Người thầy thuốc 30 năm gắn bó với đảo Phú Quý

Từ một quyết định ngỡ như có phần “bốc đồng” của tuổi trẻ, chàng sinh viên Y khoa Bùi Đình Lĩnh ra đảo Phú Quý (tỉnh Bình Thuận) nhận công tác.

Ông nói: “Lúc đó, nghe người ta nói ngoài đảo đang cần một bác sĩ ngoại khoa. Mà mình có tưởng tượng được đảo là như thế nào đâu. Chắc cũng giống đất liền. Tôi xung phong đi cho biết, ký giấy 3 năm sau mới được quay về. Ai mà nghĩ, mình sẽ đi một chuyến dài hơn 30 năm như thế này”.

Hai ca mổ đầu tiên trên đảo

Hồi đó, để ra Phú Quý chưa có tàu cao tốc, chàng sinh viên tên Lĩnh phải ngồi lênh đênh trên thuyền 10 tiếng đồng hồ. Lúc ra đến nơi vừa nửa đêm. Đường bị phủ toàn cát, rất khó đi. Ở đây cũng chưa có điện nên chưa tưởng tượng nổi mọi thứ như thế nào. Cho tới sáng hôm sau mới “té ngửa”, thất vọng và muốn quay về ngay. 

Trung tâm Quân dân y Phú Quý chẳng khác gì Trạm Y tế xã. Khu điều trị bệnh nhân là căn nhà cấp 4 rộng 360 mét vuông, trên lợp tôn cũ, dưới nền gạch, có tường dựng bằng đá xẻ bao quanh. 

Trong khi đó, máy móc, trang thiết bị y tế chỉ là những thiết bị cơ bản như ống nghe, máy đo huyết áp, nhiệt kế. Chẩn đoán bệnh chủ yếu dựa vào lâm sàng chứ không có máy siêu âm, chụp Xquang, xét nghiệm như hiện tại. Cả bệnh viện chỉ có 1 bác sĩ duy nhất, 2 kĩ thuật viên gây mê, còn lại là y tá, hộ sinh. Khi tôi ra tăng cường thì bác sĩ kia cũng quay vào đất liền luôn.

Ca bệnh đầu tiên mà bác sĩ Lĩnh phụ trách là một ca đẻ khó. Một phụ nữ từ xã Long Hải được chuyển đến viện trong tình trạng đau bụng quằn quại đã mấy ngày liền, sau mấy ngày lập đàn cúng mà không thuyên giảm. 

Thai phụ đó khá mập, sức yếu, lại bị hen phế quản. Cái thai quá lớn, nước ối vỡ mấy ngày rồi, nếu không mổ thì nguy hiểm tới tính mạng hai mẹ con. Nhưng trước đây, bệnh viện chưa bao giờ tiến hành ca phẫu thuật nào cả nên khi tiếp nhận một ca đẻ khó, ai cũng bối rối. 

Bác sĩ Lĩnh mới ra trường, kinh nghiệm chưa có nhiều. Trong tình hình lúc khá nguy cấp ấy, với những kiến thức được học ở trường đại học, bác sĩ Lĩnh vẫn quyết định thực hiện ca mổ đẻ đầu tiên trên đảo.

Điện lúc đó chưa có, phải dùng đèn măng xông. Bàn mổ cũng chính là bàn đỡ đẻ luôn. Anh vừa là bác sĩ phẫu thuật vừa phải tự tay chuẩn bị bàn mổ, hấp dụng cụ rồi hướng dẫn tỉ mỉ cho những người tham gia từng bước nhỏ của quá trình phẫu thuật, gây mê. Ca mổ đẻ thành công. Cả hai mẹ con được cứu sống trong gang tấc.

Một lần thăm khám bệnh nhân của bác sĩ Lĩnh.
Một lần thăm khám bệnh nhân của bác sĩ Lĩnh.

Sau ca đẻ khó một thời gian, bệnh viện tiếp nhận trường hợp anh Nguyễn Mọi (30 tuổi). Khi anh Mọi được đưa tới viện, tình trạng bệnh vô cùng nghiêm  trọng: sốc nhiễm khuẩn, bụng chướng. Chờ đưa vào đất liền thì e rằng không kịp, buộc bác sĩ phải đưa ra quyết định nhanh và chính xác.

Bác sĩ Lĩnh kể, lúc đó, quyết định mổ thật sự khó khăn, bởi thiếu dụng cụ trầm trọng. Tất cả chỉ dựa vào phán đoán của bác sĩ là chủ yếu. Ca mổ kéo dài suốt 5 tiếng đồng hồ, từ 9 giờ sáng tới 3 giờ chiều, căng thẳng tới những phút cuối cùng. Đây là ca mổ ruột thừa đầu tiên mà bác sĩ Lĩnh trực tiếp thực hiện và cũng là ca mổ ruột thừa đầu tiên trên đảo Phú Quý. 

Người dân Phú Quý trước đó vẫn xem những người bị viêm ruột thừa là bị “con trà vung nó bắt”, phải mời thầy cúng về giải thì mới hết bệnh. Giờ nghĩ lại trường hợp anh Mọi, bác sĩ Lĩnh nói đó là một ca mổ kì quặc, bởi đúng kiểu “tay không bắt giặc”.

Trong 7 ngày đêm sau đó, bác sĩ Lĩnh và hai kĩ thuật viên gây mê đã thay phiên nhau túc trực bên giường bệnh để hút dịch, đảm bảo thành ruột luôn trơn, lưu thông tốt.

Sau 2 ca mổ trên, dân Phú Quý bắt đầu thay đổi nhận thức, có bệnh thì tới bệnh viện. Bác sĩ Bùi Đình Lĩnh trở thành “ân nhân” của nhiều gia đình ở huyện đảo cách đất liền 56 hải lí này.

Cũng sau 2 ca mổ, bác sĩ Lĩnh kiến nghị lên UBND tỉnh và các cơ sở y tế để Bệnh viện Phú Quý được trang bị thêm thiết bị, máy móc. Năm 1989, Phú Quý có chiếc bàn mổ đúng nghĩa đầu tiên. 

Nói đúng nghĩa cũng hơi hài hước vì đó là chiếc bàn mổ cũ mà bệnh viện ở Hàm Tân thải ra nhưng dù sao, có vẫn hơn không bởi trước đó, bàn đẻ và trải áo mưa lên chính là bàn mổ của bác sĩ Lĩnh và các cộng sự của mình. Kể đến đây, bác sĩ Lĩnh lại nhắc thêm ông Phạm Phước, người duy nhất trên đảo có máy phát điện. 

Mỗi lần mổ, bệnh viện lại phải cho người chạy xuống nhà ông Phước mượn. 9 năm sau đó nữa, Bệnh viện Phú Quý mới được hỗ trợ các thiết bị cận lâm sàng, đèn trong phòng phẫu thuật và bàn mổ mới. 

Đồng thời, bác sĩ Lĩnh cũng nghĩ ngay tới việc đào tạo tại chỗ hoặc gửi anh em đi học y sỹ hoặc bổ túc để nâng cao nghiệp vụ. Từ việc cả bệnh viện chỉ có 1 bác sĩ 30 năm trước, đến nay, toàn trung tâm có 17 bác sĩ.

Người dân viết thư… "không cho về"

Hết thời gian ở đảo 3 năm, bác sĩ Lĩnh xin về đất liền. Nhà ông vốn neo người. Có 2 anh em trai thì ông anh đi bộ đội năm 18 tuổi, đã hy sinh ở Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Ông muốn về Bắc để chăm sóc cha mẹ. Vợ con sống xa chồng, cha mấy năm rồi. Một bệnh viện ở Thái Bình cũng đồng ý nhận rồi. Gia đình ông thuộc diện gia đình liệt sỹ nên mọi thứ không khó. 

Thế nhưng, người dân 3 xã trên đảo rủ nhau ký vào đơn gửi lên tỉnh xin “không cho ông đi”. Câu chuyện này sau đó một thời gian đi họp ở Sở Y tế tỉnh Bình Thuận, ông mới được nghe kể lại nên mới biết.

Năm 1998, nhận thấy trang thiết bị được cải thiện đáng kể, có thêm bác sĩ ra, trình độ anh em ở đây cũng đã khá hơn, ông xin về lần nữa nhưng không được. Tới năm 2006, sau khi kết thúc chương trình học cao học tại Đại học Y Hà Nội, không cần xin mà cấp trên cũng “mở lời” cho ông về đất liền. Nhưng rồi, người dân lại làm đơn lần nữa.

“Trước khi tôi ra nhận công tác, ở Phú Quý không phải không có bác sĩ ra tăng cường. Thế nhưng, họ làm một thời gian, không chịu được nên xin vào hết. 3 lần đó, thực ra, nếu tôi quyết về cho bằng được thì cũng được thôi. Nhưng nghĩ thương bà con. Họ sống tình cảm lắm. Họ coi mình như người nhà. Người ta không nỡ “cho” mình về. Mà mình cũng không nỡ đi”, bác sĩ Bùi Đình Lĩnh chia sẻ.

Bác sĩ Bùi Đình Lĩnh.
Bác sĩ Bùi Đình Lĩnh.

Hỏi ông, trong đời làm bác sĩ ở đây, ông nhớ nhất bệnh nhân nào? Có nhiều kỷ niệm, nhiều câu chuyện cười ra nước mắt. 30 năm chứ có ít gì? Nhưng có một chuyện mà bác sĩ Lĩnh nhớ nhất. Đó là một bà cụ sống gần Cảng Phú Quý, 64 tuổi, bị u sau lưng. 

Sau khi mổ, tuần nào bà cũng “cõng” 3 trái dừa lên thăm. Bảo bà không phải vất vả như thế, nhưng bà cứ một mực bảo đó là tình cảm. Cứ thế suốt 10 năm trời cho tới khi bà ấy mất. Bác sĩ nói, cũng vì những tình cảm như thế nên ông không nỡ phụ lòng người dân, mới không về.

Còn gia đình, vợ con thì sao? Nhắc đến đây, ông bảo rằng, đó là điều mà ông day dứt, khổ tâm nhất. Ông ở Phú Quý cứu sống, chữa bệnh cho không biết bao nhiêu người, nhưng ở quê nhà, người thân của mình bệnh lại phải nhờ người khác chữa. 

Rồi lần mẹ ông mất, ông cũng không về kịp để gặp bà lần cuối vì muốn về cũng không có tàu mà về. Ngày đó, tàu không ra vào thường xuyên như bây giờ. Đến lượt người cha bệnh, thu xếp mãi mới về thăm ông được, sau đó ra lại Phú Quý được một ngày, lại nghe tin ông mất. Hoàn cảnh trớ trêu vô cùng. 

Còn vợ ông, người đàn bà gần 30 năm qua đã thay ông làm nhiệm vụ chăm sóc cha mẹ ông và con cái, quán xuyến mọi việc trong nhà, khi cha mẹ mất đi rồi và 2 cô con gái đã trưởng thành, bà mới có thời gian ra thăm chồng lần đầu tiên cách đây 3 năm.

Trong 2 cô con gái của ông, có một cô yêu văn chương và rất hay làm thơ tặng bố. Năm cô học lớp 3, cô tặng ông bài thơ có nội dung mà bây giờ kể lại, khóe mắt ông vẫn đỏ: “Bố em ở xa lắm/ Tận miền đảo xa xôi/ Bố là bác sĩ đó/ Cứu chữa cho bệnh nhân/ Ngày đêm bố tất bật/ Vì bệnh nhân mong chờ/ Thương bố lắm phải cố/ Phải học chăm thật chăm”. 

Rồi năm cô học lớp 5, khi hai bố con tạm biệt nhau, cô ôm chặt không cho bố đi. Khi biết không thể giữ, cô tặng ông chiếc khăn mùi xoa viết mấy câu thơ mà bây giờ ông vẫn giữ: “Khăn cho ngày xa cách/ Bố và con đó đây/ Khăn để thấm nước mắt/ Mỗi khi bố nhớ con”…

Bác sĩ Lĩnh sắp có quyết định nghỉ hưu. Ông sắp được về đoàn tụ với gia đình và quê nhà sau hơn 30 năm cống hiến ở đảo xa. Nhưng có lẽ, khi về rồi, ông sẽ nhớ Phú Quý nhiều lắm. Còn tôi, tôi sẽ nhớ nụ cười của ông mãi. Ông là bác sĩ Bùi Đình Lĩnh, Giám đốc Trung tâm Quân dân y Phú Quý, nay chính là Bệnh viện Quân dân y Phú Quý. 

Đậu Dung

Các tin khác

Nữ cảnh sát đầu tiên của thành phố New York

Nữ cảnh sát đầu tiên của thành phố New York

Bà là nữ cảnh sát và mật thám đầu tiên của thành phố New York. Tuy nhiên, điều đặc biệt bà không được đào tạo một cách chuyên nghiệp và bài bản để trở thành cảnh sát mà xuất thân từ một người dọn phòng.
“Thủ lĩnh” người mù trên xứ sương mờ

“Thủ lĩnh” người mù trên xứ sương mờ

Phải rời ngành Công an là từ bỏ giấc mơ, niềm kiêu hãnh, khí chất hừng hực của tuổi trẻ, nghĩ đến điều khủng khiếp ấy, không biết bao nhiêu lần, Vũ Xuân Trường gục đầu vào bóng tối khóc nghẹn...
Một cảnh sát chân chính và tiên phong của nước Mỹ

Một cảnh sát chân chính và tiên phong của nước Mỹ

Đóng góp lớn nhất cho ngành cảnh sát nước Mỹ của August là dành cho vấn đề giáo dục. Ông là giám đốc sở cảnh sát đầu tiên tại Mỹ ra văn bản yêu cầu mọi cảnh sát phải có bằng đại học thì mới được nhận vào làm.
Cho biên giới bình yên

Cho biên giới bình yên

Hơn một năm qua, với cương vị là Giám đốc Công an tỉnh Hà Tĩnh, Đại tá Võ Trọng Hải đã chỉ đạo cán bộ Công an tỉnh đấu tranh trấn áp có hiệu quả với các loại tội phạm.
Chuyện nghề của một Cảnh sát kinh tế

Chuyện nghề của một Cảnh sát kinh tế

Trong số những gương mặt trẻ Công an Thủ đô xuất sắc tiêu biểu năm 2019 vừa được tuyên dương, có một trường hợp khá đặc biệt. Đó là Đại úy Vũ Thái Sơn, Đội trưởng Đội Cảnh sát kinh tế Công an quận Hai Bà Trưng. 
Chuyện một người chuyên phá án trên không gian mạng

Chuyện một người chuyên phá án trên không gian mạng

Trong 10 gương mặt được bình chọn "Giải thưởng Thanh niên Công an tiêu biểu và Gương mặt trẻ Công an Thủ đô xuất sắc tiêu biểu năm 2019" có Đại úy Phạm Quốc Hưng, Phó đội trưởng Đội 3, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao Công an TP Hà Nội.
Có một cảnh sát Pháp như thế!

Có một cảnh sát Pháp như thế!

Marcel Guillaume (1/10/1872 - 10/2/1963) được sinh ra trong một gia đình trung lưu ở xã Épernay, tỉnh Marne, thuộc nước Pháp. Người thường được mệnh danh là thám tử giỏi nhất lịch sử nước Pháp này lại không bắt đầu sự nghiệp của mình trong ngành cảnh sát. Trái lại, thời trẻ ông làm nghề bán tạp hoá, rồi phục vụ trong quân ngũ một vài năm trước khi lên Paris lập nghiệp.
Chuyện phá án của một trinh sát hình sự

Chuyện phá án của một trinh sát hình sự

Trung tá Nguyễn Văn Hải, Đội trưởng Đội phòng ngừa, đấu tranh và hướng dẫn điều tra tội phạm sử dụng công nghệ cao và có yếu tố nước ngoài (Đội 5), Phòng Cảnh sát hình sự (CSHS) Công an tỉnh Hải Dương mở đầu câu chuyện với chúng tôi bằng một vụ án để lại cho anh nhiều ấn tượng. Đây cũng là chuyên án khó khăn, vất vả, tốn kém thời gian, công sức nhất, thậm chí tưởng không thể làm rõ.
Nhà văn nổi tiếng làm cảnh sát

Nhà văn nổi tiếng làm cảnh sát

Nhà văn Edward Conlon được mọi người biết đến là một tiểu thuyết gia có những ấn phẩm bán chạy ở nước Mỹ. Nhưng ít ai biết, Conlon (54 tuổi) là một cảnh sát đã về hưu và bây giờ, vị tiểu thuyết gia này trở lại làm việc tại trụ sở cảnh sát với tư cách là một nhà văn.
Nữ sĩ quan cảnh sát đầu tiên của Ấn Độ

Nữ sĩ quan cảnh sát đầu tiên của Ấn Độ

Kiran Bedi là nữ sĩ quan cảnh sát đầu tiên của đất nước Ấn Độ (viết tắt là IPS). Không chỉ được biết đến là nhà vô địch quần vợt giành vô số giải thưởng quốc gia, Bedi còn là nữ anh hùng đấu tranh cho những người ở tầng lớp thấp dễ bị tổn thương của Ấn Độ.
Những con đường của tôi

Những con đường của tôi

Ngôi trường Học viện Cảnh sát nhân dân thực sự đã rèn luyện cho tôi tác phong chuyên nghiệp, nghiêm túc và tạo nhiều điều kiện thuận lợi về mặt thời gian cũng như cơ sở vật chất để tôi vừa học tập, vừa tiếp tục chinh phục ước mơ nhà văn từ thuở học trò.
John P. St. John "khắc tinh" của tội phạm ngộ sát

John P. St. John "khắc tinh" của tội phạm ngộ sát

Có vẻ như bất kỳ ai đó đã từng khoác lên mình bộ đồng phục cảnh sát để "sống chết" với cái nghề đó thì đều rất vô tư chấp nhận một dự cảm rằng: trong tương lai ắt có thời điểm bản thân sẽ phải đối mặt với những điều xấu xa và đáng sợ nhất trong cuộc đời mình!
Nữ thủ lĩnh hình sự vùng biên

Nữ thủ lĩnh hình sự vùng biên

Trưởng thành từ một trinh sát Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy, giờ đây với cương vị mới, Trung tá Trần Thị Mừng đã cùng đồng đội triệt phá nhiều vụ án phức tạp.
Trọn vẹn một tình yêu

Trọn vẹn một tình yêu

Chất giọng Hà Nội trầm ấm pha chút hào sảng Nam Bộ của ông khiến người đối diện cảm thấy như thân quen từ rất lâu rồi. 42 năm làm người lính, dù ở cương vị nào thì trong ông, tình yêu với nghề vẫn luôn trọn vẹn... 
Gặp cảnh sát người Úc nổi tiếng ở Thụy Điển

Gặp cảnh sát người Úc nổi tiếng ở Thụy Điển

Mười sáu năm trước, Scott Goodwin là một sĩ quan cảnh sát ở Sydney (Úc), sau đó anh chuyển công tác và nổi tiếng ở Thụy Điển về việc phòng chống các vấn đề nhập cư, ma túy và tội phạm thanh thiếu niên. Kể từ đó, anh trở thành người hùng của nơi đây.
Công an cắm bản

Công an cắm bản

Khi đó tôi còn trẻ lắm, mới hơn hai mươi tuổi, tinh nghịch và hài hước. Đi cắm bản ở nhờ nhà dân. Dân quý cán bộ Công an coi tôi như con cháu, anh em ruột thịt nhà họ vậy. Mỗi khi nhà họ có giỗ chạp, lễ tết đều mời "chú Công an" đến uống rượu cho vui.
Jack Maple: Người mở cửa kỷ nguyên công nghệ

Jack Maple: Người mở cửa kỷ nguyên công nghệ

Qua nhiều thập kỷ, ngành tội phạm học đã hình thành nhiều phương pháp, cách tiếp cận khác nhau để giúp các sỹ quan cảnh sát Mỹ giải quyết nhanh gọn những vụ án. Một trong những người có công đóng góp lớn trong quá trình này là Jack Maple (23/9/1952 - 4/8/2001), Phó uỷ viên Cảnh sát Thành phố New York (Mỹ) và cha đẻ của công nghệ CompStat.