Vì sao bóng đá Anh không phát triển?

Tính “giải trí” của một nền bóng đá

Anh là quốc gia khai sinh ra bóng đá. Quả bóng vàng thế giới đầu tiên cũng thuộc về một cầu thủ người Anh. Thật kỳ lạ, lần gần nhất người Anh có cầu thủ giành giải thưởng cao quý này đã cách đây 16 năm.

Trên chính lãnh thổ Anh, đất diễn cho các cầu thủ quốc nội ngày một ít đi. Trong 5 mùa giải gần nhất ở Premier League, số lượng cầu thủ Anh ở 20 CLB chưa bao giờ chiếm quá 33%. Cá nhân hay tổ chức nào chịu trách nhiệm cho thực trạng này, bởi nó tác động tiêu cực trực tiếp tới chất lượng của ĐT Anh?

"Vòi bạch tuộc" của truyền thông

Sự can thiệp của truyền thông vào đời sống bóng đá chuyên nghiệp Anh khởi xướng bởi Rupert Murdoch, ông trùm truyền thông sở hữu tờ The Sun.

Năm 1969, do điều kiện in ấn không cho phép các tờ báo đợi hết lượt trận làm bài tường thuật nên Murdoch chuyển phần nội dung trang cuối sang tin đồn chuyển nhượng, gọi nó là “Rumour Mills”.

Michael Owen là cầu thủ người Anh gần nhất giành Quả bóng vàng.
Michael Owen là cầu thủ người Anh gần nhất giành Quả bóng vàng.

Việc của phóng viên là ngồi nhà, tưởng tượng các viễn cảnh trên sàn giao dịch và hư cấu thông tin của các vụ mua bán.

Các đội bóng, bằng cách này hay cách khác, đặc biệt quan tâm những thông tin kiểu ấy và lao vào tìm hiểu đối tượng “được cho” là đã liên hệ. Cứ thế, họ cuốn vào thị trường mua sắm lúc nào không hay.

Vô hình trung, bóng đá Anh bao năm qua vận hành theo dòng chảy của những tin tức thất thiệt, nhất là khi giải VĐQG chuyển hướng sang mô hình công ty cổ phần, đổi tên thành Premier League.

Premier League và hệ thống các giải đấu ở Anh chìm đắm trong màu sắc thị phi là vì thế, nơi đây giống như gánh xiếc, trở thành con rối bị điều khiển bởi những “anh hùng bàn phím”.

Nhưng ĐTQG không nên và không thể như vậy. Tính dân tộc và phương thức hoạt động độc lập, tách biệt khỏi hệ thống kinh doanh cấp CLB. Cầu thủ chơi bóng cho chính họ, cho danh dự của tổ quốc chứ không cho những ông chủ ngoại quốc hay vì ý thích của đám săn tin.

Trường hợp này đúng với tất cả, ngoại trừ Anh. Đầu thập niên 90, FA bổ nhiệm Graham Taylor, vị chiến lược chuẩn kiểu “showbiz”. Tính nổi trội trong triết lý huấn luyện của Graham là… nghe lời nhà báo.

Thói quen này không tự dưng mà có. Cha ông, Thomas là một phóng viên thể thao của tờ báo vùng Scunthorpe. Graham từ nhỏ sớm được định hướng thành một cầu thủ, nhà quản lý tương lai.

Chuyện kể rằng, nhờ mối quan hệ sâu sắc với CLB địa phương Scunthorpe United, Thomas thường dẫn con trai vào kết thân cùng đội ngũ nhân viên ở đây, xin quyền truy cập kho dữ liệu báo cáo sau từng trận hay quan sát một ngày làm việc của cầu thủ chuyên nghiệp.

Thomas là một nhà báo có nhiệm vụ đưa tin trung thực. Vì thế, Graham luôn quan niệm “nhà báo” là một định nghĩa gì đó thật ghê gớm. Chẳng phải, nhờ cha mà Graham được đặc cách tuyển thẳng vào Grimsby FC năm 1962 hay sao?

Khi dẫn dắt Tam Sư, việc đầu tiên của Graham mỗi sáng thức dậy là đọc báo, nghiên cứu xem hôm nay, tờ Mirror nói gì, tờ Daily Mail viết thế nào rồi đưa ra quyết định.

Những ví dụ sát sườn

EURO 1992, khi biết tin Đan Mạch mở cửa sân tập, Graham cử vài cây bút thân cận tới đó theo dõi và thu thập dữ liệu. Ông chắc mẩm Đan Mạch sẽ đá tấn công. Tuy nhiên, thực tế thì ngược lại.

Premier League ngập tràn cầu thủ ngoại.
Premier League ngập tràn cầu thủ ngoại.

Trận mở màn EURO năm đó, Đan Mạch chủ trương phòng ngự từ xa và áp sát quyết liệt. Tuyển Anh… việt vị, chấp nhận kết quả hòa 0-0 trước đối thủ bị đánh giá yếu nhất giải. 

Dấu mốc đó kéo theo hàng loạt kết cục tồi tệ khác, mà đỉnh điểm là vị trí bét bảng A EURO 1992, kế tiếp là cú sốc mất vé đi World Cup 1994. Nói đúng hơn, thì cách quản trị hời hợt ưa dựa dẫm của Graham là căn nguyên của mọi vấn đề.

Ngày 24-11-1993, Graham nộp đơn từ chức.

Từ đó tới EURO 1996, giải đấu mà người Anh là chủ nhà còn 928 ngày. Bản kế hoạch thi đấu cho đội tuyển trong 2,5 năm sắp tới mà FA phác thảo chỉ duy nhất gồm 2 đối thủ: Đan Mạch và Đức.

Bởi trước mắt giới quan chức Anh là một nhiệm vụ cấp thiết hơn rất nhiều: Tìm người thế chỗ Graham. Họ nhanh chóng lập ra tiểu ban duyệt ghế nóng dù đã có hội đồng HLV quốc gia.

Bốn thành viên chủ chốt là Bert Millichip, Graham Kelly, Noel White và Ian Stott. Nhưng như thế là chưa đủ thỏa mãn FA. Họ cần ý kiến từ một chuyên gia bóng đá trong lĩnh vực… báo chí như thói quen khó bỏ.

Ký ức đáng buồn thời Graham dường như không còn trong bộ nhớ của FA. 13 ngày sau, cựu danh thủ Jimmy Armfield, bình luận viên trên kênh radio của tờ Express được bổ nhiệm làm cố vấn đặc biệt.

Armfield đi dọc nước Anh, vận dụng tối đa kỹ năng tác nghiệp học được từ sách vở vào cuộc khảo sát với hàng ngàn đối tượng hỏi: CĐV, nhà báo, cầu thủ, HLV.

Ông ta quả quyết: “Là Kevin Keegan, tôi không đổi ý đâu”.

Dù vậy, hãy nhớ rằng FA là một liên đoàn bóng đá kỳ dị. Xu hướng của tổ chức này là chọn những HLV có tính cách bảo thủ. Brian Clough vào các năm 1977 và 1982 tưởng rằng sẽ chèo lái con thuyền Tam Sư thì phút chót, FA đổi ý, chuyển tầm ngắm  sang Ron Greenwood và Bobby Robson.

Keegan thì ngược lại. Sau khi giải nghệ, ông định cư tại Tây Ban Nha rồi một ngày đẹp trời, bỗng quay lại Anh trong vai trò HLV của Newcastle mặc cho những lời can ngăn của gia đình. Một HLV phóng khoáng, ưa mạo hiểm chưa bao giờ là “gu” của FA. “Tìm người khác đi”, thông điệp gửi tới Armfield.

Như một thói quen, Armfield tìm đến Harry Harris, Phó trưởng ban thể thao tờ Mirror. Trong cuộc trò chuyện giữa hai người, Armfield chú ý tới cái tên Terry Venables.

Hồi tháng 5 cùng năm, HLV này phải hầu tòa do những cáo buộc liên quan tới gian lận trong vụ chuyển nhượng Teddy Sheringham từ Nottingham Forest sang Tottenham, bị phanh phui bởi Harris.

Suốt phiên tòa, Venables ra sức chối tội. Ông ta thậm chí còn dọa kiện ngược Harris dám đặt điều. Harris gọi Venables là “thằng cha trơ trẽn”, nhưng Armfield lại nghĩ ông “vừa bắt được vàng”.

Không nhiều cầu thủ Anh như Harry Kane có suất đá chính tại giải ngoại hạng Anh.
Không nhiều cầu thủ Anh như Harry Kane có suất đá chính tại giải ngoại hạng Anh.

Diễn biến phiên tòa chứng tỏ Venables khá cứng đầu, đúng tiêu chí FA mong đợi. Hơn nữa, ông là tín đồ trung thành của 4-4-2 cổ điển với kinh nghiệm ứng dụng sơ đồ thuần Anh thành công ở… Barca. FA biết tin bấm bụng ưng lắm. Tất nhiên, họ vẫn dò la phản ứng của những ứng viên khác trước khi đi tới thống nhất cuối cùng. Song Newcastle đã nhanh tay “ẵm” mất Keegan, còn Wilkinson và Gerry Francis đều công khai từ chối lời thỉnh cầu của FA.

David Davies, tân giám đốc truyền thông của FA sốt ruột. Davies hiểu rõ sức ép từ báo giới nếu tuyển Anh bước vào trận giao hữu gặp Đan Mạch (tháng 3/1994) mà không có chỉ huy trong cabin.

Vì một lý do muôn-năm-mới: Davies là cây bình luận của BBC hơn 6 năm trời trước khi về FA. Ngày 25-11-1993, FA bố trí phỏng vấn Venables tại khách sạn Royal Lancaster.

2/4 thành viên tiểu ban thẩm định là White và Stott bấm nút “từ chối”. Nhưng Venables chỉ yêu cầu mức lương khiêm tốn 160.000 bảng/tháng, kèm theo điều khoản FA phải giúp tránh khỏi cáo trạng nộp phạt 1 triệu bảng cho Bộ Thương mại.

Venables chỉ cần thế, bởi một khi phán quyết của tòa hết hiệu lực, công ty môi giới Edennote, đơn vị liên quan tới vụ mua bán Sheringham do ông làm chủ sẽ thoát vòng lao lý.

Ngày 28, hai bên chốt hợp đồng.Venables giữ chức quản lý chuyên môn (coach) chứ không được toàn quyền xử lý các vấn đề nội bộ (manager). Giao kèo cũng chấm dứt ngay khi EURO 1996 khép lại.

Thiếu sức bật vì... quá cạnh tranh

Tính trong phạm vi 5 giải đấu hàng đầu châu Âu, Anh chính là quốc gia có tỷ lệ ngoại binh thi đấu cao nhất. Italia xếp sau với 55,1%, sau đó là Đức (50,5%), Tây Ban Nha (39,4%) và Pháp (36,3%). Trong 6 câu lạc bộ sử dụng nhiều ngoại binh nhất ở Premier League mùa giải này, có tới 5 đội bóng hàng đầu: Chelsea (90,4%), Arsenal (84,1%), Manchester City (78,4%), Manchester United (77,6%) và Liverpool (73,5%).

Một trong những lý do cơ bản dẫn tới làn sóng đổ bộ của lính đánh thuê vào lãnh thổ nước Anh là thuế thu nhập. Từ năm 2008, Chính phủ Anh giảm thuế thu nhập cho các cầu thủ chơi ở Premier League từ 43% xuống 24%. Trong khi đó, ở Tây Ban Nha là 40%, ở Italia là 37%, ở Pháp là 50% và tăng lên 75% cho những ngôi sao có thu nhập từ 1 triệu euro/năm trở lên.

Độ phủ sóng lớn của dàn cầu thủ ngoại một mặt giúp Premier League đa dạng và nhiều màu sắc, dẫn tới tính cạnh tranh dễ thấy. Nhưng mặt khác, nó làm hạn chế tầm ảnh hưởng của các cầu thủ nội. Khi phải thường xuyên ganh đua và không thể tìm ra một sức bật đủ lớn trước tốc độ đầu tư khủng khiếp của giới chủ ngoại, cơ hội để các sản phẩm cây nhà lá vườn tỏa sáng gần như không có.

Nói đơn giản thế này, từ mùa 2009/10, chưa đội nào bảo vệ thành công danh hiệu EPL. Trong khi đó, ở La Liga 13 năm qua, Barca và Real vô địch tới 12 lần. Tại những giải đấu quyền lực được tập trung, những ngôi sao như Ronaldo, Messi, Neymar thường xuyên có điều kiện xuất hiện trên ống kính máy quay và dễ gây thiện cảm với truyền thông. Cộng thêm những đặc tính kỳ quái của các tổ chức điều hành bóng đá, ngày mà một cầu thủ Anh khác giành Quả bóng vàng xem chừng còn khá lâu.

Đơn Ca

Các tin khác

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Lâu nay, việc một số ca sĩ hát nhép khi lên sân khấu đã bị công chúng lên án vì họ không có thực lực. Thế nhưng, Nghị định 144/2020/NĐ-CP quy định về hoạt động nghệ thuật biểu diễn, vừa được ban hành đã bỏ quy định cấm hát nhép khi biểu diễn nghệ thuật. Nhiều người lo ngại quy định mới sẽ tạo điều kiện cho những ca sĩ “thích” hát nhép…
Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Câu chuyện mới nhất làm nóng dư luận là 2 bộ phim “Vũ điệu tử thần” và “Những người viết huyền thoại” mới đây “tự dưng” được phát hành trên kênh Netflix - một nền tảng xem phim có trả phí nổi tiếng của Mỹ.
Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc 5 năm diễn ra một lần, nhưng năm nay đã xảy ra hiện tượng xước tranh, mất tượng… Giới họa sĩ và công chúng yêu hội họa thất vọng và bất bình. Đó còn chưa kể đến câu chuyện chất lượng của triển lãm, cũ và nhàm. Vấn đề đặt ra là làm thế nào để Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc được tổ chức đúng với giá trị phải có? Phóng viên Chuyên đề Cảnh sát toàn cầu đã có cuộc trò chuyện với nhà nghiên cứu, phê bình nghệ thuật Vũ Huy Thông về thực trạng này.
Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Mới trở lại V-League sau 12 năm vắng bóng, Bình Định đã chiêu mộ hàng loạt tân binh ấn tượng. Người ta nói đội bóng đất võ chơi lớn, thậm chí là chơi trội so với nhiều ông lớn trên thị trường chuyền nhượng trước mùa giải năm nay. Nhưng ít ai biết rằng  từ hai năm trước, Bình Định đã sẵn sàng cho cuộc chơi lắm tiền nhiều của này với kế hoạch dài hơi cùng tiềm lực tài chính, để qua đó hiện thực hoá tham vọng của đội bóng.
Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Sau khi xuất bản cuốn "Dòng tranh dân gian Kim Hoàng vào năm 2019, nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa lại vừa cho ra mắt cuốn sách "Dòng tranh dân gian Hàng Trống", một dòng tranh dân gian độc đáo nhất của Hà Nội. Tranh dân gian đang hồi sinh từ những con người tâm huyết và yêu văn hóa dân gian như nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa.
Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Trong đoàn đại biểu của Bộ Văn hóa- Thể thao và Du lịch dự Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc lần thứ X vừa tổ chức tại Hà Nội tuần qua, có 2 vận động viên, đó là Đoàn Văn Hậu (Bóng đá), Bùi Thị Thu Thảo (Nhảy xa).
Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Họ đều là những người làm phim chuyên nghiệp, đến với nhau vì đam mê. Những lúc rảnh rỗi, họ cùng nhau làm những clip ngắn để giải trí, thế nhưng nhờ sự đầu tư công phu và tâm huyết, cùng tài năng võ thuật thực sự của những thành viên mà nhóm Action C đã tạo được những clip có sức hấp dẫn riêng, đặc biệt là đề tài về Công an.
Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Gần 3 thập kỷ, bóng đá Hà Tĩnh nép mình trước cái bóng khổng lồ của người hàng xóm Sông Lam Nghệ An. Nhưng thời thế đổi thay. Sự xuất hiện của Hồng Lĩnh Hà Tĩnh, theo một cách đặc biệt, đang giúp người hâm mộ bóng đá nơi đây có được một niềm tự hào.
Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Làng giải trí Mỹ cách đây hơn một năm có dịp ồn ào vì chuyện rapper nổi tiếng Takeshi 69 (tên thật Daniel Hernandez) đã phải hầu toà vì tội hành hung bạn gái. Trước đó, cả toà án và công luận đều tin rằng, Takeshi 69 là thành viên của băng đảng Nine Trey Gansta Bloods khét tiếng ở Brooklyn, New York.
Một SEA Games bớt… nặng nề

Một SEA Games bớt… nặng nề

40 môn với 520 nội dung là số lượng mà SEA Games 31 với chủ nhà Việt Nam chốt lại. Nhìn từ đó, người ta thấy được một kỳ SEA Games mà số lượng môn Olympic cao nhất trong lịch sử. Rất nhiều môn thi đấu "trời ơi đất hỡi" đã bị lược bỏ, tránh tình trạng vận động, o bế cho chủ nhà đứng nhất toàn đoàn như nhiều quốc gia khác từng làm trước đó.
Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Những ngày tháng 11 này, sân khấu nhạc kịch Hà Nội "nóng" với hai vở diễn được chờ đợi, "Những người khốn khổ" của Nhà hát Nhạc vũ kịch Việt Nam và "Tôi đọc báo sáng nay" của Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long. Đó là một tín hiệu vui cho sân khấu nhạc kịch nước nhà khá lâu im ắng.
Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Từng là địa phương sở hữu các CLB thế lực một thời của bóng đá Việt Nam, nhưng giờ đây Hải Phòng và Quảng Ninh đều đang loay hoay tìm hướng phát triển bóng đá trong tương lai. Không có tầm nhìn dài hạn, đầu tư theo cảm hứng,... khiến cho trận derby máu lửa ngày nào của vùng Đông Bắc càng ngày càng đìu hiu cả trên sân cỏ lẫn khán đài.
Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

6 tháng trước khi Olympic 2020 diễn ra “bù” tại Tokyo, cử tạ Việt Nam nhận tin sét đánh: Nguyễn Thị Thu Trang và Bùi Đình Sáng bị cấm thi đấu 4 năm vì dương tính với doping.
Kiatisak và ân tình với bầu Đức

Kiatisak và ân tình với bầu Đức

"Tôi bắt Kiatisak lúc nào mà chẳng được", bầu Đức của Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) đã nói như thế cách đây 5 năm. Và quả thực, đúng là chỉ sau 1-2 cú điện thoại, bầu Đức đã nhận được cái gật đầu của Kiatisak Senamuang. Đáng nói hơn, ông làm như vậy là để… chiều những cầu thủ trẻ tại HAGL hiện tại.
Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chuyện không mới, nhưng chưa khi nào cũ. Mặc dù báo chí đã nhiều lần lên tiếng nhưng xem ra công chúng vẫn tiếp tục đau đầu về những thông tin liên quan đến đạo đức, lòng tự trọng của một số người làm nghệ thuật.