Dấu hỏi trường ca trong văn học Việt

Ta có thể nhận thấy từ "Từ điển văn học, bộ mới" vài nét phác về diện mạo của trường ca. Một: "Thuật ngữ chỉ tác phẩm thơ có dung lượng lớn, thường có cốt truyện tự sự hoặc sườn truyện trữ tình.

Trường ca cũng được dùng để gọi các tác phẩm sử thi cổ đại và trung đại, khuyết danh hoặc có tên tác giả, mà theo các nhà nghiên cứu khác nhau, chúng được soạn bằng cách xâu chuỗi các bài hát sử thi và truyện kể, hoặc bằng cách "nới rộng" một hoặc một vài truyền thuyết dân gian, hoặc bằng cách cải biên các cốt truyện xưa trong tiến trình tồn tại của sáng tác dân gian.

Trường ca được phát triển từ những thiên sử thi miêu tả những sự kiện mang ý nghĩa lịch sử toàn dân". Và hai: "Sang thế kỷ XX, trường ca phát triển theo hướng trữ tình, tâm lý, triết lý; yếu tố cốt truyện giảm xuống; các cảm xúc riêng tư thường được đặt trong liên hệ với những chấn động lịch sử lớn".

Căn cứ trên thực tế của lịch sử văn học Việt Nam từ cổ đến hiện đại, từ văn học dân gian đến văn học viết, dễ nhận thấy: ứng với nét phác Một chính là những tác phẩm sử thi - còn gọi là "truyện thơ" - của các tộc người thiểu số cư trú ở miền núi cao Đông Bắc, Tây Bắc, Trường Sơn/Tây Nguyên. Có thể ví dụ bằng một vài tác phẩm tiêu biểu: "Đam San", "Xinh Nhã", "Đẻ đất đẻ nước", "Hạn Khuống", "Xống chụ xon chao" v.v...

Đặc điểm của những trường ca/sử thi/truyện thơ dân gian này là dài, thậm chí rất dài, có khi lên tới cả vạn câu thơ. Thêm nữa, chúng bao giờ cũng gắn với những huyền thoại về sáng thế, về sự hình thành tộc người, về lịch sử của cộng đồng qua các biến cố lớn. Nhân vật chính trong các tác phẩm đều là những người anh hùng - anh hùng chiến trận và anh hùng văn hóa - những con người mang chiều kích đại diện cho sức mạnh của tộc người trong công cuộc chinh phục tự nhiên để xác định diện mạo văn hóa, trong chiến đấu với kẻ thù để mở rộng hoặc bảo vệ lãnh thổ.

Người Việt (Kinh) có thể cũng từng có ít nhất 1 trường ca/sử thi như vậy nhưng theo nhiều nhà nghiên cứu, nó đã bị "vỡ" ra thành những mảnh huyền thoại và truyền thuyết nhỏ lẻ, để rồi rốt cuộc, cho đến bây giờ ta đành chấp nhận thực tế là người Việt (Kinh) không có bất cứ một tác phẩm nào tương tự.

Dấu hỏi trường ca trong văn học Việt -0
Nét đẹp văn hóa Tây Nguyên. Ảnh: S.t

Lại căn cứ trên thực tế văn học sử Việt Nam - thế kỷ XX, tất nhiên rồi - ta sẽ thấy những tác phẩm được gọi là trường ca theo nét phác Hai xuất hiện khá muộn. Trước thời kháng chiến chống Mỹ mới thấy có "Ải Bắc" của Thao Thao, "Những người trên cửa biển" của Văn Cao, "Lửa sáng rừng" của Thái Giang v.v... Vào chống Mỹ cũng chỉ lẻ tẻ vài tác phẩm: "Bài ca chim Ch'rao" của Thu Bồn, "Mặt đường khát vọng" của Nguyễn Khoa Điềm v.v...

Sáng tác trường ca chỉ trở thành một ngọn triều ào ạt kể từ khi chiến tranh kết thúc, duy trì liên tục tới khoảng mười, hơn mười năm sau đó. Nói "người người trường ca, nhà nhà trường ca" thì hơi quá nhưng dễ nhận thấy rằng trong quãng thời gian này, những tên tuổi nổi bật nhất thuộc thế hệ chống Mỹ của thơ ca Việt Nam hầu như ai cũng đều cho "xuất xưởng" trường ca: Hữu Thỉnh, Phạm Tiến Duật, Thanh Thảo, Anh Ngọc, Nguyễn Đức Mậu, Thi Hoàng, Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Trọng Tạo v.v và v.v... Người một "cái", người vài "cái", số lượng tác phẩm trường ca tăng đến mức đột biến.

Mỗi tác giả là một giọng điệu, một cách sai sử ngôn ngữ; mỗi tác phẩm là một cơ thể sống, một chỉnh thể nghệ thuật độc lập, song tựu trung, vẫn tồn tại một "sợi chỉ đỏ xuyên suốt" các trường ca này. "Sợi chỉ đỏ xuyên suốt" ấy, có thể nói ngắn gọn, là nỗ lực nhận thức về diện mạo và tầm vóc vĩ đại của Tổ quốc, tinh thần quật cường cùng những hy sinh to lớn của nhân dân, mối liên hệ bền chặt, thiêng liêng giữa hiện tại và quá khứ của đất nước Việt Nam.. Tất cả, từ điểm nhìn của nhân vật trữ tình trong các tác phẩm trường ca, đều được đặt vào tọa độ của "những chấn động lịch sử lớn", mà ở đây, chủ yếu là 2 cuộc kháng chiến kéo dài ba mươi năm.

Cái cảm hứng đề tài ấy, với khung khổ của nó, với dung lượng không gian - thời gian - các sự kiện của nó, hẳn nhiên, rất khó có thể nói gọn trong một bài thơ... ngăn ngắn, be bé, vì thế mà cần phải viết dài. (Dĩ nhiên, ngắn/dài trong thơ và trường ca là một câu chuyện khá phức tạp: có thể viết ngắn mà vẫn có hơi hướng trường ca, cũng có thể viết dài mà rốt cuộc vẫn chỉ là... những bài thơ dài mà thôi, không hơn).

Hãy thử ví dụ bằng một trường ca nổi tiếng, được "chúng khẩu đồng từ" đánh giá rất cao: trường ca "Đường tới thành phố" của nhà thơ Hữu Thỉnh (“Hữu Thỉnh trường ca” - NXB Hội Nhà văn, 2014). Hữu Thỉnh khởi thảo tác phẩm này tháng 8-1977, hoàn thành tháng 4-1978 nhưng có thể nói, dường như ý tưởng về "Đường tới thành phố" đã được ông ấp ủ suốt những năm tháng cầm súng tham gia chiến trận. Để cho giản tiện, tôi sẽ trích dẫn một nhận định của Vũ Quần Phương: "Hữu Thỉnh tổ chức trường ca thành 5 chương, mỗi chương có nhiều khúc.

Mối liên hệ giữa các chương, khúc nói chung rất cơ động, co dãn, chúng có thể tồn tại độc lập, có thể đổi chỗ. Mỗi khúc, chương như một đoạn trên đường tròn, điều quan trọng là chúng đều hướng vào tâm, hướng vào chủ đề tác phẩm: những hy sinh gian khổ dân tộc ta đã gánh chịu để đi đến thắng lợi cuối cùng trong sự nghiệp đấu tranh thống nhất đất nước dằng dặc sau hai mươi mốt năm chia cắt" (“Hữu Thỉnh, Đường tới thành phố” - tr255). Đến đây, nên bổ sung thêm một ý: cái cấu trúc kiểu "bản giao hưởng" - khá phổ biến ở các trường ca - là một đặc điểm nhận diện thể loại, song không hẳn đã là đặc điểm quan trọng nhất để trường ca trở nên đích thực là trường ca.

Cần phải có một cảm hứng về cái rộng lớn và sâu thẳm; một nguồn cảm hứng mạnh mẽ, tuôn trào cuồn cuộn, đến mức vỡ òa, vượt ngưỡng ở những điểm cao trào, hóa thể trong những hình tượng thơ mang tính khái quát rất cao. "Đường tới thành phố" của Hữu Thỉnh có khá nhiều "điểm" như vậy - nhiều đến mức tôi sẽ không trích dẫn để tránh rơi vào sự sa đà - chúng, có thể nói, giữ độ căng cho tác phẩm dài hơi, tập trung sự chú ý và gây hứng thú trên người đọc. (Các trường ca khác, như "Dấu chân qua trảng cỏ" của Thanh Thảo, "Đất nước hình tia chớp" của Trần Mạnh Hảo, "Sông Mê Kong bốn mặt" của Anh Ngọc, "Gọi nhau qua vách núi" của Thi Hoàng v.v... cũng mang đặc điểm tương tự).

Đây cũng chính là chỗ người viết bộc lộ tài năng và bản lĩnh sáng tạo của mình. Thực tế là không ít tác giả bị... hụt hơi khi "chơi" với trường ca: họ tạo ra một văn bản kể chuyện bằng những câu (có vẻ) thơ xuống dòng; văn bản cứ tãi ra, dông dài, lan man; chủ đề tác phẩm bị phân tán, thiếu những cao độ cảm xúc cần thiết. Trong những trường hợp như vậy, nói rằng "phải viết dài vì không biết viết ngắn" trở nên là một nhận định tuyệt đối chính xác!

Tuy nhiên, trường ca Việt Nam, trong sự vận động của nó, không chỉ là vậy. Mượn cách Milan Kundera diễn giải về lịch sử tiểu thuyết, tôi muốn nói rằng những tác phẩm như "Đường tới thành phố" mới chỉ đánh dấu "hiệp một" của thể loại trường ca trong văn học Việt Nam hiện đại. "Hiệp hai", có thể tính mốc bắt đầu từ cuối thập kỷ 90 của thế kỷ XX, sẽ là những trường ca gần như neo bám rất ít vào "những chấn động lịch sử lớn". Nhân vật chính của trường ca không còn là Đất nước - Dân tộc - Nhân dân như trước nữa, mà chủ yếu là Quê hương - Mẹ của mỗi tác giả, trong tất cả sự gần gụi của nó, bằng toàn bộ chiều kích lịch sử/văn hóa/phong tục của nó.

Tiêu biểu cho trường ca loại này, phải kể đến tác phẩm "Trầm tích" của nhà thơ Hoàng Trần Cương (“Hoàng Trần Cương, thơ và trường ca” - NXB Hội Nhà văn, 2014). Hoàng Trần Cương khởi thảo "Trầm tích" năm 1986, công bố năm 1999, sau đó ông còn tiếp tục viết và công bố nhiều trường ca khác nữa: "U Minh", "Đỉnh Vua", "Long mạch"... thế nhưng, có lẽ "Trầm tích" vẫn là sự "trầm tích" dồi dào nhất cho năng lượng trường ca của Hoàng Trần Cương. Tác phẩm gồm 19 chương; mỗi chương có thể đứng riêng rẽ, độc lập như một bài thơ; thậm chí "ngắt ra" từ mỗi chương ấy những đoạn thơ với dung lượng ngắn hơn, chúng vẫn cũng có thể tồn tại như những bài thơ trữ tình đặc sắc.

Mang tính chất tự trị là vậy nhưng hợp lại, 19 chương của "Trầm tích" cùng chụm vào một mục đích: bằng con mắt thơ, bóc tách những lớp, những tầng, những vỉa của khối trầm tích địa-văn hóa có tên là "xứ Nghệ". Đọc "Trầm tích", qua cái nhìn nghệ thuật "riết róng và sắc lẻm" về miền Trung của Hoàng Trần Cương - chữ của nhà phê bình văn học Nguyễn Đăng Điệp trong bài viết "Khúc biến tấu của tình yêu" (Sđd, tr321) - ta thấy hiện lên đậm nét, những nét riêng có, mảnh đất và con người xứ Nghệ, tâm hồn Nghệ, "chất" Nghệ.

Cái đói cái khổ đến mức "chẳng giống ai" của một miền quê nghèo; cái giản dị, thô nhám, quyết liệt mà vô cùng sâu lắng và chan chứa nghĩa tình của một miền tâm hồn/ tính cách đã "ăn" vào trường ca của Hoàng Trần Cương, biến thành những đoạn, những câu, những hình ảnh thơ độc đáo, góc cạnh, thậm chí còn tạo một cảm giác "gây hấn" trên người đọc đến mức dữ dội: "Cay đắng lắng vào trái ớt lúc còn xanh/ Đất vắt kiệt mình nước mọng múi chanh/ Ngẩng mặt đụng trời xanh nhức mắt/ Dằng dặc dải làng quê thưa thắt/ Những vạt lúa đỏ đuôi luội mình đổ rạp/ Chỏng chơ nồi cơm ngày đói khát/ Tảng cháy cạy đi rồi/ Còn hằn vết móng tay/ Cạy lên/ Sưng cả đáy nồi".

Và: "Con sinh ra mắt ngợp đại ngàn/ Rừng rú rậm xui buổi chiều đến sớm/ Đất thương người lo trời chóng tối/ Những gò đồi tím lịm sim mua/ Những bãi hoang loang đầy vọt bổi/ Sim chín thay cơm/ Lá bổi thay đèn/ Suối đã nhỏ còn trườn ngang vách đá/ Đất gan gà rỗ hoa/ Vực xoáy nông sâu/ Nỗi lo xoáy trắng đỉnh đầu/ Đôi mắt xoáy trời chín nẫu". Và: "Miền Trung/ Câu ví dặm nằm nghiêng/ Trên nắng và dưới cát/ Đến câu hát cũng hai lần sàng lại/ Sao lọt tai rồi vẫn day dứt quanh năm" v.v...

Những năm gần đây, qua nhiều đợt vận động sáng tác tiểu thuyết sử thi và trường ca về đề tài chiến tranh cách mạng, ta có thể nhận thấy "Hiệp một" của trường ca vẫn chưa dừng lại; đây đó, vẫn xuất hiện những tác phẩm có chất lượng nhất định. Nhưng, nhìn về xa, sau, tương lai của trường ca trong văn học Việt Nam hiện đại - nếu có một tương lai như thế - ắt sẽ thuộc về "Hiệp hai". Vấn đề còn lại - nói theo một cách công thức và nhàm chán, vì... luôn đúng - hoàn toàn phụ thuộc vào tài năng, bản lĩnh sáng tạo và sự trường vốn của mỗi tác giả trường ca mà thôi.

Hoài Nam

Các tin khác

Eo biển đóng và khe cửa mở hờ

Eo biển đóng và khe cửa mở hờ

Trong khi dư luận quốc tế còn đang cố gắng tìm lời giải cho việc Nhà Trắng tuyên bố tạm dừng chiến dịch quân sự "Dự án Tự do" nhằm hỗ trợ tàu thuyền di chuyển qua eo biển Hormuz - động thái bất ngờ kế tiếp, nhưng không còn làm mấy ai ngạc nhiên, trong chuỗi vô tận những diễn biến không thể lường trước từ Tổng thống Mỹ Donald Trump - thì dường như, qua một số thông tin bên lề được hé lộ, "chân tướng" của sự thực cũng đã lờ mờ hiện lên, sau lớp hỏa mù.

Nhịp sống Việt Nam

Nhịp sống Việt Nam

Những ngày gần đây, báo chí và mạng xã hội ở xứ Kim Chi cũng như Việt Nam vẫn dành sự quan tâm về chuyến thăm Việt Nam cuối tháng 4/2026 của Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung và Phu nhân Kim Hae Kyung. Đặc biệt, hình ảnh vợ chồng tổng thống thảnh thơi bách bộ phố cổ Hà Nội và thưởng thức món phở, cơm rang, kem... nhận được sự tán thưởng hào hứng của người dân cũng như cộng đồng mạng ở cả hai nước.

Trung Đông, trong những đám hỏa mù

Trung Đông, trong những đám hỏa mù

Giới quan sát quốc tế có lẽ đã quá quen với việc bình tĩnh chờ đợi thêm những dữ liệu đối chứng cần thiết, cho dù vừa thấy bảng tin tức của mình nhảy lên những điều có vẻ “nóng bỏng”, nhất là sau hàng tuần nối nhau, những tuyên bố trái chiều vẫn cứ tiếp tục vọng đến từ Trung Đông. Tuy vậy, khi không quá tập trung vào các điểm nóng chiến sự, có thể, những tia sáng mờ nhạt nào đó lại le lói hắt lên.

Giá trị của Hòa bình

Giá trị của Hòa bình

LTS: Những ngày cuối tháng Tư luôn đặc biệt đối với người Việt. Đó là dịp Tết Thống nhất, Tết Hòa bình. Năm nay, dịp Tết ấy đến ngay sau Giỗ tổ Hùng Vương, với lời nhắc của Bác Hồ vẫn mãi sáng ngời chân lý "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước…".

Nhiều “nút thắt” trong đối đầu Mỹ-Iran

Nhiều “nút thắt” trong đối đầu Mỹ-Iran

Trung tuần tháng 4/2026, các kênh ngoại giao Mỹ - Iran được kích hoạt ở mức cao hiếm thấy, Pakistan trở thành đối tác trung gian then chốt. Truyền thông phương Tây và khu vực nhắc tới khả năng có thỏa thuận xoay quanh trao đổi hạn chế hạt nhân để lấy nới lỏng trừng phạt và tiếp cận tài sản bị phong tỏa.

Kinh tế thế giới trở thành con tin của cuộc xung đột Iran

Kinh tế thế giới trở thành con tin của cuộc xung đột Iran

Cuộc xung đột quân sự tại Iran bùng nổ từ cuối tháng 2/2026 đang khiến nền kinh tế toàn cầu trải qua cú sốc năng lượng lớn chưa từng có trong lịch sử hiện đại. Giá dầu tăng vọt, lạm phát khiến cỗ máy kinh tế toàn cầu khựng lại. Những hệ lụy kéo theo sẽ còn tác động lâu dài đến cuộc sống của chúng ta. Một lần nữa, nền kinh tế toàn cầu lại trở thành con tin của các quyết sách chính trị.

Hai vòng phong tỏa, một điểm nghẽn

Hai vòng phong tỏa, một điểm nghẽn

Nỗ lực hạ nhiệt căng thẳng Mỹ - Iran thông qua đàm phán trực tiếp đang rơi vào bế tắc khi hai bên theo đuổi logic hoàn toàn trái ngược: Washington muốn một thỏa thuận nhanh dưới sức ép tối đa, còn Tehran kiên trì chiến lược kéo dài để bảo toàn lợi ích cốt lõi. Sự lệch pha này khiến tiến trình ngoại giao đình trệ, đồng thời gia tăng rủi ro tại eo biển Hormuz - huyết mạch năng lượng toàn cầu.

"Tang đạo mãn điền, hoa mãn san"

"Tang đạo mãn điền, hoa mãn san"

Chuyến thăm cấp nhà nước của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tới Trung Quốc đã thành công rất tốt đẹp. Đó là một chuyến thăm dày đặc lịch hoạt động, tận dụng tối đa từng giờ để vun đắp, củng cố mối quan hệ sâu sắc giữa hai nước, đồng thời tìm hiểu thực tế, tham khảo các mô hình phát triển hiệu quả. Điều đặc biệt, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm kết thúc chuyến thăm và trở lại Việt Nam bằng tàu hỏa như một thông điệp: quan hệ Việt Nam – Trung Quốc ngày càng hữu nghị, hợp tác, là sự kết nối liền mạch, là dòng chảy không thể đảo ngược, vì hòa bình và hạnh phúc, phồn vinh của nhân dân hai nước. Đó cũng là bức tranh thái bình, trù phú, an yên mà Bác Hồ kính yêu đã khắc họa 65 năm trước “Tang đạo mãn điền, hoa mãn san”...

Nạn nhân tiềm tàng của xung đột Trung Đông

Nạn nhân tiềm tàng của xung đột Trung Đông

Trung tuần tháng 3/2026, các cuộc không kích của Israel nhằm vào những cơ sở năng lượng thượng nguồn tại mỏ khí South Pars, nơi chiếm 70% sản lượng khí đốt nội địa của Iran, đã mở ra một chương leo thang mới trong xung đột Trung Đông.

Ở rất xa cuộc chiến

Ở rất xa cuộc chiến

Thời điểm hiện tại, chiến dịch quân sự tại Trung Đông là ưu tiên hàng đầu của Tổng thống Mỹ Donald Trump. Song, có lẽ, chuyện ông liên tục cập nhật các diễn biến và ý tưởng của mình về cuộc chiến ấy và làm xôn xao các nền tảng mạng xã hội cũng không thể đẩy lùi được một thời hạn đầy thách thức: Tháng 11/2026, cuộc bầu cử Quốc hội giữa kỳ sẽ diễn ra.

Khủng hoảng an ninh lương thực đang chực chờ

Khủng hoảng an ninh lương thực đang chực chờ

Sự hỗn loạn trong đại dương thông tin chiến sự đang khiến bất kỳ một nhà phân tích quốc tế nào cũng không thể đưa ra những dự báo chắc chắn về kết cục của cuộc xung đột quân sự ở Trung Đông. Tuy nhiên, những hệ lụy ghê gớm của nó thì ngược lại, hoàn toàn có thể dễ dàng nhận diện.

Lợi ích quốc gia - dân tộc trên hết

Lợi ích quốc gia - dân tộc trên hết

Trong những ngày này, tâm trí của người dân cả nước và cả Việt kiều ở nước ngoài đều hướng về phòng họp lớn Diên Hồng, nơi đang diễn ra kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI.

Ứng xử với xưa cũ

Ứng xử với xưa cũ

LTS: Những gì cổ hủ, lạc hậu ắt là xưa cũ. Nhưng có phải những gì xưa cũ cũng đều cổ hủ, lạc hậu hết hay không? Ứng xử với xưa cũ thế nào để đảm bảo vẫn giữ tốc độ tăng trưởng tiến bộ và vừa không “đánh rơi” đi mất phần tinh thần?

Lựa chọn hiền tài và kiến tạo phát triển

Lựa chọn hiền tài và kiến tạo phát triển

Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI vừa khai mạc tại Thủ đô Hà Nội với nhiều nội dung quan trọng, đặc biệt là việc kiện toàn các chức danh lãnh đạo chủ chốt của quốc gia cũng như định hình chương trình, nội dung hoạt động của toàn khóa, đặt nền móng cho sự phát triển của đất nước trong 5 năm tới.

World Cup 2026 trước biến số Iran

World Cup 2026 trước biến số Iran

Xung đột leo thang giữa Mỹ - Israel và Iran đang đẩy World Cup 2026 vào tình thế đặc biệt khi khả năng Iran không thể tham dự trở thành kịch bản hiện hữu. FIFA đang phải đối mặt với bài toán phức tạp chưa từng có liên quan đến pháp lý, thay thế suất dự giải và đảm bảo an ninh - điều từng xuất hiện trong lịch sử nhưng chưa bao giờ ở quy mô của một kỳ World Cup hiện đại.

Khi Thổ Nhĩ Kỳ có quyền “mặc cả” với châu Âu

Khi Thổ Nhĩ Kỳ có quyền “mặc cả” với châu Âu

Cuộc chiến tại Iran nổ ra cuối tháng 2/2026 làm rung chuyển thế giới, đồng thời vẽ lại bản đồ địa chính trị khu vực. Trong đó, Thổ Nhĩ Kỳ, với vị thế đặc biệt của mình, đang tận dụng cơ hội để giành lấy lợi thế trong một "ván cờ" khác.

Trước biến động thời cuộc

Trước biến động thời cuộc

LTS: Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo; những diễn biến bất thường về địa chính trị; các quyết định áp đặt thuế quan gây shock; giá cả nhiên liệu thay đổi đột biến dẫn tới biến động mạnh ở các thị trường v.v... và vv… Thế giới đang tiếp tục theo cách đó và tạo ra những vòng xoáy chóng mặt. Trước các biến động thời cuộc như thế, một cá nhân con người, một công ty, một ngành, thậm chí cả một quốc gia, cần phải đối diện chúng theo cách nào?

Lời hứa không thành hiện thực

Lời hứa không thành hiện thực

Ông Donald Trump trở lại Nhà Trắng với cam kết không mở thêm chiến tranh, không đẩy nước Mỹ vào những cuộc can dự quân sự tốn kém ở bên ngoài. Nhưng, chiến dịch quân sự nhằm vào Iran cuối tháng 2/2026 đã khiến chính lời hứa đó trở thành điểm dễ bị phản công nhất về chính trị.

Thảm kịch mới, và những đường nét cũ

Thảm kịch mới, và những đường nét cũ

Song song với những ý niệm về các hệ lụy đã trở nên quen thuộc với bất cứ ai, khi căng thẳng địa chính trị ảnh hưởng trầm trọng đến khả năng vận hành trơn tru của hệ thống kinh tế - xã hội toàn cầu, có một khía cạnh bi thương khó cảm nhận hơn: Sự phác họa và hình thành những cuộc khủng hoảng nhân đạo mới, bên cạnh sự cùng quẫn trong các bi kịch vẫn còn chưa khép lại - điều thường bị che khuất và lãng quên.

Ươm mầm xanh cho tương lai

Ươm mầm xanh cho tương lai

Theo quan niệm của người xưa, vũ trụ có 3 nhân tố cơ bản là Thiên - Địa - Nhân (tức là trời, đất và người). Như trong “Tam tự kinh” có câu “Tam tài giả: Thiên - Địa - Nhân/ Tam quang giả: Nhật - Nguyệt - Tinh”... Trải qua các giai đoạn phát triển của lịch sử, cũng như nhiều quốc gia, dân tộc, Việt Nam hình thành nên truyền thống sống hòa hợp với thiên nhiên (thuận thiên) và luôn coi trọng con người (dân vi bản). Chính vì vậy, chăm lo giáo dục, đào tạo con người là nhiệm vụ xuyên suốt (vì lợi ích trăm năm trồng người)...