Đừng gắn tôi vào phận hồng nhan

Chúng tôi không có đám cưới nhưng anh nói, anh muốn tôi sinh cho anh một đứa con trai để nối dõi tông đường. Chuyện của chúng tôi hoàn toàn bí mật. Và khi tôi sinh được cậu con trai 3,5 ký, anh mừng rơi nước mắt. Tôi nghĩ rằng, cuộc đời mình đã sang trang. Nhưng hôm nay đọc lại bài báo, nỗi ám ảnh về những nỗi đau định mệnh trước đó lại làm tôi hoảng sợ.

Tôi không biết kiếp trước tôi có làm gì sai không, mà kiếp này tôi chịu nhiều tai ương đến vậy! Tôi ngồi sững lại trong nhà, không tin vào mắt mình.

Chuyện cách đây cả chục năm, vẫn có người tìm cách đào xới lên, viết thành một bài báo, trách móc và xỉa xói tôi như thể tôi sống tồi tệ đến vô lương tâm. Tất nhiên, bài báo đó không hẳn sai hoàn toàn. Nhưng nào có ai ở trong cuộc để biết được thực sự là như thế nào. Chuyện tôi và những người đàn ông tôi yêu, ngay cả khi tôi kể hay anh ta kể, cũng chỉ là sự thật được nhìn từ một phía. Tại sao họ lại có quyền kết tội tôi như vậy nhỉ?

Tôi là một cô gái không quá đẹp. Năm 18 tuổi, tôi chán nghề bán rau của mẹ, cũng chán nghề cạo mủ cao su của mấy ông anh, bà chị. Tôi đi xem ca nhạc, có đoàn của tỉnh lên Bình Phước biểu diễn, có một chị diễn viên múa nói với tôi, cái mắt tôi rất sáng và mặt tôi chắc chắn ăn hình, sao không đi làm diễn viên. Tôi thích được làm một người nổi tiếng, như chị Diễm My. Ngày đó nhà nào cũng treo lịch có hình chị Diễm My. Tôi hỏi chị diễn viên múa, làm sao để trở thành diễn viên? Chị ấy nói, em phải lên Sài Gòn, thi tuyển và học mất 3 năm, nhưng trong quá trình đó thì em vẫn có thể đi đóng phim, nếu có cơ hội.

Tôi xin mẹ tiền và đi. Mẹ tôi không biết tôi đi thi làm diễn viên. Bà chỉ biết khi tôi thi trượt và ngồi khóc một mình trong xó bếp. Tôi cảm thấy mình bất tài vô dụng. Thật may, mẹ có quen một người ở Sài Gòn và mẹ tâm sự với chú ấy. Chú đã hứa và cuối cùng tôi cũng được học dự thính tại một lớp diễn viên do thầy mở dạy thêm. Tôi nghĩ cứ học rồi tìm cơ hội sau. Thật may, tôi đã lọt được vào mắt xanh của một vị đạo diễn. Cuối cùng tôi đã có vai diễn đầu đời.

Cuộc đời diễn viên của tôi đi lên rất nhanh và tôi thấy mình may mắn. Tôi nắm bắt được mọi cơ hội mà hoàn toàn không mất tiền lót cho đạo diễn, cũng không mất tình cho quay phim. Tôi thực sự được công nhận là một gương mặt trẻ triển vọng nhờ những vai diễn của mình. Phước yêu tôi. Khi ấy Phước nghèo và đi học, đi diễn bằng xe đạp.

Chúng tôi yêu nhau hồn nhiên, trong sáng. Anh chở tôi đi diễn và chiều về hai đứa dừng ở vỉa hè ăn một tô hủ tiếu gõ. Phước là người giỏi xoay xở và anh tiến rất nhanh trên con đường trở thành một ông bầu. Chỉ có điều, càng ngày anh càng không có thời gian dành cho tôi. Chúng tôi yêu nhau vội vàng rồi ai lại chạy đi việc người đó. Tôi cảm thấy chúng tôi ngày càng xa nhau. Và Nguyễn xuất hiện.

Nguyễn là một người đàn ông tầm thước. Anh không đẹp. Và ngày ấy chưa có khái niệm đại gia. Chỉ biết là người ta nói anh tiêu tiền như nước. Tôi gặp anh trong một bữa tiệc đóng máy một bộ phim. Bữa đó anh bao cả đoàn phim tại nhà hàng hải sản Ngọc Sương. Và chúng tôi nói với nhau đủ chuyện. Tôi cảm thấy Nguyễn khá hợp chuyện và rồi chúng tôi đi cà phê sau đó.

Từ đó, khi tôi đi đóng phim Nguyễn thường đưa đi, đón về. Nếu kẹt việc, anh cũng cử lái xe chở tôi đi diễn. Phước hỏi tôi, vậy là sao? Tôi ngần ngại, chỉ là chuyện công việc. Nhưng Phước không tin. Chính Phước đã nói chia tay tôi khi thấy tôi bước lên xe của Nguyễn. Khi ấy, tôi nghĩ ước gì Phước kéo tôi lại. Vậy mà anh lại quay đi, có vẻ rất căm hờn. Tôi đã ngã vào tay Nguyễn.

Nhưng thật không may, 6 tháng sau thì Nguyễn bị bắt vì tội buôn bán trái phép nhiều mặt hàng, có thể gọi là gian lận trong kinh doanh với số lượng lớn. Vụ việc ầm ĩ đến mức chính tôi cũng không hình dung ra. Và bắt đầu cuộc đời tôi được phơi lên mặt báo. Tôi hoảng sợ tới mức chạy về Bình Phước với mẹ một tuần, mặc kệ đoàn phim đang ngóng chờ. Chú đạo diễn lão thành tìm về quê nói với tôi, cuộc sống còn dài, đừng né tránh, hãy đối diện để tìm được niềm vui cho chính mình. Và tôi quay lại.

Những bộ phim liên tiếp đến mức tôi không thuộc thoại. Tôi chỉ diễn như một cái máy. Và người ta nói tôi là nguyên nhân gây thất bại của nhiều bộ phim. Nhưng khi ấy tôi đã không còn quan tâm tới danh tiếng nữa. Nổi tiếng lắm thì tai tiếng nhiều. Tôi gom tất cả tiền bạc đi mua đất, mua nhà và kinh doanh thời trang.

Và Tiến, đã bất chấp tai tiếng, đến với tôi. Tiến bỏ vợ và đang kinh doanh bất động sản. Chúng tôi đã rất hợp nhau trong chuyện kinh doanh. Và như một định mệnh, Tiến cũng dính vào vòng lao lý khi lập hồ sơ khống để vay tiền ngân hàng, rồi vỡ nợ. Tiến trước khi bị bắt có nói với tôi, hãy giữ cho anh số vàng mà anh gửi, để khi anh ra tù có vốn làm ăn. Tôi vẫn cất giữ số vàng ấy trong một nơi bí mật. Tôi vẫn chờ anh trở về để trả lại anh. Chỉ có điều, tôi không thể chờ anh về vì tình yêu của tôi đã cạn kiệt.

Khi ấy, một lần nữa tôi bị đem lên báo như kẻ gây ra tai nạn của người khác. Tôi cảm thấy mình giống như một đứa trẻ luôn mắc lỗi. Người ta nói tôi lợi dụng tiền bạc của đàn ông. Xin lỗi, không có đàn ông nào ngu dại để đàn bà lợi dụng. Họ tự tay tặng tôi để làm đẹp lòng tôi thì tôi mới nhận. Tiền làm ăn hùn hạp thì cũng rất rõ ràng. Mà nói cho cùng, tôi chỉ là người biết nhìn ra những người đàn ông giàu có để chấp nhận quan hệ, làm quen. Chứ tôi không ngửa tay xin tiền họ. Mà tại sao những người đưa tiền cho tôi không than phiền mà dư luận lại tự đứng ra làm quan tòa vậy nhỉ?

Nói thì nói vậy, nhưng tôi cũng thực sự hoảng loạn. Bởi vì dường như những ai dính tới tôi đều gặp chuyện. Về sau, một số người đến với tôi, dù chưa tới đâu, nhưng cũng gặp những chuyện không may. Tôi đi chùa nhiều hơn. Tôi đi xem thầy, thầy nói số tôi nặng vì kiếp trước ở ác quá nên kiếp này phải gánh. Và thầy khuyên tôi nên ăn chay niệm Phật. Tôi ráng ăn chay và sống khép kín hơn trước. Nhưng rồi cuối cùng, tôi đã không thoát khỏi đường trần.

Bước vào tuổi ba mươi, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về cuộc đời mình. Có lúc tôi nghĩ, hay mình qua nước ngoài sống, lấy một người đàn ông ngoại quốc và sinh một đứa con, ở đó không ai biết thân phận của tôi cả. Có lúc tôi nghĩ hay mình đi tu.

Nhưng cuối cùng thì Đức đã đến bên tôi như một định mệnh. Đức là giám đốc một tổng công ty lớn. Tôi biết anh đã lâu và tôi liên hệ với anh để xin tiền đi làm từ thiện. Từ lâu tôi đã làm từ thiện cùng một nhóm nghệ sỹ. Và lần này tôi đến gặp Đức. Anh đã ngoài 50, vóc dáng bệ vệ, thường xuyên tham gia các chương trình từ thiện, mỗi lần có thể lên tới vài tỷ đồng. Giới kinh doanh của thành phố ai cũng biết vị thế của Đức. Nhưng Đức không bao giờ cho đưa tên mình lên báo về chuyện làm từ thiện…

Khi tôi đến, Đức nhìn tôi hồi lâu rồi nói: "Em đẹp quá". Tôi hơi bất ngờ, rất lâu mới lại có một người đàn ông khen tôi mà không kèm theo một cái chép miệng thở dài. Tôi nói chuyện của mình và anh ủng hộ tôi 500 triệu đồng cho chuyến từ thiện về miền Tây. Từ đó anh chủ động liên lạc với tôi và tôi hay đi công tác cùng anh.

Cuối cùng anh nói, anh muốn lo cho cuộc sống của tôi. Anh mua cho tôi một miếng đất rộng và xây một biệt thự ở Đồng Nai. Chúng tôi không có đám cưới nhưng anh nói, anh muốn tôi sinh cho anh một đứa con trai để nối dõi tông đường. Chuyện của chúng tôi hoàn toàn bí mật. Và khi tôi sinh được cậu con trai 3,5 ký, anh mừng rơi nước mắt. Tôi nghĩ rằng, cuộc đời mình đã sang trang.

Nhưng hôm nay đọc lại bài báo, nỗi ám ảnh về những nỗi đau định mệnh trước đó lại làm tôi hoảng sợ. Tôi sợ Đức cũng sẽ lại là một người trong số đó. Tôi sợ Đức sẽ phải gánh một cái hạn do tôi mang lại. Tôi cảm thấy bất an vô cùng. Không có Đức, mẹ con tôi sẽ sống ra sao?

Việt Hương – CSTC tuần số 50

Các tin khác

Che biển số tránh phạt nguội, cần phạt nặng để răn đe

Che biển số tránh phạt nguội, cần phạt nặng để răn đe

Dán băng dính, dùng biển số giả, sử dụng các dụng cụ tự chế để che biển số… đó là những chiêu trò nhằm tránh bị phạt nguội khi lưu thông trên cao tốc hay trong thành phố của các tài xế láu cá. Đây cũng là hành vi vi phạm pháp luật, cần phải tăng nặng hình phạt để răn đe.
Cuối năm lại lo cháy nổ

Cuối năm lại lo cháy nổ

Thời điểm cuối năm, nhu cầu buôn bán, sản xuất, lưu thông hàng hóa của người dân, cơ sở sản xuất trên địa bàn TP HCM tăng cao khiến các nguy cơ về cháy, nổ cũng xảy ra nhiều hơn nếu công tác phòng, chống cháy, nổ không được chú trọng.
Chuyện tình của những anh chàng "chim cánh cụt"

Chuyện tình của những anh chàng "chim cánh cụt"

Từ ngày chiếc nhẫn cưới được đeo vào… ngón chân, Nguyễn Minh Trí thấy cuộc đời của mình là một đặc ân. Tạo hóa không cho đôi tay, nhưng đã mang tới cho cậu một cô gái có trái tim nhân hậu, vị tha, một lòng yêu thương.
Vẫn còn nhiều nạn nhân của tội phạm mạng

Vẫn còn nhiều nạn nhân của tội phạm mạng

Là những thanh niên trẻ, thông thạo công nghệ thông tin, nhóm đối tượng đã dùng mạng xã hội facebook để tổ chức lừa đảo chiếm đoạt hàng tỷ đồng của hàng ngàn bị hại trên cả nước. Ổ nhóm này vừa bị Công an TP Hà Nội bóc gỡ…
Sách giả, vấn nạn nhức nhối toàn cầu

Sách giả, vấn nạn nhức nhối toàn cầu

Nạn sách giả dù không phải là chuyện mới nhưng vẫn đang là vấn đề mang tính thời sự vì sách giả động chạm đến lợi ích chính trị - kinh tế và văn hóa - xã hội của hàng loạt các quốc gia trên thế giới.
Thư chào bạn đọc

Thư chào bạn đọc

Thực hiện Đề án Quy hoạch báo chí trong CAND, Bộ Công an quyết định dừng xuất bản và phát hành Chuyên đề Cảnh sát toàn cầu (gồm Cảnh sát toàn Tuần và Cảnh sát toàn cầu Tháng).
Nhìn lại thế giới 2020: Sợ hãi, hoài nghi và hy vọng

Nhìn lại thế giới 2020: Sợ hãi, hoài nghi và hy vọng

Trong những diễn biến cuối cùng trước khi năm 2020 đầy biến cố và xáo trộn khép lại, loài người dường như đã bình tĩnh hơn với những nỗi niềm của mình, để nhìn thấy ở phía trước, cho dù vẫn còn vô số thách thức, khá nhiều hy vọng, lạc quan hơn.
Hàng không tầm xa Nga, từ "Ilya Muromets" đến "Thiên nga Trắng"

Hàng không tầm xa Nga, từ "Ilya Muromets" đến "Thiên nga Trắng"

Ngày 23-12, Liên bang Nga kỷ niệm Ngày Hàng không Tầm xa, xác lập năm 1999 theo lệnh của Tổng Tư lệnh Lực lượng Không quân Nga. Kể từ năm 2015, ngày này được gọi là Ngày Hàng không Tầm xa của Lực lượng Hàng không và Vũ trụ Liên bang Nga.
Khi người thân phạm tội

Khi người thân phạm tội

Trong nhiều trường hợp, vì tình cảm gia đình mà bố mẹ không tố giác con dù biết rõ con phạm tội. Theo quy định của pháp luật, bố mẹ có phải chịu trách nhiệm hình sự trong trường hợp này hay không?
Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Phú Yên vừa kết thúc điều tra 3 vụ án tham nhũng với hơn 20 đối tượng. Trong số này có những người dù mới chỉ là cán bộ xã nhưng đã nghĩ ra đủ cách bòn rút tài sản công, cố ý làm trái để trục lợi…