Nợ đời

Lại một đêm tôi thức trắng để chờ chồng. Tôi hồi hộp chờ đợi vì anh hứa sẽ đem một món tiền lớn về trả nợ cưới. Hy vọng anh kiếm được hơn một trăm triệu trong chuyến đi này, theo đúng như dự định. Thực ra là anh phải bỏ trốn vì những chủ nợ thay phiên nhau đón anh đòi tiền. Nhiều đêm tôi muốn cắn lưỡi vì món nợ cứ ngày một tăng lũy tiến theo lãi.

Có lúc tôi oán trách bố mẹ vì đã thách cưới lớn quá, cho dù họ thực hiện theo đúng luật bất thành văn ở quê hương. Mà không hiểu tại sao bước sang thế kỷ 21 đã gần 15 năm, những hủ tục thách cưới của bản làng tôi vẫn không xóa bỏ được…

Nói ra ngỡ tưởng chẳng là gì, chỉ những con trâu, đàn lợn nhưng lại là chuyện lớn đối với những gia đình nghèo như nhà người yêu tôi. Chúng tôi yêu nhau tha thiết. Tôi đã nói với cha mẹ đến đứt hơi để rút bớt số lợn, chứ không nên lấy cả đàn 8 con. Nhưng không ai trong nhà tôi thuận lòng. Tôi cố bàn từng phần. Chẳng hạn đã lấy trâu thì thôi bò. Bố tôi gầm lên, chả lẽ tao cho không con gái chắc. Nhà trai không có thì phải vay mượn mà mua cả trâu lẫn bò. Tôi lại thỏa thuận hay chỉ lấy hai mươi con gà chứ không nên đòi con dê nữa. Mẹ tôi gật đầu, nhưng cha tôi giận dữ nói rõ to, theo lệ làng không khác được. Rồi ông còn trợn mắt la toáng lên, hay mày cứ về mà ở với nó, đừng cần cha mẹ hay cưới xin gì nữa. Tôi dấm dứt khóc.

Lại có lần mẹ tôi thẽ thọt trình bày với bố, về chuyện thách cưới kèm theo cổ vật trong gia đình nhà trai, hay thôi đừng lấy cả bộ chiêng nữa. Bố tôi cười sảng khoái ngỡ tưởng đã hạ nhiệt. Nhưng không ngờ ông quay lại cau mặt, gầm ghè nhắc lại cái thời mà chính ông đã phải còng lưng kiếm tiền để mua cả bộ chiêng đưa về cho gia đình mẹ tôi. Dần dà bố tôi kể hết mọi chuyện gia đình đã phải lo tới cả trăm triệu mới đủ cho lễ thách cưới mà ông đã phải trải qua. Bố tôi kết luận, lẽ đời nó đã thế phải theo thôi. Mặt ông đỏ gay đỏ gắt như vừa tu một chai rượu ngô vậy. Ông nhớ lại cái đận đầy cam go, phải mười năm sau mới trả hết nợ, mà lại thấy nóng phừng phừng trong người.

Một hôm bố tôi còn giải thích, giờ đây có con gái đi lấy chồng, ông phải thách đúng lệ làng, đâu có lấy hơn. Tôi khóc rồi dọa bố nếu con không lấy được chồng sẽ ăn lá ngón cho chết đi. Mẹ tôi réo lên, con điên à cứ từ từ bố sẽ rút bớt phần thách cưới. Không ngờ bố tôi gầm gào, mày chết đi cho tao nhờ. Ông chì chiết rằng, đây là thời cơ ông lấy lại những gì ông đã khốn khổ cả một đời, khi cưới vợ. Sinh ra tôi, ông coi là của để dành theo đúng nghĩa của nó. Mẹ tôi ấm ức than, nếu bên nhà trai không lo được, thì con gái mình ế à. Ông ngửa mặt lên trần nhà cười lớn rồi nói, con gái mình xinh đẹp nhất làng, bọn con trai xếp hàng cả cây số ấy chứ. Không thằng này, thì có ngay thằng khác. Hãy đợi đấy! Bố tôi chấm dứt cuộc thương lượng, thở phì phì vì tức giận, rồi bỏ đi ra chợ uống rượu. 

Vậy là mọi cố gắng của mẹ con tôi đã vô ích. Lệnh của bố tôi là lệnh giời. Gia đình chồng tôi lo đủ trọn bộ, trâu, bò, dê, 8 con lợn, cùng bộ chiêng và các vật cổ cùng bạc nén theo đúng lễ thách cưới. Sau này về sống cùng chồng tôi mới biết bố mẹ anh đã phải vay mượn khắp nơi, kể cả phải vay trả lãi cao ở chợ đen trên huyện. Tôi chỉ biết khóc mà chẳng biết lo cách nào để có tiền trả nợ. Có lúc tôi nói với mẹ đẻ vay hộ phần nào hay phần ấy, nhưng bà cũng chỉ lắc đầu tỏ ra bất lực. Trâu bò, dê, lợn thì mọi người đã ăn hết, để lại một đống nợ cho gia đình chồng tôi. Mọi người trong nhà đều lo làm ăn tích cóp trả nợ. Bố chồng tôi đã phải bán mấy hec ta cà phê nhưng cũng chỉ đủ trả những khoản tiền vay của người thân thiết trong họ hàng. Số còn lại, chính chồng tôi phải vay của mấy tay chợ đen trên huyện thì đành khất. Đó là nỗi ám ảnh khôn nguôi đối với vợ chồng tôi.

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.

Và đồng tiền đâu có đứng yên. Lãi mẹ đẻ lãi con. Số tiền nợ cũng lên nhanh theo cấp số nhân từng ngày. Chồng tôi đành phải lánh mặt mỗi khi các chủ nợ đến đòi. Tránh được một ngày chứ đâu tránh được ba ngày. Thậm chí họ đến liên tục và còn dọa nạt bắt phải gán nhà, bán vợ đi mà trả nợ. Chồng tôi trốn biệt. Nói là đi tìm việc kiếm tiền. Nhưng đâu dễ. Vậy là hạnh phúc của vợ chồng tôi bị đe dọa từng ngày từng giờ… Thế rồi, một hôm chồng tôi giữa đêm khuya lẻn về, theo con đường rừng. Anh ôm lấy tôi nói, em yên tâm đi anh sắp kiếm được nhiều tiền rồi. Hỏi làm gì ra nhiều tiền thế. Anh kể mình đã kiếm được việc làm, nhưng phải đi xa ít lâu. Bất ngờ có tiếng động ngoài nương. Con chó sủa ầm ỹ, khi nghe thấy bước chân người lạ. Chồng tôi chỉ kịp hôn chụt lên má tôi rồi lẻn ra phía sau. Đêm tối mịt mùng.

Sáng hôm sau, Kăn Thon, một chủ nợ trên thị trấn A Lưới đến rất sớm cùng với hai thanh niên trẻ. Hắn ra điều kiện nếu bảy ngày nữa, chồng tôi không mang tiền lên thị trấn trả, thì coi như mất nhà. Chúng viết một tờ cam kết bắt tôi ký thỏa thuận. Tôi không nghe. Hai tên thanh niên xấn xổ tới giữ chặt người tôi. Kăn Thon bước tới kéo ngón tay trỏ của tôi di vào hộp mực đen, rồi ấn lên tờ giấy gán nhà thay nợ. Coi như tôi đã ký đồng ý. Tôi hét lên kêu cứu. Lúc này bố chồng tôi vác chiếc dao lớn chạy từ trên nương về cùng với mấy người trong bản. Thấy động, Kăn Thon cùng đồng bọn bỏ chạy. Nhưng bố chồng tôi rượt nhanh tới. Ông vung dao chém sượt vai Kăn Thom. Mọi người vây quanh đều lo sợ mọi chuyện chẳng lành sẽ xảy ra.

Đúng một tuần sau, như Kăn Thon đã đưa ra cam kết, bọn chúng kéo đến nhà với sát khí như muốn ăn sống nuốt tươi mọi người. Khi một già làng bước ra với mong muốn cùng ngồi đàm đạo với Kăn Thon, nhưng hắn không nghe và đưa ra tờ giấy mà có dấu điểm chỉ của tôi. Mặc cho tôi la lên, bị chúng ép thế nào và dọa nạt ra sao, Kăn Thon còn giơ vai ra nói đã bị cha tôi chém ra sao. Tiền đâu? Nếu trả ngay thì không mất nhà. Mẹ chồng tôi quỳ xuống van xin chúng cứ để thư thư, chờ con trai bà về hãy hay. Bà khóc thảm thiết. Tôi chạy lại ôm lấy bà, thì bất ngờ bố chồng tôi lại vác dao đi tới. Ông gầm lên như một mãnh thú. Kăn Thon ra hiệu lệnh ba thanh niên đi cùng đã tung một tấm lưới trùm lên, để bắt bố tôi. Ông vùng vẫy với ngọn dao nhưng vẫn bị chúng giữ tay lại. Hai bên đang co kéo, thì chồng tôi bất ngờ xuất hiện, làm bọn Kăn Thon giật mình. Sau một lúc định thần, Kăn Thon hỏi chồng tôi đã có tiền trả chưa. Chồng tôi gật đầu và còn ra lệnh cho chúng thả bố tôi ra. Thế chứ! Thế chứ! Kăn Thon vừa nói, vừa cười, bước tới nhận gói tiền từ tay chồng tôi. Sau kiểm tra đủ một trăm triệu, hắn trả lại cho tôi tờ cam kết, rồi hô nhau bỏ đi. Mẹ tôi ôm chầm lấy con trai khóc nức nở. Tôi chạy vào nhà trong lòng đầy lo sợ.

Tối hôm đó, chồng tôi còn đưa cho tôi một gói tiền khác và nói từ nay em không còn phải lo món nợ nào nữa. Tôi ngạc nhiên vì sao anh lại kiếm được nhiều tiền thế. Anh cười nói, chỉ hai hôm nữa anh lại lên đường kiếm tiền để mình mua lại hai héc ta cà phê mà bố đã bán mất. Tôi lại gặng hỏi anh kiếm tiền cách nào. Chồng tôi chỉ im lặng uống rượu. Không còn cách nào khác tôi cũng im lặng với nỗi lo toan xốn xang con tim. Khoảng nửa tiếng sau, chồng tôi nằm vật ra giường ngủ và ngáy vang cả nhà. Còn tôi thao thức không thể ngủ được. Và mơ tưởng tới bao điều kinh khủng sẽ xảy ra sau món nợ cưới buồn đau. Đêm bao vây lấy tôi như tấm lưới sắt nặng nề đầy đe dọa.

Quả nhiên sau ngày chồng tôi đi thì có hai chiến sĩ Công an tới bản. Các anh nói, chồng tôi đã tham gia một đường dây buôn ma túy sang Lào, gia đình cần vận động anh ra đầu thú nếu trở về. Tôi rụng rời cả chân tay. Bố tôi hay tin cũng chỉ ngồi im lặng như bức tượng bên bếp lửa. Ông khóc mà nghẹn tiếng. Mẹ tôi gào lên thảm thiết. Bà nói trong cay đắng chỉ vì món thách cưới của gia đình tôi mà con trai bà mang tội. Tôi biết nói thế nào đây. Chả lẽ lại trách cứ ngược lại bố mẹ mình. Không biết anh có trở về, cho dù anh nói chỉ đi kiếm tiền thêm một lần nữa là sẽ ở nhà để chăm lo hạnh phúc cho tôi. Vậy bây giờ mọi chuyện đã đổi thay. Hạnh phúc sẽ là gì khi chồng tôi bước chân vào nhà tù. Hạnh phúc sẽ là gì sau những ngày anh chui lủi chốn rừng xanh. 

Chuyện đã đến tai bố mẹ đẻ của tôi. Khi quay về nhà tôi mới hay bố tôi ốm liệt giường cả tuần qua. Mẹ nói ông rất ân hận vì chuyện thách cưới hai năm trước. Cũng vì chuyện đó mà tôi chưa được hạnh phúc và bố mẹ chồng tôi đã phải bán ruộng vườn. Tôi cũng không dám nhắc lại chuyện cũ nhưng biết sao đây. Ân hận cũng đã muộn màng. Con người thì cứ ăn ngấu nghiến mọi thứ và nhảy múa vô tư. Họ có biết đâu những hủ tục lâu nay đã trở thành món nợ truyền kiếp và đem lại sự bất hạnh cho những đôi trai gái nghèo ở cả cái vùng A Lưới này. Vợ chồng tôi chưa một đêm ngủ ngon giấc vì món nợ treo trước mắt. Nay tôi lại phải chờ chồng đang dấn thân vào những cung đường hiểm nguy để kiếm tiền trả nợ cưới. Cứ nghĩ đến nó tôi lại thấy xót xa trong lòng. Nhưng biết sao được chồng tôi đã phạm tội. Tưởng như món nợ cưới đã trả xong, nhưng món nợ đời lại đeo đẳng theo năm tháng trong trại giam. Tôi mong anh mau mau trở về cùng tôi.

Di Cát

Các tin khác

Bi kịch con ung thư, vợ mang thai bị viêm màng não

Bi kịch con ung thư, vợ mang thai bị viêm màng não

Chỉ trong một thời gian ngắn, anh Chu Văn Hà (sinh năm 1982) ở thôn Ải, xã Hợp Thanh, huyện Mỹ Đức, Hà Nội liên tiếp đón nhận 2 tin dữ: con trai bị mắc căn bệnh ung thư máu giai đoạn 4, vợ mắc chứng bại não giữa lúc đang mang thai đã khiến kinh tế gia đình trở nên kiệt quệ.
Án mạng từ ghen tuông giữa người yêu mới - người yêu cũ

Án mạng từ ghen tuông giữa người yêu mới - người yêu cũ

Giờ đây, khi bị bắt tạm giam, phải xa gia đình, xa con trai, Vi Văn Thiện (SN 1990) ở thôn Bản Cảng, xã Khuất Xá, huyện Lộc Bình (tỉnh Lạng Sơn) mới thấm hết những tội lỗi của mình gây ra. Chỉ vì mâu thuẫn không đâu, từ ấm ức khi lời qua tiếng lại trên mạng xã hội đến xô xát đã khiến Thiện mất kiểm soát, cướp đi mạng sống của người khác khiến mình vướng vào vòng lao lý.
Bi kịch gia đình của cặp vợ chồng câm điếc

Bi kịch gia đình của cặp vợ chồng câm điếc

Công an tỉnh Quảng Nam vừa khởi tố vụ án, khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam Phạm Văn Tới (SN 1989, trú khối phố An Hà Đông, phường An Phú, TP Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam), bị câm điếc bẩm sinh, để điều tra hành vi giết người.
Người đàn bà máu lạnh giết chồng để lấy bảo hiểm

Người đàn bà máu lạnh giết chồng để lấy bảo hiểm

Năm 2018, thành phố Portland, bang Oregon (Mỹ) chấn động trước một vụ án mạng. Nạn nhân là ông Dan Brophy, 63 tuổi, bị bắn chết ngay tại nơi dạy học. Sau nhiều tháng điều tra, cảnh sát đã xác định thủ phạm vụ án này không ai khác mà chính là bà Nancy Crampton-Brophy, 69 tuổi, vợ ông Dan. Người vợ máu lạnh đã lên một kế hoạch hoàn hảo để giết chồng mình với mục đích lấy tiền bảo hiểm.
Bi kịch của nữ phạm nhân nhiễm HIV từ chồng

Bi kịch của nữ phạm nhân nhiễm HIV từ chồng

"Chồng tôi vẫn đang trong biệt giam chưa đi trả án, năm ngoái con trai lại bị bắt về tội cướp", Nguyễn Thị Ngà,( sinh năm 1972, ở Chi Ly, thành phố Bắc Giang) tâm sự. Ngà chính là người đàn bà đẹp nổi danh một thời hiện đang cải tạo ở trại giam Ngọc Lý. Chị ta bị căn bệnh thế kỷ giai đoạn cuối tàn phá, mỗi bước đi là đau buốt trong xương thịt, nhưng gương mặt vẫn giữ được những nét đẹp gọn gàng, tươi tắn.
Bi kịch của người phụ nữ ly hôn 3 năm vẫn bị chồng cũ quấy rối

Bi kịch của người phụ nữ ly hôn 3 năm vẫn bị chồng cũ quấy rối

Dù đã ly hôn 3 năm nhưng chị Phương Anh (SN 1993, trú tại phường Trung Phụng, quận Đống Đa, Hà Nội) luôn bị chồng cũ quấy rối, khiến cuộc sống của chị và gia đình bị đảo lộn. Nhiều lần chuyển chỗ làm, chuyển nơi ở, nhà cửa phải bỏ không rồi đi thuê nhà ở riêng… Gần đây nhất, người này còn đến quấy phá tại chỗ làm và nhắn tin đe dọa, chửi bới người chủ đã nhận chị Phương Anh vào làm với lời lẽ hết sức thô tục…
Bảo vệ mẹ, con trai đâm chết bố "hờ"

Bảo vệ mẹ, con trai đâm chết bố "hờ"

Rạng sáng ngày 4-12, tại thôn Tổng Nẻng, phường Huyền Tụng, thành phố Bắc Kạn, tỉnh Bắc Kạn đã xảy ra vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng khiến 1 người tử vong, 2 người bị thương. Thủ phạm là Hà Hải Tính, 18 tuổi, còn nạn nhân là Hoàng Văn Voòng, 47 tuổi (trú tại thôn Bản Làn, xã Phương Viên, huyện Chợ Đồn, tỉnh Bắc Kạn), người đang chung sống với mẹ Tính như vợ chồng.
ADN và bi kịch nghiệt ngã

ADN và bi kịch nghiệt ngã

Những nghi ngờ trong cuộc sống khiến người trong cuộc tìm đến giải pháp xét nghiệm ADN để làm rõ sự thật. Kết quả xét nghiệm ADN có khi là bằng chứng giải tỏa nghi kỵ, "minh oan" cho không ít người. Thế nhưng, xét nghiệm ADN đối với một số trường hợp lại gây ra những… bi kịch.
"Lên chức" cụ vẫn giết người vì… ghen

"Lên chức" cụ vẫn giết người vì… ghen

Dù đã lên chức… cụ vì khi ấy cháu ngoại vừa sinh con, nhưng Nguyễn Thị Hồng, SN 1956, trú tại xã Qúy Sơn, huyện Lục Ngạn (Bắc Giang) vẫn nổi máu ghen tuông vì chỉ vì mỗi khi cãi nhau lại bị chồng đem so sánh với người phụ nữ khác. Cho rằng người đàn bà cùng tuổi ấy mê hoặc chồng mình, bà Hồng xuống tay sát hại để rồi sau đó phải trả giá đắt với bản án 17 năm tù.
Đánh ghen… xuyên biên giới

Đánh ghen… xuyên biên giới

Nghi ngờ chồng cũ có quan hệ tình cảm với chị Đ.T.H. (SN 1981, trú tại xã Mỹ Nghi, huyện Nghi Lộc, Nghệ An), Nguyễn Thị Hoàng đang sinh sống ở nước ngoài đã thuê 3 đối tượng ném "bom" xăng để khủng bố tình địch.
Khi bạo lực giết chết hạnh phúc gia đình

Khi bạo lực giết chết hạnh phúc gia đình

Bạo lực gia đình thực sự đang xói mòn đạo đức xã hội, phá hủy nền tảng hạnh phúc nhiều gia đình. Và đáng tiếc là thực trạng này đang ngày càng có xu hướng gia tăng.
Theo gái đi buôn ma túy, lĩnh án chung thân vẫn hận vợ… không chung thủy

Theo gái đi buôn ma túy, lĩnh án chung thân vẫn hận vợ… không chung thủy

Lên Hà Giang sống với người đàn bà khác để bán ma túy, thế nhưng khi phải khoác án tù chung thân về 3 tội tổ chức, mua bán trái phép chất ma túy và giết người, Hoàng Văn Thành (SN 1980, trú tại bản Vàng, xã Hữu Vinh, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang) lại tỏ ra cay cú, nhất là khi biết con trai yểu mệnh, vợ đi tìm hạnh phúc mới. Anh ta còn tuyên bố nếu có ngày trở về sẽ đi tìm vợ để trị cái tội... không chung thủy.
Đừng để con nhỏ soi phải một "tấm gương bạo lực"

Đừng để con nhỏ soi phải một "tấm gương bạo lực"

Sau hàng loạt các hình ảnh chồng đánh vợ được lan truyền trên mạng, dư luận vô cùng phẫn nộ. Phẫn nộ không chỉ trước sự coi thường vợ của người chồng mà còn bởi những hành động đó gây ảnh hưởng sâu sắc tới cháu nhỏ.
Những đứa trẻ Việt kiều không quốc tịch

Những đứa trẻ Việt kiều không quốc tịch

Mấy năm trở lại đây, vợ chồng bà Nguyễn Thị Hà (tên nhân vật đã được thay đổi xã Đại Hợp, huyện Kiến Thụy (Hải Phòng) lúc nào cũng trong tình trạng "bận con mọn". Lý do bởi người con gái lớn của ông bà lấy chồng bên Đài Loan gửi mấy đứa nhỏ về nhờ ông bà chăm sóc.
Kẻ khóc, người cười vì lấy chồng ngoại

Kẻ khóc, người cười vì lấy chồng ngoại

Lấy chồng ngoại không có gì là xấu và ước mơ về một cuộc sống sung sướng, nhàn hạ là điều ai cũng mong muốn. Trên thực tế đã có nhiều phụ nữ giúp gia đình được "nở mày nở mặt" khi lấy chồng ngoại quốc.