Cuộc chia tay bất đắc dĩ

Hoàn cảnh tôi ngỡ tựa chiêm bao. Đẹp như mơ. Chồng cao ráo đẹp trai và phong độ. Mới bước sang tuổi ba lăm, nhưng anh là một kỹ sư điện máy giỏi, lại đang ở chiếc ghế trưởng phòng kinh doanh. Tương lai rộng mở. Nghe tin trong năm tới anh được quy hoạch vào ghế phó giám đốc nhà máy. Còn tôi, với hai con gái xinh xắn đang ở trong một căn hộ cao cấp sang trọng, phía nam thành phố.

Người ta nói, tôi nom cứng cáp hơn chồng một chút, nhưng lại mặn mà quý phái. Hai vợ chồng tôi học cùng lớp từ hồi ở quê. Lên thành phố, tôi đi bán hàng thuê, tình cờ gặp lại anh và nên duyên nên phận, được gần mười năm. Hạnh phúc và yên bình như bao cặp vợ chồng khác.

Nhưng một điều nảy sinh từ trước, nay mới trở nên nóng bỏng giữa hai vợ chồng tôi. Đó là chuyện gia đình chồng rất mong có một đứa cháu nội để nối dõi dòng họ. Mỗi lần về nhà là tôi cũng bị thúc giục là phải đẻ thêm con. Chồng tôi chỉ cười. Nhưng cha mẹ nói mãi anh cũng dao động. Có lần anh nói hay là ta cố một chút. Tôi biết trong lòng anh cũng muốn điều đó nên cũng tặc lưỡi chấp nhận. 

Thế là chuyện đâu có đó. Tháng sau tôi mang bầu. Lẽ dĩ nhiên cả tôi và chồng đều hồi hộp vì nếu lần này lại là con gái thì sao. Chúng tôi giữ im lặng không nói cho ai biết. Trong lòng tôi chộn rộn bao điều suy tư. Có người nói đẻ mãi rồi cũng sẽ có con trai. Nhưng lại có người lý sự đó là cái máu của người chồng có phù hợp với vợ không, chứ không cố được. 

Họ còn kể, xưa ở quê tôi có người đẻ tới năm con gái rồi, sau phải bí mật xin máu của người đàn ông khác mới đẻ nổi cho chồng một thằng cu. Nhưng đâu có hạnh phúc và đâu còn chuyện nối dõi. Bởi thằng bé lớn lên cứ như người khác lạ. Mặt chẳng giống bất cứ một ai trong họ nội chứ chưa nói đến chuyện giống bố. Mãi sau đó chuyện lộ làm ông chồng ức hộc máu mồm rồi ngất xỉu...

Nghĩ đến chuyện ở làng làm tôi cũng hoang mang. Sao mọi người lại chỉ coi con trai là nòi giống. Lần này tôi lại sinh con gái nữa, không khéo lại phải mang bầu lần thứ tư là cái chắc. Tôi hồi hộp từng ngày từng giờ. Và, nỗi buồn lại dâng trào vì ba tháng sau, bác sĩ cho biết đứa bé đang trong bụng tôi đích thị là một quý nương. Ôi rõ chán! Giờ cũng không thể bỏ được nữa. Vả lại cũng tội lắm. Tôi quyết tâm sinh con, muốn ra sao thì ra. 

Nhìn chồng tôi ỉu xìu mà thấy thương cho anh. Nom anh buồn rõ ra mặt. Nhưng anh vẫn gượng cười và nói một cách hài hước rằng - Kệ! Sau lại đẻ tiếp. Chả lẽ đời anh không có nổi một con trai. Tôi muốn hét lên vì nếu còn bị ép đẻ thêm lần thứ tư thì có lẽ chết mất. Nhưng lẽ dĩ nhiên tôi cũng nghiến răng nở một nụ cười méo xệch. 

Nhưng chuyện bất thường lại ập đến làm tôi hết sức lo lắng. Chồng tôi mới đây báo tin, Ban giám đốc và Đảng bộ nhà máy sắp quyết định, một trong hai trưởng phòng được đề bạt lên phó giám đốc. Chồng tôi là một trong sự lựa chọn. Họ còn đang cân nhắc cho bỏ phiếu thăm dò vào cuối năm. Nhưng chồng tôi nghiêm trọng hẳn khi nói, một trong những tiêu chí đề bạt là không vi phạm chuyện đẻ con thứ ba. Bình thường nếu họ biết, nếu là đảng viên đẻ con thứ ba sẽ bị kỷ luật, bằng không ít nhất là bị phạt lương thưởng gì gì đó. Lẽ dĩ nhiên chuyện đề bạt đừng có mơ tới nữa. 

Tôi nghe bồn chồn không nhẽ ý chồng tôi nói là phải bỏ đứa con này đi. Quả nhiên không sai chồng tôi quyết phải đi phá thai trước khi họ bỏ phiếu thăm dò. Tôi không chịu bật lên như một chiếc lò xo. Không thể vì chuyện đó mà giết một mạng người được. Ba tháng rồi đâu có ít. Tôi nổi khùng và tuyên bố không bỏ con. Nếu cần thì tôi lánh về quê một thời gian chờ đẻ. Vì đằng nào mọi người cũng chưa biết là tôi có bầu. Đợi cho chuyện đề bạt xong rồi lại tính. Chứ tôi quyết tâm giữ lại đứa con đáng thương này. 

Chồng tôi chỉ ngồi im lặng vì thật khó xử khi thấy tôi không chịu nghe lời. Nói là làm, tuần sau tôi xin nghỉ việc ở cửa hàng, rồi dọn về quê mẹ ở. Chồng tôi cũng đành chiều theo và cầu mong cho việc đề bạt được suôn sẻ.

Tưởng thu xếp thế là xong, nhưng tháng sau chồng tôi về với vẻ mặt ủ rũ, tối xầm. Đôi mắt anh như mất hồn. Anh kể có người dọa, sẽ bới móc ra chuyện tôi có bầu. Tuy đến cuối năm Ban giám đốc mới có quyết định cuối cùng. Nhưng mong manh lắm nếu họ điều tra ra chuyện tôi có bầu thì coi như chồng tôi chẳng còn hy vọng gì. Anh buồn rầu nghĩ tương lai mình bị xụp đổ nên thất vọng vô cùng. T

ôi không còn biết an ủi anh thế nào nữa. Còn chuyện bỏ đi đứa con trong bụng cũng không thể nữa, vì đã sang đến tháng thứ bốn. Chân con đã bắt đầu đạp. Tôi phân vân không còn biết phải nói với anh ra sao. Suốt hai ngày nghỉ cuối tuần u ám. Anh nằm bên tôi thở dài liên tục. Nhiều lúc lại bỏ ra ngoài hút thuốc lá thức trắng đêm. Tôi chỉ biết ôm bụng nghe con đạp mà ứa nước mắt.

Lại một tuần nữa trôi qua. Ngày chủ nhật buồn nẫu ruột, bởi anh vẫn cúi đầu hút thuốc ngoài đầu hiên. Tôi khe khẽ đến bên. Bất ngờ anh đứng bật dậy nói, hay là ta ly hôn, em nghĩ sao. Tôi sửng sốt. Chồng tôi giải thích nếu ly hôn, mình sẽ không phải chịu trách nhiệm với đứa con thứ ba nữa. Tôi cứ việc yên tâm sinh nở. Sau khi đề bạt xong, năm sau đăng ký kết hôn lại là xong. 

Nghe như một trò đùa. Tôi cáu bẳn, dở hơi à thế còn chuyện bỏ vợ mà không vi phạm tiêu chí à. Sao họ lại có thể đề bạt một người bỗng dưng bỏ vợ chứ. Anh hoan hỉ đứng dậy nói, chuyện đẻ con thứ ba đúng là vi phạm kỷ luật, nhưng chuyện ly hôn nếu chỉ vì không hợp nhau thì chẳng có gì là tội lỗi cả. Bất ngờ anh vỗ tay tỏ ra mình sáng suốt đã nghĩ ra cái mẹo này.

Anh còn giải thích, trong Ban chấp hành Đảng ủy cũng có người mới bỏ vợ, nhưng vẫn được bầu vào cấp ủy. Họ coi trọng tài và khả năng lãnh đạo là chính, chứ chuyện ly hôn không phải thuộc diện tiêu chí xét duyệt. Tất nhiên chuyện ly hôn không vướng mắc hay vi phạm pháp luật gì. Còn nguyên nhân không hợp nhau thì có gì đáng trách đâu. Hay là ta quyết định thế đi! 

Khi chồng tôi hô lên thế, tôi cũng thấy choáng nhưng không hiểu sao khi đó lại thấy tội cho anh. Nhưng xem ra nghe chừng cũng thấy hợp lý, nếu không làm như thế, anh sẽ sụp đổ. Bởi tương lai anh còn dài và sáng lạn trước mắt. Tôi lại tặc lưỡi nghe theo anh như cái hồi đầu năm anh giục tôi đẻ thêm đứa thứ ba. Giờ đã nhỡ thì gỡ cho thoát. Thế là tôi đồng ý ký vào đơn ly hôn với lý do, vợ chồng không hợp nhau. Anh nộp đơn ra tòa.

Nửa năm sau, đúng chín tháng mười ngày tôi sinh con gái thứ ba, thì anh cũng được đề bạt Phó giám đốc nhà máy. Kết thúc một kế hoạch hoàn hảo. Tôi mừng vì con ra đời khỏe mạnh một phần thì tôi càng vui vì chồng cũng được toại nguyện và thành đạt. Tôi nhắn tin anh về đặt tên cho con với niềm vui tràn ngập. Nhưng rồi một tuần, hai tuần... sau đó là cả tháng không thấy anh về. 

Gần đây anh nhắn tin mình đi công tác nước ngoài rất bận không về được. Tôi sốt ruột, thấy nghi ngờ có chuyện gì đã xảy ra, nên quyết định gửi hai con lớn ở lại rồi ôm con nhỏ ra thành phố. Niềm vui được trở về ngôi nhà hạnh phúc đã làm lòng tôi lâng lâng với cảm xúc khó tả. Nhưng thật bất ngờ, chùm chìa khóa tôi mang theo cứ như xa lạ, không sao tra được vào ổ khóa. 

Tôi sang nhà hàng xóm bên cạnh hỏi xem hồi này chồng tôi có về hay vẫn còn đi công tác. Nhưng bà giúp việc nhà bên chỉ nhìn thoáng chốc rồi đóng sập cửa làm như tôi là một kẻ không quen biết. Hay là chồng tôi đã thay ổ khóa mới khi đi công tác nước ngoài.

Tôi đành bấm chuông nhà bên lần nữa để hỏi cho ra nhẽ. Không ngờ bà giúp việc mắng tôi một thôi một hồi rằng, còn vác mặt về đây nữa à. Đồ trốn chúa lộn chồng. Bỏ gia đình chồng con theo trai còn không biết xấu hổ mà còn quay lại. Tôi trợn mắt ngạc nhiên không hiểu sao bà ta lại nói gay gắt thế. Thấy tôi ôm con khóc, bà ta mới mở cửa đi ra rồi giục thôi đi khỏi đây thôi, đừng có thấy người ta giờ quyền cao chức trọng mà quay lại. 

Tôi càng ngơ ngác thì bà ta càng tỏ ra khinh miệt tôi. Bà còn cho biết thêm, giờ ông Phó giám đốc cưới vợ mới rồi. Cô ta lại đang có bầu, con trai đó. Càng không tin những điều mình nghe được, thì lời bà giúp việc càng rót vào tai tôi những điều không tưởng. Bà kể, người vợ mới của chồng tôi là con gái của ông Giám đốc Sở cấp trên, và cũng chính là người đã giúp chồng tôi được lên chức, sau khi chúng tôi làm đơn ly hôn.

Thì ra đó là kịch bản mà chồng tôi đã dàn dựng để đạt được quyền lực. Lòng tôi như bị xát muối, xót xa và ân hận. Không hiểu tôi đã bị lừa từ bao giờ nữa. Mọi sự ngọt ngào của thời gian đã bị thấm đẫm nước mắt. Tôi ôm con đi đi lại lại trên cái hành lang quen thuộc không biết bao lần. Không phải nuối tiếc mà đau khổ vì sự đời tráo trở đến khó lường. Chợt nghĩ tới ba đứa con gái mà sao thấy đời cay đắng làm vậy. 

Tôi định cố đợi chồng tôi về, à cũng không còn là chồng tôi nữa, để nói chuyện cho ra nhẽ. Nhưng mọi sự đã rồi cứu vãn sao đây. Tất cả đều hợp lẽ. Chúng tôi đã ly hôn. Vừa hay lúc đó cánh cửa cầu thang máy mở toang. Chồng tôi khoác tay người vợ mới đi ra. Tôi chợt ngẩng mắt lên nhận ra anh. Nhưng anh quay mặt đi coi như không quen. 

Tôi ôm ghì con gái, nhanh tay vác túi quần áo chạy vào trong khoang cầu thang máy, rồi vội bấm nút đi xuống. Cầu thang máy tưởng như mất trọng lượng vậy. Rơi nhanh xuống tầng trệt. Con bé khóc thét lên vì đói sữa. Tôi dấm dứt khóc ngồi bên chân cầu thang, chờ một ai đó nâng tôi đứng dậy, bởi đầu gối nhức buốt, đau đớn. Một nỗi buồn đè nặng như cả một bầu trời dông bão.

Tào Phong

Các tin khác

Bi kịch con ung thư, vợ mang thai bị viêm màng não

Bi kịch con ung thư, vợ mang thai bị viêm màng não

Chỉ trong một thời gian ngắn, anh Chu Văn Hà (sinh năm 1982) ở thôn Ải, xã Hợp Thanh, huyện Mỹ Đức, Hà Nội liên tiếp đón nhận 2 tin dữ: con trai bị mắc căn bệnh ung thư máu giai đoạn 4, vợ mắc chứng bại não giữa lúc đang mang thai đã khiến kinh tế gia đình trở nên kiệt quệ.
Án mạng từ ghen tuông giữa người yêu mới - người yêu cũ

Án mạng từ ghen tuông giữa người yêu mới - người yêu cũ

Giờ đây, khi bị bắt tạm giam, phải xa gia đình, xa con trai, Vi Văn Thiện (SN 1990) ở thôn Bản Cảng, xã Khuất Xá, huyện Lộc Bình (tỉnh Lạng Sơn) mới thấm hết những tội lỗi của mình gây ra. Chỉ vì mâu thuẫn không đâu, từ ấm ức khi lời qua tiếng lại trên mạng xã hội đến xô xát đã khiến Thiện mất kiểm soát, cướp đi mạng sống của người khác khiến mình vướng vào vòng lao lý.
Bi kịch gia đình của cặp vợ chồng câm điếc

Bi kịch gia đình của cặp vợ chồng câm điếc

Công an tỉnh Quảng Nam vừa khởi tố vụ án, khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam Phạm Văn Tới (SN 1989, trú khối phố An Hà Đông, phường An Phú, TP Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam), bị câm điếc bẩm sinh, để điều tra hành vi giết người.
Người đàn bà máu lạnh giết chồng để lấy bảo hiểm

Người đàn bà máu lạnh giết chồng để lấy bảo hiểm

Năm 2018, thành phố Portland, bang Oregon (Mỹ) chấn động trước một vụ án mạng. Nạn nhân là ông Dan Brophy, 63 tuổi, bị bắn chết ngay tại nơi dạy học. Sau nhiều tháng điều tra, cảnh sát đã xác định thủ phạm vụ án này không ai khác mà chính là bà Nancy Crampton-Brophy, 69 tuổi, vợ ông Dan. Người vợ máu lạnh đã lên một kế hoạch hoàn hảo để giết chồng mình với mục đích lấy tiền bảo hiểm.
Bi kịch của nữ phạm nhân nhiễm HIV từ chồng

Bi kịch của nữ phạm nhân nhiễm HIV từ chồng

"Chồng tôi vẫn đang trong biệt giam chưa đi trả án, năm ngoái con trai lại bị bắt về tội cướp", Nguyễn Thị Ngà,( sinh năm 1972, ở Chi Ly, thành phố Bắc Giang) tâm sự. Ngà chính là người đàn bà đẹp nổi danh một thời hiện đang cải tạo ở trại giam Ngọc Lý. Chị ta bị căn bệnh thế kỷ giai đoạn cuối tàn phá, mỗi bước đi là đau buốt trong xương thịt, nhưng gương mặt vẫn giữ được những nét đẹp gọn gàng, tươi tắn.
Bi kịch của người phụ nữ ly hôn 3 năm vẫn bị chồng cũ quấy rối

Bi kịch của người phụ nữ ly hôn 3 năm vẫn bị chồng cũ quấy rối

Dù đã ly hôn 3 năm nhưng chị Phương Anh (SN 1993, trú tại phường Trung Phụng, quận Đống Đa, Hà Nội) luôn bị chồng cũ quấy rối, khiến cuộc sống của chị và gia đình bị đảo lộn. Nhiều lần chuyển chỗ làm, chuyển nơi ở, nhà cửa phải bỏ không rồi đi thuê nhà ở riêng… Gần đây nhất, người này còn đến quấy phá tại chỗ làm và nhắn tin đe dọa, chửi bới người chủ đã nhận chị Phương Anh vào làm với lời lẽ hết sức thô tục…
Bảo vệ mẹ, con trai đâm chết bố "hờ"

Bảo vệ mẹ, con trai đâm chết bố "hờ"

Rạng sáng ngày 4-12, tại thôn Tổng Nẻng, phường Huyền Tụng, thành phố Bắc Kạn, tỉnh Bắc Kạn đã xảy ra vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng khiến 1 người tử vong, 2 người bị thương. Thủ phạm là Hà Hải Tính, 18 tuổi, còn nạn nhân là Hoàng Văn Voòng, 47 tuổi (trú tại thôn Bản Làn, xã Phương Viên, huyện Chợ Đồn, tỉnh Bắc Kạn), người đang chung sống với mẹ Tính như vợ chồng.
ADN và bi kịch nghiệt ngã

ADN và bi kịch nghiệt ngã

Những nghi ngờ trong cuộc sống khiến người trong cuộc tìm đến giải pháp xét nghiệm ADN để làm rõ sự thật. Kết quả xét nghiệm ADN có khi là bằng chứng giải tỏa nghi kỵ, "minh oan" cho không ít người. Thế nhưng, xét nghiệm ADN đối với một số trường hợp lại gây ra những… bi kịch.
"Lên chức" cụ vẫn giết người vì… ghen

"Lên chức" cụ vẫn giết người vì… ghen

Dù đã lên chức… cụ vì khi ấy cháu ngoại vừa sinh con, nhưng Nguyễn Thị Hồng, SN 1956, trú tại xã Qúy Sơn, huyện Lục Ngạn (Bắc Giang) vẫn nổi máu ghen tuông vì chỉ vì mỗi khi cãi nhau lại bị chồng đem so sánh với người phụ nữ khác. Cho rằng người đàn bà cùng tuổi ấy mê hoặc chồng mình, bà Hồng xuống tay sát hại để rồi sau đó phải trả giá đắt với bản án 17 năm tù.
Đánh ghen… xuyên biên giới

Đánh ghen… xuyên biên giới

Nghi ngờ chồng cũ có quan hệ tình cảm với chị Đ.T.H. (SN 1981, trú tại xã Mỹ Nghi, huyện Nghi Lộc, Nghệ An), Nguyễn Thị Hoàng đang sinh sống ở nước ngoài đã thuê 3 đối tượng ném "bom" xăng để khủng bố tình địch.
Khi bạo lực giết chết hạnh phúc gia đình

Khi bạo lực giết chết hạnh phúc gia đình

Bạo lực gia đình thực sự đang xói mòn đạo đức xã hội, phá hủy nền tảng hạnh phúc nhiều gia đình. Và đáng tiếc là thực trạng này đang ngày càng có xu hướng gia tăng.
Theo gái đi buôn ma túy, lĩnh án chung thân vẫn hận vợ… không chung thủy

Theo gái đi buôn ma túy, lĩnh án chung thân vẫn hận vợ… không chung thủy

Lên Hà Giang sống với người đàn bà khác để bán ma túy, thế nhưng khi phải khoác án tù chung thân về 3 tội tổ chức, mua bán trái phép chất ma túy và giết người, Hoàng Văn Thành (SN 1980, trú tại bản Vàng, xã Hữu Vinh, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang) lại tỏ ra cay cú, nhất là khi biết con trai yểu mệnh, vợ đi tìm hạnh phúc mới. Anh ta còn tuyên bố nếu có ngày trở về sẽ đi tìm vợ để trị cái tội... không chung thủy.
Đừng để con nhỏ soi phải một "tấm gương bạo lực"

Đừng để con nhỏ soi phải một "tấm gương bạo lực"

Sau hàng loạt các hình ảnh chồng đánh vợ được lan truyền trên mạng, dư luận vô cùng phẫn nộ. Phẫn nộ không chỉ trước sự coi thường vợ của người chồng mà còn bởi những hành động đó gây ảnh hưởng sâu sắc tới cháu nhỏ.
Những đứa trẻ Việt kiều không quốc tịch

Những đứa trẻ Việt kiều không quốc tịch

Mấy năm trở lại đây, vợ chồng bà Nguyễn Thị Hà (tên nhân vật đã được thay đổi xã Đại Hợp, huyện Kiến Thụy (Hải Phòng) lúc nào cũng trong tình trạng "bận con mọn". Lý do bởi người con gái lớn của ông bà lấy chồng bên Đài Loan gửi mấy đứa nhỏ về nhờ ông bà chăm sóc.
Kẻ khóc, người cười vì lấy chồng ngoại

Kẻ khóc, người cười vì lấy chồng ngoại

Lấy chồng ngoại không có gì là xấu và ước mơ về một cuộc sống sung sướng, nhàn hạ là điều ai cũng mong muốn. Trên thực tế đã có nhiều phụ nữ giúp gia đình được "nở mày nở mặt" khi lấy chồng ngoại quốc.