Những vết xước suốt đời không lành sẹo

Cách đây hai tháng, ông chú rể hẹn tôi đi cà phê và nói, ông không thể quên được tôi. Ông muốn tôi cho ông một ân huệ. Hai ngày nữa ông ấy sẽ đi du lịch ở Phú Quốc và muốn tôi bay ra đó, cho ông ân huệ cuối đời. Đổi lại, ông ấy sẽ trả lại cho tôi băng ghi hình bữa tối ở nhà hàng năm trước.

Các anh chị kính mến!

Có lẽ, điều này tôi sẽ không thể tha thứ được cho chính mình. Mỗi khi nghĩ lại thời tuổi trẻ, tôi thấy mình điên cuồng và nông nổi biết bao nhiêu. Có những lỗi lầm sẽ đi qua và trở thành ký ức. Nhưng có những thứ chúng ta phải trả giá bằng hiện tại. Những câu chuyện đau đớn của thời tuổi trẻ, đến giờ vẫn như vết thương không ngừng chảy máu.

Tôi đã phải chấp nhận cái nhìn ghẻ lạnh của gia đình, các con. Và một gia đình tan vỡ. Nước mắt nào cũng không đủ. Mà thực sự, đôi khi chúng ta không biết được ngày mai mình sẽ ra sao và cũng không thể hiểu vì sao vào lúc ấy, giây phút ấy mình lại làm những chuyện như vậy.

Năm tôi 18 tuổi, từ quê lên, mục đích là thi vào đại học. Tôi ở nhờ nhà người dì trong một khu chung cư bề bộn. Chồng dì là một người đàn ông ti tiện. Ông xét nét đủ chuyện và thường không chấp nhận những chuyện mà tôi làm, chẳng hạn như tôi cho tất cả quần áo vào máy giặt rồi bấm nút. Ông thích phân loại từng món quần áo rồi bắt giặt loại này với xà bông, loại kia với bột giặt, loại khác lại không được vắt kiệt khi phơi. Riêng cái việc giặt đồ cũng làm tôi muốn khùng.

Một điểm nữa, và điểm mấu chốt khiến tôi vọt ra khỏi nhà dì là ông ta thực ra là một kẻ biến thái. Ông ta thường xem phim sex vào những buổi chiều ở nhà và có lần tôi vô tình qua phòng cất quần áo, bắt gặp. Ban đầu ông ta lúng túng, nhưng sau đó giở trò đồi bại. Tôi tát vào mặt ông ta và la ầm lên. May thay bà dì tôi đang buôn bán ở chợ và hai đứa em còn mải mê chơi game ở tiệm đầu ngõ, chứ nếu không thì ông ta chỉ có nước mà vác xác đi nơi khác.

Tôi tuyên bố sẽ nói mọi chuyện với dì tôi. Ông ta gần như quỳ mọp dưới chân tôi. Ông ta nói, nhìn thấy tôi hay mặc quần ngắn và áo trễ cổ, cứ nghĩ tôi cũng thích chuyện mây mưa trăng gió. Vì thế, phút đó kiềm lòng không được, nên ông ta mới tính chuyện lạm dụng.

Ông chú rể là người có vị trí trong một trường đại học. Tôi mới nói với ông, nếu muốn tôi bỏ qua chuyện này, thì phải lo cho tôi đậu vào trường đại học mà tôi mong muốn. Tôi cũng nói rằng, tôi không làm gì quá đáng, nếu cần tôi đi cùng đến để xin điểm, tôi cũng sẽ làm. Chuyện dừng ở đó và tôi không gây sức ép gì thêm. Vì ông ta ngay lập tức đồng ý, còn nói rằng chuyện đó không có gì khó khăn.

Ông chú rể yêu cầu tôi chuyển nhà ra thuê phòng ở riêng và ông ta sẽ hỗ trợ 500 ngàn tiền thuê nhà mỗi tháng. Tôi đồng ý và nghĩ đó là giải pháp tốt nhất, nếu không thì rất có thể một ngày nào đó tôi sẽ tiếp tục bị lạm dụng. Năm đó tôi thi rớt, vì ngày thi gần kề quá, không kịp chạy điểm. Ông chú rể tiếp tục hứa, sang năm sẽ lo được cho tôi.

Tôi không còn đường rút, vì nghĩ cho cùng, có đi nói với dì, với mẹ chuyện đó thì cùng lắm là ông ta bị chửi rủa, chứ tôi cũng chẳng được gì. Chi bằng im lặng. Tôi quyết tâm ôn thi lại, đồng thời đi làm thêm ở một quán cà phê. Một ngày ông chú dẫn bạn gái tới quán uống cà phê, ôm ấp tại trận, bất ngờ thấy tôi, liền hoảng sợ.

Ông chú rể ra thêm điều kiện, sẽ sớm đưa tôi tới gặp một đường dây chạy điểm. Tôi đồng ý. Cuộc hẹn ấn định vào tối thứ hai, bữa đó tôi được nghỉ và ông chú thì bố trí với các đối tượng kia cũng dễ dàng hơn. Ngày thường đi chơi khuya không ai nghi. Chứ ngày nghỉ đi khuya vợ lại nghi ngờ. Đàn ông thời này ai cũng lăng nhăng hết, nhưng lúc nào cũng giả vờ đức hạnh.

Tôi trang điểm nhẹ nhàng, mặc cái áo cổ xẻ và chân váy ngắn. Bữa tiệc được tổ chức tại một nhà hàng hải sản kiêm karaoke. Tôi đến đúng giờ. Bữa đó ông chú rể nói, sẽ giới thiệu tôi với một đại gia và người đó sẽ lo cho tôi mọi việc. Đây từng là học trò của ông chú rể. Tôi tin ông. Bởi vì thực ra khi ấy tôi chẳng còn biết tin ai. Tôi chỉ còn biết tin vào sự tốt đẹp cuối cùng trong con người ông ta mà thôi.

Bữa tiệc diễn ra trong không khí khá náo nhiệt. Nhưng được nửa bữa tiệc thì ông chú tôi đã bỏ ra về. Ông ta dặn tôi, anh Tín, tức đại gia kia, sẽ lo hết mọi việc, và ông đã dặn Tín rồi. Tôi ngần ngại, nhưng cuối cùng cũng đồng ý ở lại. Tín nói, cứ ở đây với anh, chuyện gì chứ mấy vụ lặt vặt này, chỉ cần một cái búng tay là xong. Tôi ngồi vào bàn, bắt đầu cụng ly với những người đàn ông và cả những người phụ nữ.

Họ thật giàu có và sang trọng. Ai cũng có đôi có cặp. Nên tôi buộc lòng phải trở thành bạn gái của Tín trong bàn tiệc đó. Tôi nói với anh ta, tôi không uống được nhiều. Và tôi muốn về nhà sớm. Nhưng Tín giữ tôi lại, với lý do, tất cả những người trong bàn đều là những người có thể giúp tôi vào đại học. Đến bây giờ, khi đã trưởng thành, tôi thấy chuyện dứt khoát phải có một cái bằng đại học là điều quá ngớ ngẩn. Nhưng khi đó, với tôi, đó là con đường duy nhất để có thể thoát nghèo. Tôi nghĩ, có bằng đại học và với nhan sắc như mình, kiểu gì tôi cũng có thể kiếm được một việc làm tốt…

Bữa tiệc kéo dài tới 11h khuya. Tôi uống khá nhiều và không kiểm soát được mọi chuyện. Dường như đến một lúc nào đó, mọi người lần lượt ra về. Tôi cũng mấy lần đứng dậy, định ra về. Mà đôi chân như nặng trĩu, hai mí mắt cụp xuống. Tôi không nhớ được mình đã về nhà bằng cách nào. Chỉ biết rằng, hai ngày sau tôi vẫn còn cảm thấy choáng váng và mệt mỏi vì bữa tiệc ấy.

Năm đó tôi đậu đại học thực sự. Tôi đã xin mẹ tiền hai tạ lúa để mua chai rượu Tây và gọi cho Tín, muốn tới cảm ơn anh. Anh hẹn tôi ở quán cà phê, và nói rằng anh và tôi không nợ nần gì nhau cả. Cái gì anh hứa với tôi là giúp thì sẽ giúp. Và anh cũng đã có những gì anh cần. Tôi mang chai rượu về, đến biếu ông chú rể. Nghĩ là dù sao cũng nhờ ông ta mà tôi đậu đại học. Ông ta có vẻ ngần ngại, lúng túng. Nhưng vẫn nhận. Mọi thứ vì thế mà cũng qua đi…

Tôi tốt nghiệp, ra trường, lấy chồng và sinh con. Cuộc sống cứ thế trôi đi. Và tôi nghĩ rằng, mình đã thành công, tử tế…

Cách đây hai tháng, ông chú rể hẹn tôi đi cà phê và nói, ông không thể quên được tôi. Ông muốn tôi cho ông một ân huệ. Hai ngày nữa ông ấy sẽ đi du lịch ở Phú Quốc và muốn tôi bay ra đó, cho ông ân huệ cuối đời. Đổi lại, ông ấy sẽ trả lại cho tôi băng ghi hình bữa tối ở nhà hàng năm trước.

Tôi tát vào mặt ông ta và ra về. Thực sự tôi không nghĩ có chuyện như vậy. Vì tôi không còn nhớ gì cả.

Nhưng đốn mạt thay, mọi chuyện đã diễn ra nằm ngoài mọi suy nghĩ của tôi. Chồng tôi bỏ đi ngay sau đó. Cả gia đình bàng hoàng. Các con tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra nữa. Tôi như một cô gái điếm rẻ tiền đi chuốc rượu đại gia. Tôi lượn lờ, đánh mắt đưa tình với đám đàn ông, làm đám đàn bà khó chịu phải ra về. Và tôi còn tự động lột đồ Tín trong khi anh ta giả bộ giữ tay tôi lại. Rồi tôi tự động lột đồ mình, đứng trên bàn, múa cột.

Thực sự khi ấy tôi đã không nhận ra chính mình. Tôi cảm thấy mình đã sai nghiêm trọng. Tôi không thể nào khóc được. Tôi ngồi bệt trên sàn nhà. Máu trong người tôi tự chảy ra. Không có một vết thương nào. Khi ấy tôi mới biết, mình đang mang thai và tôi đã sảy thai…

Chú rể, ông là người hay là một con thú?

Hạnh Thúy – CSTC tuần số 65

Các tin khác

Che biển số tránh phạt nguội, cần phạt nặng để răn đe

Che biển số tránh phạt nguội, cần phạt nặng để răn đe

Dán băng dính, dùng biển số giả, sử dụng các dụng cụ tự chế để che biển số… đó là những chiêu trò nhằm tránh bị phạt nguội khi lưu thông trên cao tốc hay trong thành phố của các tài xế láu cá. Đây cũng là hành vi vi phạm pháp luật, cần phải tăng nặng hình phạt để răn đe.
Cuối năm lại lo cháy nổ

Cuối năm lại lo cháy nổ

Thời điểm cuối năm, nhu cầu buôn bán, sản xuất, lưu thông hàng hóa của người dân, cơ sở sản xuất trên địa bàn TP HCM tăng cao khiến các nguy cơ về cháy, nổ cũng xảy ra nhiều hơn nếu công tác phòng, chống cháy, nổ không được chú trọng.
Chuyện tình của những anh chàng "chim cánh cụt"

Chuyện tình của những anh chàng "chim cánh cụt"

Từ ngày chiếc nhẫn cưới được đeo vào… ngón chân, Nguyễn Minh Trí thấy cuộc đời của mình là một đặc ân. Tạo hóa không cho đôi tay, nhưng đã mang tới cho cậu một cô gái có trái tim nhân hậu, vị tha, một lòng yêu thương.
Vẫn còn nhiều nạn nhân của tội phạm mạng

Vẫn còn nhiều nạn nhân của tội phạm mạng

Là những thanh niên trẻ, thông thạo công nghệ thông tin, nhóm đối tượng đã dùng mạng xã hội facebook để tổ chức lừa đảo chiếm đoạt hàng tỷ đồng của hàng ngàn bị hại trên cả nước. Ổ nhóm này vừa bị Công an TP Hà Nội bóc gỡ…
Sách giả, vấn nạn nhức nhối toàn cầu

Sách giả, vấn nạn nhức nhối toàn cầu

Nạn sách giả dù không phải là chuyện mới nhưng vẫn đang là vấn đề mang tính thời sự vì sách giả động chạm đến lợi ích chính trị - kinh tế và văn hóa - xã hội của hàng loạt các quốc gia trên thế giới.
Thư chào bạn đọc

Thư chào bạn đọc

Thực hiện Đề án Quy hoạch báo chí trong CAND, Bộ Công an quyết định dừng xuất bản và phát hành Chuyên đề Cảnh sát toàn cầu (gồm Cảnh sát toàn Tuần và Cảnh sát toàn cầu Tháng).
Nhìn lại thế giới 2020: Sợ hãi, hoài nghi và hy vọng

Nhìn lại thế giới 2020: Sợ hãi, hoài nghi và hy vọng

Trong những diễn biến cuối cùng trước khi năm 2020 đầy biến cố và xáo trộn khép lại, loài người dường như đã bình tĩnh hơn với những nỗi niềm của mình, để nhìn thấy ở phía trước, cho dù vẫn còn vô số thách thức, khá nhiều hy vọng, lạc quan hơn.
Hàng không tầm xa Nga, từ "Ilya Muromets" đến "Thiên nga Trắng"

Hàng không tầm xa Nga, từ "Ilya Muromets" đến "Thiên nga Trắng"

Ngày 23-12, Liên bang Nga kỷ niệm Ngày Hàng không Tầm xa, xác lập năm 1999 theo lệnh của Tổng Tư lệnh Lực lượng Không quân Nga. Kể từ năm 2015, ngày này được gọi là Ngày Hàng không Tầm xa của Lực lượng Hàng không và Vũ trụ Liên bang Nga.
Khi người thân phạm tội

Khi người thân phạm tội

Trong nhiều trường hợp, vì tình cảm gia đình mà bố mẹ không tố giác con dù biết rõ con phạm tội. Theo quy định của pháp luật, bố mẹ có phải chịu trách nhiệm hình sự trong trường hợp này hay không?
Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Phú Yên vừa kết thúc điều tra 3 vụ án tham nhũng với hơn 20 đối tượng. Trong số này có những người dù mới chỉ là cán bộ xã nhưng đã nghĩ ra đủ cách bòn rút tài sản công, cố ý làm trái để trục lợi…