Chúng tuyên bố: Bãi rác này thuộc về chúng, ai muốn kiếm ăn trên bãi rác này phải nộp tiền. Trước mắt, chúng bắt 21 chủ lán - những người chuyên thu mua phế liệu do người dân nhặt rác bán lại, nộp mỗi người 2,2 triệu đồng/tháng.
Muốn vào nhà mình phải... nộp tiền
Trần Văn Độ còn gọi là Độ "Kim", 27 tuổi, ở xã Trung Giã. Ở vùng đất Sóc Sơn, cái tên Độ "Kim" và Đại "Nho" (tức Nguyễn Văn Đại, 31 tu, ở xã Quang Tiến) được đám trẻ con mới lớn phải vị nể vài phần.
Cũng như Đại "Nho", Độ "Kim" có nhiều đàn em, toàn những đối tượng xăm trổ vằn vện, chỉ cần đàn anh ra lệnh một câu là răm rắp làm theo, không cần biết ngày mai đời sẽ ra sao. Cả hai chơi với nhau theo kiểu "anh em xã hội", lĩnh vực hoạt động chủ yếu của chúng là bảo kê tất tần tật mọi thứ, miễn là ra tiền, trong đó có cả việc đòi nợ thuê, mở sới bạc, nói chung là các hoạt động thuộc mặt trái xã hội.
Đánh hơi thấy bãi rác Nam Sơn có thể kiếm ăn được, Nguyễn Văn Đại đã cùng với đàn em thân thiết là Nguyễn Văn Hưng, 26 tuổi, ở xã Hồng Kỳ, tìm đến bãi rác Nam Sơn, nói khó với Nguyễn Mạnh Tùng, 39 tuổi, ở xã Hồng Kỳ, là Đội trưởng Đội bảo vệ bãi rác Nam Sơn để Tùng sắp xếp cho việc mở một lán thu mua phế liệu trong bãi rác.
Đã nhiều lần đặt vấn đề nhưng Tùng vẫn từ chối, cay mũi, Đại sai Hưng gọi hàng chục tên đàn em đến bãi rác quậy phá vào ngày 28/9. Chúng tự ý mở cổng để cho người dân tràn vào bới rác trước giờ quy định. Hai hôm sau, Đại gọi cho Độ để Độ tăng cường đàn em tới bãi rác quậy phá, nhằm không cho các chủ lán vào thu mua phế liệu.
2h30, ngày 30/9, sau khi đã tập trung quân, hai đại ca Độ "Kim" và Đại "Nho" ngồi uống nước với nhau tại phố Nỷ và để cho Nguyễn Văn Hưng, Nguyễn Thanh Tùng (đàn em của Đại) và Nguyễn Văn Thu (đàn em của Độ) dẫn theo khoảng 40 tên “tiểu yêu” đến bãi rác Nam Sơn.
Chúng tiếp tục mở cổng sớm hơn quy định để cho người dân tràn vào và khống chế khiến các chủ lán không dám vào thu mua phế liệu. Trước rất đông người dân nhặt rác, Nguyễn Văn Hưng tuyên bố, các lán thu mua bãi rác từ bây giờ thuộc về hắn. Ngay sau đó, Đại giao cho Hưng quản lý 7 lán, Độ giao cho Thu quản lý 7 lán.
Sau khi bị nhóm của Nguyễn Văn Đại và Trần Văn Độ "đuổi ra đường", các chủ lán cũ sợ hãi không dám vào trong bãi rác nữa và tìm cách liên hệ với Nguyễn Mạnh Tùng, là tổ trưởng Tổ bảo vệ, nhờ Tùng móc nối cho gặp Đại và Độ để thương lượng được tiếp tục đi làm.
Ngày 3/10, Đại cùng đệ tử ruột của mình là Hưng đến nhà Tùng để gặp những chủ lán cũ, gồm các anh: Lê Danh Long, Lê Danh Việt, Trần Văn Phong, Nguyễn Đức Luận, Hoàng Anh Tuấn - những người muốn đàm phán với hắn. Sau khi nói chuyện, Đại tuyên bố, nếu muốn tiếp tục được làm chủ lán thì mỗi tháng phải cắt phế cho hắn 2,2 triệu đồng, thống nhất nộp 2 tháng một lần. Những chủ lán cũ đồng ý và hẹn đến chiều hôm sau sẽ nộp tiền. Tùng sẽ là người đứng ra thu tiền phế của các chủ lán nộp cho Đại, nhưng với điều kiện hắn sẽ cắt lại 300 nghìn đồng/người/ tháng gọi là tiền an ninh.
Sau đó, các anh: Long, Việt, Tuấn, Luận, Phong đã đến nhà Nguyễn Mạnh Tùng để nộp tiền 2 tháng (4,4 triệu đồng/người), tổng cộng họ đã nộp cho Tùng 22 triệu đồng. Nguyễn Văn Đại đã điều một tên đàn em khác là Nguyễn Thanh Tùng đến lấy tiền ở nhà Tổ trưởng tổ bảo vệ Nguyễn Mạnh Tùng. Sau khi cắt lại 300 nghìn đồng tiền an ninh mỗi người, tổ trưởng bảo vệ đã đưa cho Nguyễn Thanh Tùng 15,4 triệu đồng. Tùng cầm tiền về đưa cho Nguyễn Văn Đại.
Những nạn nhân của bọn Đại và Độ, đa số là những người lao động nghèo, vật vã với cuộc mưu sinh trên rác. Làm nghề thu mua phế liệu cực nhọc, thức đêm thức hôm trong không khí bị ô nhiễm trầm trọng, thế nhưng họ vẫn bị bọn bảo kê, bọn người đến người nhặt rác cũng không chừa bắt nộp tiền.
Anh H. - một trong những chủ lán cho biết, mỗi ngày thu nhập của anh kịch kim cũng chỉ được từ 100 đến 200 ngàn đồng. Thế nên, khi bị bọn Đại bắt nộp 2,2 triệu đồng/tháng, anh H tìm khắp trong nhà chỉ có được 2 triệu, không đủ để nộp cho bọn chúng, anh buộc phải đi vay mượn.
Thiếu úy Nguyễn Huy Nam, cán bộ Đội CSĐT tội phạm về TTXH cho biết, quá trình xác minh, thu thập chứng cứ, ghi lời khai nhân chứng, các anh đã gặp khá nhiều khó khăn bởi có nạn nhân sợ bọn chúng trả thù nên không dám viết đơn tố cáo. Các nhân chứng cũng ngại dây dưa với nhóm tội phạm này nên cung cấp khá dè dặt.
Việc lấy lời khai của bị hại cũng phải rất bí mật, vì nếu bọn Độ và Đại biết thì chúng sẽ đe dọa nạn nhân. Khi đã củng cố tài liệu chặt chẽ, Công an huyện Sóc Sơn đã khởi tố vụ án "cưỡng đoạt tài sản" và ra lệnh bắt tạm giam 6 đối tượng, trong đó có tổ trưởng Tổ bảo vệ Nguyễn Mạnh Tùng. Thấy động, Nguyễn Văn Đại đã bỏ trốn lên Thái Nguyên, nằm lỳ trong một nhà nghỉ cùng với cô bồ.
Khi tổ công tác phối hợp với Công an Thái Nguyên tiến hành kiểm tra nhà nghỉ, Đại đã cố thủ trong phòng đến hơn 30 phút, buộc lực lượng vây bắt phải phá cửa xông vào. Đến lúc đấy, Đại vẫn lỳ lợm không khai thật tên mình, hắn nói các anh Công an đã bắt lầm người vì tên hắn không phải là Nguyễn Văn Đại.
Nhưng đó chỉ là trò mèo câu giờ của hắn, vì tấm chứng minh nhân dân hắn mang theo trong ví đã tố cáo lời khai gian dối của hắn. Còn Trần Văn Độ "khôn ngoan" hơn, tuy hắn đã bỏ trốn sau khi cơ quan điều tra khởi tố vụ án, nhưng sau đó vài ngày, Độ đã tự đến trụ sở Công an huyện xin được đầu thú.
Độ nhìn nhỏ con, người gầy mỏng, hắn đặc biệt hay cười, điều rất hiếm gặp ở những tên tội phạm. Nếu chỉ tiếp xúc đơn thuần, Độ dễ lấy lòng người đối diện ở cách nói chuyện từ tốn, vui vẻ, nhưng nếu chịu khó để ý một chút, sẽ thấy ở hắn có thừa sự quỷ quyệt, khi hắn né tránh tất cả những câu hỏi "nhạy cảm", và bao biện cho việc bảo kê bãi rác này là nhằm tạo công ăn việc làm cho thằng em kết nghĩa từng vào sinh ra tử. Những khi ấy, đôi mắt nhỏ với ánh nhìn sắc lạnh của Độ khiến chúng tôi cũng thấy e ngại.
Không thấy bất nhẫn vì không trực tiếp nhận tiền
- Anh làm nghề gì?
- Em không làm gì cả.
- Vợ anh cũng không có nghề nghiệp, vợ chồng anh lại có 2 đứa con, vậy lấy tiền đâu để chi tiêu hằng tháng.
- Mẹ em nuôi.
- Mẹ anh làm nghề gì?
- Bán gia cầm ở chợ.
- Anh quan hệ như thế nào với đối tượng Nguyễn Văn Đại?
- Dạ, anh em xã hội thôi ạ. Anh ấy rủ em: "Có đi vào trong Nam Sơn làm không?". Em không có việc làm nên đồng ý.
- Anh có biết vào đó để làm gì không?
- Đầu tiên anh ấy không nói vào làm gì, sau em mới biết là rủ em vào làm bãi.
- Tức là thu tiền của các chủ lán, tiền bảo kê đúng không?
- Vâng, nhưng em không làm mà để cho đứa em kết nghĩa của em nó làm.
- Khi Đại rủ anh bảo kê bãi rác, sao anh không khuyên anh ta đừng làm việc vi phạm pháp luật đó?
- Làm sao em khuyên anh ấy được. Cũng có lúc nói nhưng Đại bảo "việc của anh anh làm".
- Sao Đại lại làm bảo kê được, vì anh ta đầu gấu à?
- Em không biết có đầu gấu hay không nhưng cũng có tiếng ở đất này. Nói đến Đại "Nho", chắc là có nhiều người sợ.
- Những con người mưu sinh trên bãi rác, họ đều là những người lao động nghèo khó, vất vả, sao anh không mủi lòng mà lại nỡ bắt họ nộp phế cho mình?
- Em không trực tiếp thu tiền nên không thấy bất nhẫn. Người trực tiếp thu tiền là Đại và Thu (Thu là đàn em của Độ - PV).
- Anh nghĩ gì về việc làm của mình?
- Em nghĩ là mình có liên quan đến việc này, mình gây ra thì phải chấp nhận hậu quả thôi.
| Ngày 18/12, Công an huyện Sóc Sơn cho biết, hiện 6 đối tượng trong vụ cưỡng đoạt tài sản dưới hình thức bảo kê bãi rác Nam Sơn do nhóm đối tượng Nguyễn Văn Đại, Trần Văn Độ chủ mưu đã bị bắt giữ. Đây là ổ nhóm hoạt động có tổ chức, gây nhức nhối dư luận. Việc triệt xóa ổ nhóm tội phạm này đã giúp những người dân mưu sinh ở bãi rác Nam Sơn yên tâm lao động. |