Đạo đức của một nồi lẩu

Nỗi đau, về mặt sinh học, gắn liền với một cơ quan thụ cảm cổ xưa - thụ cảm đau. Theo cách đó, nỗi đau không hề có tính chủ quan hay riêng tư, mà là một công thức cơ học, chỉ cần có những kích thích có khả năng gây tổn thương mô là lập tức thụ cảm đau hoạt động...

Khi nồi nước dùng bắt đầu sôi sùng sục, mẹ tôi liền thả vào đó 3 con ghẹ biển. Tất nhiên, là 3 con ghẹ biển còn tươi sống. Nhìn từ bên ngoài lớp nắp nồi bằng thủy tinh, tôi có thể thấy những cái chân của chúng đang ngo ngoe giãy giụa, cố gắng với lên như một lời cầu cứu. Những cặp mắt màu đen lay láy nhỏ như hạt tiêu nhìn tôi như trăng trối. Mẹ tôi bảo: “Để một lúc cho nó chín hẳn đã”. Và, trong cái khoảng thời gian “một lúc” ấy, những cử động của lũ ghẹ yếu ớt dần, cho đến khi buông xuôi hẳn.

Những cặp mắt màu đen lay láy nhỏ như hạt tiêu vẫn đen lay láy y như trước, không thay đổi, không có vẻ gì là một linh hồn vừa mới bay lên. Và, tôi biết, cái ở trước mặt mình đây, có thể là một nồi lẩu hải sản ngon lành nhưng nhìn theo cách khác, cũng là một mồ chôn tập thể của lũ ghẹ biển xấu số.

Đạo đức của một nồi lẩu -0
Các loài giáp xác có biết đau?

Là một người viết, công việc hằng ngày của tôi là giương ăng-ten đi “thu sóng” nỗi đau. Những người viết như một bầy kiến bị thứ mật ong nỗi đau dụ dỗ. Nhưng, nỗi đau, như nữ sĩ Virginia Woolf từng mô tả, là thứ “không có khả năng chia sẻ”, “cự tuyệt ngôn ngữ”, thậm chí “hủy hoại ngôn ngữ”. Khi nghĩ về những lời đó của Woolf, tôi liên tưởng ngay tới sự tương đồng trong phản ứng trước nỗi đau thể xác của con người và ghẹ biển. Khi người ta quá đau, người ta ít khi nói “tôi đau quá”, mà họ thường rên rỉ ỉ ôi - một thứ âm thanh tiền ngôn ngữ. Loài ghẹ biển thì không biết nói hay biết kêu nhưng âm thanh lạo xạo mà chiếc càng của chúng cọ vào nắp nồi hẳn cũng là một kiểu “rên rỉ” thô sơ. Mặc dù vậy, về cơ bản, chúng ta không thấy có gì đáng thương trong cuộc vật lộn của ghẹ biển.

Và, khi nói “chúng ta”, ý tôi là ngay cả những người vô cùng đạo đức mà tôi biết, những người thường xuyên làm từ thiện, thường xuyên nhận nuôi chó mèo bị bỏ rơi và có ý thức về môi trường cũng không tỏ ra thương cảm mấy cho ghẹ biển.

Nếu như sinh vật bị ném vào một nồi nước sôi là một con mèo sống hay một con khỉ sống, có lẽ chúng ta sẽ cảm thấy rùng mình và nổi hết gai ốc. Kẻ nào đang tâm luộc sống một con mèo thì hẳn phải có trái tim vô cảm ngang với quân Pol Pot. Nhưng, nếu là ghẹ biển thì không sao. Tôi đã từng gặp nhiều người chuyển sang ăn chay vì xem những bộ phim khoa học về giết mổ gia súc lấy thịt hay vì một lần phải mổ một con cá còn đang ngoi ngóp nhưng những trường hợp ăn chay vì một lần thấy ghẹ biển bị cho vào nồi thật là hiếm hoi. Chỉ vì loài động vật này thuộc về giống loài cấp thấp hơn trong chu trình tiến hóa hay sao?

Ghẹ biển thuộc phân thứ bộ cua, phân ngành giáp xác, ngành động vật chân khớp, đã có mặt trên Trái đất từ kỷ Jura đến nay. Chỉ nghĩ về điều đó đã thấy chúng là một sinh vật đáng kính, khi mà bao nhiêu những sinh vật vĩ đại hơn chúng nhiều đã tuyệt chủng. Nhưng, chúng vẫn còn đây. Có điều, đáng kính mấy thì đáng kính, đó là một sinh vật gần như không có não. Đúng hơn thì bộ não của chúng khá giản đơn, chỉ là hệ thống hạch thần kinh với kích thước nhỏ hơn đầu cây bút chì. Phần lớn những cảm nhận và cử động của chúng do phần hạch bụng điều tiết.

Ghẹ biển là một giống loài thú vị vì chúng nằm ở ranh giới giữa những sinh vật có bộ não đích thực và những sinh vật chỉ có mạng lưới thần kinh bao gồm các tế bào neuron liên kết với nhau. Sự sơ sài chớm tinh tế ấy buộc chúng ta phải băn khoăn rằng, vậy nỗi đau thể xác của ghẹ biển có giống với nỗi đau mà bạn hay tôi trải qua, khi chúng ta bị bỏng, khi chúng ta bị đứt tay, khi chúng ta bị ngã xe không? Thậm chí, liệu nỗi đau của chúng có thể được gọi là “nỗi đau” không, hay ta cần một từ ngữ khác để diễn đạt?

Nỗi đau, về mặt sinh học, gắn liền với một cơ quan thụ cảm cổ xưa - thụ cảm đau. Theo cách đó, nỗi đau không hề có tính chủ quan hay riêng tư, mà là một công thức cơ học, chỉ cần có những kích thích có khả năng gây tổn thương mô là lập tức thụ cảm đau hoạt động. Và, ghẹ biển cùng các loài giáp xác nói chung sở hữu cơ quan thụ cảm này. Nhưng, suốt một thời gian dài, các nhà khoa học vẫn cho rằng chưa có đủ cơ sở để kết luận chúng biết đau. Họ có lý của họ. Bởi nỗi đau là một chuyện nhưng khả năng cảm nhận đau đớn lại là một chuyện khác. Cách mà lũ ghẹ giãy giụa như cầu cứu trong nồi nước không thể coi là bằng chứng cho thấy đó là biểu hiện của cảm giác đau đớn, mà chỉ là những phản xạ thuần túy. Sự khác nhau giữa cảm xúc đau đớn và phản xạ nằm ở chỗ, cảm xúc đau đớn cần một độ trễ nhất định. Hãy thử nhớ về những lần bạn bị thương, có bao giờ bạn cảm thấy đau ngay lập tức không, hay bạn cần một vài giây để cảm nhận được nỗi đau? Trong khi đó, những phản xạ thì diễn ra rất nhanh ngay khi kích thích tác động tới cơ thể. Một điểm nữa, ghẹ biển không có cơ quan tiết ra hormone giúp giảm đau như con người, điều ấy có thể có 2 ý nghĩa: 1- chúng dễ bị tổn thương hơn với nỗi đau. Nhưng, đồng thời, 2- chúng chưa chắc thật sự trải nghiệm nỗi đau để cơ quan đó phải phát triển.

Tất cả những dữ kiện này đã đủ để hợp thức hóa việc mẹ tôi bỏ một con ghẹ biển còn sống sờ sờ vào nồi nước bỏng rẫy chưa? Sự phức tạp của vấn đề nằm ở chỗ, khoa học mới chỉ dừng lại ở những khám phá mang tính sinh học của ghẹ chứ không thể, hay chưa thể, đi xa đến tâm lý của ghẹ. Khi khoa học đi đến điểm tới hạn, rất tự nhiên, tôi tìm đến triết học nhằm cố gắng trả lời câu hỏi này và một trong những bài báo có tính khai phóng về nhận thức của loài vật mà ai quan tâm tới lĩnh vực ấy không thể bỏ qua là của triết gia Thomas Nagel mang tên “What is it like to be a bat?” - Cảm giác làm dơi là như thế nào? Trong bài báo đó, Nagel có một lập luận quan trọng rằng, một con người không thể đổi vị trí cho một con dơi. Ta có thể tưởng tượng biến thành một con dơi là như thế nào (đó chính là công việc của các tiểu thuyết gia, như Kafka mường tượng Gregor Samsa biến thành con bọ và làm quen với cuộc đời con bọ chẳng hạn) nhưng sẽ không thể biết với một con dơi thì việc làm dơi là như thế nào. Điều đó cũng đúng với một con ghẹ biển. Cho nên, ta sẽ không bao giờ thực sự biết một con ghẹ biển có cảm nhận được nỗi đau hay không.

Ghẹ biển còn rơi vào vị trí bất lợi hơn dơi nữa. Chí ít, dơi vẫn là một động vật có vú bậc cao. Phong trào đạo đức động vật trong triết học không quá mới nhưng đa phần các tài liệu bàn về vấn đề này đều lấy dẫn chứng về những động vật có cấu tạo gần gũi hơn với chúng ta: những con bò thích tắm nắng, những đàn linh trưởng cư xử như những em bé người, những chú chó trung thành, những chú cá heo thông minh,...

Kể cả nếu như giả sử rằng ghẹ biển thực sự không cảm nhận được nỗi đau đi, song hãy làm một thí nghiệm tưởng tượng trong đó có một người bị khuyết tật dẫn đến việc mất cảm giác đau đớn. Vậy thì nếu có một người khác tra tấn người đó thì việc làm này có được miễn trừ khỏi trách nhiệm đạo đức? Tội lỗi chỉ xảy ra khi nạn nhân cảm thấy bị tổn thương hay nó xảy ra ngay khi ta thực hiện hành động gây tổn thương? Ta có được quyền lợi dụng cấu tạo thô sơ của ghẹ biển để biện minh cho mình?

Đạo đức của một nồi lẩu -0
Một nồi lẩu ghẹ sôi sục đạo đức.

Đến đây, tôi lại nhớ chuyện từng yêu một anh chàng Hồi giáo. Một dạo, anh sang Việt Nam chơi và nhất quyết không ăn thịt bởi vì thịt ở đây không được giết mổ theo phương pháp hallal. Hallal được cho là phương pháp nhân đạo giúp giảm thiểu đau đớn tối đa cho loài vật bị giết. Người Hồi giáo tuyệt nhiên cấm ăn những con vật bị giết bằng cách dã man như siết cổ hay đánh đập. Nhưng, anh vẫn ăn hải sản, trong đó có ghẹ biển. “Ghẹ biển thì không sao!”, anh nói, tin chắc rằng loài ghẹ dù bị làm thịt theo cách nào cũng không xúc phạm tới Đấng Thiêng liêng hay tư cách sống đàng hoàng của một con người.

Thực ra, việc đặt ra những câu hỏi như thế, tôi cho là, nói lên nhiều về con người hơn là về loài ghẹ. Chúng ta, trên tư cách là giống loài ở nấc cao nhất của bậc thang tiến hóa, là những sinh vật duy nhất đủ trí khôn để dương dương tự đắc về vị thế của mình và cùng lúc hoài nghi về vị thế ấy, chúng ta là những sinh vật duy nhất cho phép mình thưởng thức ghẹ biển và cùng lúc, đôi khi, thấy đôi chút tội lỗi về nó, chúng ta là những sinh vật duy nhất có khả năng gây đau đớn diện rộng cho muôn loài và cùng lúc, băn khoăn về mức độ đau đớn hay tìm hiểu cơ chế nỗi đau của loài ấy, chúng là kẻ gây án mà cũng lúc là luật sư đòi quyền cho ghẹ biển. Và làm người, chẳng gì khác hơn là sống trong những sự đấu trí với chính bản thân mình, trong một ván cờ mà tay trái đánh với tay phải, không bao giờ có hồi kết.

Cho nên, nếu có lúc nào đó ghẹ biển chất vấn tôi về chuyện trân trân coi nó quẫy đạp trong nồi lẩu, thấy chết không cứu, tôi sẽ phân bua với nó rằng, tôi sai nhưng tôi đã chịu trả giá rồi, tôi đã phải chịu đựng những cơn đau đầu liên tu bất tận về đạo đức. Chỉ một nồi lẩu cũng có thể cướp đi sự thanh thản của trí óc con người ta thế đấy. Ít ra thì, ghẹ biển đâu bao giờ phải chịu căn bệnh đau đầu, đúng không?

Hiền Trang

Các tin khác

Eo biển đóng và khe cửa mở hờ

Eo biển đóng và khe cửa mở hờ

Trong khi dư luận quốc tế còn đang cố gắng tìm lời giải cho việc Nhà Trắng tuyên bố tạm dừng chiến dịch quân sự "Dự án Tự do" nhằm hỗ trợ tàu thuyền di chuyển qua eo biển Hormuz - động thái bất ngờ kế tiếp, nhưng không còn làm mấy ai ngạc nhiên, trong chuỗi vô tận những diễn biến không thể lường trước từ Tổng thống Mỹ Donald Trump - thì dường như, qua một số thông tin bên lề được hé lộ, "chân tướng" của sự thực cũng đã lờ mờ hiện lên, sau lớp hỏa mù.

Nhịp sống Việt Nam

Nhịp sống Việt Nam

Những ngày gần đây, báo chí và mạng xã hội ở xứ Kim Chi cũng như Việt Nam vẫn dành sự quan tâm về chuyến thăm Việt Nam cuối tháng 4/2026 của Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung và Phu nhân Kim Hae Kyung. Đặc biệt, hình ảnh vợ chồng tổng thống thảnh thơi bách bộ phố cổ Hà Nội và thưởng thức món phở, cơm rang, kem... nhận được sự tán thưởng hào hứng của người dân cũng như cộng đồng mạng ở cả hai nước.

Trung Đông, trong những đám hỏa mù

Trung Đông, trong những đám hỏa mù

Giới quan sát quốc tế có lẽ đã quá quen với việc bình tĩnh chờ đợi thêm những dữ liệu đối chứng cần thiết, cho dù vừa thấy bảng tin tức của mình nhảy lên những điều có vẻ “nóng bỏng”, nhất là sau hàng tuần nối nhau, những tuyên bố trái chiều vẫn cứ tiếp tục vọng đến từ Trung Đông. Tuy vậy, khi không quá tập trung vào các điểm nóng chiến sự, có thể, những tia sáng mờ nhạt nào đó lại le lói hắt lên.

Giá trị của Hòa bình

Giá trị của Hòa bình

LTS: Những ngày cuối tháng Tư luôn đặc biệt đối với người Việt. Đó là dịp Tết Thống nhất, Tết Hòa bình. Năm nay, dịp Tết ấy đến ngay sau Giỗ tổ Hùng Vương, với lời nhắc của Bác Hồ vẫn mãi sáng ngời chân lý "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước…".

Nhiều “nút thắt” trong đối đầu Mỹ-Iran

Nhiều “nút thắt” trong đối đầu Mỹ-Iran

Trung tuần tháng 4/2026, các kênh ngoại giao Mỹ - Iran được kích hoạt ở mức cao hiếm thấy, Pakistan trở thành đối tác trung gian then chốt. Truyền thông phương Tây và khu vực nhắc tới khả năng có thỏa thuận xoay quanh trao đổi hạn chế hạt nhân để lấy nới lỏng trừng phạt và tiếp cận tài sản bị phong tỏa.

Kinh tế thế giới trở thành con tin của cuộc xung đột Iran

Kinh tế thế giới trở thành con tin của cuộc xung đột Iran

Cuộc xung đột quân sự tại Iran bùng nổ từ cuối tháng 2/2026 đang khiến nền kinh tế toàn cầu trải qua cú sốc năng lượng lớn chưa từng có trong lịch sử hiện đại. Giá dầu tăng vọt, lạm phát khiến cỗ máy kinh tế toàn cầu khựng lại. Những hệ lụy kéo theo sẽ còn tác động lâu dài đến cuộc sống của chúng ta. Một lần nữa, nền kinh tế toàn cầu lại trở thành con tin của các quyết sách chính trị.

Hai vòng phong tỏa, một điểm nghẽn

Hai vòng phong tỏa, một điểm nghẽn

Nỗ lực hạ nhiệt căng thẳng Mỹ - Iran thông qua đàm phán trực tiếp đang rơi vào bế tắc khi hai bên theo đuổi logic hoàn toàn trái ngược: Washington muốn một thỏa thuận nhanh dưới sức ép tối đa, còn Tehran kiên trì chiến lược kéo dài để bảo toàn lợi ích cốt lõi. Sự lệch pha này khiến tiến trình ngoại giao đình trệ, đồng thời gia tăng rủi ro tại eo biển Hormuz - huyết mạch năng lượng toàn cầu.

"Tang đạo mãn điền, hoa mãn san"

"Tang đạo mãn điền, hoa mãn san"

Chuyến thăm cấp nhà nước của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tới Trung Quốc đã thành công rất tốt đẹp. Đó là một chuyến thăm dày đặc lịch hoạt động, tận dụng tối đa từng giờ để vun đắp, củng cố mối quan hệ sâu sắc giữa hai nước, đồng thời tìm hiểu thực tế, tham khảo các mô hình phát triển hiệu quả. Điều đặc biệt, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm kết thúc chuyến thăm và trở lại Việt Nam bằng tàu hỏa như một thông điệp: quan hệ Việt Nam – Trung Quốc ngày càng hữu nghị, hợp tác, là sự kết nối liền mạch, là dòng chảy không thể đảo ngược, vì hòa bình và hạnh phúc, phồn vinh của nhân dân hai nước. Đó cũng là bức tranh thái bình, trù phú, an yên mà Bác Hồ kính yêu đã khắc họa 65 năm trước “Tang đạo mãn điền, hoa mãn san”...

Nạn nhân tiềm tàng của xung đột Trung Đông

Nạn nhân tiềm tàng của xung đột Trung Đông

Trung tuần tháng 3/2026, các cuộc không kích của Israel nhằm vào những cơ sở năng lượng thượng nguồn tại mỏ khí South Pars, nơi chiếm 70% sản lượng khí đốt nội địa của Iran, đã mở ra một chương leo thang mới trong xung đột Trung Đông.

Ở rất xa cuộc chiến

Ở rất xa cuộc chiến

Thời điểm hiện tại, chiến dịch quân sự tại Trung Đông là ưu tiên hàng đầu của Tổng thống Mỹ Donald Trump. Song, có lẽ, chuyện ông liên tục cập nhật các diễn biến và ý tưởng của mình về cuộc chiến ấy và làm xôn xao các nền tảng mạng xã hội cũng không thể đẩy lùi được một thời hạn đầy thách thức: Tháng 11/2026, cuộc bầu cử Quốc hội giữa kỳ sẽ diễn ra.

Khủng hoảng an ninh lương thực đang chực chờ

Khủng hoảng an ninh lương thực đang chực chờ

Sự hỗn loạn trong đại dương thông tin chiến sự đang khiến bất kỳ một nhà phân tích quốc tế nào cũng không thể đưa ra những dự báo chắc chắn về kết cục của cuộc xung đột quân sự ở Trung Đông. Tuy nhiên, những hệ lụy ghê gớm của nó thì ngược lại, hoàn toàn có thể dễ dàng nhận diện.

Lợi ích quốc gia - dân tộc trên hết

Lợi ích quốc gia - dân tộc trên hết

Trong những ngày này, tâm trí của người dân cả nước và cả Việt kiều ở nước ngoài đều hướng về phòng họp lớn Diên Hồng, nơi đang diễn ra kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI.

Ứng xử với xưa cũ

Ứng xử với xưa cũ

LTS: Những gì cổ hủ, lạc hậu ắt là xưa cũ. Nhưng có phải những gì xưa cũ cũng đều cổ hủ, lạc hậu hết hay không? Ứng xử với xưa cũ thế nào để đảm bảo vẫn giữ tốc độ tăng trưởng tiến bộ và vừa không “đánh rơi” đi mất phần tinh thần?

Lựa chọn hiền tài và kiến tạo phát triển

Lựa chọn hiền tài và kiến tạo phát triển

Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI vừa khai mạc tại Thủ đô Hà Nội với nhiều nội dung quan trọng, đặc biệt là việc kiện toàn các chức danh lãnh đạo chủ chốt của quốc gia cũng như định hình chương trình, nội dung hoạt động của toàn khóa, đặt nền móng cho sự phát triển của đất nước trong 5 năm tới.

World Cup 2026 trước biến số Iran

World Cup 2026 trước biến số Iran

Xung đột leo thang giữa Mỹ - Israel và Iran đang đẩy World Cup 2026 vào tình thế đặc biệt khi khả năng Iran không thể tham dự trở thành kịch bản hiện hữu. FIFA đang phải đối mặt với bài toán phức tạp chưa từng có liên quan đến pháp lý, thay thế suất dự giải và đảm bảo an ninh - điều từng xuất hiện trong lịch sử nhưng chưa bao giờ ở quy mô của một kỳ World Cup hiện đại.

Khi Thổ Nhĩ Kỳ có quyền “mặc cả” với châu Âu

Khi Thổ Nhĩ Kỳ có quyền “mặc cả” với châu Âu

Cuộc chiến tại Iran nổ ra cuối tháng 2/2026 làm rung chuyển thế giới, đồng thời vẽ lại bản đồ địa chính trị khu vực. Trong đó, Thổ Nhĩ Kỳ, với vị thế đặc biệt của mình, đang tận dụng cơ hội để giành lấy lợi thế trong một "ván cờ" khác.

Trước biến động thời cuộc

Trước biến động thời cuộc

LTS: Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo; những diễn biến bất thường về địa chính trị; các quyết định áp đặt thuế quan gây shock; giá cả nhiên liệu thay đổi đột biến dẫn tới biến động mạnh ở các thị trường v.v... và vv… Thế giới đang tiếp tục theo cách đó và tạo ra những vòng xoáy chóng mặt. Trước các biến động thời cuộc như thế, một cá nhân con người, một công ty, một ngành, thậm chí cả một quốc gia, cần phải đối diện chúng theo cách nào?

Lời hứa không thành hiện thực

Lời hứa không thành hiện thực

Ông Donald Trump trở lại Nhà Trắng với cam kết không mở thêm chiến tranh, không đẩy nước Mỹ vào những cuộc can dự quân sự tốn kém ở bên ngoài. Nhưng, chiến dịch quân sự nhằm vào Iran cuối tháng 2/2026 đã khiến chính lời hứa đó trở thành điểm dễ bị phản công nhất về chính trị.

Thảm kịch mới, và những đường nét cũ

Thảm kịch mới, và những đường nét cũ

Song song với những ý niệm về các hệ lụy đã trở nên quen thuộc với bất cứ ai, khi căng thẳng địa chính trị ảnh hưởng trầm trọng đến khả năng vận hành trơn tru của hệ thống kinh tế - xã hội toàn cầu, có một khía cạnh bi thương khó cảm nhận hơn: Sự phác họa và hình thành những cuộc khủng hoảng nhân đạo mới, bên cạnh sự cùng quẫn trong các bi kịch vẫn còn chưa khép lại - điều thường bị che khuất và lãng quên.

Ươm mầm xanh cho tương lai

Ươm mầm xanh cho tương lai

Theo quan niệm của người xưa, vũ trụ có 3 nhân tố cơ bản là Thiên - Địa - Nhân (tức là trời, đất và người). Như trong “Tam tự kinh” có câu “Tam tài giả: Thiên - Địa - Nhân/ Tam quang giả: Nhật - Nguyệt - Tinh”... Trải qua các giai đoạn phát triển của lịch sử, cũng như nhiều quốc gia, dân tộc, Việt Nam hình thành nên truyền thống sống hòa hợp với thiên nhiên (thuận thiên) và luôn coi trọng con người (dân vi bản). Chính vì vậy, chăm lo giáo dục, đào tạo con người là nhiệm vụ xuyên suốt (vì lợi ích trăm năm trồng người)...