Tò he, trong giấc mơ tôi…

Tôi vẫn luôn tin rằng thứ đồ chơi kì diệu ấy sinh ra là để làm mê hoặc những tâm hồn trẻ dại như chính tôi hàng chục năm về trước. Tò he, cái tên dẫu có bắt phải quên đi ngàn lần thì cả ngàn lần tâm trí vẫn không thể dứt bỏ. Nó là một phần của kí ức. Mà đã là kí ức thì bao giờ cũng đẹp, cũng lung linh và bao giờ cũng một đi không trở lại…

Chiếc rương gỗ nhỏ xù xì, vài bó tăm dài vót trắng phau, dăm gói bột gạo đủ màu ngũ sắc và một cụ già loay hoay, lọt thỏm giữa đống ngổn ngang ấy tay không lúc nào ngừng vê vê, xoắn xoắn cẩn thận như người thợ kim hoàn đang dát đồ trang sức. Tôi cứ mãi giữ lấy cuốn phim ngắn tươi đẹp ấy để rồi không biết bao nhiều lần đem ra ngắm nghía, tua đi, tua lại trong suốt những năm tháng sau này. Những con tò he, với tôi, lúc nào cũng đầy sức hút. Gọi là “con” bởi vì dường như ngay từ lúc thành hình, thành khối từ tay người thợ khéo làm, chúng đã là một sinh linh hẳn hoi, có hồn, có phách.

Những năm 90 trở về trước, khi lũ trẻ vẫn còn quá nhiều niềm vui hồn hậu tuổi thơ thì tò he trở thành một thứ đồ chơi đầy ao ước. Đôi khi còn hơn cả một thứ đồ chơi, chúng trở thành tri kỉ của tuổi thơ con trẻ. Tôi còn nhớ rõ hồi lên năm, lên bảy, cứ mỗi bận Trung thu thể nào bà cũng mang về một con tò he óng ánh, xanh xanh, đỏ đỏ thấp thoáng trong đôi quang gánh lúc lắc sau buổi chợ chiều. Nhưng không chỉ vào mỗi lần lễ tết, cứ độ dăm bữa, nửa tháng, tôi lại làm nũng để được chiều chuộng. Biết tôi mê tò he, bà thường cố dành dụm những đồng bạc ít ỏi từ mớ rau, con cá để mang về cho tôi những Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới ngộ nghĩnh bằng bột gạo. Tôi không nhớ rõ mình đã cầm trên tay bao nhiêu que tò he như thế trong hơn chục năm gắn chặt tuổi thơ của mình ở làng quê.

Tò he cụ bán mấy đồng
Con mua một chiếc cho chồng con chơi
Chồng con đánh hỏng thì thôi
Con mua chiếc khác con chơi một mình

Phải cố gắng lắm tôi mới tìm được cụ trong một buổi trưa hè oi ả. Chỗ ngồi của cụ nép mình vào một góc vỉa hè nham nhở gạch đá nhưng rợp bóng cây mát mẻ. Nó cũng khiêm tốn như chính cái nghề đã theo cụ suốt nửa thế kỉ qua. Giữa đường phố bụi bặm, những que tò he tươi roi rói của cụ như một thứ hoa cỏ quý, nhẹ nhàng kéo lại chút thanh bình từ cái ồn ã, xô bồ thường nhật. Tôi đã ngắm nhìn chăm chú từng ngón tay khẽ khàng, khéo léo vê vê, nặn nặn trên mẩu bột gạo ấy chẳng rời mắt. Trong giờ phút ấy, tâm trí tôi trôi tuột về những ngày thơ dại hàng chục năm trước khi hãy còn là một cậu bé tóc cháy khét vì bêu nắng đã rong ruổi theo gánh tò he của người nghệ nhân đi cùng khắp làng trên, xóm dưới. Ngày ấy, tò he vừa là đồ chơi, vừa là món quà ăn vặt. Nhưng ai nỡ lòng nào cho vào miệng những con tò he dễ thương vô cùng ấy. Tò he không giống như kẹo kéo, thứ phải ăn, phải nhai ngấu nghiến mới thấy hết được cái ngon, cái khoái. Tò he nên chỉ để ngắm, để chơi. Cũng vì thế mà trong mắt lũ trẻ, tò he là thứ đồ kiêu kì, mong manh, mãi là một nỗi thèm thuồng, không thể mạnh tay nghịch ngợm để thỏa lòng hiếu kì.

Gặp cụ, tôi đã không chỉ phải lang thang trên những đường phố nóng hập, cháy khét mùi xăng xe mà gần như đã phải lặn ngụp biết bao lâu trong kí ức xa lắc lơ để một lần được ngược về những ngày chưa biết âu sầu. Khuôn mặt phúc hậu như tiên ông trong truyện cổ, tóc trắng phất phơ, vầng trán cao, ngang dọc những nếp nhăn của thời gian cũ kĩ, cụ nheo mắt nhìn tôi trìu mến, thi thoảng mỉm cười rồi lại tẩn mẩn vê từng chút bột quanh thanh tre nhỏ đã được vót thẳng tăm tắp. Tôi cứ đứng trân trân giữa lúc đôi bàn tay nhăn nheo của cụ thoăn thoắt nặn ra đủ thứ hình hài, cây lá, chim muông mà mới trước đó chỉ là những đống bột vô hồn. Nếu có một điều gì trên đời này làm ta xúc động thì đó hẳn phải là lúc này: khi bất chợt gặp lại những ngày cũ kĩ, những thời gian đáng sống nhất mà mỗi ngày đi qua ta lại đánh mất đi một chút. Tôi không hỏi tên, tuổi của cụ và cũng chẳng muốn nhớ về những điều đó. Vì những người nghệ sĩ thì làm gì có tuổi? Còn như cụ nói, chỉ cần gọi cụ là “ông nặn tò he” là đủ rồi, một thứ danh xưng giản dị đến nao lòng. Bao nhiêu năm qua, những con người vô danh ấy đang cần mẫn làm một thứ công việc đầy ý nghĩa song chẳng được mấy ai biết đến: công việc lưu giữ thời gian.

Nghề nặn tò he, ngay từ ban đầu, chưa bao giờ là một cách làm giàu. Dăm con tò he bán được thực chẳng bõ cái công rong ruổi khắp phiên chợ quê, trên đường phố hay trong những hội lễ, đám đình. Chẳng phải thế mà khi cuộc sống ngày càng cho người ta thêm nhiều cách kiếm tiền mới, nghề nặn tò he cũng dần đi vào quá khứ. Chẳng còn mấy ai nặn tò he bằng đam mê đơn thuần nữa. Tò he, từ một thứ đồ thủ công tinh tế dần biến thành một thứ hàng hóa công nghiệp mất đi quá nhiều hồn phách xưa. Bây giờ, người ta nặn tò he “công nghiệp” hơn nhiều: dùng phẩm màu hóa chất, nung trong những lò lớn rồi có khi còn đóng gói, bán đại trà. Bây giờ, cái thú xem nghệ nhân nặn tò he dần trở nên xa xỉ. Nó trở thành đặc sản chỉ xuất hiện trong những dịp hội lớn, mỗi năm một hai lần. Không phải không còn ai nặn tò he mà bởi vì tò he đang dần bị những lực vô hình đẩy ra xa dần đời sống thường nhật. Thành ra, tò he giờ chỉ còn là vẻ đẹp của văn hóa người Việt trong cái cách mà người nước ngoài nhìn thấy. Còn với chính chúng ta, đôi khi, ta thực sự đã quên đi nó.

“Tò he? Lớn rồi mà vẫn còn chơi mấy đồ ấy à?”, vài người đã thốt lên như thế khi tôi kể về mối tình với tò he của mình. Thì ra trong mắt chúng ta, những thứ “trẻ con” như thế đã bị đặt vào thế giới của hai chữ: lạc hậu. Đúng, ta chẳng bao giờ có thể mãi sống với những hoài ức, dù chúng đều đẹp đẽ vô ngần. Nhưng sống mà không có kí ức, không thể nhớ về ngày hôm qua thì lại là một điều đáng để đau đớn lắm! Đến bây giờ, nhắm mắt lại, tôi vẫn còn nhớ được mùi bột gạo thơm thơm của những que tò he mới nặn hay mùi chua chua, ngai ngái lúc chúng sắp quá hạn rồi nứt vỡ đi. Thường, mỗi con tò he chỉ thọ được vài ba ngày. Thành ra cái đẹp của tò he đã mong manh lại càng thêm yếu ớt hơn nữa. Đó là cái đẹp của sự hoài niệm, hồi ức ngày tháng cũ. Chỉ mạnh tay một chút là mọi thứ sẽ tan vỡ cả.

Nếu kỉ niệm là thứ rành mạch, có thể viết ra, kể ra thành hình, thành khối thì chưa chắc đã ám ảnh người ta đến thế. Cho nên lắm lúc, ta chỉ có thể mơ hồ nhớ lại từng quãng đứt đoạn của ngày trẻ dại để rồi ngơ ngẩn, tiếc nuối mà thôi. Tò he cũng như thế. Với nhiều người, nó là thứ di sản mai một của một nền văn hóa dân gian đang được cố níu giữ lại từng ngày. Thi thoảng, người ta lại tổ chức một lễ hội, cuộc thi, một năm đôi lần những người thợ nặn tò he lành nghề được vinh danh trên mặt báo. Cũng tốt thôi, nhưng với tôi tò he mãi là một mảnh kí ức tuổi thơ long lanh và hồn hậu. Nó không phải là thứ có thể đối xử bằng một sự bảo tồn vật chất, như những món đồ đã cấp báo trong sách đỏ văn hóa. Tò he sinh ra từ tinh túy linh hồn người nghệ sĩ thì cũng phải được lưu giữ ngay trong chính tâm hồn người thưởng thức. Trong tôi, những giấc mơ về tò he bao giờ cũng ùa về vẹn nguyên như buổi ban đầu ấy. Trong giấc mơ ấy, tôi dường như lại trông thấy chính mình: thằng bé tóc cháy khét màu nắng, hớn hở chạy theo gánh tò he lung linh cổ tích khắp những con đường thơm mùi rơm rạ thôn quê…

Tiểu Long

Các tin khác

Mặt trái của ngành phá dỡ tàu biển

Mặt trái của ngành phá dỡ tàu biển

Trong một bản báo cáo gần đây, Tổ chức Lao động thế giới (ILO) đã có những đánh giá về ngành phá dỡ tàu biển như sau: "Ngành công nghiệp phá dỡ tàu biển hiện là một trong những "thủ phạm" gây tai nạn lao động và ô nhiễm môi trường lớn trên thế giới…
Chuyện của những "hiệp sĩ" giải cứu xe hỏng trong đêm

Chuyện của những "hiệp sĩ" giải cứu xe hỏng trong đêm

Đêm nào cũng vậy, từ 21h các thành viên của Đội Cứu hộ SOS Thuỷ Nguyên (Hải Phòng) lại lên đường đến với những chiếc xe chẳng may gặp sự cố. Dù ngoài trời rét căm căm hay mưa phùn gió bấc, họ cũng không bỏ cuộc. Bởi phương châm của nhóm là mong ai cũng được về nhà an toàn…
Ecetera Nguyễn và đường về tổ quốc

Ecetera Nguyễn và đường về tổ quốc

Một ngày cách nay chừng 5 năm, chồng tôi - phóng viên Đài Phát thanh - truyền hình Quảng Bình nói rằng: “Chúng ta sắp có một người bạn đặc biệt đến chơi!”. Tôi cười thôi và không có ý kiến gì. Với chồng tôi, những người bạn anh ấy mời đến nhà bao giờ chả đặc biệt và... thường xuyên như thế.
Đừng đùa

Đừng đùa

Chỉ nói giỡn nhau mà mất mạng là chuyện có thật. Qua vài câu cà khịa là anh em đã "xách dao bầu nói chuyện". Chuyện gì cũng có đầu có mối, những dòng tin trở thành truyện siêu ngắn:
Kiện cha mẹ vì mình “bị“ sinh ra

Kiện cha mẹ vì mình “bị“ sinh ra

Khi cảm thấy bất công hoặc gặp một chuyện khó xử lí bằng thỏa thuận cá nhân thì mọi người thường làm đơn kiện lên toà án, nhờ pháp luật giải quyết. Có rất nhiều vụ kiện kì quặc trên thế giới mà khi chúng ta biết đến phải cảm thấy khó hiểu về nó.
Những huyền tích làng

Những huyền tích làng

Các cụ trong làng tôi nói rằng, theo phong thủy, thì cư dân sống quanh khu vực có những ngọn núi hình con rùa thường sẽ trường thọ, vì rùa là một trong tứ linh theo quan niệm tín ngưỡng của người phương Đông. Một số loài rùa tuổi càng cao thì… càng to ra. Nghĩa là từ lúc ra đời cho đến lúc chết đi, chúng chỉ phát triển kích thước cơ thể, còn mặt thì vẫn… trẻ măng. Điểm chung của loài rùa là chúng sống rất thọ.
Chuyện về một thầy trừ tà đuổi quỷ…

Chuyện về một thầy trừ tà đuổi quỷ…

Hàng trăm con người trên thế giới vẫn khẳng định rằng ngày nào mình cũng gặp gỡ với cái ác tuyệt đối, nhiều người đang gửi gắm cho họ những hoảng hốt, nỗi lo lắng của mình, kể cả tình trạng sức khỏe của người thân. Theo nhiều công trình nghiên cứu thì trong những năm gần đây, số người hoài nghi những người gọi là thầy trừ tà ngày càng đông, vậy mà vẫn tò mò mua những cuốn sách họ viết…
Những đứa trẻ mồ côi lần thứ hai giữa nhịp sống hiện đại

Những đứa trẻ mồ côi lần thứ hai giữa nhịp sống hiện đại

Mỗi năm, nước Anh có khoảng 10 ngàn thanh thiếu niên mồ côi bước vào tuổi trưởng thành. Không phải ai trong số các cô cậu bé này cũng được cha mẹ nuôi yêu thương như con đẻ. Ngày chúng trở thành người lớn, một số đứa trẻ mới thực sự nhận ra mình chỉ là người thừa ở nơi tưởng chừng như mái ấm.
Những chuyến hàng xuyên đêm vào dịp cuối năm

Những chuyến hàng xuyên đêm vào dịp cuối năm

"Nửa đêm ân ái cùng chồng. Nửa đêm về sáng gánh gồng ra đi", câu cửa miệng của dân buôn để nói rằng, những ngày cuối năm, họ hối hả ngược xuôi, buôn đầu sông bán cuối sông. Đó là thời cơ vàng trong năm, cho những chuyến hàng "vét vụ".
Diện tích rừng Amazon ngày càng bị thu hẹp

Diện tích rừng Amazon ngày càng bị thu hẹp

Được coi là “lá phổi xanh” của thế giới và đóng vai trò quan trọng trong công cuộc chống biến đổi khí hậu, Amazon là rừng nhiệt đới lớn nhất thế giới. Tuy nhiên, theo kết quả nghiên cứu do Mạng lưới thông tin môi trường - xã hội tham chiếu địa lý vùng Amazon (RAISG) công bố ngày 8-12, khoảng 8% diện tích rừng Amazon đã bị tàn phá từ năm 2000-2018, lớn hơn cả diện tích lãnh thổ của Tây Ban Nha.
Bài toán khó: chọn phục trang cho nhân vật phim lịch sử

Bài toán khó: chọn phục trang cho nhân vật phim lịch sử

Còn nhớ, năm 2015, đạo diễn Đinh Thái Thụy làm bộ phim “Mỹ nhân” lấy từ ngân sách nhà nước, đã bị dư luận lên tiếng về phục trang trong phim không chuẩn xác, thiếu bản sắc của văn hóa Việt. Nhiều năm qua, trang phục phim lịch sử vẫn liên tục gặp phải những vấn đề sai lệch. Mới đây nhất hai dự án lớn, “Quỳnh dạ nhất thảo” và phim “Kiều” cũng không tránh được những sai sót đáng tiếc đó.
Bản án kỳ lạ cho vụ giết người ở Italy

Bản án kỳ lạ cho vụ giết người ở Italy

Ngày 4-12-2020, Rudy Guede, kẻ bị tuyên án 16 năm tù vào năm 2008 với cáo buộc sát hại nữ sinh đại học người Anh Meredith Kercher, đã được toà án Italy cho phép hoàn thành bản án dưới hình thức lao động công ích thay vì ở tù. Rudy đã bắt đầu lao động công ích tại một thư viện ở thị trấn Lazio. Sau khi thư viện này đóng cửa để phòng chống dịch bệnh COVID-19, hắn trở thành tình nguyện viên cho tổ chức từ thiện Caritas. Đồng thời, hắn cũng chuẩn bị hoàn thành bằng thạc sĩ chuyên ngành Lịch sử tại Đại học Roma Tre.
Giấc mơ an cư ngày càng xa với nhiều người

Giấc mơ an cư ngày càng xa với nhiều người

Cách đây không lâu, Công ty nghiên cứu bất động sản CBRE đã công bố khảo sát giá nhà tại hai thành phố lớn là Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, mức giá nhà trung bình hiện nay lần lượt là 2.500 USD/m2 và 1.500 USD/m2. Trong khi đó, một nghiên cứu của Công ty Nielson mới đây cho thấy có khoảng 80% hộ dân đang sinh sống ở hai thành phố lớn này, có mức thu nhập bình quân hàng tháng chỉ trên dưới 15 triệu đồng (tương đương 700 USD/tháng).
Gió rừng đồi Thung

Gió rừng đồi Thung

Truyền thuyết Mường Sương kể rằng có Nàng Tiên ham chơi thường bay lượn nay đây mai đó. Một ngày, nàng Tiên chợt bắt gặp miền thung trập trùng đồi núi, đồng ruộng tươi tốt, suối chảy róc rách, thác reo cười tung hoa nhũ thạch, không khí mát mẻ trong trẻo y như trên thiên giới. Không kiềm giữ được niềm ham thích, Nàng Tiên hạ cánh xuống và ở lại vùng miền đồi….
Những tên làng nghe cứ nhói lòng

Những tên làng nghe cứ nhói lòng

Lại chuyện lụt. Nghe mãi, buồn thêm buồn. Nhưng không nói chuyện lụt thì chẳng biết nói chuyện chi. Vì từ bữa đến nay đã hơn tháng mà tất cả vẫn còn ngổn ngang đổ vỡ. Đi từ Lệ Thủy về Quảng Ninh, từ Quảng Ninh lên Minh Hóa, tôi đã gặp những ngôi làng vốn quen nay trở nên lạ lẫm trong bàng hoàng, đau xót. Những ngôi làng xưa xắc mang vẻ đẹp thân gần bỗng dưng bị lụt đổi tên. Ngay cả người làng cũng gọi làng mình bằng cái tên mới.
Lòng tự trọng bị tổn thương

Lòng tự trọng bị tổn thương

Vụ nữ sinh An Giang tự tử hôm 30-11 vì cách hành xử của nhà trường cho thấy tầm quan trọng của ứng xử giữa nhà trường và học sinh, sai một ly đi một dặm. May mắn là nữ sinh được cứu kịp thời.
Người đi nói xấu xấu hơn người bị nói xấu

Người đi nói xấu xấu hơn người bị nói xấu

Điều lạ lùng là người ta không chỉ nói xấu kẻ người ta ghét/ đố kỵ, con người có xu hướng nói xấu ngay cả người thân, gần gũi với mình nhất. Trong đó, phụ nữ ưa thích nói xấu hơn đàn ông, phổ biến nhất vẫn là vợ nói xấu chồng...
Nói xấu chồng!...

Nói xấu chồng!...

Gia đình là tế bào của xã hội. Bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng nói lên câu ấy, nhưng để có một tế bào khỏe, một gia đình, xã hội tốt đẹp, người ta cần sự cố gắng, từ nhiều phía. Bài viết này của chúng tôi đề cập đến một khía cạnh đang diễn ra trong đời sống hiện nay đó là hiện tượng vợ chồng nói xấu nhau, gây nên những năng lượng tiêu cực cho hôn nhân, qua đó ảnh hưởng không nhỏ đến trạng thái lành mạnh, gắn kết của gia đình, xã hội.
Ngồi học… trên ngọn cây

Ngồi học… trên ngọn cây

Giáo dục là nhân tố quan trọng, hết sức cần thiết của mỗi quốc gia và con đường dẫn đến tri thức của sự giáo dục rất dài phải có sự kiên trì nỗ lực mới có thành quả.