Miệng vực

Tôi cố thoát khỏi Di, cú dằn khiến tôi đau điếng nhưng lạ chưa, như chiếc vòi bạch tuộc, tay Di vươn dài, những chiếc ngón nuột nà bỗng thõng ra, bất thình lình chộp mạnh vào cổ, đầu móng không sắc nhọn mà tiết ra một thứ keo dính thít chặt vùng da nhạy cảm, tôi hét lên vùng vẫy nhưng bất lực. Di cười khanh khách, điệu cười man rợ đầy khoái cảm. Tôi gầm gừ trong cổ họng, đồ điên, buông tôi ra, đồ thần kinh!

Di phớt lờ trước cơn phẫn nộ kéo tôi chạy băng băng, chân lướt trên con đường đầy sỏi dăm. Nói dại chẳng may vấp té, tôi không dám hình dung mặt mày mình sẽ tơi tả như nào. Những vạt cây cong mình chịu trận, tán bật ngược tơi tả, mấy chiếc cuống úa vàng không đủ sức níu đành buông xuôi. Đám lá rào rào dưới chân tạo thành quần xoáy tít hình phễu.

Với vận tốc chạy điên cuồng, mắt tôi bắt đầu hoa lên, tay chân rụng rời. Di kéo tôi vượt mấy sườn dốc, vượt vài con đèo, qua mấy quả núi rồi đột ngột dừng lại. Tôi nháo nhào suýt ngã dụi, cảm giác tan thây thoáng qua đầu khiến tôi bủn rủn. Di túm cổ tôi kéo ngược ra sau, chếnh choáng, thô bạo. Lúc này tôi không còn sức để nguyền rủa cô ta. Không phải tôi mệt, mà sợ.

Lạ nhỉ, không tin với sức vóc còm cõi của một nhân viên văn phòng xoàng xĩnh, tôi đã chạy được từng ấy quãng đường. Hoàn hồn, tôi nghe chân giẫm lên bụi cỏ gai, đau nhói, nhưng cảm giác ấy qua đi chóng vánh. Một luồng gió mạnh khiến người tôi chao đảo. Đưa hai tay chới với tìm thứ gì đó để níu nhưng bất lực.

z6905662654650_138b4bc4d1a1628d1937a4b2f019a2ca.jpg -0
Minh họa: Lê Trí Dũng

Trước mặt là vực như chín tầng địa ngục, tôi tưởng tượng thế chứ chưa dám nhìn. Di bên cạnh với khuôn mặt vô cảm và nụ cười độc ác, hai tay đã thu gọn vào lòng không còn chiếc vòi bạch tuộc nhũn nhão lẫn những chiếc ngón ghê rợn.

Liếc qua Di lần nữa, vẫn ánh mắt dửng dưng, nụ cười quỷ quyệt, cả cái nhếch mép đanh đá. Tôi đưa ánh mắt chầm chậm nhìn ra xung quanh. Một tán cây cao rộng xanh thẫm uy nghi như mái đền với hai búi rễ thõng hai bên làm cổng vào, chóp cây dựng đứng rồi chà nhẹ xung quanh, thân cây to vật vã hàng chục người ôm, dưới chiếc gốc sần sùi là vô số lư hương đèn nến…

Một thoáng rùng mình. Tôi nhắm nghiền định thần lại mọi việc. Nhưng trong tôi là sự rỗng toát, vài sự việc cố xâu chuỗi không liền mạch, những kí tự loằng ngoằng. Thăm thẳm là đáy vực, chiếc xe 36 chỗ bung cửa, người văng khắp nơi, hành lý ngổn ngang tung tóe. Xe đổ đèo vào quãng chiều, từng mảng mây sậm màu ôm lấy núi đồi. Lúc này sương giăng bảng lảng, rừng âm âm, tiếng động cơ vang vào trời thứ âm thanh ngàn ngạt. Chóp núi từ xanh ngả nâu tía rồi chàm, đèo quanh co vắng lặng, vài tiếng chim eo óc. Xe bon bon vượt dốc, thong thả xuôi đèo. Nhưng...

Chiếc xe cứ thế lao về trước bất kể chân thắng được đạp hết cỡ. Và. Trong một phút định mệnh, như con thú cùng đường, chiếc xe phóng thẳng xuống vực… Còn sống. Còn sống cả! Giọng ai đó hô lên nghèn nghẹn. Ba ôm ghì mẹ vào lòng, tay vỗ vỗ vai, tay xoa khắp lượt như an ủi từng tế bào. Ổn rồi, ổn rồi! Tôi thích cái cách ông chăm vợ. Tôi luôn muốn tìm một người chồng như ba, và hình như cô gái nào thần tượng ba đều thế.

Nhưng đó là chuyến tham quan nhớ đời của cơ quan mẹ, một vụ tai nạn kinh hoàng mà mãi khi tĩnh tâm bà mới chắp nối được.

Nhưng Di hết lần này đến lần khác kéo tôi tới đây làm gì? Di muốn nói gì với tôi? Khuôn miệng kiều diễm đầy kiêu hãnh không chịu mở, chỉ có ánh mắt mang sự nuối tiếc lẫn bất cần. Thật mâu thuẫn.

*

Phôn nằm ngửa, một tay treo ngược, đầu trắng xóa bông băng, vùng bụng phủ tấm gra mỏng, bên dưới là mười hai đường may như rết, những con rết vật vã, gớm ghiếc. Tôi nhìn Phôn, nhớ lại cuộc cãi vã cuối cùng, sau đó là chia tay. Thật ra tôi đã nói chia tay nhiều, nhưng chưa lần nào dứt khoát. Có lẽ điều đó khiến Phôn ỷ y, chỉ là những lúc dỗi hờn tôi buột miệng, và phớt lờ. Phôn hay tự hào về độ đào hoa và sức cuốn hút của mình.

Cũng không sai. Phôn sáng, về ngoại hình lẫn điều kiện. Nhưng càng quen biết lâu, tôi nhận ra Phôn có tính gia trưởng đầy ích kỷ. Là con một, gia đình cưng chiều lẫn phục tùng, ý Phôn là ý trời. Tôi không chịu được cái ngạo mạn đó. Tôi đã từng điêu đứng đến lạnh người trước thái độ Phôn dành cho cô giúp việc khi bị lạc món đồ. Tôi cần một người có trái tim bao dung và lòng trắc ẩn. Tôi sẽ dạy các con tôi thế nào? Lấy chồng, không chỉ cho mình, mà là tìm cho các con một người cha! Tôi tạc dạ lời bà như từng mũi kim mảnh thêu vào tấm lụa mềm.

Tôi biết Di trong một dịp tình cờ đi viếng mộ người thân, một cô gái còn quá trẻ, lại rất xinh đẹp. Tôi đã quyến luyến mộ phần ấy, đau xót như chính người thân mình. Hỏi ra mới biết, cô ấy không qua khỏi trong một vụ tai nạn. Đời con người ta, phải dừng lại ở thanh xuân đẹp đẽ là nuối tiếc lớn nhất. Tôi đã từng cảm thán sâu sắc với những cuộc rời đi bên những cây cầu, bỏ lại tuổi trẻ, bỏ lại người thân và một tương lai dài phía trước. Không phải sống là thứ quý giá nhất đó sao? Di, những cuộc bay đêm đã làm lỡ cả một đời đẹp đẽ, sự đánh đổi quá lớn. Di nhếch mép nhạt nhẽo, nhún vai nhìn vào thăm thẳm.

Dường như đọc được ý nghĩ trong đầu tôi, thay vì trả lời những cắc cớ, Di ấn tôi vào một cỗ xe không vòm, có tay vịn. Cỗ xe nhẹ lướt qua một cánh đồng bạt ngàn, qua rừng thông xanh, qua vùng nước lấp lóa không phải sông, không phải biển. Thật kỳ dị, rõ ràng tôi đã từng trên cỗ xe này một ngày xa lắc nào đó ở Đại nội, thăm lăng tẩm các vua, nhìn từng góc kiến trúc đền đài. Là tôi đang mơ sao? Tôi đưa tay tự cấu mình nhưng bất lực, cảm giác như bị đóng đinh toàn cơ thể, chỉ mắt là ráo hoảnh đến khó ngờ. Tôi bắt đầu lướt qua khu vườn đẹp đẽ thảm cỏ xanh mịn màng, ngôi nhà trắng toát điểm hoa rực rỡ. Chiếc xích đu cô độc góc vườn, lá cây phủ dày mênh mang.

Cỗ xe bay thẳng vào nhà đầy ngạo nghễ khiến tôi bàng hoàng. Phòng khách sang trọng nhưng thiếu hơi người, mọi thứ như sắp mọc rêu, thứ rêu bàng bạc ẩm mốc. Gian bếp rộng với bàn ăn được thiết kế tinh tế, bình hoa lâu rồi không được thay nước, dây trầu bà khô queo vẫn cố chút sức tàn. Người đàn ông nằm nghiêng, mặt cau lại như cố chống chọi thứ gì đó vượt sức. Góc kia, người phụ nữ diêm dúa: áo lụa, khăn lụa, bờm lụa, bông tai, vòng tay, vòng cổ... Thật sự xin lỗi, nhưng trong đầu tôi hình dung chú công điệu đà. Khác với vẻ ngoài rực rỡ, ánh mắt bà khi lia về phía người đàn ông mới sắc và lạnh làm sao. Cái lạnh bén như vuốt mèo cào vào đâu cũng để lại vết thương khiến tôi rùng mình.

Bất ngờ cỗ xe bay ra khỏi nhà. Lúc này tôi thấy Di trên một xa lộ. Tiếng hò hét, những chiếc mông vổng ngược lên trời, những cặp đùi trắng lóa, tóc xanh tóc đỏ bay phấp phới. Chiếc áo chẽn phơi vòng eo nuột nà, những hình xăm kín bả vai các cậu trai. Xe lạng lách đổ rạp theo từng khúc cua, âm ống bô độ uỳnh uỳnh nện vào đêm xé toạc sự thinh lặng.

Thoáng qua mắt tôi là dáng lưng Di, tôi đoán thế, hình mỏ neo xăm giữa cột sống, sợi xích quanh vòng eo và một bên khuyên tai tròn to không lẫn vào đâu được. Hình mỏ neo trên bắp tay gã trai chở Di khiến tôi ngờ ngợ. Nhưng tôi không đủ thời gian để nhớ.

Chiếc xe lao nhanh quá, và cỗ xe tôi ngồi như con trâu lười húc mãi vào ụ đất cứng. Tôi hét lên, rướn đến mệt nhoài hòng đuổi theo Di nhưng bất lực. Bóng Di hun hút, phía trước là vực sâu. Bất ngờ, Di tung khỏi yên xe như búp bê bị ném vào không trung, nhẹ tênh, mái tóc đỏ tỏa ra kiêu kỳ. Và trong một thoáng, chúng biến thành những vụn pháo bông đêm giao thừa. Chiếc xe vẫn lao về phía bóng tối.

Tôi choàng tỉnh, người rã rời. Thiệt ra sự sống chết với người trẻ chúng tôi hồn nhiên lắm, nhưng từ lúc chứng kiến giây phút hấp hối của bà, tôi biết đến câu một ngày dương gian bằng vạn ngày âm phủ, và trân quý từng phút giây được sống, được thở. Chính vì lẽ đó tôi không chấp nhận Phôn được nữa. Có lẽ tôi già trước tuổi, điều đó cũng đúng. Ai bảo tôi có một người bà hiểu đạo, hiểu đời sâu đến từng vỉa tầng mong manh cuộc người. Tôi thừa hưởng ở bà sự trầm lặng mà một người trẻ chưa thể nào có được.

Cuộc gọi từ số máy Phôn lúc nửa đêm khiến tôi bực mình. Chúng tôi vừa chia tay và không còn gì để nói. Tôi khóa máy, trùm chăn kín đầu để khỏi bị làm phiền. Nhưng tôi không tài nào ngủ được, lòng dâng kín phiền muộn.

Bây giờ thì Phôn nằm đây. Tôi chết lặng nhìn Phôn với tất cả đau đớn lẫn bàng hoàng. Giọng dì Phôn hờn trách, có ai bằng cha mẹ đâu, sao không gọi, trễ chút xíu thì không cứu kịp. Tôi đón nhận mọi ánh mắt oán trách đổ dồn về mình, như thể chính tôi là người gây ra thảm kịch.

Ngoài giờ làm, tôi tranh thủ đến bệnh viện. Tôi không biết những chăm sóc tận tụy này có giúp Phôn vơi bớt đớn đau, nhưng rõ ràng lòng tôi thanh thản hẳn. Bây giờ Phôn đã ăn được, ngủ được. Những chắp nối rời rạc từ ký ức chỉ như một cơn lốc, anh tự ngã dụi, ngực và bụng va vào đầu xe bằng vận tốc ánh sáng, ổ bụng tổn thương nặng với năm vết thủng từ ruột non đến ruột già, bàng quang gặp sự cố, gãy tay, gãy hai sườn, rách da đầu.

Cho chúng cưới cho rồi, cứ đi đêm về hôm thế này không biết rồi chuyện gì xảy ra nữa, nhà có mỗi mình nó, lỡ có bề chi ai mà sống cho nổi. Cô của Phôn vừa gọt hoa quả vừa nói. Mẹ anh có vẻ rất đồng tình, bà nắn nắn bàn chân, tay vuốt mãi những chiếc ngón trắng tái. Tôi thoáng nghe chợt sững lại. Cưới?

Chưa ai biết chúng tôi đã chia tay, ngoài hai đứa, nhưng tôi không thể phó mặc Phôn lúc này. Anh siết tay tôi như cần một điểm tựa, lòng tôi nhũn ra. Cuộc tranh đấu quyết liệt tự thân khiến tôi mệt nhoài. Tôi không dám nhìn vào mắt Phôn, chỉ lặng lẽ chăm sóc. Có lẽ chính sự lặng thầm vô tình càng ghi thêm điểm trong lòng mọi người. Nhưng mới đêm trước thôi chúng tôi đã cãi nhau kịch liệt, và quyết chấm dứt mọi mối quan hệ.

Tôi không quên những bước đi như chạy vì sợ hãi giữa đoạn đường vắng, hai đứa cãi nhau, tôi đòi dừng xe và Phôn rồ ga phóng bỏ mặc tôi với những tức tưởi. Tôi không quên cú đấm tóe máu xoẹt qua mặt mình trước khi lụi thẳng vào cột một quán cà phê khiến tôi gần như ngưng thở. Sau tất cả, Phôn lại rối rít xin lỗi, lại hứa thay đổi. Lòng tôi chùng xuống trước những lời sặc mùi ngôn tình, những quan tâm đầy lãng mạn. Anh, thậm chí đã quỳ dưới chân tôi khóc xin tha thứ.

Chẳng biết điều gì xui khiến, tôi tìm đến nhà Di, ngôi nhà không khác là mấy so với giấc mơ đêm nọ. Cánh cổng trắng hoa chẳng buồn leo, chiếc xích đu hoang vắng, thềm hiên vài chiếc lá nằm hững hờ, lối đi dẫn đến hồ cá rêu đã lên xanh. Đón tôi vào nhà là người đàn ông ngoài năm mươi, thân hình gầy gò. Không cần hỏi tôi cũng biết người đàn ông khuôn mặt lạnh trầm buồn, ánh nhìn không quá cái bóng của mình kia là ba Di. Ông vận một chiếc áo nâu cổ bẻ, quần tây giản đơn, đôi dép nhựa trắng ôm lấy bàn chân mỏng với những chiếc ngón tái. Tôi nhận ra họ là cha con từ vài nét hiện rõ trên khuôn mặt.

Người đàn ông đặt giỏ trái cây tôi mang tới lên bàn thờ, lặng lẽ rút nhang đốt. Trong lúc chờ hương cháy, tôi lặng lẽ đưa mắt nhìn quanh, vài bức tranh được vẽ cẩu thả bằng những vụn màu nham nhở, như kiểu thử màu và những pha trộn phức tạp, nhiều bức ảnh phóng to hình mẹ Di nửa mặt, góc nghiêng kiêu hãnh. Duy nhất bức hình 3 người lại nằm sau một bình hoa cổ. Nhìn qua đôi vai xuôi yếu đuối, đôi tay với những thao tác chậm, tôi hoang mang không biết liệu điều đó có ảnh hưởng đến vị thế trụ cột gia đình của ông.

Người đàn ông sững lại khi nghe tôi xin phép qua thăm phòng Di. Đã quá lâu sau ngày định mệnh, nỗi đau dần nguôi, giờ tôi tìm đến, đào xới lại. Theo những bài báo, mọi thứ vẫn rất lập lờ, nhất là danh tính những người trong cuộc đua hôm ấy. Phải mất hồi lâu suy nghĩ ông mới lặng lẽ gật đầu.

Cánh cửa hé mở tràn ra thứ mùi âm ẩm. Ông bối rối như thể mình có lỗi khi để phòng con gái nguội lạnh, bàn trang điểm lấm tấm bụi, khiêm nhường vài lọ dầu thơm, kem nền, son môi và một bình hoa vải. Tôi nhận ra lọ nước hoa giống hệt Phôn tặng mình hôm sinh nhật, anh còn bảo hàng độc quyền không phải ai có tiền cũng mua được. Tôi thêm bối rối khi nhìn bộ sưu tập phụ kiện đặc biệt của Di; chiếc vòng cổ mặt mỏ neo, những khớp xương trắng hếu nối nhau, chuỗi 18 chiếc sọ bé tẹo ma quái, những đôi găng, bốt cao cổ bung da nằm méo mó. Ba Di phân bua, tính bỏ đi mấy lần lại thôi. Nhớ có lần người chị em bà con đến xin đôi giày, đêm sau ông mơ thấy Di về, dặn đừng cho ai đụng đến đồ con. Lúc đó ông bủn rủn, biết con chỉ tạm rời đi. Chết đâu phải đã hết!

Tôi ra về, tâm trạng hoang mang cực độ, di ảnh Di nhoẻn cười ám ảnh, lọ nước hoa quen, những bộ phụ kiện, cả bả vai xăm hình mỏ neo của người trai chở Di đêm định mệnh ấy, tất cả cuồng xoáy như máy nhồi bê tông khiến sọ tôi muốn nổ tung.

Tôi lang thang trên con đường của gần năm năm trước, nhiều công trình tua tủa, khu đất trống nơi tụ tập của đội bay như trong giấc mơ Di dắt tôi qua giờ đã là một khu mua sắm sầm uất, phía sau rạp chiếu phim và khu phức hợp là con đường rộng thoáng với những dãy đèn trang trí lộng lẫy, hàng cây được cắt tỉa gọn gàng, mặt đường dán giảm tốc từng quãng.

Tôi dừng lại, không biết phải làm gì lúc này. Hình ảnh Phôn đau đớn trên giường bệnh với ổ bụng rách toạc cùng những con rết khổng lồ vắt ngang, cả thân hình Di tung lên cao tan vào sương khói. Những lời nói của người thân Phôn về cuộc hôn nhân sắp tới. Cuộc cãi vã điên cuồng giữa chúng tôi và phút ê chề khi bị bỏ rơi trên con đường vắng… Điều kì lạ là, cứ sau mỗi phút lòng tôi suýt xuôi vì những ý nghĩ về Phôn thì Di xuất hiện. Và mỗi lần thế Di lại kéo tôi chạy điên cuồng rồi dúi xuống một miệng vực khiến tôi chết khiếp. Có lẽ còn một sự thật đau đớn đang chờ tôi.

Tôi vẫn nhẫn nại đến bên Phôn, anh hồi phục nhanh, vượt ngoài mong đợi của bác sĩ. Ngực trần, áo che phần bụng, hai tay để lên đùi, Phôn đợi tôi lau người như một đứa trẻ chờ mẹ âu yếm. Những cú cọ mũi của anh không còn khiến tôi bối rối. Mỉm cười nhìn Phôn, nụ cười của một người chị chăm sóc em hơn là người yêu, tôi cầm chiếc khăn ấm mềm nhẹ nhàng đi qua mặt, cổ, ngực, bần thần mãi ở bả vai có hình xăm khéo. Tìm lên những trang Tato, tôi buốt điếng nhận ra những bí ẩn dưới lớp mực đậm màu.

Căn phòng nhỏ lẫn mùi sáp nến thơm không còn đủ ấm áp từ ngày Di đi vào giấc ngủ. Cả cánh cửa sổ dưới tán hoàng lan mỗi đêm tỏa hương cũng không còn mở toang đón gió trời. Còn nhớ lần chạm mặt đầu, nhìn cô vắt vẻo trên nhánh hoàng lan, tôi đã hoảng hốt hét lên, sợ gãy cành và Di tan xương mất. Nhưng Di cứ ngồi thản không, đung đưa. Tôi nhìn cành cây giòn chẳng buồn lay, thắc thỏm chờ một cú tiếp đất.

Nhớ đến mùi hương quen, tôi nghiêng người qua ô cửa, một làn gió mát lạnh lùa ngang khiến tôi bất giác rùng mình. Đưa tay kéo vội, cánh cửa thình lình đập đến rầm, bên tai là giọng cười ma quái và cái nhìn mỉa mai của Di, tôi suýt khuỵu xuống. Bật hết các bóng đèn, tôi ném mớ sáp thơm vào giỏ rác, tay chạm phải lọ nước hoa độc quyền từ Phôn.

Tôi sững lại, cầm lên, mở nắp, nhấn nút. Mùi hương quyến rũ nhẹ thoảng, cái nhếch cười tự mãn của Phôn, ánh mắt từ di ảnh... Tôi co chân lên giường, thu người vào chăn, trong đầu hiện ra căn phòng ẩm mốc, lọ nước hoa, những chiếc mỏ neo, chuỗi vòng tay hình sọ người, tiếng ống bô xoáy nòng, mái tóc đỏ hình pháo hoa bay giữa không trung.

Ngày mai Phôn xuất viện, nghĩa là tôi đã hoàn thành trách nhiệm của một người từng yêu. Thật ra tôi không có trách nhiệm gì với anh cả, tôi làm vì thấy mình xứng đáng được thanh thản. Phôn nhìn tôi nhiều hơn, lúc này, không thấy ánh tự mãn trong đôi mắt anh. Tôi khẽ tránh cái nhìn đầy hy vọng ấy. Không phải tôi tuyệt tình, mà là, tôi đã sẵn sàng cho một cuộc rời đi, mãi mãi.

Gom tất cả những gì liên quan tới Phôn vào một chiếc túi, tôi nhận ra có những thứ vô hình vẫn còn đây. Tôi ngồi xuống, đối thoại với chính mình, với những giấc mơ lạ, nhận ra những điều đẹp đẽ còn đang phía trước.

Tôi tìm đến mộ Di, ngôi mộ sắp được di dời lên một khu đất khác do nằm trong quy hoạch. Ba Di ngồi đó, dáng lưng khom khom, dường như ông đang thủ thỉ gì đó, chẳng biết đến sự có mặt của tôi. Mãi một lúc ông mới ngước lên, ngẩn ra hồi lâu, vỗ vỗ vào trán như cố nhớ điều gì. Tôi nhẹ cười chào ông, đặt hoa và bánh, đốt nén nhang thơm. Ông khóc hù hụ, tự trách mình vô dụng. Làm người ở đời, điều tồi tệ nhất là thấy mình bất lực nhưng không làm gì được, chưa kịp dạy con sống đời tử tế, chưa đủ yêu thương để bây giờ cứ day dứt mãi không yên. Tôi những muốn ngồi xuống bên ông, siết đôi bàn tay khô ấm ấy, khẽ an ủi, lại thôi. Tôi còn quá trẻ để nói với một người lớn tuổi về những mất mát. Nhưng thật ra, tự sống tốt phần đời của mình đã là niềm an ủi cho người thân yêu, đâu cần gì to tát lắm, nội từng dạy thế, và tôi tin.

Tôi nhìn di ảnh Di lần nữa, thầm cảm ơn những giấc mơ đã kéo tôi ra khỏi miệng vực tăm tối. Tôi hy vọng Di không còn phải quay về thêm lần nào nữa. Tôi sẽ nguyện cầu đêm đêm cho linh hồn Di, cô ấy xứng đáng được thanh thản rời đi, đến với thế giới vô ưu của miền mây trắng.

Truyện ngắn của Hồ Loan

Các tin khác

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ công việc nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.

Không dễ dàng gì

Không dễ dàng gì

A Quý là người bán rau ngoài chợ. Hôm ấy vừa chập tối, anh thu dọn gian hàng đi về thì thấy mấy người hàng xóm đang đứng vây quanh một con chó bàn tán xôn xao.

Chuyện xảy ra trên tàu

Chuyện xảy ra trên tàu

Đoàn tàu khách địa phương dừng lại ở ga để đón tiễn hành khách. Trong số hành khách vừa lên tàu có một cô gái trẻ mặc bộ quần áo rất đẹp và hợp thời trang đang len qua các toa để tìm chỗ ngồi.

Những nẻo đường hoa

Những nẻo đường hoa

Bố làm quen với mẹ từ đó, mẹ cũng mở lòng nghe bố kể chuyện chiến tranh, bố kể cho mẹ nghe cả câu chuyện tình buồn của bố và cô Thảo. Cô ấy hứa sẽ đợi bố đi chiến trận trở về, chiếc khăn tay cô ấy tặng bố còn thêu hai chữ "đợi chờ" bằng sợi chỉ màu đỏ chói. Nhưng, năm 1973, cô ấy gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, chiến tranh không cướp được bố, nhưng đã cướp mất cô Thảo trong một lần tải đạn ra chiến trường.

Mùa hoa trắng không trở lại

Mùa hoa trắng không trở lại

Em đến từ khi nào. Cánh tay em quấn chặt, vai tôi nóng rực, hơi thở dồn dập, đôi má ấm mềm như tan chảy, thấm dần vào từng mạch máu. Bờ môi căng mọng khẽ chạm, run run hòa vào nhịp tim thổn thức. Nụ hôn nồng nàn đưa tôi lạc giữa cánh đồng tam giác mạch phảng phất hương hoa trong gió núi.

Sương bên đá núi

Sương bên đá núi

Pháo nghe tiếng "rầm", vội cầm đèn pin chạy ra. Dưới ánh sáng vàng vọt, lão trưởng bản lồm cồm bò dậy, bộ áo chàm rách toạc một mảng ở vai, máu rỉ ra thẫm cả vạt vải. Mắt lão cứ trợn ngược nhìn vào vách đá tối om, mồm lầm bầm: "Nó phạt tao... Con ma dốc nó phạt tao thật rồi, Pháo ơi...".

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Trương Tiểu Dũng bị gãy chân nên phải nhập viện. Trong thời gian này, do bị bó bột nên anh không thể đi lại, may sao trong phòng bệnh có cụ Trần cũng bị thương ở chân nên có thể cùng anh trò chuyện cho đỡ buồn.

Kẻ cắp siêu cấp

Kẻ cắp siêu cấp

Hắc Tam là kẻ cắp có uy tín nhất trong giới trộm cắp, kinh nghiệm “làm việc” nhiều năm đã giúp hắn phát triển được thị lực nhạy bén và khả năng phán đoán phi thường, một khi đã bị hắn nhắm tới thì không một “con mồi” nào có thể trốn thoát.

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Đinh Tiểu Cương nhận bộ đồng phục bảo vệ, mặc vào và bắt đầu làm bảo vệ. Công việc của Đinh Tiểu Cương không mấy bận rộn, chỉ có việc đi dạo quanh khu phố. Cảm thấy bồn chồn, anh quyết định kiểm tra camera an ninh để xem ai đã lấy trộm cục pin của mình. Tuy nhiên, khi vào phòng giám sát, anh phát hiện chỉ có năm màn hình hiển thị hình ảnh; những màn hình còn lại đều bị hỏng.

Cây đào phai bên bờ rào đá

Cây đào phai bên bờ rào đá

Xóm nhỏ im ắng bỗng rộ lên khi hay tin A Châu bất ngờ trở về. Ai cũng nghĩ rằng A Châu đã không còn trên đời này nữa. Những vụ lật tàu, đắm tàu trên biển, người không rõ tung tích. Nghe đâu hồi đó A Châu cũng trên chuyến tàu ấy...

Trứng gà hàng xóm

Trứng gà hàng xóm

Ở một thị trấn yên tĩnh, có ông Vương và ông Lý là hàng xóm sát vách nhau. Hai nhà chỉ có một bức tường đất thấp ngăn cách với nhau, ngày qua ngày lại, quan hệ khá thân thiết.

Thảm kịch hôn nhân

Thảm kịch hôn nhân

Rồi cô gái trẻ cười hồn nhiên, còn Della lúc đó chỉ nghĩ đó là những chuyện phù phiếm. Vì Bishop quá đẹp còn Elise quá quyến rũ, chỉ những kẻ hẹp hòi mới thêu dệt nên chuyện ngoại tình. Bà đã từng tin như thế. Nhưng giờ đây bà hối hận vì đã tiễn Jakie đi.

Để người lớn làm việc

Để người lớn làm việc

Mùa gặt lúa mì trong mắt người dân thôn Hàm Cóc chẳng khác nào một cực hình. Không khí hầm hập, bụi bặm bám đầy lỗ chân lông, người ngợm lúc nào cũng dấp dính, ngứa ngáy. Thế nhưng, giữa cái làng ấy lại có một “dị nhân” luôn mong ngóng mùa gặt như trẻ con mong mẹ đi chợ về, đó chính là ông Ngô Lùn.

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ấy luôn sáng đèn, ấm lửa những lúc chiều đông ảm đạm của miền rừng heo hút. Đó là nhà của vợ chồng thầy giáo Nam và cô Hồng, nhưng chỉ có cô dạy ở trường này, còn thầy Nam phải dạy xa hơn một chút, tận một bản sâu hơn của huyện miền núi. Cả hai thầy cô đều học cùng trường sư phạm và họ đã yêu nhau từ đó.

Ngọn lửa trong đêm

Ngọn lửa trong đêm

Ở nơi tưởng như vắng bóng người ấy lại có một ngọn lửa nhỏ vẫn sáng mỗi đêm. Ngọn lửa ấy tỏa ra từ căn nhà cấp bốn cũ kỹ, mái ngói thẫm màu rêu, nơi ông Sáu, một cựu chiến binh tình nguyện chọn làm chỗ nương thân khi bước vào tuổi xế chiều.

Nhớ chú Dìn

Nhớ chú Dìn

Đau đớn vì mất vợ con, nhà cửa chú Dìn phát điên, phát dại khá lâu mới trấn tĩnh được. Chẳng đủ sức phát nương, làm rẫy, chú Dìn đành phải lê cái thân tàn của mình đi khắp nơi ngửa tay ăn xin. Hàng năm vào dịp tết chú thường đi “Khai wài xuân” những mong đem may mắn cho mọi người.

Ghét của nào... trời trao của ấy

Ghét của nào... trời trao của ấy

Có đôi vợ chồng nọ lấy nhau đã lâu, cuộc sống vốn dĩ khá êm đềm nhưng cũng không hiếm những lúc cơm không lành, canh chẳng ngọt. Cứ mỗi bận nóng mắt vì anh chồng đi nhậu nhẹt say xỉn, cô vợ lại được đà xỉa xói: