15 năm hội ngộ và những cơn ác mộng

Nhưng cứ quá nửa đêm là lại gặp ác mộng. Đến mức, có lần tôi quyết định đi du lịch tại nước ngoài, để tìm cảm giác mới lạ, đồng thời thử xem ở một môi trường khác biệt, thì mình có thoát khỏi tình trạng tồi tệ ở nhà hay không. Mỗi lần tôi đi du lịch, tôi đều cố gắng tìm những thứ gì đó thật đặc biệt và khác lạ để không gợi nhớ tới sự thân quen trong ngôi nhà của mình. Và đêm đầu, thường thì tôi ngủ ngon. Nhưng những đêm sau là tôi lại bị thao thức. Thành ra những chuyến đi nhiều khi lại là cơn ác mộng dài.

Các anh chị kính mến!

Tôi chưa bao giờ dám tâm sự với ai về những điều này. Cảm giác kinh hãi chạy dọc sống lưng. Đêm qua tôi lại mơ thấy một cơn ác mộng. Những giấc mơ thường không bao giờ rõ rệt, nhưng luôn gieo cho tôi một nỗi hoang mang khiến có lúc tôi nghĩ ngày mai sẽ là ngày tận thế. Nhiều đêm thức dậy, mồ hôi vãi ra như suối, tôi chạy vào toilet, dội nước lạnh, cảm giác như vừa từ cõi chết trở về.

Và rồi không tài nào chợp mắt lại nữa. Tôi lên mạng đọc tin tức, rồi lang thang trên Facebook đến hết đêm. Facebook cũng như tất cả các mạng xã hội khác, luôn đi kèm cả sự hoang mang lẫn những tin đồn. Tôi luôn bị những tin đồn dẫn dụ và rồi lại lạc vào một mê cung khác. Cứ như vậy, mọi thứ hỗn độn và tôi rơi vào trạng thái trầm cảm.

Má tôi nói, có phải con gặp vấn đề gì đó trong công việc không? Tôi nói, công việc của tôi vẫn tốt, chỉ có điều tự dưng càng về sau tôi càng khó ngủ hơn. Má tôi đi coi thầy, rồi bốc đủ loại thuốc để tôi uống an thần. Và thường tôi ngủ rất sớm, vì những mớ thuốc má bắt uống sau bữa ăn mỗi tối và vì sự mệt mỏi dồn góp nhiều ngày.

Nhưng cứ quá nửa đêm là lại gặp ác mộng. Đến mức, có lần tôi quyết định đi du lịch tại nước ngoài, để tìm cảm giác mới lạ, đồng thời thử xem ở một môi trường khác biệt, thì mình có thoát khỏi tình trạng tồi tệ ở nhà hay không. Mỗi lần tôi đi du lịch, tôi đều cố gắng tìm những thứ gì đó thật đặc biệt và khác lạ để không gợi nhớ tới sự thân quen trong ngôi nhà của mình. Và đêm đầu, thường thì tôi ngủ ngon. Nhưng những đêm sau là tôi lại bị thao thức. Thành ra những chuyến đi nhiều khi lại là cơn ác mộng dài.

Đêm đó tôi lại vào Facebook. Đầy ắp những hình ảnh và những lời chia sẻ về thảm họa sóng thần tại Nhật Bản. Bỗng có một tin nhắn trong mục thư tín. Tôi mở ra. "Còn nhớ tao không, thằng nhóc con. 15 năm rồi đấy, nhanh quá nhỉ. Tao muốn gặp xem mày đã lớn tới cỡ nào". Tôi rụng rời. Cơn ác mộng đã trở thành sự thật rồi sao?

Mọi chuyện bắt đầu như một thước phim tua ngược. Năm đó tôi 15 tuổi, đang học lớp 8. Gia đình tôi được coi là một gia đình nền nếp và khá giả. Anh trai cả có một công ty xuất nhập khẩu. Anh thứ hai đang định cư tại Mỹ cũng thường xuyên gửi tiền về. Chị gái tôi có một sạp vải riêng ở chợ.

Những ngày đó quả thật rất sung sướng. Tôi luôn thấy hãnh diện về gia đình mình. Bữa ấy tôi vừa đi học về, má tôi nói tôi đi tắm rồi ra ăn cơm. Khi tôi vừa bước vào nhà tắm thì nghe có tiếng la hét. Tôi liền chạy từ trên lầu xuống thì gặp cảnh tượng hãi hùng. Một thanh niên trẻ đang ôm chặt lấy chị gái tôi. "Nói mau, tại sao cô lại làm như vậy?" - hắn ta hét lên. Chị gái tôi khóc nức nở và cảm giác thực sự hoảng loạn: "Anh đừng hành hạ tôi nữa. Tôi với anh không yêu nhau được". Hắn ta liền gào lên: "Cô tưởng cô thoát khỏi tay tôi sao? Tôi sẽ giết chết cô và cả người yêu của cô. Đừng hòng sống nổi với tôi".

Má tôi sợ quá, quỳ mọp xuống van lạy hắn: "Con ơi, bình tĩnh mà, đâu còn có đó, đừng làm dại nha con. Giờ con thả con dao ra, ngồi đây má nói chuyện". Hắn ta tiếp tục gào thét: "Bà già khốn nạn, chính bà là người cấm cản tôi. Bà chê tôi nghèo, không môn đăng hộ đối. Bà không cho con gái liên quan tới tôi". Má tôi đứng bật dậy, vơ lấy cây gậy sắt dùng để chốt cửa và đập mạnh vào người hắn. Hắn ta hét lên vì đau. Hắn buông chị gái tôi rồi rượt theo mẹ tôi. Chị gái tôi vội vã chạy ra ngoài, tính kêu cứu. Nhưng khi chị chưa kịp mở cửa thì hắn đã vung lưỡi dao lạnh lẽo đâm xuyên qua ngực chị.

Có cảm giác chính hắn cũng bàng hoàng về lưỡi dao của mình. Khi máu phun ra, hắn giật mình, liền vội vàng rút dao và bỏ chạy.

Tôi luôn trách giận bản thân mình tại sao vào giây phút ấy, tôi lại đứng chết lặng nơi cửa nhà tắm. Tôi không thể làm gì để bảo vệ má và chị gái mình. Khi chị gái ngã xuống, tôi vội vàng gọi ông honda ôm đầu hẻm và bế xốc chị lên xe, một tay ôm lấy chị và một tay giữ chặt vết thương ở ngực.

Máu chị chảy dữ quá, ướt đầm cả chiếc yên xe và ướt cả áo quần tôi. Tôi vừa hối anh honda ôm vừa khóc trên đường. Khi tới bệnh viện, tôi không thể nào bế nổi chị xuống. Các bác sỹ giúp tôi đưa chị vào phòng cấp cứu. Nhưng tất cả đã không còn nữa. Chị đã chết trước khi tới bệnh viện 10 phút. Tôi chết lặng. Lần đầu tiên trong đời, từ khi sinh ra tôi nhìn thấy một người thân phải lìa trần. Nghiệt ngã hơn, người ấy lìa trần trên tay tôi.

Khi công an đến lấy lời khai, tôi đã làm một bản tường trình chi tiết, tất cả những gì tôi thấy. Nhưng có một chi tiết, có thể được coi là tình tiết giảm nhẹ của hành vi phạm tội của hắn ta, đó là má tôi cũng đã chống cự lại và đập vào người hắn, khiến hắn nổi máu xung thiên, thì tôi đã không nói tới. Tôi nhớ tôi đã viết bản tường trình đó khoảng 20 lần và 20 lần đó giống hệt nhau. Khi ấy tôi nghĩ, hắn phải đền tội.

Và tất nhiên là hắn đền tội. Án chung thân.

Ngày hắn bị đưa ra vành móng ngựa, hắn vẫn nhìn má con tôi đầy uất hận. Nhưng khi ấy tôi không cảm nhận rõ rệt được vì sao lại như vậy. Đến khi lớn hơn, hiểu sự đời hơn, thì tôi thực sự lo lắng, vì tôi sợ hắn sẽ ra tù và sẽ quay lại trả thù. Bởi vì tôi biết, án chung thân không có nghĩa là hắn ta phải ở tù cho đến chết. Nếu cải tạo tốt, sau 15 năm hắn có thể được xóa án và ra tù. Và suốt 15 năm qua, tôi sống trong những cơn hoang mang như vậy. Má tôi không biết tôi lo lắng gì, chỉ thấy tôi ngày càng kỳ lạ và hoang mang. Tôi lo sợ đến ngày này. Mà không ngờ nó đã đến thật.

Tôi gửi lại message: "Ông đã được hoàn lương rồi sao. Ông đang ở đâu vậy? Ông gặp tôi có chuyện gì?". Hắn ta trả lời rất nhanh, có cảm giác hắn đang cười khoái trá: "Mày nghĩ tao phải chết rục xương trong tù phải không? Tao cũng vẫn còn tử tế, nên được thả đó. Sao, chừng nào gặp tao?". Tôi biết không thể trốn tránh được, bởi vì dù sao đi nữa, đã đến lúc phải đối diện, dù sự thật ấy có tồi tệ như thế nào.

Chúng tôi hẹn nhau ở quán cà phê Highland trên đường Nguyễn Du, quận 1. Thực sự tôi không nhận ra hắn ta. Khắc khổ và đã quá già so với tuổi 40 của mình. Nhưng hắn ta thì nhận ra tôi ngay. Hắn ta cười: "Chú mày phong độ và đẹp trai quá nhỉ. Cưới vợ chưa". Tôi cảm giác nhột nhạt, liền nói: "Thực sự ông hẹn tôi ra đây có chuyện gì?". Hắn ta lại cười phá lên: "Chuyện gì là chuyện gì. Cố nhân gặp lại mà".

Rồi hắn ngồi kể với tôi đủ chuyện trong tù, rồi những ngày tháng đó hắn nghĩ gì. Hắn nói tại vì má tôi đập mạnh quá, làm hắn đau quá, nên hắn điên tiết. Thêm nữa lúc đó chị gái tôi lại tính la làng la xóm làm hắn ê mặt nên vung dao làm liều. Chỉ tính cảnh báo thôi, ai dè đã làm chết một mạng người.

Bất ngờ, hắn quay lại và hỏi tôi: "Tại sao chú mày thấy mà lại nói là không thấy? Tại sao lại cố tình muốn anh bị án tử hình hả? Lẽ ra phải nói cả tình tiết để anh được giảm nhẹ chứ?". Tôi chết lặng. Cuối cùng thì hắn ta cũng đã nói ra sự thật đó. Tôi ngồi im rất lâu. Thực sự không biết phải nói gì, bởi tôi không đủ dũng cảm để phủi tay mọi chuyện. Và thực sự điều này cũng làm tôi day dứt.

Tôi hỏi lại hắn: "Giết người mình yêu có làm anh ân hận không? Chị gái tôi mất rồi, giờ có nói gì cũng không sống lại được. Giờ anh còn quay lại để khơi lên nỗi đau gia đình tôi nữa sao?". Hắn ta cười phá lên: "Giết người thì phải đền tội. Chú em nghĩ tôi sung sướng sao? Ngoài chuyện đi tù, tôi còn có một bản án khác, trong lòng tôi, không nguôi được. Tôi đau lắm chứ. Nhưng tôi hỏi chú em kìa, tại sao cố tình muốn đẩy tôi vào mức án nặng hơn. Tại sao không khai báo trung thực hơn?". Tôi thực sự ớn lạnh và thấy mình giống như bị bóc trần. Tôi hỏi: "Anh muốn gì?". Hắn ta lại cười: "Muốn gì à? Một lời xin lỗi thôi. Cho chú em một tuần suy nghĩ"…

Tôi có một tuần suy nghĩ. Và tôi vẫn gặp ác mộng. Tôi có thực sự cần phải xin lỗi một người đã gieo tang tóc lên gia đình mình?

15 năm hội ngộ và những cơn ác mộng ảnh 1
15 năm hội ngộ và những cơn ác mộng ảnh 2
15 năm hội ngộ và những cơn ác mộng ảnh 3
Trần Đức Phúc – CSTC tuần số 56

Các tin khác

Che biển số tránh phạt nguội, cần phạt nặng để răn đe

Che biển số tránh phạt nguội, cần phạt nặng để răn đe

Dán băng dính, dùng biển số giả, sử dụng các dụng cụ tự chế để che biển số… đó là những chiêu trò nhằm tránh bị phạt nguội khi lưu thông trên cao tốc hay trong thành phố của các tài xế láu cá. Đây cũng là hành vi vi phạm pháp luật, cần phải tăng nặng hình phạt để răn đe.
Cuối năm lại lo cháy nổ

Cuối năm lại lo cháy nổ

Thời điểm cuối năm, nhu cầu buôn bán, sản xuất, lưu thông hàng hóa của người dân, cơ sở sản xuất trên địa bàn TP HCM tăng cao khiến các nguy cơ về cháy, nổ cũng xảy ra nhiều hơn nếu công tác phòng, chống cháy, nổ không được chú trọng.
Chuyện tình của những anh chàng "chim cánh cụt"

Chuyện tình của những anh chàng "chim cánh cụt"

Từ ngày chiếc nhẫn cưới được đeo vào… ngón chân, Nguyễn Minh Trí thấy cuộc đời của mình là một đặc ân. Tạo hóa không cho đôi tay, nhưng đã mang tới cho cậu một cô gái có trái tim nhân hậu, vị tha, một lòng yêu thương.
Vẫn còn nhiều nạn nhân của tội phạm mạng

Vẫn còn nhiều nạn nhân của tội phạm mạng

Là những thanh niên trẻ, thông thạo công nghệ thông tin, nhóm đối tượng đã dùng mạng xã hội facebook để tổ chức lừa đảo chiếm đoạt hàng tỷ đồng của hàng ngàn bị hại trên cả nước. Ổ nhóm này vừa bị Công an TP Hà Nội bóc gỡ…
Sách giả, vấn nạn nhức nhối toàn cầu

Sách giả, vấn nạn nhức nhối toàn cầu

Nạn sách giả dù không phải là chuyện mới nhưng vẫn đang là vấn đề mang tính thời sự vì sách giả động chạm đến lợi ích chính trị - kinh tế và văn hóa - xã hội của hàng loạt các quốc gia trên thế giới.
Thư chào bạn đọc

Thư chào bạn đọc

Thực hiện Đề án Quy hoạch báo chí trong CAND, Bộ Công an quyết định dừng xuất bản và phát hành Chuyên đề Cảnh sát toàn cầu (gồm Cảnh sát toàn Tuần và Cảnh sát toàn cầu Tháng).
Nhìn lại thế giới 2020: Sợ hãi, hoài nghi và hy vọng

Nhìn lại thế giới 2020: Sợ hãi, hoài nghi và hy vọng

Trong những diễn biến cuối cùng trước khi năm 2020 đầy biến cố và xáo trộn khép lại, loài người dường như đã bình tĩnh hơn với những nỗi niềm của mình, để nhìn thấy ở phía trước, cho dù vẫn còn vô số thách thức, khá nhiều hy vọng, lạc quan hơn.
Hàng không tầm xa Nga, từ "Ilya Muromets" đến "Thiên nga Trắng"

Hàng không tầm xa Nga, từ "Ilya Muromets" đến "Thiên nga Trắng"

Ngày 23-12, Liên bang Nga kỷ niệm Ngày Hàng không Tầm xa, xác lập năm 1999 theo lệnh của Tổng Tư lệnh Lực lượng Không quân Nga. Kể từ năm 2015, ngày này được gọi là Ngày Hàng không Tầm xa của Lực lượng Hàng không và Vũ trụ Liên bang Nga.
Khi người thân phạm tội

Khi người thân phạm tội

Trong nhiều trường hợp, vì tình cảm gia đình mà bố mẹ không tố giác con dù biết rõ con phạm tội. Theo quy định của pháp luật, bố mẹ có phải chịu trách nhiệm hình sự trong trường hợp này hay không?
Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Phú Yên vừa kết thúc điều tra 3 vụ án tham nhũng với hơn 20 đối tượng. Trong số này có những người dù mới chỉ là cán bộ xã nhưng đã nghĩ ra đủ cách bòn rút tài sản công, cố ý làm trái để trục lợi…