Các văn kiện trình Đại hội XIV và Nghị quyết 80-NQ/TW đã xác lập văn hóa là một trụ cột quan trọng của phát triển, góp phần định hình hệ giá trị quốc gia, nâng cao sức cạnh tranh và bản lĩnh Việt Nam.
Văn hóa Việt Nam là kết tinh những giá trị tốt đẹp của dân tộc trong tiến trình hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, là nguồn lực nội sinh quan trọng hun đúc trí tuệ, tâm hồn, khí phách và bản lĩnh người Việt Nam.
Chiến lược về phát triển các ngành công nghiệp văn hoá (CNVH) Việt Nam đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030 được triển khai xây dựng từ năm 2014, ban hành từ năm 2016. Đến nay, thực tiễn đời sống xã hội đã có rất nhiều thay đổi nên chiến lược này không còn phù hợp và rất cần có chiến lược mới về phát triển các ngành CNVH Việt Nam.
LTS: Quyền lực mềm, hay còn gọi là sức mạnh mềm, đã là một khái niệm không mới nữa. Và giữa những giằng xé trước các ảnh hưởng từ các quyền lực mềm đa phương, Việt Nam đang có gì?
Ngày 12-12 vừa qua, Viện Văn hóa Nghệ thuật Quốc gia Việt Nam phối hợp với Văn phòng UNESCO tại Hà Nội tổ chức hội thảo "Sức mạnh mềm văn hóa Việt Nam trong bối cảnh toàn cầu hoá và hội nhập quốc tế".
Nếu như “sức mạnh cứng” của một quốc gia được nhận diện bởi thế mạnh về tiềm lực kinh tế, hạ tầng kỹ thuật và sức mạnh quốc phòng, an ninh (vũ khí, khí tài hiện đại, đội quân cơ động mạnh, tính chiến đấu và kỷ luật cao) thì “sức mạnh mềm” thể hiện ở bản sắc văn hoá dân tộc, sách lược ngoại giao...
Những năm học phổ thông ở quê, thầy giáo dạy văn chúng tôi là nhà thơ Hà Quảng có đọc cho tôi nghe hai câu thơ mà đến nay tôi vẫn thuộc lòng: "Anh đến với em đêm thần tiên ấy / trăng với đèn chếnh choáng hơi men".
"Phải chăng văn hóa Việt Nam chỉ có mỗi Kiều để thế giới tìm hiểu và chính thế hệ hôm nay cần phải làm gì để văn hóa Việt Nam được đón nhận rộng rãi hơn nữa ở bên ngoài biên giới nước ta?"...