Người tù "áo trắng" trong chuồng cọp

Những ca mổ không một liều thuốc gây mê, không trang thiết bị bổ trợ, dù chỉ là một cây ben; Chỉ bằng bàn tay và khối ốc, vị bác sĩ đã cứu thương cho hàng trăm chiến sĩ đã bại liệt tứ chi có cơ hội hồi sinh giữa "địa ngục trần gian".

Cởi áo blouse, khoác nâu sòng

Ông không muốn nói về mình, bảo tôi hãy viết về những người mà ông đã từng cứu thương trong nhà lao Côn Đảo, vì họ chính là lời tố cáo đanh thép nhất cho sự tàn khốc của kẻ thù. Nhưng rồi những câu chuyện của ngày hôm qua, như thước phim quay chậm, tự dẫn ông quay về ký ức oanh liệt những năm tháng tù đày ở "chuồng cọp".

Bác sĩ Nguyễn Minh Triết sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống nho học tại Quảng Ngãi. Tuổi thơ của ông may mắn hơn nhiều bạn cùng trang lứa là được cắp sách đến trường, được học và tiếp thu các nền văn hóa. Với sự thông minh, hiếu học, ông dễ dàng thi đậu vào Trường Đại học Y khoa Huế.

Bác sĩ Nguyễn Minh Triết.
Bác sĩ Nguyễn Minh Triết.

Cũng như nhiều sinh viên yêu nước khác, ông không thể an phận theo đuổi tiếp việc học của mình khi đất nước bị quân thù giày xéo. Tiếng bom rơi, đạn nổ, tiếng khóc thất thanh của những đứa trẻ lạc đàn... Ông hiểu quá rõ sự độc tài trong gia đình trị họ Ngô đang ngày càng lộng hành, gây phẫn uất trong nhân dân. Chúng lê máy chém và luật 10/59 ngày đêm truy lùng tàn sát những người cộng sản. Ông không thể dửng dưng khi từng lớp sinh viên tham gia đấu tranh bị đàn áp đẫm máu.

Từ đó, trong các cuộc biểu tình của sinh viên, có một chàng thư sinh đeo kính cận hòa vào dòng người, lên tiếng phản đối chiến tranh. Năm 1963, làn sóng đấu tranh chống chế độ Diệm bùng nổ mạnh mẽ.

Khoảng 21 giờ, trong khuôn viên Đài phát thanh Huế có khoảng sáu nghìn người chờ đợi để nghe buổi phát thanh đặc biệt nhân ngày Phật đản, tuy nhiên, đến giờ chót thì bị cấm. Những con đường dẫn vào hội trường đông nghẹt thở, lợi dụng tình hình ấy, một đồng chí trong ban tổ chức chạy vào bệnh viện tìm Nguyễn Minh Triết (lúc này đang là sinh viên thực tập).

Với tư cách là Chủ tịch ban đại diện Đại học Y, thay mặt sinh viên Y khoa Huế, Nguyễn Minh Triết đọc bài diễn văn do dồng chí Lê Công Cơ và Hòa thượng Thích Trí Quang soạn sẵn. Xuất hiện trên bục cao với đôi kính cận rất thư sinh, Minh Triết đã truyền tải mạnh mẽ, súc tích, mạch lạc từng câu, từng chữ những lời tố cáo tội ác chiến tranh, "không khuất phục" trước kẻ thù.

Sau buổi diễn trình công khai trước hàng ngàn người hôm đó, Minh Triết chính thức dấn thân vào con đường cách mạng. Chiếc áo blouse trắng tạm thay bằng màu áo lấm lem bùn đất, chất phác của một người dân yêu nước thật sự.

Khi đang hoạt động ở Huế thì hay tin nhân dân Đà Nẵng nổi dậy chống Thiệu - Kỳ, lập tức, ông theo đội sinh viên quyết tử vào Đà Nẵng. Ở Đà Nẵng, nhân dân đấu tranh bùng lên mạnh mẽ, nhiều cuộc nổi dậy đã làm thất điên bát đảo bọn tay sai của Thiệu. Chúng tăng cường quân, máy bay ném bom tang thương vào giữa vùng đất đang sục sôi đấu tranh.

Vợ chồng bác sĩ Nguyễn Minh Triết chụp ảnh cùng đồng đội cũ.
Vợ chồng bác sĩ Nguyễn Minh Triết chụp ảnh cùng đồng đội cũ.

Tình thế cam go, Nguyễn Minh Triết  phải vào Bệnh viện Đà Nẵng xin tá túc. Ban giám đốc bệnh viện bố trí Triết trực ở khoa Nhi. Với vốn hiểu biết về y khoa đã được học bài bản, Minh Triết phát huy tối đa khả năng của mình trong việc cứu chữa bệnh nhân.

Trong thời gian này, ông chữa trị cho một người phụ nữ đang mang thai tháng thứ 8, bị dịch hạch rất nặng, chị gái của cô ấy là giáo viên Đặng Thị Vân, đang dạy Pháp văn ở Nha Trang ra chăm sóc em. Từ đây, xuất hiện một mối tình kết tóc xe tơ của bác sĩ Minh Triết với cô giáo miền biển.

Phép màu nơi địa ngục trần gian

Chuẩn bị cho chiến dịch mậu thân 1968, Nguyễn Minh Triết bị bắt ngay trên đường đi tới bệnh viện. Chúng đưa ông lên chiếc xe bịt bùng kín bưng rồi chuyển đến nhà lao Thanh Bình.

Đêm đầu tiên trong tù ngục chật chội, không tài nào ngủ được, ông nhớ đến vợ con, thương biết mấy khi người vợ vừa bụng mang dạ chửa đứa con thứ hai vừa phải chăm sóc thằng con đầu lòng mới 7 tháng tuổi. Ông lẩm nhẩm thốt lên những dòng thơ cay đắng: "Vì đâu đôi ngả vợ xa chồng/ đất nước đắm chìm trong máu lửa".

Sau nhiều lần tra hỏi, thẩm vấn, chúng không lấy được lời khai của ông, cuối cùng tòa án phải gán cho ông cái tội "gây rối trật tự trị an" với mức án 3 năm tù khổ sai. Tội của ông chẳng phải nghiêm trọng, cũng không đáng để chúng bận tâm nhưng không hiểu sao vào một đêm tối mịt, ông bị đưa lên xe bọc thép, chuyển qua máy bay.

Nhà lao Côn Đảo, ký ức bi thương một thời của người tù áo trắng.
Nhà lao Côn Đảo, ký ức bi thương một thời của người tù áo trắng.

Ngồi trên máy bay, ông nghĩ: "Thôi chắc chúng đưa mình đi thả xuống biển rồi, chỉ một lát nữa thôi, thân xác mình sẽ làm mồi cho cá". Hình ảnh vợ con lại hiện về, đau đớn và thương tiếc. Hồi hộp chờ đợi, nín thở lắng nghe âm thanh của biển cả nhưng không phải là tiếng của sóng biển mà là tiếng gió vi vu hàng dương nơi Côn Đảo xa xôi.

Vừa mở tấm rèm bịt mắt ra, những người cùng đi với ông trong chuyến bay ấy hét lên sung sướng: "Sống rồi". Lòng vị bác sĩ cũng cảm giác có một niềm vui lâng lâng khó tả, tia hy vọng cho sự sống bắt đầu nhen nhóm.

Là bác sĩ từng qua nước ngoài lĩnh hội y khoa tiên tiến nên ở Côn Đảo, Nguyễn Minh Triết là bác sĩ duy nhất có trình độ chuyên môn. Theo thỏa thuận, mỗi ngày ông chỉ khám bệnh cho gia đình cai ngục một giờ còn lại sẽ được đến các trại khám cho anh em tù.

Tại đây, ông tận mắt chứng kiến những người tù chính trị bị giặc tra tấn hầu như không còn sự sống. Tất cả đều bị gông cùm, bại liệt tứ chi, duy chỉ có đôi mắt của họ là đang sống và nói cho ông biết, họ sẽ sống bằng tất cả sức lực còn lại để chờ ngày đất nước hòa bình.

Ông hiểu rằng, các đồng đội của ông sẽ không có ai chịu khuất phục trước dùi nung, roi vọt. Hơn ai hết, đây là thời điểm thuận lợi nhất để một bác sĩ như ông thể hiện tình đồng chí của mình. Ông đi khắp các nhà lao, thâm nhập vào những chuồng cọp trực tiếp điều trị vết thương cho người tù.

Thời bấy giờ, y học chưa phát triển, lại phải chữa bệnh trong hoàn cảnh lao tù cực kì khổ ải thì khó khăn không thể nào tưởng tượng được. Là một người tù "áo trắng", nhất cử nhất động của ông đều có lính canh và mật thám theo dõi. Chúng chỉ cho ông chữa những ca thập tử nhất sinh và chỉ cho băng bó, cầm máu sơ sài mà không hề có thuốc kèm theo.

Cảm xúc dội về, đôi mắt vị bác sĩ mọng nước nhớ lại: "Một hôm tôi tới chuồng cọp giam chị em phụ nữ, nhìn họ nằm tiều tụy, bất động do các vết thương nặng lại sống trong môi trường dơ bẩn nên bị nhiễm trùng rỉ máu, chảy mủ, lòng tôi đau như ai xát muối, thương lắm mà chỉ biết nhìn. Vậy mà họ cũng chỉ được cầm chừng vết thương bằng bông băng thôi, không có thuốc kháng sinh chống khuẩn.

Có một nữ tù chuồng cọp bên khẽ nói với tôi: "Anh làm ơn mổ cho em cái mảnh đạn đang găm trên trán. Nó hành hạ em đau đớn lắm, nhất là những khi chúng tra tấn thì khổ sở vô cùng, anh giúp em với".

Bác sĩ Triết gật đầu và tiến hành mổ. Dụng cụ chỉ có một con dao, một cây ben, không có thuốc gây tê. Mảnh đạn găm rất sâu trên vùng trán của nữ tù nhân, trong lúc cạy da đầu, cây ben của bác sĩ bị gãy, ông phải lấy ngón tay lùa vào trong tìm mảnh đạn. Ngón tay chạm phải dây thần kinh, máu phun ra thành đường, quệt những vệt dài trên cổ áo bác sĩ.

Vậy mà người nữ tù không hề kêu la, cô ấy ngước lên nhìn bác sĩ nói đanh thép: "Em không sao đâu, anh cứ tiếp tục đi, không thể dừng lại được nữa rồi, chúng ta cùng cố gắng". Nghe cô ấy nói, bác sĩ Triết xúc động vô cùng, ông quay mặt đi, cố gắng mím chặt môi để kìm nén cảm xúc. Đôi mắt của người tù chính trị ấy, ám ảnh ông không sao quên được.

Hơn 3 năm trong nhà tù Côn Đảo, bác sĩ Nguyễn Minh Triết đã góp phần cứu chữa cho hàng trăm chiến sĩ qua cơn nguy kịch. Ngoài việc chữa trị cho người tù, ông còn làm nhiệm vụ chuyển thư từ, mật báo.

Dáng vẻ thân thương, bước đi nhẹ nhàng của người tù "áo trắng" trong nhà lao đã đem lại hy vọng và niềm tin cho các đồng đội trong những thời khắc gian nguy nhất.

Ngày trở về, gặp lại vợ và hai đứa con, trong đó đứa con gái thứ hai đã 4 tuổi mà chưa một lần biết mặt cha nhưng qua lời kể của mẹ, nó hồn nhiên gọi: "Ba, ba", cảm xúc dâng lên tột cùng, ông ôm thật chặt vợ con vào lòng, khóc không thành tiếng.

Ngọc Thiện

Các tin khác

Vị thám tử đầu tiên xứ Ontario

Vị thám tử đầu tiên xứ Ontario

Mở ra bất kỳ quyển sách nào nói về lịch sử ngành cảnh sát Canada và chắc chắn có một cái tên bạn sẽ tìm thấy ngay trong chương đầu tiên: John Wilson Murray! Vị thám tử sinh ra tại quê hương Ontario này không những có một sự nghiệp  với vô vàn  những chuyến phiêu lưu thú vị, mà hơn thế, ông còn là người đã mở đường cho việc áp dụng bộ môn tội phạm học tại Canada. Ảnh hưởng của John Murray còn được truyền lại đến tận ngày hôm nay trong ngành cảnh sát lẫn nền văn hoá đại chúng Canada.
Người lặng thầm góp phần trong những chiến công

Người lặng thầm góp phần trong những chiến công

Mỗi khi có nhiệm vụ cần gửi điện mật đi cho các đơn vị Công an cấp huyện, bước lên tầng 5, khối An ninh Công an tỉnh qua cầu thang rồi rẽ trái, tôi đứng trước một căn phòng có biển đề giản dị Đội Cơ yếu – Viễn thông PV01, tay khẽ nhấn nút chuông “kính coong” để chờ cán bộ cơ yếu ra mở cửa nhận điện. Nụ cười luôn thường trực trên môi người cán bộ cơ yếu khi nhận điện.
"Hạ gục" côn đồ cộm cán bằng tình thương

"Hạ gục" côn đồ cộm cán bằng tình thương

Ấn tượng đầu tiên đối với Thượng tá Trần Văn Dũng, Giám thị Trại giam Xuân Phước (thuộc Cục Cảnh sát Quản lý trại giam, cơ sở giáo dục bắt buộc, trường giáo dưỡng Bộ Công an) là một người dễ gần, dễ mến và mẫu mực. Có lẽ, sự thân thiện đó đã giúp anh "hạ gục" hàng chục tên côn đồ cộm cán bằng tình thương và những lý lẽ thuyết phục, giúp họ tiến bộ, hoàn lương...
Họa sĩ miệt vườn vẽ tranh bằng chân

Họa sĩ miệt vườn vẽ tranh bằng chân

Không có đôi tay, chỉ còn vài ngón chân không lành lặn nhưng họ đã trở thành họa sĩ, đi lên từ ngã rẽ định mệnh của cuộc đời. Đôi chân, đã vẽ nên những số phận dị tài… 
Thầy giáo mầm non yêu nghề

Thầy giáo mầm non yêu nghề

Đặc thù của bậc mầm non, người giáo viên không chỉ dạy học mà còn đảm nhiệm việc nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục trẻ. Phần việc đòi hỏi sự kiên trì, khéo léo và thường được giáo viên nữ đảm nhiệm. Thế nhưng, ở huyện Ninh Giang, Hải Dương lại có những người thầy vẫn lặng lẽ dành tình yêu thương để chăm sóc, dạy dỗ những trẻ mầm non.
Ðấu tranh hiệu quả với tội phạm xâm phạm An ninh quốc gia

Ðấu tranh hiệu quả với tội phạm xâm phạm An ninh quốc gia

Nhiều năm liên tiếp đạt danh hiệu chiến sỹ thi đua cơ sở; vinh dự được Bộ Công an tặng Bằng khen về thành tích xuất sắc trong công tác đấu tranh phòng chống tội phạm. Năm 2019 được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba; năm 2020 vinh dự được nhận Huân chương Chiến công hạng Nhì...
Vị thám tử vĩ đại của xứ sở Kangaroo

Vị thám tử vĩ đại của xứ sở Kangaroo

Mới thoạt nhìn qua Ronald William Iddles, không ai nghĩ rằng, ông lại được mệnh danh là “thám tử vĩ đại nhất Australia”. Trong sự nghiệp kéo dài 43 năm của mình, Ron (cái cách mà đồng nghiệp thân mật  gọi ông) là thám tử thành công nhất trong lịch sử ngành cảnh sát đất nước kangaroo.
Chuyện nghề của hai nhà giáo trẻ Công an tiêu biểu

Chuyện nghề của hai nhà giáo trẻ Công an tiêu biểu

Dù tuổi đời, tuổi nghề còn rất trẻ nhưng họ đều đã có thành tích đáng tự hào trong sự nghiệp giáo dục. Đó là Đại úy Ngô Sỹ Nguyên, giảng viên chính Khoa Nghiệp vụ cơ bản, Trường Cao đẳng CSND I và Đại úy Nguyễn Thị Quỳnh, giảng viên Khoa Lý luận chính trị, khoa học xã hội nhân văn và tâm lý, Trường Cao đẳng An ninh nhân dân I.  Cả hai thầy cô giáo đều được vinh danh tại Lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, do Bộ Công an tổ chức ngày 19/11.
Tuyên úy sứ Tây lĩnh hầu Đinh Công Trinh - bi kịch khi chọn nhầm chủ

Tuyên úy sứ Tây lĩnh hầu Đinh Công Trinh - bi kịch khi chọn nhầm chủ

Xứ Mường từ thời chưa lập tỉnh Hòa Bình, có một danh tướng tuyệt đối trung thành với nhà Lê, song cũng đã từng hợp tác rồi lại đụng độ với Tây Sơn và cũng sống dưới triều Gia Long, đó là ông Đinh Công Trinh. Không những thế, ông còn có bà vợ thứ tư là Nguyễn Thị Ánh - chị gái cùng cha khác mẹ với đại thi hào Nguyễn Du...
Người góp phần làm nên huyền thoại "Điệp viên 007"

Người góp phần làm nên huyền thoại "Điệp viên 007"

Ngày 31-10, diễn viên Sean Connery đã qua đời, hưởng thọ 90 tuổi. Dù seri phim "Điệp viên 007" có nhiều diễn viên đóng vai Jame Bond, nhưng Sean Connery đã "đóng đinh" vào lịch sử điện ảnh thế giới khi là diễn viên đầu tiên thủ vai điệp viên James Bond, biến nhân vật này trở thành huyền thoại…
Chang Apana- Sự thật và hư cấu

Chang Apana- Sự thật và hư cấu

Sự xuất hiện của Chang Apana quả có phần kỳ lạ. Tại sao một thám tử của Sở Cảnh sát Honolulu lại có thể trở thành nhân vật nổi tiếng được truyền tụng trong đời sống dân gian Hawaii?! Lý do nằm ở sự đan xen giữa những huyền thoại hư cấu thêu dệt quanh Chang lẫn những chiến công thật sự mà ông đã từng giành được trong sự nghiệp cảnh sát của mình.
Nước Nga 20 năm của ông Putin

Nước Nga 20 năm của ông Putin

"Cho tôi 20 năm tôi sẽ trả cho bạn một nước Nga hùng mạnh!" Người ta nói rằng ông Putin từng trích dẫn câu danh ngôn nổi tiếng của một nhà hiền triết Nga để bày tỏ chí khí hào hùng của mình. 
Người viết nên những "Bài ca hy vọng"

Người viết nên những "Bài ca hy vọng"

Nhạc sĩ Văn Ký thuộc thế hệ nhạc sĩ gạo cội và là một tên tuổi lớn của nền âm nhạc cách mạng, từng đi qua hai cuộc kháng chiến chống Mỹ và chống Pháp, đến thời bình ông vẫn sáng tác không ngừng nghỉ. Ông đã ra đi, nhưng "Bài ca hy vọng" và những ca khúc của ông sẽ còn mãi với thời gian.
Lee Kun - hee - ông vua không ngai trong "đế chế" Sam Sung

Lee Kun - hee - ông vua không ngai trong "đế chế" Sam Sung

Có lẽ ít người biết rằng khối tài sản trị giá 21 tỉ USD của Lee Kun-hee - chủ tịch tập đoàn Sam Sung qua đời mới đây bắt đầu từ cửa hàng bán đồ khô với số vốn 25 USD của cha ông là ông Lee Byung-chul.
Hai cảnh sát chung một chữ “tâm”

Hai cảnh sát chung một chữ “tâm”

Có một sự thật hiển nhiên mà tất cả chúng ta đều dễ dàng đồng thuận với nhau, ấy là: Lòng tốt có thể vượt qua những rào cản của tuổi tác, giới tính, sắc tộc, quốc tịch, v.v…
Nhà lang Đinh Công Huy

Nhà lang Đinh Công Huy

Xứ Mường Hòa Bình xưa, gắn liền với câu "Nhất Bi, nhì Vang, tam Thàng, tứ Động" - đó là bốn vùng Mường lớn của tỉnh, trong đó, mường Bi thuộc huyện Tân Lạc, mường Vang thuộc Lạc Sơn, mường Thàng thuộc Cao Phong và mường Động thuộc Kim Bôi ngày nay.