World Cup 2018: Giấc mơ có thật

Những CĐV ít ỏi của Syria trên sân Azadi ở Tehran đã vỡ òa. Khi đồng hồ điểm tới những giây cuối cùng (không hề phóng đại), chính xác là giây thứ 48 của phút bù giờ cuối cùng, Omar Al Somah đưa bóng qua hai chân thủ môn Iran, cân bằng tỷ số 2-2. Kết quả này cũng đồng nghĩa, hành trình tìm vé tới World Cup 2018 vẫn tiếp tục.

Cầm hòa Iran là điều kiện cuối cùng còn thiếu giúp Syria viết tiếp câu chuyện cổ tích. Họ được 13 điểm, bằng Uzbekistan nhưng hơn hiệu số. Syria, một đất nước đã chìm trong bom đạn gần 7 năm qua, vẫn biết cách khiến thế giới nhớ về sự tồn tại của nó.

Bây giờ, ĐTQG Syria đã vào tới vòng 4 vòng loại World Cup 2018 khu vực châu Á. Họ sẽ gặp Australia vào tháng 10 trong lượt play-off, nếu thắng thì còn cách nước Nga đúng 2 trận đấu với đội thứ 4 vùng CONCACAF.

World Cup chưa quá gần, nhưng không còn xa để người Syria cảm nhận bầu không khí và hơi thở. Trong bối cảnh những nút thắt trên mặt trận chính trị và vũ trang vẫn chưa xuất hiện, người ta đang dồn hết hy vọng vào bóng đá như liệu pháp hàn gắn vết thương lòng.

Syria gỡ hòa ở giây cuối cùng trong trận gặp Iran để giành vé dự vòng playoff World Cup 2018.
Syria gỡ hòa ở giây cuối cùng trong trận gặp Iran để giành vé dự vòng playoff World Cup 2018.

Tướng Mowaffak Joumaa, chủ nhiệm Ủy ban Olympic quốc gia cho biết khu liên hiệp thể thao ở Damascus chỉ còn 170 VĐV ăn tập. Mỗi ngày, có… hơn trăm phát súng cối của quân nổi dậy tự xưng IS nã vào sân tập.

Không khí ở đây kinh khủng tới mức, một đứa trẻ 7 tuổi theo tập taekwondo cũng phải thốt lên với Joumaa “Cháu chỉ ngửi thấy mùi tanh của bùn và máu”. Phần lớn đã bỏ dở nghiệp thể thao nhà nghề.

Và hy vọng dồn hết lên bóng đá.

Tháng 10 năm ngoái, ở mãi Bắc Kinh, nơi cách khu chiến sự 4.500 dặm, Syria đã khuất phục nền bóng đá có 1,4 tỷ dân với chiến thắng 1-0. Nửa năm sau, cũng bằng kết quả có cách biệt tối thiểu tương tự, Syria tiếp tục quật ngã Uzbekistan – đối thủ trực tiếp trong cuộc đua tới vị trí thứ 3 bảng A (tức một suất play-off) sau khi đã xuất sắc cầm chân Iran trong trận cầu không bàn thắng.

Đấy là khi, giới quan sát đã có cái nhìn nghiêm túc với tham vọng World Cup của Syria. Đâu phải ngẫu nhiên mà Ủy ban Olympic Syria dù sắp cạn ngân khố, vẫn chi thưởng 1.000 usd cho mỗi cầu thủ Syria.

Ayman Hakeem - HLV trưởng ĐT Syria.
Ayman Hakeem - HLV trưởng ĐT Syria.

1.000 usd không lớn, nếu chẳng nói là nhỏ. Nhưng nó bằng thu nhập… cả năm của một… cầu thủ cấp ĐTQG, và cao hơn mức bình quân đầu người của công dân Syria. Với những tuyển thủ quốc gia, mức thưởng ấy là “không tưởng”, vì đồng tiền tại đó đã mất giá tới 1.000% kể từ khi cuộc chiến bắt đầu.

Không hoạt động nào có thể diễn ra trong lòng Syria trước các lệnh trừng phạt kinh tế và mối lo ngại an ninh. Bóng đá cũng vậy. Giải VĐQG Syria luôn ở trong trạng thái “hấp hối”. Thu nhập cao nhất của một cầu thủ chuyên nghiệp là 200 USD mỗi tháng, còn đội vô địch chỉ được 10.000 USD tiền thưởng.

Thật thảm hại, nhưng đấy là hiện trạng của 23 cầu thủ đang chinh chiến vì giấc mơ World Cup, cho một dân tộc bị chia đôi: 23 triệu người đang hằng ngày đương đầu với chiến tranh, 5,1 triệu người di cư đang đấu tranh với xung đột văn hóa tại nước sở tại.

Để cải thiện tình hình, rất nhiều người đã tìm đường ra nước ngoài. Đội trưởng Ahmad Al Salih đang khoác áo Hà Nam Jianye ở Trung Quốc. Firas Al-Khatib, nhiều kinh nghiệm bậc nhất đội tuyển thì thuộc biên chế của Al Kuwait. Omar Kharbin là một kẻ may mắn khác, khi được Al-Hilal, đội bóng giàu nhất Arab Saudi chiêu mộ.

Tất nhiên, không phải ai cũng có may mắn đấy. Anh họ của Omar, Osama Omari vẫn vật lộn hằng ngày cùng đội bóng địa phương Al-Whada ở Damascus. Không phải là Osama không muốn tìm ra nước ngoài, mà anh không còn lựa chọn nào khác ngoài ở lại Syria.

Osama không phải là con độc nhất nên đã bị triệu tập vào quân đội, tống vào trại huấn luyện trước khi kịp bỏ trốn và được Bộ Quốc phòng phóng thích khi Al-Wahda dang tay cứu giúp.

Chiến tranh cắt Syria thành nhiều mảnh chiến sự, và giải VĐQG cũng tan đàn xẻ nghé. Các CLB còn sót lại phải đưa quân về Damascus và Latakia – hai thành phố chính phủ không can thiệp. Ở Aleppo và Homs cũng manh mún những tín hiệu nhỏ nhoi, nhưng đó hoàn toàn không phải dấu hiệu của một sự trở lại.

Lượng khán giả tới sân thấp kỷ lục, chỉ chưa đến 1.000 người mỗi trận. Dân chúng không có tiền, nhưng quan trọng hơn là họ sợ bỏ mạng trên góc khán đài. Vì vậy, một thảm kịch với nền bóng đá xảy ra, là nhiều người giỏi quyết tâm bỏ bóng đá, làm lại cuộc đời bằng công việc khác.

Mohannad Ibrahim, sản phẩm lò đào tạo trẻ Al Karamah – CLB lâu đời nhất Syria có trụ sở ở Homs, đã giải nghệ ngay khi cuộc chiến nổ ra vào 2011. 6 năm trước là lần cuối cùng khán giả thấy Ibrahim trong bộ đồ đá bóng.

Anh bỏ qua Arab Saudi rồi tới CH Séc. Năm nay 30 tuổi, Ibrahim đang làm quản trị thể thao ở Jordan sau khi tốt nghiệp chuyên ngành tương tự ở Trung Âu. Anh đã nhiều lần từ chối quay về Syria, không phải vì không nhớ về cội nguồn tổ quốc, mà chỉ đơn giản là còn một gia đình đợi anh ở ngoài kia.

Ibrahim không đủ dũng cảm để bước ra sân bóng thêm lần nào nữa. Ít nhất là cho tới khi đất nước không còn bất ổn.  Có quá nhiều bài học. Youssef Suleiman, 4 năm trước đã bỏ mạng ở khách sạn khi đang dọn đồ chuẩn bị tới sân thi đấu ở Homs.

Bức tranh bóng đá ở Syria về cơ bản là thế, giống như tình hình xã hội ở đây. Nhưng bóng đá là một thứ tôn giáo cho người ta hy vọng. Và niềm hy vọng ấy, thật may mắn, vẫn được chắp cánh bởi những người kiên trung dám trụ lại tới cuối cùng.

Các cầu thủ Syria phải tập trên mặt cỏ nhân tạo ở Malaysia trong suốt chiến dịch vòng loại.
Các cầu thủ Syria phải tập trên mặt cỏ nhân tạo ở Malaysia trong suốt chiến dịch vòng loại.

Như HLV trưởng ĐTQG Syria Ayman Hakeem chẳng hạn. Ông được mời sang Jordan làm việc với thù lao khoảng 11.000 usd mỗi tháng, nhưng chọn cách ở lại. “Tôi sinh ra ở đâu thì sẽ sống và làm việc ở đó”, Hakeem nói với đoàn phóng viên BBC.

Từ Latakia, Hakeem thường lái xe về Damascus để dự khán các trận thuộc giải VĐQG, nơi thường có 300-400 cảnh vệ túc trực gác quanh. “Sống còn của nền bóng đá, của xã hội là từng cá nhân, thực thể luôn duy trì niềm tin, hy vọng. Ngừng lạc quan là ngừng thở, nghĩa là sự sống chấm dứt”, Hakeem khẳng định. Ông chỉ là 1 trong vài trăm người ít ỏi có nhu cầu tới xem bóng đá mỗi dịp cuối tuần, nhưng ít nhất “vẫn còn người để tâm”.

Trong cuộc sống, vẫn luôn có những điều kỳ diệu xảy ra. Leicester đã từng vô địch Premier League với tỷ lệ cược 1 ăn 5.000. Nhưng có một chân lý không bao giờ đổi: Không thành công nào là tự dưng xuất hiện. Mọi thứ đều bắt nguồn từ thái độ, tinh thần và khát khao.

Syria luôn duy trì sự sống của bóng đá, dù lay lắt nhưng đầy nghị lực. Để bây giờ, họ nhận lại những thành quả nằm ngoài sức tưởng tượng, nhưng đặt trong bối cảnh của 9 tháng vòng loại vừa qua thì lại rất hợp lý. Syria luôn nhập cuộc thận trọng, chấp nhận đá phản công và trên hết, là không bao giờ đầu hàng. Tấm vé play-off World Cup 2018 có được, đã tới từ một khoảnh khắc như vậy.

Bên kia biên giới

Cách đường biên giới khoảng 15km là Zaatari, một trong bốn trại tị nạn chứa người di cư từ Syria lớn nhất Jordan. Đây là nơi trú ngụ của 80.000 người Syria tha phương.

Tường rào an ninh ở đây rất nghiêm ngặt. Mỗi người chỉ được phép ra ngoài 1 lần trong năm. Những trường hợp “ưu đãi” hiếm hoi, là cầu thủ bóng đá.

Mohammad Al Khalaf là thành viên của CLB Al Majd tại Al-Qadam, cho tới khi gia đình bị truy sát bởi IS và phải qua Jordan lánh nạn. “Tôi tức giận vì cuộc chiến. Nó cướp đi sự nghiệp của tôi và nhiều người khác. Nhưng chúng tôi có thể làm gì ngoài vứt tất cả ở lại?”, Al Khalaf chia sẻ.

Vì thông thạo tiếng Anh nên Al Khalaf được bố trí làm việc ở một tổ chức phi chính phủ đặt trong lòng trại tị nạn. Nhưng anh không bao giờ quên đi bản năng của mình, là một cầu thủ bóng đá. Vả lại, nếu đủ điều kiện khoác áo một CLB chuyên nghiệp, anh sẽ được ra ngoài nhiều hơn do đòi hỏi đặc thù của công việc này.

Al Khalaf rốt cuộc cũng tìm được bến đỗ, một đội bóng ở giải hạng nhì Jordan. Và không có lương. Nhưng trên tất cả là anh đã sống với đam mê của mình, và được cấp một tấm thẻ “lệnh bài” ra ngoài mỗi tuần 3 lần tập bóng, hòa nhập vào cuộc sống bên sau cánh cổng sắt.

Issam Al Masri là một số phận khác. Ngay vào lúc được đưa lên đội một, Masri phải bỏ trốn cùng gia đình. Nhà cậu ở Daraa, ngay giáp Jordan và cũng chính là nơi đầu tiên chứng kiến súng nổ hồi 2011. Tới năm 2013, gia đình Masri đi bộ theo đường núi vượt biên, mỗi người chỉ dám cầm theo một chiếc túi nhỏ đựng quần áo. Họ mất 2 đêm để tới được vùng an toàn.

Bố mẹ, 6 người chị em gái, đó là toàn bộ gia sản của Masri lúc này. Cậu không có kinh nghiệm chơi bóng đỉnh cao, nên không may mắn như Al Khalaf. 3 năm qua, Masri mới được ra ngoài một lần. “Coca là thứ gần nhất tôi bỏ tiền ra mua”, Masri vừa nói vừa lắc đầu đầy ngán ngẩm.

Đơn Ca

Các tin khác

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Lâu nay, việc một số ca sĩ hát nhép khi lên sân khấu đã bị công chúng lên án vì họ không có thực lực. Thế nhưng, Nghị định 144/2020/NĐ-CP quy định về hoạt động nghệ thuật biểu diễn, vừa được ban hành đã bỏ quy định cấm hát nhép khi biểu diễn nghệ thuật. Nhiều người lo ngại quy định mới sẽ tạo điều kiện cho những ca sĩ “thích” hát nhép…
Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Câu chuyện mới nhất làm nóng dư luận là 2 bộ phim “Vũ điệu tử thần” và “Những người viết huyền thoại” mới đây “tự dưng” được phát hành trên kênh Netflix - một nền tảng xem phim có trả phí nổi tiếng của Mỹ.
Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc 5 năm diễn ra một lần, nhưng năm nay đã xảy ra hiện tượng xước tranh, mất tượng… Giới họa sĩ và công chúng yêu hội họa thất vọng và bất bình. Đó còn chưa kể đến câu chuyện chất lượng của triển lãm, cũ và nhàm. Vấn đề đặt ra là làm thế nào để Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc được tổ chức đúng với giá trị phải có? Phóng viên Chuyên đề Cảnh sát toàn cầu đã có cuộc trò chuyện với nhà nghiên cứu, phê bình nghệ thuật Vũ Huy Thông về thực trạng này.
Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Mới trở lại V-League sau 12 năm vắng bóng, Bình Định đã chiêu mộ hàng loạt tân binh ấn tượng. Người ta nói đội bóng đất võ chơi lớn, thậm chí là chơi trội so với nhiều ông lớn trên thị trường chuyền nhượng trước mùa giải năm nay. Nhưng ít ai biết rằng  từ hai năm trước, Bình Định đã sẵn sàng cho cuộc chơi lắm tiền nhiều của này với kế hoạch dài hơi cùng tiềm lực tài chính, để qua đó hiện thực hoá tham vọng của đội bóng.
Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Sau khi xuất bản cuốn "Dòng tranh dân gian Kim Hoàng vào năm 2019, nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa lại vừa cho ra mắt cuốn sách "Dòng tranh dân gian Hàng Trống", một dòng tranh dân gian độc đáo nhất của Hà Nội. Tranh dân gian đang hồi sinh từ những con người tâm huyết và yêu văn hóa dân gian như nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa.
Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Trong đoàn đại biểu của Bộ Văn hóa- Thể thao và Du lịch dự Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc lần thứ X vừa tổ chức tại Hà Nội tuần qua, có 2 vận động viên, đó là Đoàn Văn Hậu (Bóng đá), Bùi Thị Thu Thảo (Nhảy xa).
Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Họ đều là những người làm phim chuyên nghiệp, đến với nhau vì đam mê. Những lúc rảnh rỗi, họ cùng nhau làm những clip ngắn để giải trí, thế nhưng nhờ sự đầu tư công phu và tâm huyết, cùng tài năng võ thuật thực sự của những thành viên mà nhóm Action C đã tạo được những clip có sức hấp dẫn riêng, đặc biệt là đề tài về Công an.
Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Gần 3 thập kỷ, bóng đá Hà Tĩnh nép mình trước cái bóng khổng lồ của người hàng xóm Sông Lam Nghệ An. Nhưng thời thế đổi thay. Sự xuất hiện của Hồng Lĩnh Hà Tĩnh, theo một cách đặc biệt, đang giúp người hâm mộ bóng đá nơi đây có được một niềm tự hào.
Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Làng giải trí Mỹ cách đây hơn một năm có dịp ồn ào vì chuyện rapper nổi tiếng Takeshi 69 (tên thật Daniel Hernandez) đã phải hầu toà vì tội hành hung bạn gái. Trước đó, cả toà án và công luận đều tin rằng, Takeshi 69 là thành viên của băng đảng Nine Trey Gansta Bloods khét tiếng ở Brooklyn, New York.
Một SEA Games bớt… nặng nề

Một SEA Games bớt… nặng nề

40 môn với 520 nội dung là số lượng mà SEA Games 31 với chủ nhà Việt Nam chốt lại. Nhìn từ đó, người ta thấy được một kỳ SEA Games mà số lượng môn Olympic cao nhất trong lịch sử. Rất nhiều môn thi đấu "trời ơi đất hỡi" đã bị lược bỏ, tránh tình trạng vận động, o bế cho chủ nhà đứng nhất toàn đoàn như nhiều quốc gia khác từng làm trước đó.
Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Những ngày tháng 11 này, sân khấu nhạc kịch Hà Nội "nóng" với hai vở diễn được chờ đợi, "Những người khốn khổ" của Nhà hát Nhạc vũ kịch Việt Nam và "Tôi đọc báo sáng nay" của Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long. Đó là một tín hiệu vui cho sân khấu nhạc kịch nước nhà khá lâu im ắng.
Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Từng là địa phương sở hữu các CLB thế lực một thời của bóng đá Việt Nam, nhưng giờ đây Hải Phòng và Quảng Ninh đều đang loay hoay tìm hướng phát triển bóng đá trong tương lai. Không có tầm nhìn dài hạn, đầu tư theo cảm hứng,... khiến cho trận derby máu lửa ngày nào của vùng Đông Bắc càng ngày càng đìu hiu cả trên sân cỏ lẫn khán đài.
Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

6 tháng trước khi Olympic 2020 diễn ra “bù” tại Tokyo, cử tạ Việt Nam nhận tin sét đánh: Nguyễn Thị Thu Trang và Bùi Đình Sáng bị cấm thi đấu 4 năm vì dương tính với doping.
Kiatisak và ân tình với bầu Đức

Kiatisak và ân tình với bầu Đức

"Tôi bắt Kiatisak lúc nào mà chẳng được", bầu Đức của Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) đã nói như thế cách đây 5 năm. Và quả thực, đúng là chỉ sau 1-2 cú điện thoại, bầu Đức đã nhận được cái gật đầu của Kiatisak Senamuang. Đáng nói hơn, ông làm như vậy là để… chiều những cầu thủ trẻ tại HAGL hiện tại.
Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chuyện không mới, nhưng chưa khi nào cũ. Mặc dù báo chí đã nhiều lần lên tiếng nhưng xem ra công chúng vẫn tiếp tục đau đầu về những thông tin liên quan đến đạo đức, lòng tự trọng của một số người làm nghệ thuật.