Kỷ niệm 110 năm Ngày sinh Trung tướng Nguyễn Bình (30/7/1908 - 30/7/2018):

Huyền thoại có thật về vị Trung tướng đầu tiên của QĐND Việt Nam (Kỳ III)

Kỳ thực đến nay, không hề có một tài liệu chính thức nào cho biết Nguyễn Bình nghĩ gì khi nhận được “công lệnh” bất ngờ này. Chỉ là căn cứ vào những trang nhật ký Nguyễn Bình ghi lại ít ngày trước khi mất, ta thấy ông rất sốt ruột thời gian đi đường kéo dài có thể làm ảnh hưởng tới công việc, tới sự cống hiến của ông cho sự nghiệp chung. 

Chuyến đi cuối cùng và nỗi trăn trở của một vị “Tướng trận”

Nếu như khi vâng lệnh Bác Hồ vào Nam lo việc nước, Nguyễn Bình trong tâm thế nhẹ tênh, kiểu anh chàng Từ Hải trong câu Kiều của cụ Nguyễn Du “Trông vời trời bể mênh mang/ Thanh gươm yên ngựa lên đàng thẳng rong”, thì khi nhận được lệnh Trung ương ra Bắc triển khai công tác mới (tháng 6/1951), ông lại không khỏi có chút ưu tư. 

Không, tâm trạng này của vị chủ soái chiến trường Nam Bộ hoàn toàn không phải như cách báo chí hải ngoại vẫn tuyên truyền bậy bấy nay, rằng “Nguyễn Bình biết chuyến đi của mình là đi vào tử lộ”; rằng ông quá hiểu đây là âm mưu “điệu hổ ly sơn” để thủ tiêu ông của những người đồng đội ngoài Bắc, song vì “kỷ luật đảng” mà ông “phải chấp nhận”. 

Trung tướng Nguyễn Bình tạm biệt Chiến khu Đ lên đường ra Việt Bắc (năm 1951).
Trung tướng Nguyễn Bình tạm biệt Chiến khu Đ lên đường ra Việt Bắc (năm 1951).

Kỳ thực đến nay, không hề có một tài liệu chính thức nào cho biết Nguyễn Bình nghĩ gì khi nhận được “công lệnh” bất ngờ này. Chỉ là căn cứ vào những trang nhật ký Nguyễn Bình ghi lại ít ngày trước khi mất, ta thấy ông rất sốt ruột thời gian đi đường kéo dài có thể làm ảnh hưởng tới công việc, tới sự cống hiến của ông cho sự nghiệp chung. 

Đây là đoạn ông nói về tâm trạng của mình - một vị Tướng trận phải nằm bẹp trên xe bò trong hành trình đi vòng qua đất bạn Campuchia ra Bắc: “Đi từ Sốcky đến Suối Đá, rồi từ Suối Đá đi Tà Nốt, tôi đành phải nằm trên xe bò vì bệnh ngày càng nặng. Bác sĩ ở Cao Miên nói phải tạm nghỉ trong 2 tháng nếu không muốn quỵ dọc đường. Tôi nghĩ nếu dừng hai tháng, rồi đến mùa mưa thêm 3 tháng, sau đó đi 6 tháng nữa mới ra tới Trung ương thì không thể được. Một năm không hoạt động gì trong khi cuộc kháng chiến diễn ra ác liệt… Không, tôi kiên quyết ra đi”.

Để thêm hiểu con người Nguyễn Bình (qua đó cho thấy cách mà giới báo chí “lề trái” muốn gán “thuyết âm mưu” vào mạch tư duy của ông là hoàn toàn “lệch pha”), thiết nghĩ cần giới thiệu với bạn đọc một đoạn trích trong lá thư ông gửi kỹ sư Lâm Thái Hòa trước khi lên đường ra Bắc. 

Thật ra, với Nguyễn Bình, điều quan trọng hơn cả không phải là danh vị, chức vụ mà là được cống hiến: “Tôi cũng như đồng chí, chúng ta sẽ nhất định không làm ông Tổng tư lệnh trong cuốn kịch Tiền tuyến, và sẵn sàng rút lui để khỏi là viên gạch cản ngăn sự tiến bộ của cán bộ. Nhưng khi kháng chiến còn cần đến ta, ta còn hữu ích cho kháng chiến, cho cách mạng đến chừng mực nào, đến giai đoạn nào thì ta không được phép từ chối và trốn nhiệm vụ đó”.

Chuyến đi của Tướng Bình bắt đầu từ ngày 5/7/1951; điểm xuất phát là Tân Uyên (Chiến khu Đ, Bình Dương). Có tới 22 người được Bộ Tư lệnh Nam Bộ cắt cử đi theo bảo vệ ông. Đoàn dự tính sau 6 tháng sẽ ra đến Việt Bắc - “Thủ đô kháng chiến”. 

Thực tế, cuộc hành trình diễn ra vô cùng vất vả. Để tránh sự truy kích của địch, đoàn phải đi xuyên rừng, xuyên qua các bản làng (Campuchia). Ngày đi đêm nghỉ, có khi loay hoay hàng tháng trời trong rừng, lại trong tình trạng thiếu lương ăn, thiếu thuốc chữa bệnh, khí hậu thì khắc nghiệt, chỉ mới hơn hai tháng mà có tới 80% thành viên trong đoàn đổ bệnh. 

“Gạo đã gần hết. Từ một tháng nay mỗi ngày tôi chỉ ăn chút xíu đủ để đứng vững. Tôi đã ăn măng thay cơm... Đang đi thì một xe bò bị gãy trục, theo dân địa phương là một điềm rất xấu” - Nguyễn Bình viết trong nhật ký (ngày 21/9/1951). Cũng trong nhật ký, Tướng Bình cho biết tình hình xấu đến mức, có lúc đích thân ông phải “vào bếp nấu cơm cho cả đoàn”, trong khi “hai trinh sát viên đi liên lạc có thể đã bị bắt và các đồng chí ở Nackor đã không hay biết gì về chúng tôi”. 

Và đây là tình cảnh mà đoàn gặp phải được ghi lại trong những trang nhật ký cuối cùng “Ngày 25,26,27, anh em câu vài con cá. Không có mỡ, không có gia vị nên chỉ đem nấu canh me. Ngày 29, đêm qua tôi trằn trọc suốt đêm không ngủ được. Hôm nay tôi và một số anh em khác sẽ nhịn ăn để nhường gạo cho những người ốm…”. Sở dĩ tôi phải dùng chữ “cuối cùng” bởi đúng trưa hôm ấy (29/9/1951), Trung tướng Nguyễn Bình đã vĩnh viễn ngã xuống. Cuốn nhật ký phải khép lại ở những dòng trên.

Về cái chết của Trung tướng Nguyễn Bình, hiện cũng còn mấy luồng thông tin chưa thật sự “khớp” nhau. Ở đây, xin được dẫn lại thông tin từ một nhân chứng mà tôi xem là đáng tin cậy hơn cả - đó là Đại tá Quân đội Phạm Huy Châu. Ông Châu nguyên là cán bộ Tỉnh đội trực tiếp tham gia đoàn hộ tống Trung tướng Nguyễn Bình ra Bắc năm ấy, có nghĩa ông là một “nhân chứng sống”. 

Theo ông Châu, hôm ấy, khi đoàn vượt qua sông Srê Dốc (thuộc huyện Sê San, tỉnh Stung Treng, Campuchia), Trung tướng Nguyễn Bình cho đoàn nghỉ lại để cử người vào bản mua thêm lương thực, thực phẩm…Dừng chân bên một con suối nhỏ, nhìn cảnh nước non hữu tình, Trung tướng buột miệng: “Sau này yên bình, có điều kiện về đây làm nhà sinh sống thì cũng thích”.

Khoảng ba rưỡi chiều, khi Tướng Bình đang ngủ trong một túp lều trông nương của người dân bản thì bất ngờ bị địch bao vây, nổ súng tấn công. Tướng Bình cùng anh em bảo vệ vừa nổ súng bắn trả vừa rút dần ra phía bìa rừng. Tại đây, bất ngờ ông bị một loạt đạn liên thanh của địch đốn gục. 

Tối ấy, anh em bảo vệ đã đào huyệt mai táng Tướng Bình bên dòng suối nhỏ rồi rút trở về Nam Bộ. Chính ông Châu là người đã bảo vệ trọn vẹn mọi tài liệu của Tướng Bình. Trở về căn cứ, ông đã giao nộp những tài liệu này cho Bí thư Xứ ủy Lê Duẩn.

Trở về Đất Mẹ

Trung tướng Nguyễn Bình hy sinh vào những năm giữa của cuộc kháng chiến chống Pháp, lại ở mãi tít một thôn bản của Campuchia; lẽ thường công việc tìm kiếm hài cốt sẽ gặp muôn trùng khó khăn, nhất là khi  độ lùi thời gian tới gần nửa thế kỷ. Rất may, hẳn vì Trung tướng “sống khôn chết thiêng” nên ngay trong hành trình tìm kiếm đầu tiên, kết quả đem về đã vô cùng mỹ mãn.

Trung tướng Nguyễn Mạnh Đẩu, trong một bài viết in trên Báo QĐND cho biết: Cuộc tìm kiếm, cất bốc mộ Trung tướng Nguyễn Bình được chính thức tiến hành từ tháng 2 năm 2000, sau khi Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phạm Văn Trà ký Quyết định cử đoàn công tác đặc biệt gồm 14 người sang Campuchia tìm mộ ông. 

Mộ Trung tướng - Liệt sĩ Nguyễn Bình tại Nghĩa trang Liệt sĩ TP Hồ Chí Minh
Mộ Trung tướng - Liệt sĩ Nguyễn Bình tại Nghĩa trang Liệt sĩ TP Hồ Chí Minh

Trong đoàn, đáng chú ý, ngoài đại diện Cục Chính sách; đại diện Đoàn Chuyên gia quân sự Việt Nam tại Campuchia còn có một số cán bộ từng tham gia đoàn hộ tống Trung tướng Nguyễn Bình trong chuyến ra Bắc gần nửa thế kỷ trước. Để phục vụ chuyến công tác đặc biệt này, Bộ Quốc phòng còn điều hẳn một máy bay trực thăng cùng tổ lái thuộc Sư đoàn 372, Quân chủng Phòng không - Không quân làm nhiệm vụ chuyên chở...

Được sự phối hợp, giúp đỡ hết sức tận tình của quân đội bạn, đặc biệt là người dân thôn Kpal Rômia, mộ Trung tướng Nguyễn Bình đã nhanh chóng được tìm ra. Một cụ già người bản địa cho biết, chính cụ - khi còn trai trẻ - đã tham gia chôn cất Tướng Bình. 

Mặc dù đến bây giờ cụ mới biết tên tuổi và cấp bậc hàm của ông, song ngay từ ngày ấy, ông và người dân trong thôn đã gọi ngôi mộ của Tướng Bình là mộ của “Lục Thum” (tức Ông Lớn) và chăm nom thường xuyên, không để thất lạc.

Đại tá Đỗ Minh Nguyệt, đại diện Cục Chính sách và là Trưởng Đoàn công tác đặc biệt - trong một bài viết in trên Báo CAND cho biết thêm: Người có công lớn trong việc tìm kiếm mộ Tướng Bình là Đại tá Trần Bá Hào, nguyên Cục phó Cục Tác chiến Bộ Tổng Tham mưu. Ông Hào là người từng vào sinh ra tử bên cạnh Tướng Bình năm xưa. Ông đã có công thu thập nhiều cứ liệu qua nhiều nguồn tin cậy rồi “tác nghiệp lên bản đồ để xác định toạ độ sẽ triển khai việc tìm kiếm”. 

Tiếp đó là Thiếu tướng Phùng Đình Ấm. Tướng Ấm là người vào tháng 9/1951 được giao nhiệm vụ đi đón đoàn của Tướng Bình từ Nam Bộ hành quân ra Bắc. Tuy không gặp, song ông đã nghe kể tường tận chuyện hy sinh của Tướng Bình. Ông là người thạo tiếng nói, phong tục người dân nơi đây nên có thể hỗ trợ đoàn công tác trên nhiều góc độ. 

Cuối cùng không thể không nhắc tới vai trò đặc biệt của mấy vị bô lão người Campuchia, trong đó có vị bô lão mà Trung tướng Nguyễn Mạnh Đẩu từng đề cập. Theo Đại tá Đỗ Minh Nguyệt, vị bô lão đó chính là già Nhoi Sa Rô, người dân tộc M’Nông. Khi Trung tướng Nguyễn Bình cùng đoàn bộ đội Việt Nam dừng chân tại phum Kpal Rômia, già Nhoi Sa Rô mới 24 tuổi. 

Già kể: “Bộ đội Việt Nam đến ở phum này trong 2 đêm. Không biết tên ông chỉ huy, cấp gì, nhưng theo thói quen đồng bào chúng tôi gọi là Lục Thum, tức Ông Lớn. Gọi ông là Lục Thum vì thấy ông chỉ huy to con lắm, nom như Tây”. Cũng theo già Nhoi Sa Rô, sau khi việc đau lòng xảy ra, già và một số người trong phum đã cùng bộ đội Việt Nam khiêng xác “Lục Thum” đi khoảng 6 km rồi dùng thuyền vượt bờ nam sông Srê Dốc để mai táng.

“Ngôi mộ của Lục Thum nằm gần con đường lên xuống bến sông nên hằng ngày bà con đi về nói vẫn còn thấy nguyên. Biết đây là mộ của một chỉ huy cao cấp Việt Nam nên bà con quý lắm, năm nào cũng tới phát dọn cây cối xung quanh, không để chúng mọc thành rừng” - Già Nhoi Sa Rô cho biết.

Ngày 29-2-2000, vào hồi 15 giờ 30 phút, trong nghi thức đón tiếp trang nghiêm của Quân khu 7 và TP Hồ Chí Minh, Đoàn công tác đặc biệt đã rước hài cốt Trung tướng Nguyễn Bình về đến Sân bay Tân Sơn Nhất. Và ngày 11/3/2000, Bộ Quốc phòng phối hợp với một số cơ quan chức năng đã tổ chức trọng thể lễ viếng, lễ truy điệu Trung tướng Nguyễn Bình với nghi thức cấp Nhà nước. Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phạm Văn Trà đích thân đọc lời điếu. Hài cốt Trung tướng Nguyễn Bình sau đó đã được an táng tại Nghĩa trang Liệt sĩ TP Hồ Chí Minh.

Việc tìm kiếm, qui tập hài cốt Trung tướng Nguyễn Bình kể ra như vậy là suôn sẻ. Tuy nhiên, ít người biết trước đấy đã xảy một tình huống khiến Đoàn công tác không khỏi lúng túng: Đang khi chuẩn bị cho lễ an táng, đoàn bất ngờ nhận được yêu cầu của bà Nguyễn Thị Thanh, phu nhân Trung tướng Nguyễn Bình “muốn được kiểm tra hài cốt”. 

Bà Thanh còn nhớ, vì bị hỏng một bên mắt trái nên sinh thời, chồng bà phải lắp một con mắt giả bằng thủy tinh. Không những vậy, trước hôm Tướng Bình ra Bắc, tự tay bà đã cẩn thận đơm lại cho chồng hàng cúc áo (loại cúc bằng xương). 

Theo bà Thanh, những thứ này chưa thể phân hủy. Bởi vậy, bà chỉ công nhận hài cốt của chồng khi trong ấy còn đủ mấy thứ này. Thoạt nghe yêu cầu của bà Thanh, anh em đoàn công tác thoáng chút lo lắng, bởi không phải ai cũng để ý xem khi bốc di cốt Tướng Bình, có những vật dụng nhỏ bé kia không. Để gia đình tin tưởng, không còn cách nào khác đoàn công tác buộc phải mở lại tiểu sành để kiểm tra. Đích thân bà Thanh tìm kiếm. Bất ngờ bà kêu lên “Đây rồi”. 

Nhiều người không giấu được xúc động khi theo tay bà Thanh chỉ, họ phát hiện ra những chiếc cúc áo bằng xương và con mắt giả bằng thủy tinh lẫn trong bộ hài cốt. Trải qua gần nửa thế kỷ, những di vật đó tuy đã biến màu nhưng vẫn dễ dàng nhận dạng... (còn nữa)

PHẠM KHẢI

Các tin khác

Khi người thân phạm tội

Khi người thân phạm tội

Trong nhiều trường hợp, vì tình cảm gia đình mà bố mẹ không tố giác con dù biết rõ con phạm tội. Theo quy định của pháp luật, bố mẹ có phải chịu trách nhiệm hình sự trong trường hợp này hay không?
Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Phú Yên vừa kết thúc điều tra 3 vụ án tham nhũng với hơn 20 đối tượng. Trong số này có những người dù mới chỉ là cán bộ xã nhưng đã nghĩ ra đủ cách bòn rút tài sản công, cố ý làm trái để trục lợi…
Vỉa hè mà biết nói năng…

Vỉa hè mà biết nói năng…

Sáng 22-12, tại buổi làm việc của Thường trực Thành ủy với Sở Xây dựng Hà Nội, Bí thư Thành ủy Vương Đình Huệ nêu thực tế đá vỉa hè vỡ sau thời gian ngắn sử dụng. Ông Huệ đặt vấn đề vì sao cũng cùng làm đúng quy trình, thiết kế mẫu của Sở Xây dựng Hà Nội, nhưng có quận làm tốt, có quận chưa. Bí thư Thành ủy Hà Nội yêu cầu cẩn trọng từ khâu chọn đá, thi công đồng bộ, không làm manh mún. Sở Xây dựng Hà Nội tăng cường hướng dẫn, kiểm tra về nghiệp vụ, quy trình lát đá hè.
Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Trong các đơn vị Công an được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu "Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ đổi mới" năm 2020, có một đơn vị khá đặc biệt, đó là Công an tỉnh Phú Thọ. 
Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Ở Thanh Hoá, Cường "gấu" nổi lên là 1 trong những trùm tội phạm "có máu mặt" được nhiều người biết đến bởi sự liều lĩnh, manh động và nhiều trò côn đồ. Sau nhiều lần "vào tù ra khám", mọi hoạt động của Cường đi vào chiều sâu, hắn tổ chức đàn em cho vay lãi nặng, bảo kê, đòi nợ thuê… nhưng không bao giờ trực tiếp ra mặt.
TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

Để nâng cao hơn nữa hiệu quả trong phòng chống, xử lý tội phạm “tín dụng đen” nói riêng và tội phạm trên không gian mạng nói chung, Công an TP Hồ Chí Minh sẽ thành lập Phòng An ninh mạng và phòng chống tội phạm công nghệ cao…
Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Kể từ cuộc khủng hoảng tài chính 2007-2008, khoảng 1.000 tờ báo ở Mỹ đã phải đóng cửa. Trong cả thập kỷ đã qua, Facebook và Google độc quyền thâu tóm doanh thu quảng cáo, đăng lại tin bài của báo chí mà không trả tiền, đẩy báo chí thế giới vào khủng hoảng tồn vong.
Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Đó là hành trình đi cả nghìn cây số truy bắt đối tượng truy nã của cán bộ chiến sĩ Đội truy nã và truy tìm (Đội 6), Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Hà Nam. Với họ, khi đối tượng truy nã còn ngoài vòng pháp luật thì họ còn ăn chưa ngon, ngủ chưa yên…
Nhẫn giúp thành sự

Nhẫn giúp thành sự

Năm ngoái, tôi bái một cao thủ Vịnh Xuân quyền làm sư phụ. Cả đời, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ học võ, chuyện đánh đấm cơ bản không hợp với tôi. Cho đến một buổi tối, tôi theo bạn tới uống trà tại một võ đường.
Một sự nhịn chín sự lành!...

Một sự nhịn chín sự lành!...

Tôi nhớ khi còn làm việc tại Viện Văn học, trong cuộc trò chuyện với các chuyên gia văn học dân gian tại đây, một học giả đã nói với tôi rằng, văn học - văn hóa dân gian giống như 11 tháng trong năm, còn văn học viết là tháng 12. Đây không phải là sự so sánh hơn kém, mà là một ẩn dụ về sự dài rộng, to lớn của kho tàng trí tuệ, văn hóa dân gian.
Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Huyện Buôn Đôn (Đắk Lắk) những ngày này, không khí mùa vụ rộn rã khắp các buôn làng. Để giữ bình yên cho mảnh đất gắn với những huyền thoại về voi này, các cán bộ chiến sĩ Công an huyện Buôn Đôn đang ngày đêm gắn bó với từng buôn làng…
Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Các "trại cày" click đã trở thành vấn đề được công chúng và báo chí chú ý đến nhiều hơn trong vài năm trở lại đây. Những cơ sở hằng ngày "sản xuất" ra cả triệu lượt nhấp chuột, câu bình luận, v.v…trong bí mật nay được lôi ra ánh sáng trên các mặt báo.
Khi Công an "dân vận khéo"

Khi Công an "dân vận khéo"

Bằng những cách làm thiết thực, Công an huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình đã tạo sự gần gũi thân thiện giữa đồng bào với cán bộ chiến sĩ Công an.
Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mới đây lực lượng Cảnh sát điều tra (CSĐT) tội phạm về ma túy Công an TP Hà Nội đã liên tiếp điều tra khám phá nhiều đường dây vận chuyển, tàng trữ, buôn bán ma túy xuyên quốc gia. Đặc biệt, xuất hiện những nữ quái nhiều tiền án, tiền sự cùng những thủ đoạn rất tinh vi…
Chuyện nữ anh hùng biệt động

Chuyện nữ anh hùng biệt động

Mãi sau này tôi mới biết Đại tá Đoàn Thị Ánh Tuyết đã được phong Anh hùng lực lượng vũ trang (1978); mới biết những chiến công vang dội mà cô gái mảnh mai xinh đẹp Đoàn Thị Ánh Tuyết đã cống hiến cho cách mạng.
“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

Ngày 2-9-1961, trong nhà lao Gia Định, chị em trại nữ tìm mọi cách che mắt địch, tổ chức một đêm văn nghệ rất "xôm". Được sự chuẩn y của Trại ủy, ngay sau các tiết mục văn nghệ, chi bộ cắt cử người canh gác cẩn thận để tuyên bố kết nạp Nguyễn Thị Châu vào Đảng...
Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Tháng 4/2020, khi cuộc chiến chống bệnh dịch COVID -19 của nước ta đang ở giai đoạn cao điểm nhất, cam go nhất, mọi nguồn lực đều đổ dồn cho công tác này thì 1 thông tin chấn động được CBCS Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (Cục CSKT) đưa ra, đó là đã điều tra làm rõ sai phạm trong quá trình chỉ định thầu mua sắm vật tư, trang thiết bị y tế phục vụ công tác phòng chống dịch COVID-19 tại Trung tâm Kiểm soát bệnh tật (CDC) TP Hà Nội.