Có một đêm, không nhớ đêm nào của những ngày bận bịu cuối năm, điện thoại reo lên gắt gao lúc 23g đêm, khiến tôi giật mình. Hóa ra chị Lê Thị Mây. Nhà thơ Lê Thị Mây.
Từ bao đời nay, vầng trăng là nguồn cảm hứng vô tận của thơ ca. Bởi thế, nếu có nhà thơ nào đó có nhiều câu thơ, nhiều bài thơ liên quan đến trăng, liên hệ với trăng… thì cũng là lẽ thường tình. Nhưng ánh trăng xuất hiện dày đặc trong cả sự nghiệp sáng tác như nhà thơ Lê Thị Mây thì quả là đặc biệt.
Đọc thơ Lê Thị Mây "Mô típ "cái tôi" trữ tình hờn giận, ghen tuông, nghi ngờ, đau đớn thường trở đi trở lại, thể hiện một cá tính từng trải với những diễn biến phức tạp của lòng người phụ nữ" (Bích Thu - "Tìm tòi và thể hiện").
Mây là tên chị tự gọi mình sau này và nó trở thành một bút danh quen thuộc trong làng văn, Lê Thị Mây. Tên khai sinh của chị là Bông, bà mụ đặt cho ở Nhà thương Đồng Hới năm 1949, khi nữ sĩ tương lai cất tiếng khóc chào đời bên dòng Nhật Lệ. Chị sinh ra ở Quảng Bình nhưng quê gốc là Quảng Trị.