh

Ngày 26-6, Bộ trưởng Y tế Vương quốc Anh Matt Hancock nộp đơn xin từ chức sau khi tờ The Sun đăng tải hình ảnh từ camera an ninh cho thấy ông ôm hôn nữ phụ tá trong văn phòng của mình vào ngày 6-5, phá vỡ quy tắc phòng, chống COVID-19. Ông không phải là chính trị gia đầu tiên phải từ chức vì bê bối cá nhân.
Bi kịch từ mối tình "rổ rá cạp lại"

Bi kịch từ mối tình "rổ rá cạp lại"

Chỉ đăng kí kết hôn rồi đưa nhau về sống với nhau, nhưng vì mâu thuẫn gia đình, cả hai vợ chồng ly thân. Trong thời gian sống ly thân, thấy chồng có quan hệ với người phụ nữ khác, bị cáo Nguyễn Thị Xuyến (sinh năm 1969, trú tại Ba Vì, Hà Nội) đã nổi máu ghen tuông, đem thuốc sâu đến đổ xuống giếng và ao cá nhà chồng để đầu độc. Tuy không xảy ra thương vong nhưng vết thương lòng thì mãi mãi không bao giờ hàn gắn được.
Khi ông Bill Gates chia tay vợ

Khi ông Bill Gates chia tay vợ

"Sau rất nhiều suy nghĩ và cân nhắc kỹ lưỡng về mối quan hệ của mình, chúng tôi quyết định kết thúc cuộc hôn nhân" - Tỷ phú Mỹ Bill Gates đăng trên tài khoản Twitter hôm 3/5.
Bi kịch gia đình: Tột cùng nỗi đau của người cha

Bi kịch gia đình: Tột cùng nỗi đau của người cha

Hận con trai nghịch tử cờ bạc, rượu chè, ngoại tình, thường xuyên đánh chửi bố mẹ và vợ, trong cơn nóng giận, Nguyễn Văn Đức đã đâm con trai trọng thương. Bi kịch gia đình khiến những người có mặt tại phiên toà và cả hội đồng xét xử không khỏi xót xa.
"Nhìn mình đau, tôi đang mất dần hạnh phúc"

"Nhìn mình đau, tôi đang mất dần hạnh phúc"

Không thể sinh con, 5 lần bà viết đơn xin ly hôn, muốn giải thoát cho ông để ông đi tìm hạnh phúc mới. Nhưng tình yêu ông dành cho bà còn lớn hơn cả những mong mỏi về con cái. 61 năm nắm tay nhau đi khắp thế gian, ông vẫn luôn khẳng định "mình là người hạnh phúc". Mới đây cả hai ông bà đã quyết định vào viện dưỡng lão để tận hưởng những ngày tháng bình yên của tuổi già.
"Boy thất tình" và những chuyện cười ra nước mắt

"Boy thất tình" và những chuyện cười ra nước mắt

Ngày 2-5, một cô gái trẻ đã được Cảnh sát phòng cháy chữa cháy và Cứu nạn cứu hộ cứu sống khi có ý định tự tử từ tầng 18 của một tòa nhà tại TP Hồ Chí Minh. Hiện tượng các cô gái, phụ nữ tự tử diễn ra đã nhiều nhưng cũng có không ít đấng nam nhi được mệnh danh là phái mạnh trong xã hội chỉ vì thất tình mà cũng có những suy nghĩ, hành động hết sức rồ dại. Nó thể hiện sự yếu đuối trong tâm hồn và gây ra biết bao phiền lụy cho các bậc sinh thành...
Tận cùng của tội ác...

Tận cùng của tội ác...

Đối với những nạn nhân của các vụ tấn công bằng lửa, bước qua cái chết, trở lại làm người bình thường là một hành trình nghiệt ngã. Nỗi đau về thể xác có thể dịu nguội qua thời gian, nhưng tổn thương về hình hài và tâm hồn sẽ là vết sẹo không bao giờ lành. 
Cuộc trốn chạy của những người phụ nữ bất hạnh

Cuộc trốn chạy của những người phụ nữ bất hạnh

Khi không còn đủ sức chịu đựng những trận đòn thừa sống thiếu chết của chồng, khi cảm thấy tính mạng mình bị đe dọa... những người phụ nữ bất hạnh ấy mới tìm cách "thoát thân". Họ gọi điện cầu cứu đến Ngôi nhà bình yên thuộc Trung tâm Phụ nữ và phát triển (Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam). Đây là nơi "giải cứu" và thay đổi nhận thức của nhiều phụ nữ, giúp họ có cơ hội làm lại cuộc đời.
Hoàng tử Harry rời hoàng gia vì lo "lịch sử lặp lại"

Hoàng tử Harry rời hoàng gia vì lo "lịch sử lặp lại"

Ngày 1/3, CBS đã đăng tải lên trang Twitter hai đoạn clip ngắn được cắt ra từ cuộc phỏng vấn của Hoàng tử Harry với người dẫn chương trình truyền hình đình đám Oprah Winfrey. Trong đó, vị hoàng tử này đã tiết lộ lý do từ bỏ tước vị hoàng gia.
Ngoại tình chưa phải dấu chấm hết!

Ngoại tình chưa phải dấu chấm hết!

Với không ít người trong xã hội hiện nay, ngoại tình như một cơ hội theo đuổi những ước mơ từ lâu đã ngủ quên, cảm thấy mình sống lại lần nữa, tìm thấy một người thực sự hiểu mình. Nhưng chắc chắn là khi chúng vỡ lở thì sau đó là đau đớn, tan vỡ mối quan hệ, hủy hoại các gia đình và rất nhiều các hành vi bạo lực do ghen tuông.
Hổ dữ còn không ăn thịt con...

Hổ dữ còn không ăn thịt con...

Khi hội đồng xét xử (HĐXX) ra phán quyết tuyên án tử hình đối với Nguyễn Minh Tuấn, án chung thân đối với Lan Anh về tội giết người, phòng xét xử vang lên tiếng vỗ tay, rồi tiếng gào khóc, tiếng nức nở của những thân nhân bị kìm nén. Bị cáo Lan Anh khuỵu xuống, dập đầu xin mẹ và người thân tha tội.
Nhận diện "Sở Khanh" 4.0

Nhận diện "Sở Khanh" 4.0

Mặc dù đã có vợ con, song những gã đàn ông trong bài viết này lại tự nhận là "giai tân" để rồi mồi chài tán tỉnh những nữ sinh mới lớn. Đốn mạt hơn, có nhiều gã còn dùng điện thoại, máy quay… để ghi lại những hình ảnh nhạy cảm của người yêu, để sau đó gây sức ép bắt họ phải cung phụng cả về tình và tiền bạc.
Bi hài nhờ “mạng” xe duyên

Bi hài nhờ “mạng” xe duyên

Từ khi mạng Internet lên ngôi, người ta có thể lên mạng để tìm người yêu, bạn đời. Sự thật là cũng đã có những bạn trẻ nên duyên sau những mối tình online. Đặc biệt, thời gian gần đây, những trang web, những app hẹn hò càng ngày càng phổ biến và được chị em có “hoàn cảnh” rất ưa chuộng.