Trẻ con quê, trẻ con phố và những yêu thương vô điều kiện

Những đứa trẻ nơi này lớn lên hồn nhiên như cây cỏ. Chúng sớm đã thích nghi với điều kiện thiếu thốn và thiên nhiên khắc nghiệt. Trong khi đám người lớn dưới xuôi chúng tôi đã áo đơn, áo kép mà răng vẫn va vào nhau lập cập, thì bọn trẻ ở đây ăn mặc rất phong phanh, chỉ một vài cái áo mỏng, cũ mèm; đứa nào “sang” hơn thì có thêm cái áo bông đã sờn rách, và đa số chúng đều… không mặc quần, đôi chân để trần, không tất, cũng chẳng giày dép.

Một ngày mùa đông se sắt gió, chiếc xe ôtô bán tải đời mới “cõng” đám dân du lịch chúng tôi chòng chành vượt qua những con đường ngoằn ngoèo nhỏ như sợi chỉ. Con đèo hiểm trở vắt vẻo lưng chừng núi, lưng chừng trời đưa chúng tôi tới xã Y Tý, một trong những xã vùng biên xa xôi, hiểm trở và nghèo đói nhất của huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai. Sương mù dày như mưa. Cây cối cằn cỗi vì sương muối, cảnh vật bị bao phủ bởi một lớp hơi màu trắng xóa, ướt rượt và lạnh buốt. Những ngôi nhà đắp đất nứt nẻ xiêu mình trong giá rét cho thấy cái nghèo hiện hữu và ám ảnh. Những cành mận, cành đào khẳng khiu, thân mốc thếch, ủ rũ vươn lên như đang gồng mình chống lại thiên nhiên quá khắc nghiệt. Bóng dáng con người ở nơi này thật hiếm hoi. Họ đi đâu hết rồi nhỉ? Hay đang ngủ vùi trong những ổ rạ ấm, bên bếp lửa bập bùng với hương rượu ngô cay nồng, thơm lựng đặng quên đi cái rét, cái đói đang bủa vây?

Rồi quá trưa, mặt trời cuối cùng cũng ló rạng. Ánh nắng yếu ớt chẳng đủ để làm tan sương, nhưng cũng đủ để đánh thức con người lục tục bắt đầu một ngày mới muộn mằn và ủ ê. Những người đàn ông co ro trong chiếc áo nhuộm chàm, lủng lẳng con dao đi rừng bên lưng, lầm lũi len lỏi trong những vườn đào, vườn mận, lọ mọ lên núi chặt củi, đào măng, thăm bẫy thú… Những người phụ nữ trong chiếc váy xòe bạc thếch, lủi thủi ra bậc cửa ngồi đăm chiêu, mắt xa xăm như chờ đợi một điều gì mông lung, xa ngái. Bàn tay to xù, nứt nẻ của họ thì bận bịu mân mê đám dây đay rối bời. Chỉ có trẻ con là sinh động nhất. Dường như giá rét cắt da cắt thịt và cái bụng rỗng đang réo òng ọc chẳng ngăn được chúng chơi đùa. Những tràng cười xủng xoảng của đám trẻ là âm thanh tươi vui nhất ở đây.

Những đứa trẻ nơi này lớn lên hồn nhiên như cây cỏ. Chúng sớm đã thích nghi với điều kiện thiếu thốn và thiên nhiên khắc nghiệt. Trong khi đám người lớn dưới xuôi chúng tôi đã áo đơn, áo kép mà răng vẫn va vào nhau lập cập, thì bọn trẻ ở đây ăn mặc rất phong phanh, chỉ một vài cái áo mỏng, cũ mèm; đứa nào “sang” hơn thì có thêm cái áo bông đã sờn rách, và đa số chúng đều… không mặc quần, đôi chân để trần, không tất, cũng chẳng giày dép. Những phần da thịt không có áo quần che chắn đều tím thâm lại vì lạnh, nứt nẻ vì hanh khô. Có người bảo phải chăng cái lạnh khiến chúng phải hoạt động nhiều để cơ thể tự ấm lên? Tôi cũng không rõ lý do, nhưng rõ ràng, chúng dường như rất vui vẻ và không hề bận tâm tới sự thiếu thốn, nghèo đói của mình, hay giả chăng, chúng sinh ra đã quen với điều ấy quá rồi.

Xót xa, cô bạn tôi nhảy phắt khỏi xe, hối hả tháo khăn, cởi áo khoác cho bọn trẻ, vẻ mặt cô ngậm ngùi còn đôi mắt thì loang loáng nước. Cô bạn còn “huy động” khăn áo thừa của cả đoàn để mặc cho đám trẻ. Bọn trẻ thấy lạ, cứ tròn mắt nhìn. Lọt thỏm trong những cái áo lông ấm, chúng ngơ ngác nhìn đám người lạ, rồi lại nhìn nhau, chỉ trỏ và cười khanh khách. Có lẽ chưa bao giờ chúng thấy bạn bè mình lạ lẫm đến vậy trong mớ áo sống đắt tiền. Trước khi đi, chúng tôi đã chuẩn bị nhiều kẹo bánh. Cô bạn lại vội vàng bóc hết gói nọ đến gói kia chia cho bọn trẻ.

Thoạt tiên, lũ trẻ còn ngơ ngác, ngại ngùng. Nhưng những giây phút ấy trôi qua rất nhanh. Chúng rất dễ làm quen và rất dễ bắt chuyện. Những bàn tay bé xíu, đen đúa, sưng lên vì cước, rụt rè cầm lấy những chiếc kẹo. Những khóe miệng xinh nhoẻn cười. Những đứa lớn bóc kẹo, bỏ tọt vào miệng.  Những đứa bé hơn còn loay hoay không biết phải bóc kẹo như thế nào, vì chúng chưa bao giờ được ăn. Những khuôn mặt bầu bĩnh lem nhem, những đôi má phúng phính hây đỏ bỗng như bừng sáng. Đám bạn đồng hành của tôi cứ đứng ngây ra nhìn bọn trẻ, vừa ngậm ngùi chua xót, vừa sung sướng. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng những viên kẹo, những chiếc bánh lại có thể đem tới nhiều niềm vui đến vậy. Chạnh lòng, tôi nghĩ tới đám trẻ con ở phố, những đứa trẻ sinh ra đã đủ đầy, sung túc, dường như chúng chưa từng được hạnh phúc như vậy dù thường xuyên được nhận những món quà, những thứ đồ chơi hiện đại tính bằng ngoại tệ.

Nếu đám trẻ ở phố được cho bánh kẹo bởi người lạ, chắc chắn chúng sẽ chẳng bao giờ nhận một cách vui vẻ như vậy và cũng chẳng bao giờ có những ánh mắt thân thiện như thế, dù chúng cũng chỉ là trẻ con. Bởi đám trẻ ở phố luôn được bố mẹ chúng nhắc nhở rằng: “Không được nhận bất cứ thứ gì từ người lạ”. Tôi được sinh ra và lớn lên ở phố. Tôi đã từng là một đứa trẻ như vậy. Từ hồi mới biết nhớ, tôi luôn nhớ nằm lòng lời dặn của cha mẹ, bởi thế giới bên ngoài đầy những hiểm nguy và cạm bẫy. Một đứa trẻ non nớt cần có sự cảnh giác nhất định để không bị tổn thương, không bị lừa gạt, không bị bắt cóc… đó là những nỗi sợ hãi thường trực và ám ảnh mỗi khi ra phố, cứ như thể bước chân ra đường là bước vào thế giới rối ren vậy. Suy nghĩ của người lớn đã ăn sâu vào tâm hồn trẻ thơ. Những hiểu biết và trải nghiệm cay đắng của người lớn đã trở thành bài học để răn dạy lũ trẻ nhỏ. Điều ấy đương nhiên rất đúng đắn, rất hữu ích, nhưng phải chăng quá bất nhẫn với những tâm hồn non trẻ?

Với những lời cảnh báo, răn dạy như vậy từ người lớn, trẻ nhỏ không còn nhìn thế giới với đôi mắt trong biếc của chúng nữa, mà xen vào đó là những hoài nghi, ngờ vực. Chúng không còn tin vào lòng tốt và những yêu thương vô điều kiện nữa, bởi cha mẹ chúng đã dạy rằng “chẳng có ngọt ngào nào là miễn phí cả”. Với những bàn tay chìa ra, với những bánh kẹo được cho từ người lạ, đám trẻ ở phố không cư xử như những đứa trẻ vùng cao, không phải bởi chúng không thiếu thốn, không đói khát, mà bởi chúng không có những hồn nhiên, thơ ngây vốn dĩ là điều tất nhiên của một đứa trẻ. Có quá nhiều cái bẫy đâu đây, nên dường như đến một đứa trẻ cũng phải nhìn thế giới bằng con mắt nghi ngại. Niềm tin trở thành điều xa xỉ.

Có những đám người như chúng tôi, cứ vài ngày trong tháng lại quyết định rời xa thành phố tấp nập người, túi bụi xe cộ để lên đường tới một vùng đất mới mẻ, xa xôi nào đó. Những chuyến đi chẳng biết tự bao giờ đã trở thành một nhu cầu tất yếu, như một liều dược liệu cho tinh thần, giúp chúng tôi tìm lại niềm tin vào con người, vào lòng trắc ẩn và những điều tốt đẹp vẫn còn đâu đó. Ở phố, giữa những dòng người đi lại như rô bốt, cảm xúc là thứ bị giấu đi và lòng tin là thứ bị dè sẻn. Chúng tôi gọi mình là những kẻ hành khất niềm vui.

Hằng ngày, ở nhiệm sở, chúng tôi lên những trang mạng xã hội và thấy bạn bè mình chia sẻ nhiều tình huống bị lừa đảo hơn là những thứ mà họ sẵn sàng cho đi, và trên những phương tiện truyền thông đại chúng thì ra rả những bài học cảnh giác lặp đi lặp lại vào mỗi giờ cố định trong ngày. Chúng ta có thể bàng quan với những tin tức ấy, nhưng nó như một mạch ngầm, cứ thấm dần vào trí nhớ và tư tưởng của ta lúc nào không hay, để rồi một lúc nào đấy, ta tự thấy mình trở nên ngờ vực. Ta đã lớn lên và những vấp váp đã qua dạy cho ta rằng mọi thứ ta có đều phải trả giả, điều đó làm cho tâm hồn ta dần chai sạn. Nhưng với lũ trẻ, liệu chúng có cần biết điều ấy quá sớm? Bọn trẻ ở phố, chúng có những người cha, người mẹ thông thái, đầy hiểu biết, nhưng lại vơi cạn niềm tin. Đó phải chăng là một thiệt thòi quá lớn?

Đôi khi, tôi chợt băn khoăn, liệu những đứa trẻ được sinh ra ở phố, trong điều kiện đủ đầy, chúng có thật sự được hạnh phúc? Và hạnh phúc phải chăng chỉ là sự thỏa mãn về vật chất? Những con người ở phố, đám người sống trong những tòa cao ốc với lò sưởi ấm áp mùa đông, điều hòa mát lạnh mùa hè… họ có hạnh phúc hay không khi luôn phải lo sợ về những lừa lọc, cạm bẫy, khi không thể đặt lòng tin vào những điều tưởng chừng tất yếu và thuần khiết như yêu thương?

Trang Đào

Các tin khác

Khi người thân phạm tội

Khi người thân phạm tội

Trong nhiều trường hợp, vì tình cảm gia đình mà bố mẹ không tố giác con dù biết rõ con phạm tội. Theo quy định của pháp luật, bố mẹ có phải chịu trách nhiệm hình sự trong trường hợp này hay không?
Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Phú Yên vừa kết thúc điều tra 3 vụ án tham nhũng với hơn 20 đối tượng. Trong số này có những người dù mới chỉ là cán bộ xã nhưng đã nghĩ ra đủ cách bòn rút tài sản công, cố ý làm trái để trục lợi…
Vỉa hè mà biết nói năng…

Vỉa hè mà biết nói năng…

Sáng 22-12, tại buổi làm việc của Thường trực Thành ủy với Sở Xây dựng Hà Nội, Bí thư Thành ủy Vương Đình Huệ nêu thực tế đá vỉa hè vỡ sau thời gian ngắn sử dụng. Ông Huệ đặt vấn đề vì sao cũng cùng làm đúng quy trình, thiết kế mẫu của Sở Xây dựng Hà Nội, nhưng có quận làm tốt, có quận chưa. Bí thư Thành ủy Hà Nội yêu cầu cẩn trọng từ khâu chọn đá, thi công đồng bộ, không làm manh mún. Sở Xây dựng Hà Nội tăng cường hướng dẫn, kiểm tra về nghiệp vụ, quy trình lát đá hè.
Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Trong các đơn vị Công an được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu "Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ đổi mới" năm 2020, có một đơn vị khá đặc biệt, đó là Công an tỉnh Phú Thọ. 
Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Ở Thanh Hoá, Cường "gấu" nổi lên là 1 trong những trùm tội phạm "có máu mặt" được nhiều người biết đến bởi sự liều lĩnh, manh động và nhiều trò côn đồ. Sau nhiều lần "vào tù ra khám", mọi hoạt động của Cường đi vào chiều sâu, hắn tổ chức đàn em cho vay lãi nặng, bảo kê, đòi nợ thuê… nhưng không bao giờ trực tiếp ra mặt.
TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

Để nâng cao hơn nữa hiệu quả trong phòng chống, xử lý tội phạm “tín dụng đen” nói riêng và tội phạm trên không gian mạng nói chung, Công an TP Hồ Chí Minh sẽ thành lập Phòng An ninh mạng và phòng chống tội phạm công nghệ cao…
Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Kể từ cuộc khủng hoảng tài chính 2007-2008, khoảng 1.000 tờ báo ở Mỹ đã phải đóng cửa. Trong cả thập kỷ đã qua, Facebook và Google độc quyền thâu tóm doanh thu quảng cáo, đăng lại tin bài của báo chí mà không trả tiền, đẩy báo chí thế giới vào khủng hoảng tồn vong.
Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Đó là hành trình đi cả nghìn cây số truy bắt đối tượng truy nã của cán bộ chiến sĩ Đội truy nã và truy tìm (Đội 6), Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Hà Nam. Với họ, khi đối tượng truy nã còn ngoài vòng pháp luật thì họ còn ăn chưa ngon, ngủ chưa yên…
Nhẫn giúp thành sự

Nhẫn giúp thành sự

Năm ngoái, tôi bái một cao thủ Vịnh Xuân quyền làm sư phụ. Cả đời, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ học võ, chuyện đánh đấm cơ bản không hợp với tôi. Cho đến một buổi tối, tôi theo bạn tới uống trà tại một võ đường.
Một sự nhịn chín sự lành!...

Một sự nhịn chín sự lành!...

Tôi nhớ khi còn làm việc tại Viện Văn học, trong cuộc trò chuyện với các chuyên gia văn học dân gian tại đây, một học giả đã nói với tôi rằng, văn học - văn hóa dân gian giống như 11 tháng trong năm, còn văn học viết là tháng 12. Đây không phải là sự so sánh hơn kém, mà là một ẩn dụ về sự dài rộng, to lớn của kho tàng trí tuệ, văn hóa dân gian.
Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Huyện Buôn Đôn (Đắk Lắk) những ngày này, không khí mùa vụ rộn rã khắp các buôn làng. Để giữ bình yên cho mảnh đất gắn với những huyền thoại về voi này, các cán bộ chiến sĩ Công an huyện Buôn Đôn đang ngày đêm gắn bó với từng buôn làng…
Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Các "trại cày" click đã trở thành vấn đề được công chúng và báo chí chú ý đến nhiều hơn trong vài năm trở lại đây. Những cơ sở hằng ngày "sản xuất" ra cả triệu lượt nhấp chuột, câu bình luận, v.v…trong bí mật nay được lôi ra ánh sáng trên các mặt báo.
Khi Công an "dân vận khéo"

Khi Công an "dân vận khéo"

Bằng những cách làm thiết thực, Công an huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình đã tạo sự gần gũi thân thiện giữa đồng bào với cán bộ chiến sĩ Công an.
Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mới đây lực lượng Cảnh sát điều tra (CSĐT) tội phạm về ma túy Công an TP Hà Nội đã liên tiếp điều tra khám phá nhiều đường dây vận chuyển, tàng trữ, buôn bán ma túy xuyên quốc gia. Đặc biệt, xuất hiện những nữ quái nhiều tiền án, tiền sự cùng những thủ đoạn rất tinh vi…
Chuyện nữ anh hùng biệt động

Chuyện nữ anh hùng biệt động

Mãi sau này tôi mới biết Đại tá Đoàn Thị Ánh Tuyết đã được phong Anh hùng lực lượng vũ trang (1978); mới biết những chiến công vang dội mà cô gái mảnh mai xinh đẹp Đoàn Thị Ánh Tuyết đã cống hiến cho cách mạng.
“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

Ngày 2-9-1961, trong nhà lao Gia Định, chị em trại nữ tìm mọi cách che mắt địch, tổ chức một đêm văn nghệ rất "xôm". Được sự chuẩn y của Trại ủy, ngay sau các tiết mục văn nghệ, chi bộ cắt cử người canh gác cẩn thận để tuyên bố kết nạp Nguyễn Thị Châu vào Đảng...
Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Tháng 4/2020, khi cuộc chiến chống bệnh dịch COVID -19 của nước ta đang ở giai đoạn cao điểm nhất, cam go nhất, mọi nguồn lực đều đổ dồn cho công tác này thì 1 thông tin chấn động được CBCS Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (Cục CSKT) đưa ra, đó là đã điều tra làm rõ sai phạm trong quá trình chỉ định thầu mua sắm vật tư, trang thiết bị y tế phục vụ công tác phòng chống dịch COVID-19 tại Trung tâm Kiểm soát bệnh tật (CDC) TP Hà Nội.