Thi sĩ Thanh Tùng ra đi nhẹ nhàng trong một đêm tháng 9 nhì nhằng những cơn mưa phương Nam. Bây giờ, nhà thơ trưởng thành từ màu áo thợ Hải Phòng, đã yên nghỉ ở hoa viên nghĩa trang Bình Dương, bên cạnh nhiều văn nhân nổi tiếng khác.
Những câu hát "mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơi" đã trở nên rất quen thuộc trong đời sống cộng đồng. Nhạc sĩ Nguyễn Đình Bảng đã phổ thơ của nhà thơ Thanh Tùng và đưa đến cho công chúng những lời thì thầm đầy xao xuyến về tình yêu đôi lứa nồng nàn như mùa hè khao khát đỏ bừng từng cánh phượng. Thế nhưng, những giai điệu không thể bộc lộ hết được tâm tư xa vắng mang dấu vết thân phận của hai nhân vật trong bài thơ.
Nếu trong tình yêu, Thanh Tùng từng buồn vì “không đi hết những ngày đắm say”, thì trong thơ, không thế. Ông vẫn tiếp tục “đi hết những ngày đắm say” trong thơ. Như thế cũng có nghĩa, trong thơ, “thời hoa đỏ” của Thanh Tùng vẫn còn đó...