Xin tặng ký ức này về người y tá già của trạm y tế Công an tỉnh ĐN... miền Trung năm ấy

Gió phía rừng

Gió rừng miền Trung thổi ời ời suốt cả mùa mưa. Sáng nào cũng vậy, gió lùa qua dãy nhà cấp bốn của trạm phòng cháy chữa cháy chúng tôi, lùa vào mùi khói, mùi ẩm và mùi thuốc bắc từ phòng y tế.

Mùi ấy lạ như mùi đất, mùi người, mùi của sự sống còn dai dẳng kiên cường trong khói lửa.

Ngày đầu về đơn vị, tôi còn trẻ, tóc xanh, mắt háo hức nhìn mọi vụ cháy như trận chiến oai hùng. Trong đầu tôi chỉ có tiếng còi hụ, lửa, khói và lòng kiêu hãnh của một người lính mới ra trường.

Khi ấy, tôi gặp ông, y tá Tĩnh. Ông gầy lắm, người nhỏ thó, áo blu trắng đã sờn, tay lúc nào cũng cầm một cuốn sổ. Mắt ông lấp lánh và hiền hậu, thứ ánh sáng của người hiểu nhiều mà chẳng muốn nói nhiều. Chúng tôi thường gọi ông là “ông y tá”.

0acef705c2eb4eb517fa2.jpg -0
Minh họa: Hà Huy Chương

Ở cái trạm nhỏ bé ấy, ông giống như một nốt trầm. Ban ngày ông giã thuốc, ban đêm thì miệt mài sắc thuốc. Cái mùi quế, mùi cam thảo, mùi lá ngải quanh phòng ông làm việc ai đi ngang cũng thấy yên. Giữa đám trai trẻ chúng tôi, ông như một thứ bình yên cũ kỹ.

Tôi hỏi đùa:

- Ông Tĩnh à, thuốc đông y có chữa được mệt mỏi tinh thần không?

Ông cười, giọng nhỏ:

- Có. Bằng bát canh rau tập tàng và giấc ngủ ngon. Nhưng thôi, để mai tôi cho ít tâm sen, pha mà uống.

Câu nói ấy, nghe tưởng nhẹ, mà tôi cứ nhớ mãi.

Trong đời lính chữa cháy, cái mệt không chỉ ở sức, mà ở tâm nữa. Có hôm về trại, tôi ngồi nhìn ông Tĩnh lụi cụi châm nước vào ấm, bỗng thấy mắt ông xa xăm như nhìn về một nơi khác, chắc là quê hương, chắc là những người ông từng cứu chữa.

Ông chữa cho cánh lính trẻ chúng tôi đủ thứ bệnh: Bỏng, bong gân, cảm, viêm phổi... Tôi từng bị bong gân khi tập. Ông không cho đi viện. Ông bảo:

- Để tôi lo.

Rồi lấy thứ rượu ngâm trông sẫm màu, mùi cay, chườm lên cổ chân tôi. Tay ông run mà chắc chắn.

- Cậu trẻ, đừng coi thường mấy vết thương nhỏ. Thân thể lính mà yếu, không cứu được ai.

Ba ngày sau, tôi đi lại được. Ông chỉ cười, không nói gì thêm.

Tôi bắt đầu tin rằng có những con người sinh ra để chữa lành, không bằng thuốc mà bằng sự cẩn trọng và tình thương luôn được dâng đầy đặn.

*

Trong đơn vị có cậu Hòa, lính mới quê vùng biển Quảng Năng. Da cậu ta mỏng, dính nắng rừng là nổi rộp. Vết loang đỏ, nứt nẻ, máu luôn thấm ra áo. Bác sĩ bệnh viện tỉnh ngần ngừ. Ông Tĩnh lặng lẽ nói:

- Để tôi xem.

Ông giở từng trang sổ ghi chép cũ, tra cứu, sưu tầm, đối chiếu..., rồi ông Tĩnh ngồi tới tận khuya. Ánh đèn trong phòng y tế vàng như mật ong, bóng ông nghiêng nghiêng trên tường, run rẩy...

Vài hôm sau, ông bắt đầu sắc thuốc: Ké đầu ngựa, khổ sâm, thổ phục linh, hoàng liên... Nước thuốc chắt ra đắng ngoét. Hòa uống mặt nhăn nhó.

Ông chỉ bảo:

- Đắng miệng, sẽ ngọt ở đời. Uống đi.

Nửa tháng sau, Hòa khỏi. Cậu chạy đến ôm ông, khóc.

Ông chỉ xua tay:

- Tôi có làm gì đâu. Cây thuốc tốt, chứ người đâu có giỏi.

Tin ấy lan khắp trại. Từ đó, ai cũng tin tưởng ông.

Nhưng tôi hiểu một điều: Không phải thuốc đâu mà là lòng ông chữa người. Tấm lòng của kẻ coi sinh mệnh người khác quan trọng hơn cả giấc ngủ của mình.

*

Có lần đi chữa cháy về, ai cũng ho. Ông không hoảng, chỉ lẳng lặng đun nước lá húng chanh, gừng, tía tô.

- Xông đi.

Mùi thuốc cay nồng, đuổi khói khỏi ngực.

Rồi ông pha nước cam thảo, mạch môn.

- Cái phổi của lính chữa cháy quý lắm. Đừng để khói độc nó ăn. Tây y không chữa được đâu.

Nhiều đêm tôi trực cùng ông. Ngoài trời gió Lào khô và nóng. Trong phòng, ông lúi húi đong thuốc, cân lá cân rễ. Tôi hỏi:

- Ông học ở đâu mà biết nhiều thứ thế?

Ông cười:

- Ngày trẻ theo ông lang làng, đi rừng hái lá. Mê mẩn từ đó. Khi vào Ngành, thấy đồng đội đau, lại càng ham.

Giọng ông bình thản, không tự hào. Nhưng tôi thấy ở đó niềm tin giản dị: Sống để làm gì, nếu không để giúp ai đó bớt đau.

Ông không có gia đình. Khi hỏi, ông nói:

- Tôi có rồi. Cả đơn vị này đấy thôi.

*

Năm ấy nhiều bão lớn, lũ tràn. Đơn vị đi cứu dân, ai cũng bị thương tích. Khi về, ông đã chuẩn bị sẵn nồi thuốc, chăn khô, đèn sáng. Ông vừa đắp thuốc, vừa dỗ người:

- Cứu dân là việc của các cậu. Giữ sức cho các cậu là việc của tôi.

Câu nói đơn giản mà nghe rưng rưng.

Mái tóc ông bạc dần, tay run, mắt mờ. Nhưng vẫn kiên trì sắc thuốc, ghi chép. Ông bảo:

- Cây thuốc cũng như người lính, phải tận tụy đến cuối cùng.

Rồi một ngày, ông nghỉ hưu.

Hội trường chật người đến chia tay với ông. Ông Tĩnh mặc bộ quân phục, ngực gắn huy hiệu, cười hiền:

- Tôi chỉ là y tá, không làm gì lớn cả. Nhưng được sống với các cậu, thấy đủ lắm rồi.

Không ai nói gì. Mắt người nào cũng đỏ.

*

Bây giờ ông ở một căn nhà nhỏ ngoài thành phố. Trồng vài khóm thuốc, ngải cứu, húng chanh, dây đau xương. Tay ông đã run, nhưng vẫn lên rừng tìm cây, phơi lá, và vẫn còn sắc thuốc.

- Bỏ không thì nhớ, biết đâu có người cần.

Tôi thỉnh thoảng ghé thăm ông. Ông Tĩnh vẫn cười, vẫn hiền.

- Ở đó, tôi đã sống trọn một đời.

Ngồi với ông, tôi nghĩ: Đời người lính có nhiều cách để phục vụ. Có người lao vào lửa, có người giữ chân lái xe, có người làm công việc điều tra, còn ông, chữa lành. Người ta nhớ những gì to tát, còn ông chỉ có gió nhớ!

Mỗi khi nghe tiếng còi xe cứu hỏa giữa phố, tôi lại nhớ mùi thuốc trong căn phòng cũ. Nhớ bàn tay run run của ông, giọng nói ấm và câu dặn dò:

- Giữ sức khỏe mà cứu người nhé!

Giờ ở đơn vị, vườn thuốc ông Tĩnh để lại mọc thêm rau xanh nữa. Cái ghế đá cũ ông hay ngồi vẫn còn, dưới một tán cây đầy gió.

Chiều nay gió lại từ rừng thổi về, khào khào qua khu vườn thuốc của ông.

Tôi ngồi đó, chợt thấy như ông Tĩnh vẫn đâu đây, giữa mùi quế, mùi ngải và tiếng gió phía rừng.

TP Hồ Chí Minh 10/10/2025

Truyện ngắn của Phan Đình Minh

Các tin khác

Hành trình kinh hiểm

Hành trình kinh hiểm

Hai tên cướp vừa thu tiền vừa hỏi tên họ và đơn vị công tác của từng người đưa tiền sau đó ghi vào quyển sổ và nói: "Xin đắc tội với bà con cô bác, vì gần đây anh em chúng tôi gặp khó khăn nên mới phải mượn tạm số tiền này của bà con cô bác, đến ngày nào đó nhất định sẽ trả lại".

Bệnh cũ tái phát

Bệnh cũ tái phát

Chỉ đến lúc này ông Lý mới buông lão Trương ra. Nhưng ông Lý còn cố nói với lão Trương: “Hôm nay tôi để ông thắng vài ván, ngày mai tôi sẽ để ông không còn mảnh giáp nào”

Dưới ánh mặt trời

Dưới ánh mặt trời

Gần 20 năm sống ở cái đất "hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo" này, gã đã quá quen với việc một mình trong mọi thứ. Sinh tồn bản thân đã không dễ gì, dính thêm một sự sống khác thì khác gì đeo tròng vào cổ

Hai lần lên tỉnh

Hai lần lên tỉnh

Thấy ông già giàu có, mặt người bán hàng lập tức sáng lên và nhanh chóng viết hóa đơn. Sau khi trả tiền, lão Vương nhét chiếc máy ảnh kỹ thuật số vào chiếc ba lô bẩn thỉu của mình, bỏ 10 nhân dân tệ tiền thừa vào túi rồi ngẩng cao đầu bước ra khỏi trung tâm thương mại.

Tình yêu dị dạng

Tình yêu dị dạng

Khi đến lượt mình, Lâm Khê lén dúi vào tay anh mẩu giấy ghi số điện thoại. Thẩm Ngôn khựng lại, ngẩn người nhìn cô rồi lẳng lặng nhận lấy. Ngay tối hôm đó, cô nhận được cuộc gọi từ anh.

Biển rợp sóng

Biển rợp sóng

Tiếng gió biển thổi đem tiếng vi vu của vạt phi lao tới như một bản nhạc vừa buồn vừa rực rỡ, ngút ngàn cô đơn. Biển cũng chỉ có vậy thôi: đơn giản và nhạt nhòa. Nó giống như chàng trai lúng túng trước vạt tóc bay qua bờ vai phủ lên khuôn mặt đẫm nước mắt của cô gái mà chỉ biết thở dài thừa thãi.

“Trợ lý thông minh”

“Trợ lý thông minh”

Lý Minh hào hứng nghiên cứu cả buổi chiều, cài đặt hết các lệnh cần thiết, thậm chí còn lén cài thêm một lệnh “lời chào tùy chỉnh”. Anh ta tự tin nói: “Có nó, hiệu suất làm việc của văn phòng chắc chắn sẽ tăng gấp đôi”.

Còn lại cái gọng không

Còn lại cái gọng không

Vâng lời bác sĩ, tôi sắm ngay một chiếc kính. Nhưng khổ nỗi, cứ hễ đeo vào là đầu óc lại quay cuồng, buồn nôn không chịu nổi. Thậm chí có lần, nói ra thì hơi ngại, tôi đã nôn thốc nôn tháo đến mức mật xanh mật vàng đều ra hết.

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Đời này, kiếp này A Sính sẽ gắn bó với núi rừng. Nó thương những em nhỏ mỗi lần đi học phải dậy từ sớm, rồi đu qua sợi dây cáp sang bên kia suối, đi hết một quả đồi nữa mới đến điểm trường. Biết được nỗi nhọc nhằn đi tìm con chữ của dân bản, cấp trên đã cho xây dựng một lớp học ở lưng chừng đồi.

Người đàn ông bên bến sông trăng

Người đàn ông bên bến sông trăng

Ngoài sân, mấy tàu cau khô cọ vào nhau xào xạc. Thời gian của đêm trôi qua chậm và buồn quá. Lâu nay, khi có rượu vào là Lâm lại nhớ về quãng đời cũ của mình.

Khiêu vũ với cái chết

Khiêu vũ với cái chết

Người đàn ông kia có đôi mắt xám với hàng mi dày, mũi rộng và môi rất mỏng. Khi người phục vụ mang đồ uống đến, họ với lấy ly mà không rời mắt khỏi sàn nhảy.

Lời của Thượng đế

Lời của Thượng đế

“Trong thiên hạ không có cái gì là không lấy được, không có chỗ nào là không đột nhập được”.

Những ông vua bị lừa

Những ông vua bị lừa

Tôn Tẫn không nhịn được cười nói: “Không phải hạ thần đã làm cho Bệ hạ rời khỏi ngai vàng rồi sao?”

Ánh đèn khuya chạm ngõ

Ánh đèn khuya chạm ngõ

Từ trong sâu thẳm chàng thanh niên kia, anh biết nó quý anh. Cảm giác nó nghe lời anh hẳn đang ao ước với con gái mình mà chưa dám. Có lần nó hỏi chuyện em Diệp công việc ra sao, anh nhẹ nhàng nói nhanh rồi lơ qua chuyện khác.

Đêm sâu trên bến Gáo

Đêm sâu trên bến Gáo

Vào mùa nước nổi, những cánh đồng thoảng hương lúa non bỗng chốc hóa thành biển nước mênh mông, trải dài tít tắp đến tận chân trời, nơi thỉnh thoảng vài cánh cò trắng lảng bảng bay về phía rặng tràm thẫm tối cuối bến dốc

Quan Tể tướng và cô con gái

Quan Tể tướng và cô con gái

Bất chợt tiểu thư Ngọc Hương thấy trong lòng có chút lo ngại. Rõ ràng chiều tối hôm qua, trước khi trở về phòng mình, chính tay nàng đã mang cây nến mới vừa châm lửa đến đặt trên bàn sách. Cây nến cao bằng chiếc đũa ăn giờ đã cháy gần hết. 

Hành khách tệ hại

Hành khách tệ hại

Động cơ xe hộc lên một tiếng khô khốc rồi lầm lũi lao về phía trước. Martha vẫn chưa chịu buông tha, bà ta bắt đầu đi dọc lối đi, gót giày nện xuống sàn xe nghe chát chúa:

Thử nấm độc

Thử nấm độc

Nhìn những vệt hoa văn sặc sỡ trên mũ nấm, tim tôi đánh thót một cái. Tôi nhận ra ngay đó là loại nấm kịch độc, chỉ cần nếm một chút cũng đủ đi gặp tổ tiên.

Lão Lai Phúc trúng độc đắc

Lão Lai Phúc trúng độc đắc

Đúng lúc đó, vợ lão thản nhiên cầm tấm vé lên xem, vừa lau bàn vừa liếc nhìn tivi. Bàn tay bà ấy cử động chậm dần, cuối cùng thì há hốc miệng và đứng chết lặng, ngây người khiến lão Lai Phúc giật mình: "Kìa, bà làm sao vậy?".

Minh họa: Lê Tâm

Tư duy con cua

Chị Tú, vợ của lão Trần, vừa trở thành tâm điểm chú ý của cả cơ quan khi nhận danh hiệu Gương mặt công chức ưu tú vào dịp cuối năm, kèm theo đó là quyết định thăng hai bậc lương.