Mai vàng xuân trước

Những ngày Tết xưa được chính tay ba chăm chút cho cành mai mang sắc màu của niềm hân hoan và ước nguyện mong sao xuân sang chúng tôi khôn lớn, mong cầu Tết tới mấy mẹ con được ăn ngon… giờ đã cùng ba mẹ tôi mãi đi về miền quá vãng.

Trước ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, trong gia đình tôi duy nhất có ba là người đi làm. Lương thợ cả cũng đủ nuôi vợ và bầy con 7 đứa nheo nhít - con gái lớn nhất mới lên tú tài (lớp 12) cả tuần đến trường luân phiên mặc 2 tấm áo dài trắng vạt ngắn cũn cỡn ngang gối, thằng út nằm ngửa trong vòng tay mẹ tôi cong người vừa khóc vừa sặc mỗi khi có chiếc máy bay trực thăng phầm phầm quạt cánh sà xuống những mái nhà nội ô, tuôn xuống trăm ngàn mẩu giấy có in dòng chữ: “Bà con đừng nghe những gì Cộng sản nói…”.

Chỉ có thứ thanh âm sầm sầm dữ tợn đó mới đủ sức khuấy động nếp nhà êm đềm, chứ ngày ngày chúng tôi vẫn miệt mài chúi đầu vào tập sách, vô tư chạy chơi, đến bữa cơm cũng vô tư xúm xít quanh chảo rau muống xào to tướng mà mẹ tôi châm vào thật nhiều nước để làm canh chan cơm, ăn bữa trưa gối cả bữa chiều cũng đủ cho cả nhà 9 miệng ăn no nưỡng. Ngày thường ăn mặc sao cũng xong, nhưng mấy ngày Tết, với ba, phải khác. Chỉ 3-4 ngày Tết thôi nhưng con cái phải được ăn ngon để còn lấy sức mà học, rồi phải sắm cho mỗi đứa bộ quần áo mới, dù chỉ một bộ thôi, ba mẹ tôi mới không buồn là đã không lo được cho con mình bằng với con cái người ta.

Có lẽ quen rồi nhìn mẹ sáng sáng lèn chặt cơm vào lon sữa guigoz, trên phủ một góc tư cái trứng chiên tráng thật mỏng làm bữa trưa cho ba ăn được no, phần còn lại mấy mẹ con chia nhau làm bữa lót dạ, nên khi nghe ba mẹ chặc lưỡi nói với nhau: “Quay đi quay lại đã năm hết Tết đến rồi”, mấy chị em chúng tôi lại rạo rực mường tượng đến chén cơm trắng ngào ngạt mùi mỡ thấm ra từ khoanh giò thủ nhai giòn sần sật. Mường tượng ra thế và rạo rực là thế nhưng chỉ có thể nhấm nháy nhìn nhau mà toe toét cười, không tưng tưng nhảy lên mà phải dằn nỗi háo hức trẻ thơ xuống đáy lòng như cách lèn giấu khoanh giò xuống đáy chén cơm nóng, và chậm rãi nhấm nháp niềm hạnh phúc đón chờ phong vị ngày xuân mới dần hiện rõ hình hài theo bàn tay ba xé từng tờ lịch cuối cùng.

Minh họa: Hữu Khoa.
Minh họa: Hữu Khoa.

Cuối chiều 29 Tết, mẹ tôi luôn miệng hối ba lấy xe đạp chở mẹ đi mấy vòng khắp chợ Bà Chiểu. Chị em chúng tôi lua láo ăn cho qua bữa cơm chiều rồi cả đám lố nhố đứng ngồi trong sân ngóng đợi. Xe của ba vừa thắng kít trước cổng, cả lũ la á lên, ùa ra nắm hai bên ghiđông, hì hụi cùng ba mẹ khiêng vào 2, 3 cái giỏ nhựa bên dưới phồng căng su su, bông cải, càrốt, bún tàu…, bên trên bung xòe nào xà lách, hành ngò, cải ngọt, rau cần…

Mẹ tôi thở hào hển bước vào nhà sau cùng, mỗi tay mẹ giữ chặt một bó 4-5 cành mai chi chít những chùm nụ xanh tươi màu cốm. Đó là thứ mai cắt cành bán giá rẻ, được người ta trỉa ra từ một cây mai nào đó trong lúc tạo dáng cho cây, hay do người bán không thể bỏ một số vốn lớn mua vài chục gốc mai nên chỉ nhặt nhạnh từng ấy từ nhà vườn, từ các chuyến buôn sỉ để rồi bán lại cho tầng lớp thợ thuyền hầu bao nhẹ bỗng. Gian nhà ngày thường bàng bạc đơn sơ, có năm bảy nhánh mai tươi lòe xòe trong bình xem ra cũng xông xênh nhà có hoa mai chưng Tết.

Giáp Tết năm 1974, trước khi tôi sắp vào lớp một, tôi được ba dắt đi chợ hoa Tết. Chợ hoa Tết Sài Gòn họp ngay trên đường Nguyễn Huệ (bây giờ tết nào cũng trên con đường này, thành phố Hồ Chí Minh tổ chức phố hoa xuân). Ba chở tôi trên chiếc xe đạp khó lẫn với hàng trăm chiếc xe đạp khác nhờ một tay thắng ba tôi chế từ chuôi ống tẩu hút xì gà người ta bỏ đi, ra tới thương xá Tax, hai cha con cùng xuống xe dẫn bộ.

Ba tôi thủng thẳng ghé hết hàng mai này đến lô chậu tắc kia, tần ngần ngắm những gốc mai sù sì to cỡ bắp tay người lớn, tán mai chĩu chịt những nụ xanh căng mẩy, hỏi giá xong chỉ thấy ba lắc lắc đầu, miệng lẩm nhẩm “Mắc quá!”. Tôi lẽo đẽo đi sau, miệng há hốc trước dãy chậu tắc chùm trái vàng hực vít cong oằn cành, một tay vẫn nắm chặt yên xe để không bị lạc mất ba giữa biển người huyên náo.

Bỗng từ đâu, một đôi anh chị tôi nghe người lớn gọi là “tụi thanh niên hippy” tóc để dài như nhau, mặc áo in hoa to bó chẽn tấm lưng, quần jean xanh dày cộp bó thít tới ngang đầu gối rồi tõe ra thành đôi ống xùm xòe như váy, vì mải nhả nhớt nói cười mà lủi sầm vào tôi. Anh trai vừa đưa tay ra chắc có ý xoa đầu tôi thì rụt phắt ngay lại vì bị ba tôi táng bốp vào đầu, giọng ba gầm lên: “Tiên sư bố chúng mày! Hai đứa lớn đầu tính ăn hiếp thằng nhỏ hả!”. Tôi rúm cả người lại vì sợ ba tôi đánh nhau với người ta, vậy mà hai anh chị nhìn dị hợm như thế trước điệu bộ như hùm như hổ của ba chỉ líu ríu: “Chú cho con xin lỗi!...”.

Thời ấy, chắc Sài Gòn ngoài đường giăng đầy thứ văn hóa ngoại lai Âu - Mỹ trong khi người lớn một lòng giữ cho nếp nhà thanh sạch mà khinh ghét ra mặt trào lưu hippy. Nhưng lần giáp mặt bất đắc dĩ đôi anh chị hippy đó, tôi thấy họ không hề bặm trợn côn đồ vì ít ra đã biết nói lời xin lỗi. Họ chỉ hippy trong cách phục sức, kiểu nói cười nhưng vẫn biết kính trên nhường dưới…

Lần dạo chợ hoa năm ấy, cuối cùng ba tôi cũng chọn được cặp chậu cúc tây hoa đơm đủ màu đỏ, cam, hồng, tím. Một chậu ba tôi lấy dây ràng chếch trên ghiđông xe, chậu còn lại buộc ghé lên một nửa yên sau, nửa còn lại đủ nhét vào thằng con ngơ ngáo. Thật là vui thích vì tôi được nép sát vào lưng ba lại còn được ba mua cho một gói mía hấp, nhón nhai một khoanh, hương lá dứa ngát thơm khoang mũi cùng vị nước mía ngọt thanh và ấm nóng tứa tràn vòm miệng.

Tháng cuối cùng của năm 1974, cậu tôi lễ mễ đem về từ Phú Quốc một cây mai nhánh thẳng, lá to và dài “biếu anh Tư”- vì ba vốn thương  mấy ông em vợ như em ruột, trong khi cậu biết ý ba tôi, người vốn con nhà nông nên thích trồng tỉa trên thửa đất bé tí tẹo trước nhà bụi chuối sứ, gốc xoài, mấy cây bù ngót, rồi bắc cả giàn cho dây mướp hương leo lên xoắn xít. Ba không đem trồng gốc mai Phú Quốc vào chậu mà đào một lỗ lớn giữa thửa đất ấy, tháo lớp bẹ chuối khô ôm giữ bó đất của gốc mai, nhẹ nhàng đặt xuống, rồi cặm cụi xúc phân gà khô rải quanh trước khi lèn lấp đất.

Đúng ngày rằm tháng Chạp, tôi tròn mắt nhìn ba dậy sớm ơi là sớm, ra vườn tỉ mẩn lặt bỏ từng chiếc lá to xanh. Vừa rung nhẹ những nhánh mai vươn tay thẳng đuột hứng từng sợi nắng mai, ba tôi vừa giải thích: “Phải làm vầy cho mai đâm chồi, ra hoa đó con!”. Chiều 29 Tết năm đó, chở mẹ đi “vét chợ” về xong, ba tôi bới một tô cơm đầy bưng ra vườn, vừa ngồm ngoàm xúc cơm ăn, vừa đi quanh gốc mai từ cành dưới thấp đến ngọn trên cùng đặc kín những chùm nụ xanh óng biếc, ba hể hả cười cùng cơm đầy trong miệng: “Giống mai rừng này cho bông đẹp lắm, mỗi bông 8-9-10 cánh, có khi hơn…”.

Sáng 30 Tết, ba tôi dùng cưa gỗ cưa chéo thân mai, chừa lại đoạn gốc cao gần hai gang tay của tôi, rồi cung tay, khom lưng vác cây mai vào sân nhà, cẩn trọng như hội đình người ta vác lọng. Mẹ tôi và anh ba cùng đỡ lấy cây mai, chìa phần gốc ra, chờ ba quấn một nhúm giẻ, nhúng dầu hôi, bật quẹt. Đóm lửa phừng lên, ba tôi đưa lại gần gốc mai, nhựa cây từ vết cưa gặp lửa nóng phun xèo xèo. Thấy tôi và chị kế sán lại, ba trừng mắt: “Coi chừng phỏng!”, rồi tức thì ông đấu dịu nói với cả nhà: “Phải đốt vậy cho sớ gốc nở ra, nó mới hút nước nhanh. Cây mai cắm bình to như vầy, nước đưa lên không đủ là nụ mai sẽ khô, dễ rụng. Đầu năm để mai rụng nụ là không hên!”.

Rồi cả bầy thê tử lóc cóc theo chân ba, nín thở nhìn ba cắm cây mai vào chiếc bình sứ men trắng đặt trên đầu chiếc tủ buýtphê do chính tay ba tôi đóng.

Đây có lẽ là lần đầu tiên nhà tôi được chưng một cây mai đàng hoàng, bề thế nên trong lúc mấy chị lăng xăng nhón chân treo lên vài tấm thiệp xuân thì ba tôi, nhìn thấy có mấy nhánh mai dài quá, quệt vào bức tường loằng ngoằng vệt nước mưa dột, nhẹ nhàng cắt từng nhánh nhỏ, đem cắm vào 3 chiếc bình trên bàn thờ thờ Phật Quan âm, Bà Tổ cô và ông nội.

Đêm ba mươi, thời gian chậm rãi đếm từng bước một, mẹ tôi trịnh trọng bày lên bàn cúng giao thừa đĩa xôi nếp đồ cùng đậu xanh đãi vỏ, mà mẹ tôi nói đó là xôi hoa cau. Vòm lá mận xanh ngoài hiên bồi hồi cựa mình rắc xuống những nhụy hoa trắng muốt, rơi vào đôi đèn cầy đội ngọn lửa bập bùng, xèo xèo tỏa lên sợi khói ngan ngát mùi nhựa mận. Trong bình, thật nhiều khóm mai nụ căng mẩy hé mắt vén lớp đài xanh phô sắc vàng lấm tấm như có tay ai trám lên cành lên nhánh mấy nắm xôi hoa cau… Trong thanh khiết của ban mai mồng một Tết Ất mão năm 1975, tôi hấp háy đôi mắt ngái ngủ, đáy mắt chập chờn ánh vàng mà cứ tưởng nắng sớm giở mái tôn xòa vào tận giường. Nghe tiếng người xuýt xoa, tôi choàng tỉnh. Ba mẹ đã thức, rồi lục tục đến mấy đứa con, nhưng ai nấy đều khẽ khàng cả hơi thở, ngỡ ngàng ngắm sắc vàng mai rừng rực bừng sáng cả căn nhà.

Tiếp sau mùa xuân ấy là những cái tết ngằn ngặt trong từng khoản chi tiêu, vậy mà ba mẹ tôi tài lắm, cũng lo cho mâm cơm cúng gia tiên và mấy miệng ăn chúng tôi đang tuổi lớn có đĩa thịt kho (mỡ nhiều hơn thịt), tộ cá chưng tương (bã tương nhiều hơn cá) và tô canh rau cần nấu với tôm khô vụn

Riêng gốc mai Phú Quốc năm trước được ba chăm chút tưới tắm, nảy tược sinh cành, ba tôi lại chiết ra, thế là 5-6 cây mai con lại hồn nhiên lớn lên nhờ công ba chăm bón bằng lá mục, phân gà, và cả xác chuột để cảnh nhà dù phải đón tết trong thanh bần cũng nương vào cây mai rực rỡ mà đượm màu phú quý. Tết nào cũng vậy, ba tôi lại ra vườn chọn cây mai khỏe nhất, dáng đẹp nhất, rồi lụi hụi đốt gốc, lụi hụi cắm vào chiếc độc bình, để sáng mồng Một Tết mỉm cười ngồi ngắm đàn con thi nhau tìm ra bông hoa mai nào có nhiều cánh nhất. Mấy anh chị em chúng tôi có lệ được bao nhiêu tiền lì xì mừng tuổi là xâu sợi chỉ các phong bao, treo điểm xuyết cho các nhánh mai thêm sắc xuân hồng đỏ.

Sáng mùng hai, mùng ba, những phong bao xoay xoay trong gió như cánh bướm đỏ chấp chới bay giữa nõn xanh mượt mà của lộc mai non và bao nhiêu đóa mai khai hoa viên mãn. Rồi phải đến mùng tám, mùng mười, khi cành mai chỉ còn lại tuyền màu xanh ngọc của các khóm đài hoa cùng nhiều chùm lá non bóng ngời, ba mẹ tôi mới tháo những phong bao đó xuống, đếm cho các con xem sang năm mới được nhận bao nhiêu lộc rồi cuộn từng tờ bạc đút vào con heo đất.

Những ngày Tết xưa được chính tay ba chăm chút cho cành mai mang sắc màu của niềm hân hoan và ước nguyện mong sao xuân sang chúng tôi khôn lớn, mong cầu Tết tới mấy mẹ con được ăn ngon… giờ đã cùng ba mẹ tôi mãi đi về miền quá vãng. Nhà riêng của tôi giờ có sân trước vườn sau nên tôi cũng tập tành bắt chước ba giữ lại gốc mai mua từ mùa trước, rồi cũng chăm chăm thay đất, bón tưới, tỉa cành. Nhưng cây mai xuất thân từ nhà vườn thời ăn xổi, quen ăn đẫm các loại phân sinh học, thuốc tăng trưởng… nên vào xuân trước bông đơm tưng bừng rực rỡ thì xuân sau chồi nụ hờ hững eo sèo.

Đâu đó trên tầng không, có nhìn xuống cảnh này chắc ba tôi lại cười xòa, nhắn nhủ rằng, chỉ có ba thôi, là người quanh năm phải đổ bao công khó mới có ngày mang được nhành lộc biếc vào nhà, cho từng đóa mai vàng tân xuân luôn rạng sắc thắm tươi hơn mùa xuân trước…

Kính dâng hương hồn ba mẹ!

Nguyễn Sĩ Tuấn

Các tin khác

Eo biển đóng và khe cửa mở hờ

Eo biển đóng và khe cửa mở hờ

Trong khi dư luận quốc tế còn đang cố gắng tìm lời giải cho việc Nhà Trắng tuyên bố tạm dừng chiến dịch quân sự "Dự án Tự do" nhằm hỗ trợ tàu thuyền di chuyển qua eo biển Hormuz - động thái bất ngờ kế tiếp, nhưng không còn làm mấy ai ngạc nhiên, trong chuỗi vô tận những diễn biến không thể lường trước từ Tổng thống Mỹ Donald Trump - thì dường như, qua một số thông tin bên lề được hé lộ, "chân tướng" của sự thực cũng đã lờ mờ hiện lên, sau lớp hỏa mù.

Nhịp sống Việt Nam

Nhịp sống Việt Nam

Những ngày gần đây, báo chí và mạng xã hội ở xứ Kim Chi cũng như Việt Nam vẫn dành sự quan tâm về chuyến thăm Việt Nam cuối tháng 4/2026 của Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung và Phu nhân Kim Hae Kyung. Đặc biệt, hình ảnh vợ chồng tổng thống thảnh thơi bách bộ phố cổ Hà Nội và thưởng thức món phở, cơm rang, kem... nhận được sự tán thưởng hào hứng của người dân cũng như cộng đồng mạng ở cả hai nước.

Trung Đông, trong những đám hỏa mù

Trung Đông, trong những đám hỏa mù

Giới quan sát quốc tế có lẽ đã quá quen với việc bình tĩnh chờ đợi thêm những dữ liệu đối chứng cần thiết, cho dù vừa thấy bảng tin tức của mình nhảy lên những điều có vẻ “nóng bỏng”, nhất là sau hàng tuần nối nhau, những tuyên bố trái chiều vẫn cứ tiếp tục vọng đến từ Trung Đông. Tuy vậy, khi không quá tập trung vào các điểm nóng chiến sự, có thể, những tia sáng mờ nhạt nào đó lại le lói hắt lên.

Giá trị của Hòa bình

Giá trị của Hòa bình

LTS: Những ngày cuối tháng Tư luôn đặc biệt đối với người Việt. Đó là dịp Tết Thống nhất, Tết Hòa bình. Năm nay, dịp Tết ấy đến ngay sau Giỗ tổ Hùng Vương, với lời nhắc của Bác Hồ vẫn mãi sáng ngời chân lý "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước…".

Nhiều “nút thắt” trong đối đầu Mỹ-Iran

Nhiều “nút thắt” trong đối đầu Mỹ-Iran

Trung tuần tháng 4/2026, các kênh ngoại giao Mỹ - Iran được kích hoạt ở mức cao hiếm thấy, Pakistan trở thành đối tác trung gian then chốt. Truyền thông phương Tây và khu vực nhắc tới khả năng có thỏa thuận xoay quanh trao đổi hạn chế hạt nhân để lấy nới lỏng trừng phạt và tiếp cận tài sản bị phong tỏa.

Kinh tế thế giới trở thành con tin của cuộc xung đột Iran

Kinh tế thế giới trở thành con tin của cuộc xung đột Iran

Cuộc xung đột quân sự tại Iran bùng nổ từ cuối tháng 2/2026 đang khiến nền kinh tế toàn cầu trải qua cú sốc năng lượng lớn chưa từng có trong lịch sử hiện đại. Giá dầu tăng vọt, lạm phát khiến cỗ máy kinh tế toàn cầu khựng lại. Những hệ lụy kéo theo sẽ còn tác động lâu dài đến cuộc sống của chúng ta. Một lần nữa, nền kinh tế toàn cầu lại trở thành con tin của các quyết sách chính trị.

Hai vòng phong tỏa, một điểm nghẽn

Hai vòng phong tỏa, một điểm nghẽn

Nỗ lực hạ nhiệt căng thẳng Mỹ - Iran thông qua đàm phán trực tiếp đang rơi vào bế tắc khi hai bên theo đuổi logic hoàn toàn trái ngược: Washington muốn một thỏa thuận nhanh dưới sức ép tối đa, còn Tehran kiên trì chiến lược kéo dài để bảo toàn lợi ích cốt lõi. Sự lệch pha này khiến tiến trình ngoại giao đình trệ, đồng thời gia tăng rủi ro tại eo biển Hormuz - huyết mạch năng lượng toàn cầu.

"Tang đạo mãn điền, hoa mãn san"

"Tang đạo mãn điền, hoa mãn san"

Chuyến thăm cấp nhà nước của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tới Trung Quốc đã thành công rất tốt đẹp. Đó là một chuyến thăm dày đặc lịch hoạt động, tận dụng tối đa từng giờ để vun đắp, củng cố mối quan hệ sâu sắc giữa hai nước, đồng thời tìm hiểu thực tế, tham khảo các mô hình phát triển hiệu quả. Điều đặc biệt, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm kết thúc chuyến thăm và trở lại Việt Nam bằng tàu hỏa như một thông điệp: quan hệ Việt Nam – Trung Quốc ngày càng hữu nghị, hợp tác, là sự kết nối liền mạch, là dòng chảy không thể đảo ngược, vì hòa bình và hạnh phúc, phồn vinh của nhân dân hai nước. Đó cũng là bức tranh thái bình, trù phú, an yên mà Bác Hồ kính yêu đã khắc họa 65 năm trước “Tang đạo mãn điền, hoa mãn san”...

Nạn nhân tiềm tàng của xung đột Trung Đông

Nạn nhân tiềm tàng của xung đột Trung Đông

Trung tuần tháng 3/2026, các cuộc không kích của Israel nhằm vào những cơ sở năng lượng thượng nguồn tại mỏ khí South Pars, nơi chiếm 70% sản lượng khí đốt nội địa của Iran, đã mở ra một chương leo thang mới trong xung đột Trung Đông.

Ở rất xa cuộc chiến

Ở rất xa cuộc chiến

Thời điểm hiện tại, chiến dịch quân sự tại Trung Đông là ưu tiên hàng đầu của Tổng thống Mỹ Donald Trump. Song, có lẽ, chuyện ông liên tục cập nhật các diễn biến và ý tưởng của mình về cuộc chiến ấy và làm xôn xao các nền tảng mạng xã hội cũng không thể đẩy lùi được một thời hạn đầy thách thức: Tháng 11/2026, cuộc bầu cử Quốc hội giữa kỳ sẽ diễn ra.

Khủng hoảng an ninh lương thực đang chực chờ

Khủng hoảng an ninh lương thực đang chực chờ

Sự hỗn loạn trong đại dương thông tin chiến sự đang khiến bất kỳ một nhà phân tích quốc tế nào cũng không thể đưa ra những dự báo chắc chắn về kết cục của cuộc xung đột quân sự ở Trung Đông. Tuy nhiên, những hệ lụy ghê gớm của nó thì ngược lại, hoàn toàn có thể dễ dàng nhận diện.

Lợi ích quốc gia - dân tộc trên hết

Lợi ích quốc gia - dân tộc trên hết

Trong những ngày này, tâm trí của người dân cả nước và cả Việt kiều ở nước ngoài đều hướng về phòng họp lớn Diên Hồng, nơi đang diễn ra kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI.

Ứng xử với xưa cũ

Ứng xử với xưa cũ

LTS: Những gì cổ hủ, lạc hậu ắt là xưa cũ. Nhưng có phải những gì xưa cũ cũng đều cổ hủ, lạc hậu hết hay không? Ứng xử với xưa cũ thế nào để đảm bảo vẫn giữ tốc độ tăng trưởng tiến bộ và vừa không “đánh rơi” đi mất phần tinh thần?

Lựa chọn hiền tài và kiến tạo phát triển

Lựa chọn hiền tài và kiến tạo phát triển

Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI vừa khai mạc tại Thủ đô Hà Nội với nhiều nội dung quan trọng, đặc biệt là việc kiện toàn các chức danh lãnh đạo chủ chốt của quốc gia cũng như định hình chương trình, nội dung hoạt động của toàn khóa, đặt nền móng cho sự phát triển của đất nước trong 5 năm tới.

World Cup 2026 trước biến số Iran

World Cup 2026 trước biến số Iran

Xung đột leo thang giữa Mỹ - Israel và Iran đang đẩy World Cup 2026 vào tình thế đặc biệt khi khả năng Iran không thể tham dự trở thành kịch bản hiện hữu. FIFA đang phải đối mặt với bài toán phức tạp chưa từng có liên quan đến pháp lý, thay thế suất dự giải và đảm bảo an ninh - điều từng xuất hiện trong lịch sử nhưng chưa bao giờ ở quy mô của một kỳ World Cup hiện đại.

Khi Thổ Nhĩ Kỳ có quyền “mặc cả” với châu Âu

Khi Thổ Nhĩ Kỳ có quyền “mặc cả” với châu Âu

Cuộc chiến tại Iran nổ ra cuối tháng 2/2026 làm rung chuyển thế giới, đồng thời vẽ lại bản đồ địa chính trị khu vực. Trong đó, Thổ Nhĩ Kỳ, với vị thế đặc biệt của mình, đang tận dụng cơ hội để giành lấy lợi thế trong một "ván cờ" khác.

Trước biến động thời cuộc

Trước biến động thời cuộc

LTS: Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo; những diễn biến bất thường về địa chính trị; các quyết định áp đặt thuế quan gây shock; giá cả nhiên liệu thay đổi đột biến dẫn tới biến động mạnh ở các thị trường v.v... và vv… Thế giới đang tiếp tục theo cách đó và tạo ra những vòng xoáy chóng mặt. Trước các biến động thời cuộc như thế, một cá nhân con người, một công ty, một ngành, thậm chí cả một quốc gia, cần phải đối diện chúng theo cách nào?

Lời hứa không thành hiện thực

Lời hứa không thành hiện thực

Ông Donald Trump trở lại Nhà Trắng với cam kết không mở thêm chiến tranh, không đẩy nước Mỹ vào những cuộc can dự quân sự tốn kém ở bên ngoài. Nhưng, chiến dịch quân sự nhằm vào Iran cuối tháng 2/2026 đã khiến chính lời hứa đó trở thành điểm dễ bị phản công nhất về chính trị.

Thảm kịch mới, và những đường nét cũ

Thảm kịch mới, và những đường nét cũ

Song song với những ý niệm về các hệ lụy đã trở nên quen thuộc với bất cứ ai, khi căng thẳng địa chính trị ảnh hưởng trầm trọng đến khả năng vận hành trơn tru của hệ thống kinh tế - xã hội toàn cầu, có một khía cạnh bi thương khó cảm nhận hơn: Sự phác họa và hình thành những cuộc khủng hoảng nhân đạo mới, bên cạnh sự cùng quẫn trong các bi kịch vẫn còn chưa khép lại - điều thường bị che khuất và lãng quên.

Ươm mầm xanh cho tương lai

Ươm mầm xanh cho tương lai

Theo quan niệm của người xưa, vũ trụ có 3 nhân tố cơ bản là Thiên - Địa - Nhân (tức là trời, đất và người). Như trong “Tam tự kinh” có câu “Tam tài giả: Thiên - Địa - Nhân/ Tam quang giả: Nhật - Nguyệt - Tinh”... Trải qua các giai đoạn phát triển của lịch sử, cũng như nhiều quốc gia, dân tộc, Việt Nam hình thành nên truyền thống sống hòa hợp với thiên nhiên (thuận thiên) và luôn coi trọng con người (dân vi bản). Chính vì vậy, chăm lo giáo dục, đào tạo con người là nhiệm vụ xuyên suốt (vì lợi ích trăm năm trồng người)...