#mưa xuân

Tìm được 8 kết quả

“Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay”...

“Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay”...

Nhìn về văn hóa cổ xưa của nhân loại thì mưa nói chung là một tín ngưỡng cơ bản, một biểu tượng thiêng của nhiều cộng đồng. Hầu như hình tượng giọt mưa đều rơi ở mọi chân trời văn hóa, vì đơn giản nhờ có mưa mà mùa màng mới tươi tốt, mọi vật mới sinh sôi.

Mùi phố... rồi mưa xuân

Mùi phố... rồi mưa xuân

Mùa dài ly cách. Người ta cứ bứt rứt vì những chuyện không đâu. Một người bạn cũ chat qua mạng nói, tôi nhớ Hà Nội quá mà chưa trở lại được. Anh từng dành cả tuổi trẻ để sống và học hành ở đây. Tôi hỏi, bạn nhớ cái gì nhất? Anh nghĩ chốc lát rồi trả lời: mùi phố.

Đọc lại “Mưa xuân” của Nguyễn Bính

Đọc lại “Mưa xuân” của Nguyễn Bính

Bài thơ là một câu chuyện tình cảm, hay đúng hơn là một mối cảm tình mới nhóm, diễn ra trên cái nền của một làng quê vào cữ mưa xuân. Cảnh trí ở đây được dùng làm đất sống cho câu chuyện tình và đến lượt câu chuyện tình lại tạo nên phần hồn cho cảnh. Và như thế cảnh và tình trong "Mưa xuân" đã quyện vào nhau như xác với hồn, để cùng tạo nên bức tranh quê chân thực và sống động, mang đậm dấu ấn Nguyễn Bính.

Mùa xuân trở lại

Mùa xuân trở lại

Dưới ánh đèn vàng trong cơn đắm đuối, khuôn mặt như thạch ngọc, suối tóc đen mượt phủ dày trên gối, gò ngực con gái nhô cao kiêu hãnh nuột nà của Hoa. Vẻ đẹp ma mị thì đúng hơn như hút chặt lấy trái tim Nam, bản ngã hoạ sỹ thức dậy. Nam nhận ra một vẻ đẹp không mang màu nhục dục. Anh khựng lại ngắm Hoa, anh sợ nếu chạm mạnh một chút nữa bức tượng thạch ngọc sẽ tan biến. 
Mưa xuân

Mưa xuân

Chắc chi chiều ấy nhớ
mưa giăng mờ mặt sông
một mui thuyền bỏ ngỏ
gió thì thào, cuối đông...


Phấn mưa

Phấn mưa

Vì nắng reo trên những cánh đồng hoa gọi
            đoàn ong mật
Vì bầy chim tránh rét từ phía đầu sông đã về
            vườn đào bên bãi thay làng đào
                        Nhật Tân đã mất

Tiếng hoa khúc cựa mình dưới mưa xuân

Tiếng hoa khúc cựa mình dưới mưa xuân

Mỗi lần nghe tiếng rao “Ai khúc đ… ây” trong đêm thị xã Hà Đông vào những ngày mùa đông, tôi lại nhớ về cánh đồng rau khúc xưa của làng tôi. Nhà tôi ở trong một ngõ sâu của thị xã nên tĩnh lặng và vì thế tiếng rao trong đêm thường vọng lại rất rõ nhưng cũng lại xa xôi như ở đường chân trời. Và cái xa xôi ấy luôn mang tôi, một người đàn ông đã luống tuổi, trở về cánh đồng làng mờ sương phủ đầy rau khúc.