Sân khấu truyền thống đang chết?

Ông Nguyễn Đăng Chương, Cục phó Cục Nghệ thuật Biểu diễn đã kể một câu chuyện: Quê tôi có một cánh đồng màu mỡ, nằm ven đê. Đã có nhiều cuộc họp bàn ra tán vào sẽ quy hoạch dự án này, dự án nọ. Nhiều cuộc họp đã diễn ra, đủ phương án, đủ ý tưởng, tiêu tốn hàng đống tiền. Nhưng cuối cùng, bây giờ, cánh đồng màu mỡ ấy chỉ còn là một lò gạch bỏ hoang".

Nghệ thuật sân khấu truyền thống, với cái kiểu "đánh trống bỏ dùi", thậm chí là quên dùi như hiện nay, đang có nguy cơ giãy chết. Trong nhiều năm nay, vẫn có những tiếng kêu bức xúc và tha thiết, nhưng kêu nhiều, có ai nghe.

Ai diễn, ai xem

Cố nghệ sĩ Nhân dân Nguyễn Đình Nghi đã từng nói: Cái gì chưa mất đi, cái gì còn lại, là văn hóa dân tộc. Chèo, cải lương, tuồng đã làm thành "ba cái chân kiềng" tiêu biểu nhất để làm nên diện mạo của nghệ thuật sân khấu truyền thống Việt Nam. Nó đã có một thời hoàng kim nhất của nghệ thuật biểu diễn, đó là những năm 70 cho đến cuối khoảng những năm 90 của thế kỷ 20. Thế nhưng đến nay, những tinh túy của văn hóa Việt đang có nguy cơ biến mất.

Có lần, tôi đã dành một buổi tối vào rạp Hồng Hà, Hà Nội xem tuồng. Khán phòng trống trải, chỉ có 4-5 người xem. Đó còn là may mắn, nhiều hôm chỉ có 1 đến 2 người. Sau cánh gà, các nghệ sĩ mất hàng tiếng đồng hồ hóa trang, và khi bước ra sân khấu, họ vẫn say mê diễn, dù phía dưới không có người xem. Tôi hiểu, việc duy trì các đêm diễn là sự nỗ lực vượt bậc của diễn viên nhà hát trước nguy cơ bị lãng quên của bộ môn nghệ thuật truyền thống này. Nhưng nỗi buồn, pha một chút ngậm ngùi lộ rõ trong ánh mắt những người nghệ sĩ trước sự im lặng của tuồng. Một sân khấu lộng lẫy dành cho tuồng ngay giữa lòng thủ đô, nhưng gần như không mấy ai biết đến.

Tình trạng đó cũng tương tự với sân khấu chèo và cải lương.

Ông Bùi Huy Soái, Giám đốc Nhà hát Chèo Nam Định, một nhà hát có truyền thống lâu đời nói: Mỗi tháng nhà hát trung bình diễn được hơn 10 buổi. Nhưng 100% buổi diễn đều là do hợp đồng trọn gói với các doanh nghiệp địa phương, các đơn vị mỗi khi có sự kiện, lễ lạt gì.

Hội thảo vắng tanh.
Hội thảo vắng tanh.

Đó là nhờ sự năng động của những người làm công tác tổ chức, nhưng cũng không đủ sức để kéo diễn viên ở lại, vì mỗi đợt diễn, cao lắm diễn viên cũng chỉ được cát xê 300 ngàn, trong khi đó, hát chầu văn mỗi canh có thể lên tới 10 triệu đến 15 triệu đồng. "Nhiều lúc cũng phải lờ đi việc các ca sĩ đi làm thêm, mặc dù hát chầu văn sẽ làm ảnh hưởng, mai một đi những âm sắc của chèo". Nghệ sĩ Bùi Huy Soái nói.

Không lâu đời như đoàn chèo Nam Định, đoàn chèo Vĩnh Phúc mới thành lập từ năm 2005, tiền thân từ một đoàn cải lương. Nhưng gần như chèo ở đây không có đất sống. Mỗi năm chỉ vỏn vẹn có 20 đêm diễn, mỗi đêm thu về 5-7 triệu đồng. Diễn viên chèo chuyên nghiệp càng ngày càng hiếm, nên cơ hội của các đoàn tỉnh gần như không có.

Không có kịch bản chèo hay, không có đạo diễn, thiếu đào kép chính, khốn khó đủ đường. Đoàn chèo Vĩnh Phúc duy trì biểu diễn bằng cách gửi vé mời cho người thân, bạn bè, mong họ đến xem miễn phí. Nhưng chiếu chèo vẫn vắng tanh. Để tự cứu mình, đoàn chèo Vĩnh Phúc dự định sẽ làm một chiếu chèo thể nghiệm nhỏ.

Vấn nạn "không chèo không tuồng"

Một trong những lý do khiến khán giả ngoảnh mặt với sân khấu truyền thống là vấn nạn "không chèo, không tuồng". Nhà nghiên cứu Đôn Truyền, Hội Nhạc sĩ Việt Nam thẳng thắn: "Cái vấn nạn "không chèo không tuồng" nói trên là nguyên nhân của tình trạng công chúng xa lánh hay quay lưng lại với nghệ thuật truyền thống. Họ không còn được thưởng thức, say mê những tác phẩm thuần chèo, tuồng nữa mà đối diện với sự méo mó, xộc xệch lai căng trong cách dàn dựng, cách diễn, cách múa hát. Tựa như người Việt hiện đại được thưởng thức nhiều cao lương mĩ vị vẫn luôn thèm nhớ về thịt chó, nắm tôm, măng chua, thắng cố…".

Một cảnh Thị Màu lên chùa.
Một cảnh Thị Màu lên chùa.

Theo một khảo sát thì hầu hết khán giả đều thích xem chèo cổ, tuồng cổ. Có tình trạng các vở diễn diêm dúa, rườm rà, cồng kềnh, lỗi thời đưa vào sân khấu chèo lại nhầm tưởng là cách tân. Cách len lỏi tìm đất sống bằng những hợp đồng "trọn gói", đôi khi chỉ nhằm "mua vui" của một vài cá nhân cũng đã làm biến tướng các loại hình truyền thống này.

Tình trạng đang hát chèo, đang diễn tuồng, chuyển qua chầu văn, tấu hài, là hiện tượng phổ biến. Dẫu không muốn, thì các nghệ sĩ cũng phải "chiều" theo thị hiếu khán giả. Thế nên, có đất cho nghệ sĩ sống, nhưng chưa hẳn đã có đất cho nghệ thuật truyền thống tồn tại. Hơn nữa, khi đi lưu diễn, NSND Lê Chức cho rằng, chúng ta thường cho khán giả xem hàng giả, vì không mang đủ phục trang, không làm đúng sân khấu, nên khán giả tinh, họ sẽ biết mình bị "lừa".

Khán giả làm ngơ, việc bán vé chỉ là một giấc mơ xa vời. Nên nghệ sĩ trẻ không còn lựa chọn nghệ thuật truyền thống. NSUT Bùi Huy Soái buồn bã nói: Có những đợt chúng tôi tuyển diễn viên mà không có một hồ sơ nào. Tình trạng đó không chỉ ở Nam Định, mà ngay giữa Hà Nội, Nhà hát Chèo, Nhà hát Cải lương, Nhà hát Tuồng cũng loay hoay khi các đào kép đã già, mà không có người kế cận. Lương diễn viên thấp đã đành, thù lao vai diễn lại quá khiêm tốn, 50 ngàn cho diễn viên chính, 30 ngàn cho diễn viên phụ và 10 ngàn cho những khâu phụ trợ. Người tổ chức, quản lý đoàn, được 20 ngàn. Mỗi buổi tập của diễn viên cũng không quá 20 ngàn thù lao cho diễn viên chính, 15 ngàn cho diễn viên phụ. Nghệ sĩ không sống được bằng nghề. Thậm chí, học xong, họ bỏ ngang qua làm việc khác để mưu sinh.

Nói đến vấn đề này, PGS Tất Thắng đã dẫn một câu chuyện càng ngẫm mà cười ra nước mắt: "Nghệ sĩ tuồng bậc thầy Chánh Phẩm diễn vai Vua đói khiến nhiều người vô cùng thích thú và cảm phục… 10 năm sau, Viện Sân khấu mời cụ ra Hà Nội diễn vai Vua đói.

Lúc đó cụ đã già, hơn nữa, trước khi diễn, cụ chưa dùng bữa tối… để khi diễn xong sẽ bồi dưỡng ăn phở luôn thể. Nên khi diễn vai Vua đói, nghệ sĩ Chánh Phẩm đã không đủ sức lực, và cảm hứng sáng tạo để vận dụng toàn thân... đặc biệt là những ngón tay trong việc diễn tả một ông vua một mặt, nhưng là vua đói, mặt khác, lần ấy diễn coi như thất bại… Thế đấy, đâu cứ phải yếu, đói thì diễn được vai đói, mà trái lại, phải mạnh, phải no thì mới diễn được vai đói".

Hơn nữa, càng ngày, những người am hiểu về vốn cổ càng thưa thớt. Hỏi về chèo, ngoảnh đi ngoảnh lại cũng chỉ có NSND Trần Đình Ngôn, và đạo diễn chèo, cũng duy chỉ có một người, NSND Bùi Đắc Sừ. Tuồng và cải lương cũng không khá khẩm hơn, khi những người làm nghề đã đến tuổi gần đất xa trời. Thế nên, theo thời gian, vốn cổ bị mai một, người nhận chân giá trị tinh túy của nghệ thuật truyền thống càng hiếm hoi.

Vốn cổ mai một, do không có người am hiểu, không đặt nghệ thuật truyền thống trong không gian sống của nó, mà quy chụp bằng các giá trị ngoài nghệ thuật, như đạo đức, chính trị. Thế nên, nhiều vở diễn cổ đã bị biến tướng theo thời gian.

Trích đoạn chèo Cu Sứt trong vở chèo Kim Nham, là sản phẩm của xã hội phong kiến suy đồi, là một lớp chèo lên án xã hội phong kiến sâu cay, nhưng các nhà quản lý đã loại ra khỏi danh sách chèo cổ vì ở đó, con người "thiếu đạo đức" với cha. Nhiều vở chèo, tuồng cổ bị cải biên, thay đổi làm sai lạc nhân vật truyền thống, chạy theo thị hiếu hỗn tạp của khán giả trẻ, khiến cho các vở diễn, "tuồng không ra tuồng mà chèo cũng chẳng ra chèo."

Kêu nhiều, có ai nghe

Nguy cơ sống còn của nghệ thuật truyền thống không phải đến bây giờ các nhà nghiên cứu mới lên tiếng. Thực trạng này đã báo động từ nhiều năm trước. Nhưng hội thảo vẫn hội thảo, bàn vẫn cứ bàn, nhưng kết luận và giải pháp vẫn chỉ nằm trên giấy tờ. NSND Lê Huy Quang bức xúc: "Hãy để cho sân khấu truyền thống chết hẳn đi nếu không còn ai quan tâm đến nó. Tại sao nhiều nước cũng không có khán giả, nhưng người ta vẫn coi nghệ thuật truyền thống là một mô hình, có những định hướng phát triển riêng và coi trọng nó. Nước ta không coi trọng, đầu tư một cách tử tế, thế nên, theo tôi, hãy để cho nghệ thuật truyền thống chết hẳn đi. Đừng sống ngấp ngoải như thế này".

Thực tế cho thấy, nhiều năm qua, liên tục các hội thảo được tổ chức, bàn bạc và tìm giải pháp. Nhưng các vấn đề từ năm cũ, vẫn là tồn đọng của năm nay. Trong Hội thảo về các giải pháp bảo tồn nghệ thuật truyền thống diễn ra tại Hà Nội vừa qua, có sự tham gia quy mô của Cục Nghệ thuật biểu diễn, Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam, Hội Nghệ sĩ Múa, Hội Nhạc sĩ nhưng đáng tiếc, không có một vị quan chức Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch nào đến dự.

Hội  thảo dự kiến diễn ra trong hai ngày cuối cùng chỉ gói gọn trong một ngày, với lượng người tham gia thưa thớt, èo uột. Lại là tình trạng, mình nói cho mình nghe mà thôi. Ông Nguyễn Đăng Chương, Cục phó Cục Nghệ thuật Biểu diễn tha thiết: "Bảo tồn là trách nhiệm của các nhà quản lý nhà nước, đừng làm cho xong, các nhà nghiên cứu cũng hãy lên tiếng vì sự sống còn của nghệ thuật truyền thống".

"Mất nghệ thuật truyền thống, là mất đi một phần gốc rễ, cội nguồn của một dân tộc. Sang các nước, Trung Quốc, Thái Lan, Indonesia, nhìn họ bảo tồn nghệ thuật truyền thống mà thấy xót xa cho nước mình". NSND Lê Huy Quang thở dài…

Khánh Linh

Các tin khác

Khi người thân phạm tội

Khi người thân phạm tội

Trong nhiều trường hợp, vì tình cảm gia đình mà bố mẹ không tố giác con dù biết rõ con phạm tội. Theo quy định của pháp luật, bố mẹ có phải chịu trách nhiệm hình sự trong trường hợp này hay không?
Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Phú Yên vừa kết thúc điều tra 3 vụ án tham nhũng với hơn 20 đối tượng. Trong số này có những người dù mới chỉ là cán bộ xã nhưng đã nghĩ ra đủ cách bòn rút tài sản công, cố ý làm trái để trục lợi…
Vỉa hè mà biết nói năng…

Vỉa hè mà biết nói năng…

Sáng 22-12, tại buổi làm việc của Thường trực Thành ủy với Sở Xây dựng Hà Nội, Bí thư Thành ủy Vương Đình Huệ nêu thực tế đá vỉa hè vỡ sau thời gian ngắn sử dụng. Ông Huệ đặt vấn đề vì sao cũng cùng làm đúng quy trình, thiết kế mẫu của Sở Xây dựng Hà Nội, nhưng có quận làm tốt, có quận chưa. Bí thư Thành ủy Hà Nội yêu cầu cẩn trọng từ khâu chọn đá, thi công đồng bộ, không làm manh mún. Sở Xây dựng Hà Nội tăng cường hướng dẫn, kiểm tra về nghiệp vụ, quy trình lát đá hè.
Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Trong các đơn vị Công an được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu "Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ đổi mới" năm 2020, có một đơn vị khá đặc biệt, đó là Công an tỉnh Phú Thọ. 
Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Ở Thanh Hoá, Cường "gấu" nổi lên là 1 trong những trùm tội phạm "có máu mặt" được nhiều người biết đến bởi sự liều lĩnh, manh động và nhiều trò côn đồ. Sau nhiều lần "vào tù ra khám", mọi hoạt động của Cường đi vào chiều sâu, hắn tổ chức đàn em cho vay lãi nặng, bảo kê, đòi nợ thuê… nhưng không bao giờ trực tiếp ra mặt.
TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

Để nâng cao hơn nữa hiệu quả trong phòng chống, xử lý tội phạm “tín dụng đen” nói riêng và tội phạm trên không gian mạng nói chung, Công an TP Hồ Chí Minh sẽ thành lập Phòng An ninh mạng và phòng chống tội phạm công nghệ cao…
Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Kể từ cuộc khủng hoảng tài chính 2007-2008, khoảng 1.000 tờ báo ở Mỹ đã phải đóng cửa. Trong cả thập kỷ đã qua, Facebook và Google độc quyền thâu tóm doanh thu quảng cáo, đăng lại tin bài của báo chí mà không trả tiền, đẩy báo chí thế giới vào khủng hoảng tồn vong.
Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Đó là hành trình đi cả nghìn cây số truy bắt đối tượng truy nã của cán bộ chiến sĩ Đội truy nã và truy tìm (Đội 6), Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Hà Nam. Với họ, khi đối tượng truy nã còn ngoài vòng pháp luật thì họ còn ăn chưa ngon, ngủ chưa yên…
Nhẫn giúp thành sự

Nhẫn giúp thành sự

Năm ngoái, tôi bái một cao thủ Vịnh Xuân quyền làm sư phụ. Cả đời, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ học võ, chuyện đánh đấm cơ bản không hợp với tôi. Cho đến một buổi tối, tôi theo bạn tới uống trà tại một võ đường.
Một sự nhịn chín sự lành!...

Một sự nhịn chín sự lành!...

Tôi nhớ khi còn làm việc tại Viện Văn học, trong cuộc trò chuyện với các chuyên gia văn học dân gian tại đây, một học giả đã nói với tôi rằng, văn học - văn hóa dân gian giống như 11 tháng trong năm, còn văn học viết là tháng 12. Đây không phải là sự so sánh hơn kém, mà là một ẩn dụ về sự dài rộng, to lớn của kho tàng trí tuệ, văn hóa dân gian.
Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Huyện Buôn Đôn (Đắk Lắk) những ngày này, không khí mùa vụ rộn rã khắp các buôn làng. Để giữ bình yên cho mảnh đất gắn với những huyền thoại về voi này, các cán bộ chiến sĩ Công an huyện Buôn Đôn đang ngày đêm gắn bó với từng buôn làng…
Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Các "trại cày" click đã trở thành vấn đề được công chúng và báo chí chú ý đến nhiều hơn trong vài năm trở lại đây. Những cơ sở hằng ngày "sản xuất" ra cả triệu lượt nhấp chuột, câu bình luận, v.v…trong bí mật nay được lôi ra ánh sáng trên các mặt báo.
Khi Công an "dân vận khéo"

Khi Công an "dân vận khéo"

Bằng những cách làm thiết thực, Công an huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình đã tạo sự gần gũi thân thiện giữa đồng bào với cán bộ chiến sĩ Công an.
Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mới đây lực lượng Cảnh sát điều tra (CSĐT) tội phạm về ma túy Công an TP Hà Nội đã liên tiếp điều tra khám phá nhiều đường dây vận chuyển, tàng trữ, buôn bán ma túy xuyên quốc gia. Đặc biệt, xuất hiện những nữ quái nhiều tiền án, tiền sự cùng những thủ đoạn rất tinh vi…
Chuyện nữ anh hùng biệt động

Chuyện nữ anh hùng biệt động

Mãi sau này tôi mới biết Đại tá Đoàn Thị Ánh Tuyết đã được phong Anh hùng lực lượng vũ trang (1978); mới biết những chiến công vang dội mà cô gái mảnh mai xinh đẹp Đoàn Thị Ánh Tuyết đã cống hiến cho cách mạng.
“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

Ngày 2-9-1961, trong nhà lao Gia Định, chị em trại nữ tìm mọi cách che mắt địch, tổ chức một đêm văn nghệ rất "xôm". Được sự chuẩn y của Trại ủy, ngay sau các tiết mục văn nghệ, chi bộ cắt cử người canh gác cẩn thận để tuyên bố kết nạp Nguyễn Thị Châu vào Đảng...
Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Tháng 4/2020, khi cuộc chiến chống bệnh dịch COVID -19 của nước ta đang ở giai đoạn cao điểm nhất, cam go nhất, mọi nguồn lực đều đổ dồn cho công tác này thì 1 thông tin chấn động được CBCS Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (Cục CSKT) đưa ra, đó là đã điều tra làm rõ sai phạm trong quá trình chỉ định thầu mua sắm vật tư, trang thiết bị y tế phục vụ công tác phòng chống dịch COVID-19 tại Trung tâm Kiểm soát bệnh tật (CDC) TP Hà Nội.