Về nơi những đứa trẻ nhiễm HIV bị bỏ rơi

Mang trong mình căn bệnh thế kỷ, bị chính những người thân yêu nhất ruồng bỏ, luôn ao ước có một ngày được gia đình đến đón về hay chí ít là một lần đến thăm nuôi nhưng vô vọng… Đó chính là bi kịch của hầu hết những em nhỏ trong Trung tâm bảo trợ xã hội số 2 (Yên Bài, Ba Vì, Hà Nội).

Trong số những đứa trẻ bị nhiễm H ở đây thì Bàn Thị Thanh Trúc có vẻ “nổi tiếng” hơn cả. Vào năm 2008, nhiều phương tiện thông tin đại chúng đã nói nhiều đến trường hợp của cô bé này. Một đứa trẻ suýt mất mạng vì sự thiếu hiểu biết, vô cảm đến lạnh lùng của gia đình người bác ruột. Cả bố và mẹ Trúc đều bị nhiễm H. Mẹ mất khi em mới chưa đầy bốn tuổi. Bố vì quá hoang mang trước bệnh tật và trước sự kỳ thị của những người xung quanh nên đã dùng mìn tự chế để kết liễu đời mình.

Mất cả cha lẫn mẹ, Trúc trở thành đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Trước sự ra đi của người em trai và người em dâu, bác của Trúc đành mang Trúc về nuôi. Đây là một sự “cực chẳng đã” mới phải làm thế, thành ra họ đối xử với Trúc như một con hủi.

Người bác của Trúc đã đóng cho em một cái cũi bằng gỗ của những cây bạch đàn ghép lại. Chiếc cũi ấy chính là giang sơn của em. Trong đó chứa nào chăn màn, quần áo. Phía dưới chân cũi để sẵn một túi đường để khi nào Trúc thấy đói thì tự bốc mà ăn.

Đến bữa, các thành viên khác trong gia đình được ngồi quây quần bên mâm cơm, thì em lui hui một góc. Cơm người bác cho em ăn cũng chỉ có rau và muối trắng. Từ khi bố mẹ mất, Trúc lủi thủi một mình. Hình như cô bé ấy cũng biết thân biết phận nên chả dám đến gần ai.

Bốn tuổi, em phải tự mình ra suối tắm gội, rồi tự mình giặt giũ quần áo. Những ngày bệnh phát ngứa ngáy, lở loét em chả dám kêu ai. Mỗi lần như thế em chỉ biết đằm mình dưới dòng nước mát lành của suốt để làm dịu cơn đau.

Đã có mấy lần người bác ruột của em mang em vào rừng sâu, để em trong hang đá rồi quay gót ra về. Người bác ấy đã từng mong em mãi mãi ở lại trong rừng sâu âm u ấy. Vậy mà chẳng hiểu sao em vẫn tìm được đường về nhà. Rồi có lần, vợ chồng bác em bàn với nhau mang em đi vứt ở cổng bệnh viện mãi ở Hải Dương. Trước khi ra về, bác của em đã viết lại vài chữ và nhét vào túi áo của em, đại ý: “Cảm ơn các bác sĩ. Đứa trẻ này bố mẹ nó chết rồi. Nó chắc cũng không sống được bao lâu nữa. Nhờ các bác sĩ chăm sóc hộ”.

Ấy thế mà chỉ hơn một tuần sau các bác sĩ của bệnh viện Hải Dương đã đưa Trúc về tận nhà. Hỏi các bác sĩ sao lại biết địa chỉ thì họ bảo Trúc khai vanh vách quê quán, rồi chỉ đường không sai một ly. Sau này, nghe người ta mách ở Yên Bài, Ba Vì có trung tâm nhận nuôi dưỡng những đứa trẻ nhiễm H, bác của Trúc đã mang em xuống đây. Và từ đó chưa một lần ghé vào thăm cháu.

Trúc giờ đã lớn hơn nhiều, không còn gầy gò, đen nhẻm giống một cậu con trai như hồi người ta mới biết về em. Nhưng ánh mắt buồn buồn thì vẫn như xưa. Hỏi Trúc sao các bác không xuống thăm em thì không ngờ em bao biện: “Chắc tại bác của con nghèo nên không có tiền đi lại”. Câu trả lời ấy khiến chúng tôi ngỡ ngàng. Không thể ngờ rằng một đứa trẻ mới 8 tuổi đã biết cách chở che, bao bọc cho người thân của mình. Vậy mà chính những người thân ấy đã ruồng bỏ em một cách không thương tiếc.

Giờ giải lao giữa buổi học, trong lúc các bạn mải mê chơi đùa thì cậu bé Nguyễn Văn Rơi vẫn đang cặm cụi ngồi tập viết. Cô giáo nói: “Rơi chịu khó lắm. Hầu như giờ ra chơi nào cũng thế đấy”. Sự tích của cái tên ngồ ngộ ấy là cả một câu chuyện buồn. Vào một tối mùa đông rét mướt, khi người bảo vệ của Trung tâm đi tuần thì phát hiện một đứa trẻ còn đỏ hỏn được quấn trong nhiều lớp tã đang nằm thở thoi thóp trước cổng trung tâm. Không một dòng nhắn gửi của người thân nên em giống một kẻ vô danh. Không ai biết quê em ở đâu, bố mẹ là ai. Thế nên mọi người trong Trung tâm đã quyết định đặt tên cho em là Rơi.

Đã bảy năm trôi qua, Rơi lớn lên từng ngày trong vòng tay yêu thương của các cán bộ ở Trung tâm bảo trợ này. Chưa một lần được nhìn mặt người thân. Chưa một lần có cái may mắn được cất lời gọi một tiếng “Mẹ ơi!”. Mỗi năm, cứ đến độ xuân về, bé Rơi lại buồn lắm. Đã nhiều lần Rơi thắc mắc với cô Thủy (cô giáo của Rơi) là: “Cô ơi, sao nhiều bạn được về quê ăn tết mà chẳng có ai đến đón con về. Chắc con chẳng bao giờ được về đâu cô nhỉ. Vì con không có người thân mà”.

Cũng giống như Rơi, Chu Phương Anh, 13 tuổi không hề biết mình quê quán ở đâu. Bởi em cũng bị bỏ rơi trước cổng Trung tâm giống người bạn nhỏ của mình. Hồi bị bỏ rơi, Phương Anh 8 tuổi nhưng cân nặng chỉ có 5 kilôgam. Các cô trong trung tâm vẫn đùa rằng, trông Phương Anh khi đó giống như một con khỉ con, chỉ có da bọc xương. Lúc đó, trong người Phương Anh chứa vô số bệnh: vừa viêm phổi nặng, lại tiêu chảy, miệng bị nấm.

Suốt những tháng đầu sau khi bị bỏ rơi, hộ khẩu thường trú của em luôn là bệnh viện nhi Trung ương. Có lẽ, nếu không có bản năng sinh tồn mạnh mẽ, em đã không thể chống chọi được với từng ấy bệnh tật. Phương Anh giờ phổng phao như một thiếu nữ, em là một trong số không nhiều những bé bị nhiễm H ở đây hợp với thuốc ARV (thuốc kháng HIV) một cách kỳ lạ.

Dù có bị bỏ rơi nhưng so với nhiều bạn khác trong Trung tâm, Phương Anh vẫn là người may mắn hơn. Vùng ký ức của em không trắng trơn, em vẫn có cái để mà hoài niệm. Đó là hình ảnh về một người mẹ với quán nước chè ven đường. Em nhớ là, nếu quán đông thì mẹ ngồi đó tươi cười bán nước cho khách. Nhưng mỗi lần đến quán chỉ có một người đàn ông nào đó thì mẹ lại đóng cửa quán và đi mất. Mỗi lần như thế Phương Anh lại bị nhốt trong cái quán bé tí ấy.

Có hôm mẹ đi từ sáng đến tối mới về, em đã lả đi vì đói. Hôm nào may mắn thì được mẹ vứt cho nắm xôi nhai nhí nhách. Phương Anh nhớ, có những đợt cả hai mẹ con cùng phát bệnh, mẹ đau đớn và mất sức nên không thể mở quán bán nước, không có tiền hai mẹ con nằm co rúm trên giường nhịn đói. Nhiều lần mẹ đã ôm Phương Anh vào lòng rồi khóc.

Bây giờ Phương Anh vào đây, được các cô các chú chăm sóc, lại được uống thuốc đều đặn nên khỏe mạnh. “Con thương mẹ con lắm. Ở ngoài đó không có thuốc không biết mẹ con có còn sống không cô nhỉ?” – Phương Anh buồn so khi hỏi tôi điều đó. Nỗi buồn của em lan sang tôi khiến buổi chiều mùa đông như lạnh hơn.

Đôi mắt bị lồi hẳn ra ngoài và mờ hẳn là điều dễ nhận thấy nhất ở cậu bé Vũ Văn Tú. Tú sinh năm 2001, quê ở Thái Bình. Khi được người nhà đưa đến Trung tâm Tú đã trong tình trạng “còn nước còn tát”: người oặt oẹo, da cóc, viêm phổi nặng. Việc Tú sống được và vẫn đang khỏe mạnh đúng là một điều kỳ diệu.

Bố mẹ Tú đều đã mất vì cùng bị nhiễm H. Riêng Tú, mãi đến năm đang học lớp 4, sức khỏe cứ yếu dần, ốm quặt ốm quẹo, mắt càng ngày càng mờ khiến em không thể theo học. Lúc đó ông bà mới đưa em đến bệnh viện để chữa trị. Và chính tại thời điểm đó, các bác sĩ phát hiện em dương tính với HIV. Tin này như sét đánh ngang tai với ông bà nội Tú. Cả con trai và con dâu đều đã qua đời, giờ lại đến đứa cháu đích tôn cũng chấp chới nhận án tử. Tú kể: “Bà nội biết tin con bị H nên khóc nhiều lắm. Bà cứ bảo bà có ăn ở thất đức với ai đâu mà ông trời lại đày đọa con cháu bà thế”.

Mắt gần như không còn nhìn thấy gì nữa nhưng bù lại Tú thông minh và viết chữ rất đẹp. Hồi còn học ở trường ngoài, Tú đã từng đi thi học sinh giỏi cấp huyện. Vào đây, Tú vẫn là người dẫn đầu lớp. “Con muốn học giỏi để sau này trở thành bác sĩ chữa bệnh cho mình và cho các bạn của con”.

Gặp bé Lê Thùy Linh (9 tuổi) ở TP Bắc Giang đã khiến chúng tôi bị ám ảnh rất nhiều. Theo những gì Linh kể với chúng tôi thì Linh bị chính bố và bà nội mang đến cổng Trung tâm vứt bỏ. Mẹ của Linh đã chết vì nhiễm H, bị lây nhiễm bệnh từ mẹ nên Linh bị chính những người thân kỳ thị. 6 năm qua chưa một lần được gặp lại người thân, nhưng Linh bảo vẫn nhớ tên bố và các cô, chú trong gia đình.

Ở trung tâm được chăm sóc đầy đủ, được các mẹ và các anh chị em dành cho nhiều tình yêu thương nhưng Linh vẫn mong mỏi tha thiết một lần được về gặp bố và bà nội. Chúng tôi đã hứa, sẽ giúp Linh toại nguyện. Lần theo những dòng địa chỉ do Trung tâm Bảo trợ xã hội số 2 cung cấp, chúng tôi tìm về thành phố Bắc Giang và đã gặp được những người thân của Linh.

Khi xem những tấm ảnh chúng tôi chụp được, bà nội của cháu đã òa lên nức nở: "Hóa ra con bé vẫn còn sống, khỏe mạnh và phổng phao đến nhường này...”. Nhìn con qua ảnh, bố của Linh cũng đỏ hoe mắt và cho biết, thật may mắn vì anh đã không bị lây nhiễm HIV/ AIDS từ người vợ đã chết. Giờ anh đã xây dựng gia đình mới. Tuy rất thương con, nhưng vợ chồng anh không có ý định đón Linh trở về.

Bà nội của Linh thì phân trần: “Nhìn thấy cháu khỏe mạnh như vậy chúng tôi rất mừng, cảm ơn Trung tâm đã nuôi dạy cháu. Nhưng thực sự gia đình không thể đón cháu về sống hòa nhập cộng đồng được, vì cái tiếng nhà có người mắc bệnh SIDA khiến xóm làng miệt thị lắm...”.

Chúng tôi dù ra sức vận động nhưng gia đình Linh vẫn nhất mực “nhượng” quyền nuôi dạy Linh cho Trung tâm. Dù đã làm hết sức có thể nhưng cuối cùng thì chúng tôi vẫn nợ bé Linh một lời hứa…

Phong Anh

Các tin khác

Khi người thân phạm tội

Khi người thân phạm tội

Trong nhiều trường hợp, vì tình cảm gia đình mà bố mẹ không tố giác con dù biết rõ con phạm tội. Theo quy định của pháp luật, bố mẹ có phải chịu trách nhiệm hình sự trong trường hợp này hay không?
Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Phú Yên vừa kết thúc điều tra 3 vụ án tham nhũng với hơn 20 đối tượng. Trong số này có những người dù mới chỉ là cán bộ xã nhưng đã nghĩ ra đủ cách bòn rút tài sản công, cố ý làm trái để trục lợi…
Vỉa hè mà biết nói năng…

Vỉa hè mà biết nói năng…

Sáng 22-12, tại buổi làm việc của Thường trực Thành ủy với Sở Xây dựng Hà Nội, Bí thư Thành ủy Vương Đình Huệ nêu thực tế đá vỉa hè vỡ sau thời gian ngắn sử dụng. Ông Huệ đặt vấn đề vì sao cũng cùng làm đúng quy trình, thiết kế mẫu của Sở Xây dựng Hà Nội, nhưng có quận làm tốt, có quận chưa. Bí thư Thành ủy Hà Nội yêu cầu cẩn trọng từ khâu chọn đá, thi công đồng bộ, không làm manh mún. Sở Xây dựng Hà Nội tăng cường hướng dẫn, kiểm tra về nghiệp vụ, quy trình lát đá hè.
Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Trong các đơn vị Công an được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu "Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ đổi mới" năm 2020, có một đơn vị khá đặc biệt, đó là Công an tỉnh Phú Thọ. 
Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Ở Thanh Hoá, Cường "gấu" nổi lên là 1 trong những trùm tội phạm "có máu mặt" được nhiều người biết đến bởi sự liều lĩnh, manh động và nhiều trò côn đồ. Sau nhiều lần "vào tù ra khám", mọi hoạt động của Cường đi vào chiều sâu, hắn tổ chức đàn em cho vay lãi nặng, bảo kê, đòi nợ thuê… nhưng không bao giờ trực tiếp ra mặt.
TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

Để nâng cao hơn nữa hiệu quả trong phòng chống, xử lý tội phạm “tín dụng đen” nói riêng và tội phạm trên không gian mạng nói chung, Công an TP Hồ Chí Minh sẽ thành lập Phòng An ninh mạng và phòng chống tội phạm công nghệ cao…
Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Kể từ cuộc khủng hoảng tài chính 2007-2008, khoảng 1.000 tờ báo ở Mỹ đã phải đóng cửa. Trong cả thập kỷ đã qua, Facebook và Google độc quyền thâu tóm doanh thu quảng cáo, đăng lại tin bài của báo chí mà không trả tiền, đẩy báo chí thế giới vào khủng hoảng tồn vong.
Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Đó là hành trình đi cả nghìn cây số truy bắt đối tượng truy nã của cán bộ chiến sĩ Đội truy nã và truy tìm (Đội 6), Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Hà Nam. Với họ, khi đối tượng truy nã còn ngoài vòng pháp luật thì họ còn ăn chưa ngon, ngủ chưa yên…
Nhẫn giúp thành sự

Nhẫn giúp thành sự

Năm ngoái, tôi bái một cao thủ Vịnh Xuân quyền làm sư phụ. Cả đời, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ học võ, chuyện đánh đấm cơ bản không hợp với tôi. Cho đến một buổi tối, tôi theo bạn tới uống trà tại một võ đường.
Một sự nhịn chín sự lành!...

Một sự nhịn chín sự lành!...

Tôi nhớ khi còn làm việc tại Viện Văn học, trong cuộc trò chuyện với các chuyên gia văn học dân gian tại đây, một học giả đã nói với tôi rằng, văn học - văn hóa dân gian giống như 11 tháng trong năm, còn văn học viết là tháng 12. Đây không phải là sự so sánh hơn kém, mà là một ẩn dụ về sự dài rộng, to lớn của kho tàng trí tuệ, văn hóa dân gian.
Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Huyện Buôn Đôn (Đắk Lắk) những ngày này, không khí mùa vụ rộn rã khắp các buôn làng. Để giữ bình yên cho mảnh đất gắn với những huyền thoại về voi này, các cán bộ chiến sĩ Công an huyện Buôn Đôn đang ngày đêm gắn bó với từng buôn làng…
Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Các "trại cày" click đã trở thành vấn đề được công chúng và báo chí chú ý đến nhiều hơn trong vài năm trở lại đây. Những cơ sở hằng ngày "sản xuất" ra cả triệu lượt nhấp chuột, câu bình luận, v.v…trong bí mật nay được lôi ra ánh sáng trên các mặt báo.
Khi Công an "dân vận khéo"

Khi Công an "dân vận khéo"

Bằng những cách làm thiết thực, Công an huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình đã tạo sự gần gũi thân thiện giữa đồng bào với cán bộ chiến sĩ Công an.
Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mới đây lực lượng Cảnh sát điều tra (CSĐT) tội phạm về ma túy Công an TP Hà Nội đã liên tiếp điều tra khám phá nhiều đường dây vận chuyển, tàng trữ, buôn bán ma túy xuyên quốc gia. Đặc biệt, xuất hiện những nữ quái nhiều tiền án, tiền sự cùng những thủ đoạn rất tinh vi…
Chuyện nữ anh hùng biệt động

Chuyện nữ anh hùng biệt động

Mãi sau này tôi mới biết Đại tá Đoàn Thị Ánh Tuyết đã được phong Anh hùng lực lượng vũ trang (1978); mới biết những chiến công vang dội mà cô gái mảnh mai xinh đẹp Đoàn Thị Ánh Tuyết đã cống hiến cho cách mạng.
“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

Ngày 2-9-1961, trong nhà lao Gia Định, chị em trại nữ tìm mọi cách che mắt địch, tổ chức một đêm văn nghệ rất "xôm". Được sự chuẩn y của Trại ủy, ngay sau các tiết mục văn nghệ, chi bộ cắt cử người canh gác cẩn thận để tuyên bố kết nạp Nguyễn Thị Châu vào Đảng...
Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Tháng 4/2020, khi cuộc chiến chống bệnh dịch COVID -19 của nước ta đang ở giai đoạn cao điểm nhất, cam go nhất, mọi nguồn lực đều đổ dồn cho công tác này thì 1 thông tin chấn động được CBCS Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (Cục CSKT) đưa ra, đó là đã điều tra làm rõ sai phạm trong quá trình chỉ định thầu mua sắm vật tư, trang thiết bị y tế phục vụ công tác phòng chống dịch COVID-19 tại Trung tâm Kiểm soát bệnh tật (CDC) TP Hà Nội.