#nhà thơ Vương Cường

Tìm được 4 kết quả

Nhà thơ Vương Cường, trái tim buôn buốt hôm qua

Nhà thơ Vương Cường, trái tim buôn buốt hôm qua

Đọc thơ Vương Cường, người đọc như thấy ông đang đi trên cánh đồng có cả máu xương và cỏ xanh, hoa trái; có hoàng hôn và nắng mới. Ông đi giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Bàn tay ông chìa ra về phía con người trong mộng du, trao cho họ những bài thơ thân phận.

Nhà thơ Vương Cường -  “Làm mới mình là tạo ra sự khác biệt”

Nhà thơ Vương Cường -  “Làm mới mình là tạo ra sự khác biệt”

Nhà thơ Vương Cường là cây bút xứ Nghệ khá sắc sảo, luôn đổi mới trong từng tác phẩm và nhận rõ con đường thơ mà mình đi là gian nan, vất vả. Các tập thơ "Bài hát đi tìm một người", "Đám mây hình thiếu phụ", "Canh chừng lãng quên", "Thơ chọn" đã định hình một phong cách thơ độc đáo, mới mẻ, triết lí mà rất tinh tế, giàu thi ảnh. Nhà thơ Vương Cường luôn ý thức khi cầm bút, muốn làm mới thì trước hết phải tạo ra sự khác biệt.

Hồn quê thấm đẫm trong “Người đánh hòa trời”

Hồn quê thấm đẫm trong “Người đánh hòa trời”

Tác phẩm “Người đánh hòa trời” (Nhà xuất bản Nghệ An, quý 1/2020) gồm 45 tản truyện và một phụ lục là tác phẩm văn chương mới nhất của nhà thơ Vương Cường. Ở đó, nhà thơ của “Canh chừng và lãng quên” đã trải hết tâm hồn mình, nỗi nhớ mặn lòng của mình để viết ra những ký ức nhung nhớ xưa.
Nhà thơ Vương Cường: Dấu chân không có trên lối mòn

Nhà thơ Vương Cường: Dấu chân không có trên lối mòn

Nhà thơ Vương Cường luôn nghĩ về công việc làm thơ của mình. Trong tiểu luận “Với thơ không có sinh sản vô tính”, ông viết “Những con suối ồn ào khó đi về tới biển”. Ông luôn tìm lối đi riêng, của chính mình trong thơ...