Lòng mẹ

Hai mẹ con tôi chạm mắt nhau, không ai có nổi một câu chào hay câu hỏi. Mắt mẹ tôi ngập ngừng, mẹ cui cúi mà không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Mẹ tôi đây ư? Tôi thảng thốt dường như không nhận ra...

Mẹ tôi đột ngột trở về.

Đúng hai mươi hai năm biền biệt, không một lá thư, không một manh mối hay bất cứ một thứ gì khác để có thể biết được mẹ tôi ở đâu, làm gì, còn sống hay đã chết, nay bỗng dưng mẹ tôi trở về nhà.

Sáng ấy trời có nắng. Cái nắng đầu hè mới sớm ra đã nồng nã dễ làm người ta thấy nản. Chiều qua sau buổi đi học về, đứa con gái thứ hai của tôi tự nhiên lên cơn sốt, toàn thân nóng hầm hập. Cả đêm tôi lo đắp khăn ướt lên trán cho con, giờ mới nguội đôi chút. Tôi thấm mệt ngồi tựa lưng trông chừng con bé ngủ mà mắt cũng khép hờ hờ.

Đúng lúc ấy bà ngoại tôi nhờ người sang nhắn gọi tôi. Nghe tin mẹ tôi đã về mà tôi thấy phân vân. Mẹ vẫn còn sống. Mẹ hay thật đấy. Mẹ "gan trơ" đến vậy sao? Cơn hờn trách mẹ ủ sâu bao năm nay giờ trỗi dậy khiến tôi lưỡng lự. Có sang bên bà ngoại chào và gặp mẹ không? Có hay không? Những cảm giác tủi thân của cô bé chín tuổi năm nào lại ùa về làm tôi muốn khóc thật to. Hai mươi hai năm tưởng như mọi chuyện đã là dĩ vãng.

Rồi tôi cũng quyết định sang bên nhà bà ngoại để gặp mẹ. Tôi đã ba mươi mốt tuổi. Tôi cũng đã là người mẹ của hai đứa con. Tôi đã cứng cáp hơn. Dù sao thì hai mươi hai năm tôi mong mẹ trong khắc khoải nay cũng được đền bù? Hai mươi hai năm qua tôi từng nghĩ tới sẽ không bao giờ có được thì nay mẹ tôi đã về.

Nhà bà ngoại tôi bữa nay tưng bừng. Ông bà ngoại tôi chỉ được một mình mẹ. Bà ngoại tôi hẳn có sự thông cảm với người con gái của mình, người con gái cũng có cảnh góa chồng sớm như mình nên bà ngoại dễ cảm thông. Nhớ hồi tôi chưa lấy chồng, nhiều đêm thèm mẹ, tôi rúc rụi đầu vào nách bà ngoại mà ngủ. Có đêm tỉnh giấc, tôi thấy bà ngoại ngồi im lìm trên giường như một cái đụn rạ ngoài ruộng gặt. Tôi với tay níu người bà ngoại hỏi: "Bà có… nhớ mẹ cháu không?". 

Bà ngoại tôi cúi xuống vỗ vỗ người tôi: "Bà vừa mới dậy… mày đã tỉnh theo. Ngủ mà tỉnh quá cũng không tốt con ạ". Rồi bà mò mò bàn tay trên chiếu, bà lần lần giắt lại mép màn. Vừa làm bà vừa nói bâng quơ: "Mẹ nào mẹ chả xót con". Tôi mơ mơ ngủ lại nên không để ý, bà ngoại tôi lặng lẽ nằm xuống cạnh tôi. Bà xòe tay khoa khoa làm quạt. Thể xác bà im lặng trên giường còn tâm hồn bà lại nháo nhào hoài trông người con gái nông nổi của mình?

Hai mẹ con tôi chạm mắt nhau, không ai có nổi một câu chào hay câu hỏi. Mắt mẹ tôi ngập ngừng, mẹ cui cúi mà không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Mẹ tôi đây ư? Tôi thảng thốt dường như không nhận ra. Những hai mươi hai năm đằng đẵng chứ đâu có ít ỏi gì. Trong trí nhớ của tôi thì mẹ tôi là một phụ nữ có mái tóc đen chắc khỏe chứ không phải là người đàn bà có mái tóc phong sương này. Tôi nhớ mẹ tôi ngày trước thường nhìn tôi bằng ánh mắt chứa chan chứ không phải ánh mắt ngập ngừng như thế này.

Minh họa: Phạm Minh Hải.
Minh họa: Phạm Minh Hải.

Còn tôi, tôi đã xa mẹ lâu quá rồi, cảm giác lạ lẫm bao trùm khiến lòng tôi ngài ngại. Mẹ tôi đây ư? Tôi đang thấy trước mắt mình một người đàn bà ăn mặc khá lạ lùng, chứng tỏ người đàn bà ấy đến từ một nơi xa hoắc. Hai mẹ con tôi cứ đứng ngây thuỗn mặc cho bà ngoại tôi lên tiếng nhắc. Tiếng gọi "Mẹ ơi" đã từ lâu rồi không còn trong những câu nói của tôi. Cả niềm khát khao được sà vào lòng mẹ nữa, nó cũng không tồn tại. Tôi đã chai lì mọi cảm xúc?

Hồi lâu mẹ tôi mới nghẹn ngào, mắt mẹ vẫn cui cúi: "Tha thứ cho mẹ con ơi". Mẹ tôi không chìa tay ra để đón ôm vào lòng như hồi nào mẹ thường làm thế, mẹ tôi đứng đó, mắt ngượng ngùng, đôi chân run run. Rồi mẹ tôi bỗng thụp người, hai chân khuỵu xuống trong động tác quỳ sụp. Mẹ tru giọng thảm. Bà ngoại tôi cũng khóc theo. Đến bây giờ tôi mới được chứng kiến bà ngoại tôi khóc. Tiếng khóc của người già tuổi sắp tám mươi nghe mới kỳ làm sao. Bà ngoại tôi cứ ứ hự, nhưng những tiếng ứ hự cứ nghẹn sâu trong họng. Lát sau, cả người bà ngoại nấc lên bật thành những tiếng khóc.

Tôi nhìn mẹ tôi, người đàn bà ngoài năm mươi tuổi đang khóc thảm ngay trước mắt mình mà lòng hụt hẫng. Hồi bỏ nhà ra đi biệt tích, mẹ tôi cũng ba mươi mốt tuổi như tôi bây giờ. Ba mươi mốt tuổi cho dù sự mất mát có lớn đến bao nhiêu thì cũng không ai nỡ bỏ lại hai đứa con thơ dại để mà đi. Tôi đang tuổi ấy nên tôi biết. Tôi cảm như những giọt nước mắt của mẹ tôi đầy giả tạo.

Cuối cùng thì những tiếng khóc và những nhịp nấc cũng lắng. Hàng xóm nghe tin mẹ tôi đã về thì ồ đến. Người ồ đến để nghe lý do gì mà mẹ tôi xử sự như vậy. Người ồ đến để chia vui với bà ngoại tôi, với chị em tôi. Người ồ đến để xem ngần bấy năm xa nhà, mặt mũi mẹ tôi giờ như thế nào? Nhưng đa phần người ồ đến chỉ để thỏa mãn sự tò mò của mình. Tôi bỗng thấy bực mình với mẹ. Chính mẹ đã làm nên điều trớ trêu này với hàng xóm. Chính mẹ đã kích thích trí tò mò hay nói cách khác là mẹ đã làm nên sự hiếu kỳ đáng sỉ nhục này.

Tôi vùng chạy. Nỗi xấu hổ với xóm làng và nỗi cay ghét mẹ đã khiến tôi phải vùng chạy. Tôi cố vùng chạy thật nhanh, chạy thật xa. Tôi muốn trốn đi đâu đó cho khỏi cảm giác ê chề đang dấy lên quặn nhói trong bụng.

*

Nhưng rồi lần nữa tình cảm lại át lý trí.

Đêm đoàn tụ đầu tiên của mẹ tôi sau hai mươi hai năm xa cách tôi xin phép bên nhà chồng cho sang ngủ bên bà ngoại. Nằm bên cạnh mẹ mà cảm giác chống chếch. Mẹ tôi chắc cũng vậy. Mẹ nằm ngửa, hai tay mẹ đặt ngang bụng. Những ngón tay của mẹ dù tôi biết nó gắng đan chặt vào nhau nhưng lại như muốn tuột ra. Tôi nghe tiếng ngón tay của mẹ cọ cọ và nghe rõ từng hơi thở nặng nề của mẹ. Hình như mẹ tôi cũng rất muốn quờ tay sang người tôi?

Tôi cũng vậy. Hơi ấm từ người mẹ bắt đầu lan ngấm sang người tôi. Cảm giác muốn dịch sát người mình vào người mẹ khiến tôi bứt dứt. 

Rất lâu như thế.

"Con giận mẹ nhiều không?".

Mẹ tôi lên tiếng phá tan bầu không khí nặng như đeo đá giữa hai mẹ con. Lâu lắm rồi tôi mới được nghe lại tiếng xưng "Mẹ" và tiếng gọi "Con". Hai âm thanh ấy vụt tới đã gieo vào lòng tôi nỗi tức tưởi. Tôi ngồi bật dậy, khóc nức nở.

"Con giận mẹ nhiều không?".

Mẹ tôi cũng ngồi nhanh dậy nhưng bà chưa dám quờ tay động vào người tôi an ủi. Mẹ tôi cứ ngồi bên cạnh tôi, nói mãi câu hỏi đó. Rất thầm thì nhưng chứa đựng một sự khát thèm.

"Mẹ biết, mẹ có xin con bao nhiêu cũng không thể lấp bù lại được. Nhưng con…..con hiểu cho mẹ. Rồi con sẽ hiểu cho mẹ. Giờ mẹ không xin con tha thứ. Mẹ chỉ mong con sẽ hiểu cho mẹ".

Mẹ tôi nói câu dài. Chắc mẹ đã chuẩn bị câu nói này kỹ càng rồi? Tôi nghe mà thấy nghi ngờ chính mẹ. Mẹ đang tâm bỏ đi như vậy, giờ mẹ quay về và mẹ mong con sẽ hiểu cho mẹ ư? Chao ơi, tôi sụp đổ trong tim, miệng tôi câm nín. Lòng tôi nín lặng. Bà ngoại tôi cũng tỉnh dậy, thực ra bà đâu đã ngủ. Bà ngoại nằm im chờ đợi. Nhưng bà không biết cách nào để giúp xích gần lại hai mẹ con tôi. Bà ngoại thở dài sườn sượt.   

   Mãi hôm sau hai mẹ con tôi mới tạm gần được nhau. Có em Tuấn về nên cũng có khác. Em Tuấn đã là xúc tác cho tôi với mẹ gần nhau. Tuấn kéo tay tôi đặt vào lòng bàn tay mẹ. Tôi run lên, hình ảnh bàn tay mẹ hai mươi hai năm trước lại hiện về. Bàn tay ấy giờ cũng run run nắm chặt tay tôi. Mẹ cười rớt hai giọt nước mắt. Lâu lắm rôi tôi mới được thấy mẹ tôi cười. Mẹ chắc đã thôi mặc cảm, còn tôi cũng đã vơi oán hận mẹ.

Tôi dẫn chồng và hai đứa con sang nhà bà ngoại tôi để chào mẹ. Có con rể nên mẹ tôi đỡ căng thẳng hơn. Mẹ tôi ôm hai đứa cháu ngoại vào lòng. Mẹ cứ ngây người mà người chằm chặp đứa con gái thứ hai của tôi. Mẹ thốt lên "Giống, giống lắm". Tôi chẳng hiểu mẹ tôi nói "giống" là giống cái gì nhưng động tác vuốt ve cháu ngoại của mẹ tôi khiến tôi sững sờ. Hình như mẹ tôi đang vuốt ve ai đó? động tác rất thân quen và cũng rất xa lạ?

Tôi đâm xét nét mẹ. Những uẩn khúc mà tôi chưa tìm ra cứ len lén tâm trí tôi. Nhìn mẹ ngồi chạnh buồn tôi cũng xét nét. Thấy mẹ đi lại cười nói với em Tuấn tôi cũng xét nét. Nói chung là mọi cử chỉ cùng hành động của mẹ, tôi đều xét nét. Đôi lúc tôi thấy mẹ như một người xa lạ thực sự. Có khi tôi lại thấy mẹ gần gụi biết bao. Trong lòng tôi luôn tồn tại hai niềm tâm sự. Một là chua cay và một là thương cảm.

*

Mẹ tôi về nhà được ba hôm, năm hôm rồi mười hôm. Chuyện cũng coi như xong. Mẹ tôi không kể và tôi cũng chẳng hỏi. Những người tọc mạch nhất ở quê tôi cũng không biết được thêm gì. Không ai muốn nhắc đến chuyện mẹ tôi vắng nhà những hai mươi hai năm. Ai lại trở về với việc của người ấy. Mẹ tôi đâm thành người nhàn hạ. Hàng ngày mẹ ngồi ngoài bậc thềm nhà bà ngoại. Đấy là những buổi sáng vắng vẻ. Ánh nắng rọi qua tán lá soi xuống mảnh sân nhà bà ngoại tôi những hình hoa nắng. Những bông hoa nắng lay động làm mảnh sân mùa này chợt sinh động hẳn.

Thực ra bà ngoại tôi đã lâu lắm rồi không phơi phóng gì trên mảnh sân đó. Bà đã quá già để làm lụng việc đồng áng hay đại loại một việc gì liên quan đến mảnh sân. Mảnh sân bỗng thênh thang và thừa thãi. Mẹ tôi đã về nhưng cũng chẳng có gì hơn. Nhìn mẹ sáng sáng ra ngồi bên bậc thềm nhàn hạ một cách kinh khủng, tôi bỗng lo sợ. Cứ như thế này rồi sẽ đến một ngày mẹ tôi sẽ lại ra đi. Hai mươi hai năm xa vắng, mọi thứ với mẹ tôi nay đều trở thành xa lạ. Hai mươi hai năm xa vắng giờ trở về nhà nhưng giờ đây mẹ như một người khách ghé thăm không hơn không kém. Mẹ đã thành khách lạ trong ngôi nhà xưa thân thuộc của mình.

 "Ông ấy… nghèo nhưng… đối xử tốt lắm" - Mặc dù chủ động nói nhưng mẹ cũng phải ngần ngừ mãi mới nói xong câu đó. Đó là vào buổi sáng của ngày thứ mười một kể từ khi mẹ tôi về nhà. Tôi nhìn xoáy vào người đàn ông xa lạ trong tấm ảnh khổ bằng bàn tay, tấm ảnh của gia đình mẹ tôi bên Trung Quốc. Thú thực khi trông thấy bức ảnh đó, toàn thân tôi run lên. Cảm giác hụt hẫng lần nữa, cảm giác ganh ghét làm tôi nghẹn tủi.

Trong tấm ảnh, người chồng Trung Quốc của mẹ đứng hơi ghé người mẹ. Hình như ông ấy kém mẹ tôi rất nhiều tuổi và còn đang ngượng ngùng như đây là lần đầu tiên họ đứng bên nhau và cùng chụp chung một bức ảnh. Ba đứa con của họ dàn hàng ngang đứng phía trước. Phía bên trái bức ảnh là hai cậu con trai, một thằng chừng mười tám đôi mươi, một thằng chừng mười ba mười lăm, đứng bá vai nhau, cả hai ăn mặc đều đơn giản. Chỉ mỗi đứa con gái út đứng bên phải bức ảnh là còn tươm tất đôi chút. Cô bé chừng tám chín tuổi, mặc váy đen dài quá gối, áo hoa còn mới hơi rộng so với khổ người, nó ép vào lòng mẹ. Tôi nhìn bàng hoàng. Đứa con gái út của mẹ tôi giống y chang đứa con gái thứ hai của tôi. Nếu bây giờ cho hai đứa mặc quần áo của nhau, chắc tôi sẽ không phân biệt được.

Mẹ đã có một gia đình khác của mình trong hai mươi hai năm qua? Tôi nuốt cục nước bọt đắng ngắt vào sâu trong họng. Linh tính báo trước hay nỗi lo sợ rồi sẽ có một ngày mẹ tôi lại xa vắng đang dần hiện hữu.

"Không có… ông ấy …có lẽ cuộc đời của…của mẹ sẽ chẳng biết đi đến đâu" - Mẹ tôi lại rủ rỉ những lời đầy vẻ hàm ơn. Tôi suýt hét lên một câu trách móc hay câu bảo mẹ hãy thôi đi, nhưng may kìm lại được.

"Ông ấy ….đã cứu …cuộc đời mẹ". Rồi mẹ tôi khóc và nói tiếp: "Không hiểu giờ này …giờ này …ông ấy thế nào? Mình đi lâu quá rồi". Mẹ hạ giọng để nói với chính mình. Tôi nín thinh nhìn ra mảnh sân. Những bông hoa nắng biến mất. Mảnh sân bắt đầu chang một màu của nắng.

Rồi trước mắt tôi bỗng hiện ra cái cảnh mẹ tôi buổi sáng định mệnh ấy, lúc đó mẹ vừa xong thủ tục giấy tờ cho bố tôi. Mẹ rã rượi bước những bước như người mất hồn, sự ra đi đột ngột của bố tôi đến lúc này mới thực sự như một đòn giáng xuống đầu mẹ. Dáng mẹ liêu xiêu đi ngược trở ra phía ngoài hành lang bệnh viện.

"Mẹ chỉ nhớ có thể…..khi tỉnh dậy mẹ thấy mình đang ở trên một chiếc xe khách loại nhỏ, rồi mẹ đang được chở tới một nơi rất xa lạ. Nơi đó mẹ chưa bao giờ biết đến… Ông ấy nghèo lắm. Nghèo nên ông ấy không đủ tiền để lấy được một người vợ xứng với tuổi tác. Ông ấy chỉ gom đủ số tiền ít ỏi để hỏi…. mua… mẹ. Nếu….nếu không có ông ấy có lẽ mẹ ….không có ngày hôm nay".

Thì ra khi ấy người ta đã lợi dụng sự đau đớn đến yếu mềm của mẹ tôi. Thì ra khi ấy người ta đã nhân cơ hội đó mà giả vờ cho mẹ tôi uống nước mà đánh thuốc ngủ, rồi đưa mẹ tôi lên biên giới. Mẹ tôi được đưa sang bên Trung Quốc để bán làm vợ cho những người đàn ông nghèo khó. Hai mươi hai năm qua mẹ tôi đã làm vợ người khác. Mẹ làm vợ người nơi đất khách trong nỗi tuyệt vọng không biết ngày nào quay về cố hương. Hai mươi hai năm qua, mẹ tôi chịu đựng và cố gắng làm tốt vai trò người vợ người mẹ trong một gia đình xa lạ để có một ngày được phép trở về nhà.

"Mẹ đã…đã xin phép ông ấy và ….hứa với ông ấy là….là sẽ quay sang…sang bên đó". Phải khó nhọc lắm mẹ tôi mới trình bày xong tâm tư của mình. Rồi mẹ tôi nín lặng. Tấm ảnh run run trong bàn tay mẹ. Bàn tay mẹ tôi cứ lần mần rờ rờ mặt tấm ảnh, động tác rờ rờ làm tôi chú ý, nó như một động tác của người đang chải tóc. Tôi giật mình xa xót nhớ lại cảnh năm nào mẹ tôi đứng chải tóc cho tôi. Cảm giác muốn được mẹ âu yếm, muốn được nũng nịu mẹ ùa về khiến tôi chạnh lòng. Đứa con gái út của mẹ tôi hẳn vào giờ này đang ngơ ngác đứng một mình, nó đang ngong ngóng dõi tìm dáng mẹ? Nó như hệt cảnh tôi của hai mươi hai năm trước buồn buồn thèm mẹ. Ngày trước tôi không dám khóc. Tôi úp chặt hai bàn tay vào mặt mình để giữ những giọt nước mắt khỏi rơi xuống. Tôi nín chặt để thằng Tuấn em tôi không trông thấy. Hẳn giờ này ở nơi xa xôi kia, con bé chắc mong mẹ quay về lắm? Tôi nghẹn lòng thương cảm. Những giọt nước mắt tủi thân cứ thế ứa ra. Tôi đang tủi thân thay đứa con gái út của mẹ tôi?

Tôi xéo mắt sang phía mẹ, mẹ tôi vẻ mặt bần thần đang run rẩy đôi vai gầy, mẹ nhìn đau đáu vào đứa con gái út của mẹ. Tôi khẽ hỏi nhỏ: "Mẹ nhớ…. đứa ấy lắm phải không?". Mẹ tôi gật gật. Câu nói năm nào của bà ngoại tôi lại dội về cứa vào lòng tôi "Mẹ nào mẹ chẳng xót con".

Rồi trước mắt tôi lại hiện về hình ảnh cái ngày tôi tưởng như mình sắp chết. Những giọt máu đỏ âm thầm chảy tràn xuống dưới bàn chân. Ngày đó tôi ao ước nếu như mẹ tôi không đi đâu vắng, chắc mẹ tôi đã chuẩn bị cho tôi những điều cần biết để tôi bước vào cuộc đời của người "con gái". Tôi run run đưa tay với sang nắm lấy bàn tay của  mẹ. Rất muốn nói điều xưa mình ao ước, rất muốn nói thay đứa con gái út của mẹ mà tôi không sao cất nổi thành lời.

  "Ông ấy và…chúng nó… chúng nó đã tin mẹ. Mẹ không muốn… chúng nó với… ông ấy phải… thất vọng về mẹ. Con hiểu cho lòng mẹ….".

Mẹ tôi nói dứt câu, ánh mắt van nài. Chắc mẹ cũng khó khăn lắm khi nói lên điều đó. Tôi nghe mà lòng nao núng, cuộc chia ly của hai mươi hai năm trước là cuộc chia ly do số phận đưa đẩy? Cuộc chia ly của hôm nay là cuộc chia ly của sự cân nhắc xen lẫn đắn đo? Sẽ chỉ có một bên được hưởng sự đoàn tụ và sẽ lại có một phía nối dài dài thêm cảnh phân ly?

"Hai chị em con và… các cháu…ở…ở nhà… chăm sóc cụ giúp mẹ. Mẹ đã bất hiếu với bà ngoại các con, mẹ từng bất tình với hai chị em con, nhưng không lẽ mẹ lại có thêm một lần….một lần bất nghĩa nữa?".

Mảnh sân trước nhà vỡ òa. Nắng trắng đến giã mắt.

14/5/2016

Truyện ngắn của Nguyễn Trọng Văn

Các tin khác

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ công việc nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.

Không dễ dàng gì

Không dễ dàng gì

A Quý là người bán rau ngoài chợ. Hôm ấy vừa chập tối, anh thu dọn gian hàng đi về thì thấy mấy người hàng xóm đang đứng vây quanh một con chó bàn tán xôn xao.

Chuyện xảy ra trên tàu

Chuyện xảy ra trên tàu

Đoàn tàu khách địa phương dừng lại ở ga để đón tiễn hành khách. Trong số hành khách vừa lên tàu có một cô gái trẻ mặc bộ quần áo rất đẹp và hợp thời trang đang len qua các toa để tìm chỗ ngồi.

Những nẻo đường hoa

Những nẻo đường hoa

Bố làm quen với mẹ từ đó, mẹ cũng mở lòng nghe bố kể chuyện chiến tranh, bố kể cho mẹ nghe cả câu chuyện tình buồn của bố và cô Thảo. Cô ấy hứa sẽ đợi bố đi chiến trận trở về, chiếc khăn tay cô ấy tặng bố còn thêu hai chữ "đợi chờ" bằng sợi chỉ màu đỏ chói. Nhưng, năm 1973, cô ấy gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, chiến tranh không cướp được bố, nhưng đã cướp mất cô Thảo trong một lần tải đạn ra chiến trường.

Mùa hoa trắng không trở lại

Mùa hoa trắng không trở lại

Em đến từ khi nào. Cánh tay em quấn chặt, vai tôi nóng rực, hơi thở dồn dập, đôi má ấm mềm như tan chảy, thấm dần vào từng mạch máu. Bờ môi căng mọng khẽ chạm, run run hòa vào nhịp tim thổn thức. Nụ hôn nồng nàn đưa tôi lạc giữa cánh đồng tam giác mạch phảng phất hương hoa trong gió núi.

Sương bên đá núi

Sương bên đá núi

Pháo nghe tiếng "rầm", vội cầm đèn pin chạy ra. Dưới ánh sáng vàng vọt, lão trưởng bản lồm cồm bò dậy, bộ áo chàm rách toạc một mảng ở vai, máu rỉ ra thẫm cả vạt vải. Mắt lão cứ trợn ngược nhìn vào vách đá tối om, mồm lầm bầm: "Nó phạt tao... Con ma dốc nó phạt tao thật rồi, Pháo ơi...".

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Trương Tiểu Dũng bị gãy chân nên phải nhập viện. Trong thời gian này, do bị bó bột nên anh không thể đi lại, may sao trong phòng bệnh có cụ Trần cũng bị thương ở chân nên có thể cùng anh trò chuyện cho đỡ buồn.

Kẻ cắp siêu cấp

Kẻ cắp siêu cấp

Hắc Tam là kẻ cắp có uy tín nhất trong giới trộm cắp, kinh nghiệm “làm việc” nhiều năm đã giúp hắn phát triển được thị lực nhạy bén và khả năng phán đoán phi thường, một khi đã bị hắn nhắm tới thì không một “con mồi” nào có thể trốn thoát.

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Đinh Tiểu Cương nhận bộ đồng phục bảo vệ, mặc vào và bắt đầu làm bảo vệ. Công việc của Đinh Tiểu Cương không mấy bận rộn, chỉ có việc đi dạo quanh khu phố. Cảm thấy bồn chồn, anh quyết định kiểm tra camera an ninh để xem ai đã lấy trộm cục pin của mình. Tuy nhiên, khi vào phòng giám sát, anh phát hiện chỉ có năm màn hình hiển thị hình ảnh; những màn hình còn lại đều bị hỏng.

Cây đào phai bên bờ rào đá

Cây đào phai bên bờ rào đá

Xóm nhỏ im ắng bỗng rộ lên khi hay tin A Châu bất ngờ trở về. Ai cũng nghĩ rằng A Châu đã không còn trên đời này nữa. Những vụ lật tàu, đắm tàu trên biển, người không rõ tung tích. Nghe đâu hồi đó A Châu cũng trên chuyến tàu ấy...

Trứng gà hàng xóm

Trứng gà hàng xóm

Ở một thị trấn yên tĩnh, có ông Vương và ông Lý là hàng xóm sát vách nhau. Hai nhà chỉ có một bức tường đất thấp ngăn cách với nhau, ngày qua ngày lại, quan hệ khá thân thiết.

Thảm kịch hôn nhân

Thảm kịch hôn nhân

Rồi cô gái trẻ cười hồn nhiên, còn Della lúc đó chỉ nghĩ đó là những chuyện phù phiếm. Vì Bishop quá đẹp còn Elise quá quyến rũ, chỉ những kẻ hẹp hòi mới thêu dệt nên chuyện ngoại tình. Bà đã từng tin như thế. Nhưng giờ đây bà hối hận vì đã tiễn Jakie đi.

Để người lớn làm việc

Để người lớn làm việc

Mùa gặt lúa mì trong mắt người dân thôn Hàm Cóc chẳng khác nào một cực hình. Không khí hầm hập, bụi bặm bám đầy lỗ chân lông, người ngợm lúc nào cũng dấp dính, ngứa ngáy. Thế nhưng, giữa cái làng ấy lại có một “dị nhân” luôn mong ngóng mùa gặt như trẻ con mong mẹ đi chợ về, đó chính là ông Ngô Lùn.

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ấy luôn sáng đèn, ấm lửa những lúc chiều đông ảm đạm của miền rừng heo hút. Đó là nhà của vợ chồng thầy giáo Nam và cô Hồng, nhưng chỉ có cô dạy ở trường này, còn thầy Nam phải dạy xa hơn một chút, tận một bản sâu hơn của huyện miền núi. Cả hai thầy cô đều học cùng trường sư phạm và họ đã yêu nhau từ đó.

Ngọn lửa trong đêm

Ngọn lửa trong đêm

Ở nơi tưởng như vắng bóng người ấy lại có một ngọn lửa nhỏ vẫn sáng mỗi đêm. Ngọn lửa ấy tỏa ra từ căn nhà cấp bốn cũ kỹ, mái ngói thẫm màu rêu, nơi ông Sáu, một cựu chiến binh tình nguyện chọn làm chỗ nương thân khi bước vào tuổi xế chiều.

Nhớ chú Dìn

Nhớ chú Dìn

Đau đớn vì mất vợ con, nhà cửa chú Dìn phát điên, phát dại khá lâu mới trấn tĩnh được. Chẳng đủ sức phát nương, làm rẫy, chú Dìn đành phải lê cái thân tàn của mình đi khắp nơi ngửa tay ăn xin. Hàng năm vào dịp tết chú thường đi “Khai wài xuân” những mong đem may mắn cho mọi người.

Ghét của nào... trời trao của ấy

Ghét của nào... trời trao của ấy

Có đôi vợ chồng nọ lấy nhau đã lâu, cuộc sống vốn dĩ khá êm đềm nhưng cũng không hiếm những lúc cơm không lành, canh chẳng ngọt. Cứ mỗi bận nóng mắt vì anh chồng đi nhậu nhẹt say xỉn, cô vợ lại được đà xỉa xói: