Những lá thư tay

Tôi không phủ nhận rằng mình thuộc tuýp người hoài cổ. Những thứ của thời quá khứ thường khiến tâm tưởng mình xao động không yên. Bởi tất cả đều thật đẹp. Đẹp vì chúng đã biến mất hoặc đang trên đà biến mất. Một ngày nọ, đang lúi húi gõ bàn phím tán gẫu chợt cô bạn phương xa nghĩ ngợi rất lung khẽ bảo: “Này, hãy gửi thư tay cho tớ đi!”. Tôi giật mình, rồi bâng khuâng, rồi hồ hởi. Ừ nhỉ, tại sao lại không phải là thư tay?

Bức thư tay gửi cô bạn, với riêng tôi, hẳn phải là một thứ kì công. Đã quá lâu rồi bàn tay mới hí hoáy trên cây bút bi mực xanh lúc đậm, lúc mờ. Những nét chữ gượng gạo, lẩy bẩy như thể đã phải kéo lê đi bao nhiêu mỏi mệt trên trang giấy. Cổ tay mỏi nhừ như người bị thấp khớp lâu năm. Một lúc nữa thì cảm tưởng như mình đang trở lại cái buổi đầu cầm cây bút vụng về tập chữ trên giấy ô li ngày thơ trẻ. Nhìn con chữ liêu xiêu, khấp khểnh trên hàng giấy mà lại giận cho cái sự vô tâm của mình. Đã từ bao lâu thôi không cầm vào cây bút, đã từ bao lâu bàn phím máy tính trưng dụng thay cho ngòi mực. Tôi không biết nữa. Chỉ biết rằng, tôi đã nhớ những bức thư tay một nỗi nhớ dài và thao thiết như niềm luyến tiếc tháng ngày cũ kĩ, vấn vương qua tự bao giờ…

Nhiều năm trước, khi hãy còn là một cậu trai 13, 14 tuổi, tôi đã có bức thư đầu tiên. Cái tuổi dở dở, ương ương ấy lắm khi nó làm người ta phải nếm trải những điều thật bồng bột. Giống như tất cả những cậu chàng tấp tểnh đến tuần cập kê khác, tôi mê mẩn một cô bạn cùng lớp. Ngày ấy chẳng có điện thoại, máy tính, internet lại càng không. Nếu không dám nhìn thẳng vào mắt bạn gái mà tỏ tình thì những cậu trai nhút nhát chỉ còn biết vịn vào những cánh thư. Tôi đánh bạo viết một bức thật dài mà giờ đây chẳng thể nào nhớ lại được chút gì. Gói thật kĩ trong chiếc phong bì thật đẹp in hình những trái tim hồng một màu hồng bồng bột, tôi lén chờ đến giờ ra chơi rồi nhanh tay nhét vào ngăn bàn cô bạn. Giờ phút hồi hộp ấy chắc chẳng bao giờ có lại trong đời lần thứ hai. Những ngày sau, một tuần, một tháng rồi hai tháng, đã chẳng có lời hồi âm nào như tôi thầm tưởng tượng, dù chỉ là một mẩu giấy con. Bức thư cứ thế trôi vào quên lãng. Cả tôi nữa, có khi cũng trôi qua lặng lẽ trong tâm trí cô bạn ngày nào.

Nhưng cũng từ đó, tôi yêu hơn những bức thư. Chẳng phải vì một sự e ấp tình tứ như trong câu thơ cũ: “Tình thư một bức phong còn kín/ Gió nơi đâu gượng mở xem” hay cái lãng mạn tột cùng của hình ảnh một lá thư nhét trong chai lênh đênh khắp mặt biển xanh vô tận. Đơn giản là tôi muốn đối diện với lòng mình. Đã là thư, viết ra ắt phải có người nhận, người đọc. Nhưng lắm lúc thư viết ra chỉ là cho chính mình. Cứ viết và chẳng bao giờ gửi đi. Thường những bức thư ấy, ta phải tự xé nó đi trong tâm tưởng của mình, phải dặn lòng đừng bao giờ nhớ nữa. Nó cũng gần giống như cảm giác yêu đơn phương, cảm giác có một khối tình tuyệt vọng. Ngày cấp 3, tôi thầm yêu một người con gái, người tôi nghĩ có lúc đã là cả thế giới của mình hoặc có lúc đã thiêu rụi đi cả thế giới của mình. Thuở ấy trong tôi mơ nỗi mơ màng của một chàng thi sĩ còn nàng thì đẹp như một vạt nắng mùa thu. Tôi đã gieo cả lòng mình vào những bức tình thư mà dẫu nhiều năm nữa e là cũng khó mà quên được. Nhưng chẳng bao giờ chúng đến tay nàng. Tôi giữ lại tất cả. Tôi sợ cảm giác bị lãng quên ngày nào. Tôi đã không dám đến bên nàng. Chỉ những bức thư hiểu chuyện. Những bức thư tay khi ấy bỗng thành tri kỉ, một thứ tri kỉ đượm buồn.

Nhưng chẳng phải bức thư nào cũng nhuốm màu thương tiếc như thế. Có những cánh thư chùng chình bao háo hức, mong chờ. Còn nhớ ngày học sinh có dạo rộ lên phong trào kết bạn phương xa trên các báo “Tiền phong”, “Văn học trẻ”… Tôi còn nhớ rõ những giờ ra chơi mòn mỏi chờ lớp trưởng, bí thư lên văn phòng trường khệ nệ khuân về một chồng thư dày cộp. Tôi đã coi những bức thư ấy chẳng khác nào một thứ bảo vật bên mình. Đã bao lần lôi ra ngấu nghiến đọc đi, đọc lại cho thuộc từng câu chữ. Những bức thư chan chứa, hồn hậu, say mê, những dòng chữ ngây ngô, trong trẻo và lấp lánh như cơn gió mát ngày hè. Bức thư tay có thể là điều lãng mạn nhất mà mỗi người ít nhất một lần từng trải nghiệm. Đó là lý do vì sao thư tình (một sự kết hợp hoàn hảo giữa những điều lãng mạn) lại ám ảnh người ta đến vậy. Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, người viết những dòng nhật ký rung động hàng triệu trái tim trong “Mãi mãi tuổi hai mươi” từng say mê đến mức “nghiện” viết thư: thư gửi gia đình, thư cho đồng đội, bạn bè và đương nhiên là thư tình. Trong 4 tháng ròng, anh viết cho người bạn gái của mình tới 500 trang thư, có những bức dài tới hơn 50 trang.

Viết hay nhận một bức thư tay, bây giờ, đương nhiên trở thành một điều xa xỉ với nhiều người. Vết thương đầu tiên của thư tay là lúc điện thoại ra đời. Vài phím bấm, một tiếng a-lô, viết thư để làm gì nữa? Vết thương thứ hai, sâu hơn và còn rỉ máu mãi là lúc máy tính, internet tràn vào từng cánh cửa. Một cú nhấp chuột để soạn thư và một cú nhấp khác để gửi đi tất cả. Không phải bơm mực, chẳng cần thay giấy, không phải mua tem, cũng chẳng cần chờ đợi bưu điện tháng ngày, tiện lợi tưởng đến thế là tột bậc rồi. Thế là có một ngày những người yêu thư tay (như tôi) chẳng thể nào cứ hoài cổ mãi. Thư tay cứ thế xa cách dần. Những hòm thư bưu điện thưa vắng khách. Rồi đến một lúc ngoái đầu lại, có ai là không thoáng chút giật mình khi tay đã run, khớp đã mỏi, chữ đã gượng gạo vô cùng trên trang giấy quen thuộc thuở nào.

Nhưng thư tay chưa bao giờ chết. Nó chỉ lùi mình vào những góc khiêm tốn của cuộc sống ngày càng thừa gấp gáp, vội vã và thiếu đi rất nhiều tĩnh lặng, bình yên này. Muốn hiểu tình yêu với cánh thư tay, hãy hỏi những chiến sĩ nơi biên cương, hải đảo. Có khi nào trên đường hành quân, trong những đêm sương lạnh hay những ngày bão tố dâng đầy mặt biển, các anh thôi mong ngóng cánh thư từ hậu phương hay đất liền? Khi ấy, thư tay bỗng trở thành sợi dây níu giữ hai đầu nỗi nhớ, là biểu tượng của sự thủy chung, là một sức mạnh vô hình nhưng mãnh liệt, đôi khi nuôi sống cả niềm tin của con người.

Tôi cứ thao thức mãi vì những bức thư tay vừa lãng mạn lại vừa chân thực ấy. Lãng mạn là bởi văn chương đã thổi vào biết bao cung bậc cảm xúc cho những bức tình thư: say đắm, nồng nàn, trong trẻo, thánh thiện rồi đôi khi là tuyệt vọng, khổ đau. Chân thực là vì chẳng ai nỡ dối lòng mình khi đặt bút viết ra những dòng ấy. Lời nói đôi khi có thể rẻ tiền và chẳng đáng để tâm nhưng một khi hạ bút viết thư, tôi luôn tin đó là chuyện nghiêm túc. Viết thư là một trong số ít những khoảnh khắc người ta được (hay phải) sống thật với suy tư, với trăn trở của mình, kể cả là những suy tư, trăn trở chẳng mấy khi to tát gì.

Có phải vì thế giới đang ngày càng phẳng hơn đến nỗi lắm lúc người ta nhìn nhau mà chẳng còn muốn gửi gắm gì hay bởi lòng người ngày càng cằn khô, gỗ đá mà thư tay bỗng thành lỗi thời? Như thế là tại ta vô tình hay vì thư tay tự nó đang thụt lùi lại? Là lỗi của ta hay lỗi của những bức thư? Chẳng bao giờ có câu trả lời cũng như chẳng bao giờ tôi biết được vì sao những bức thư tay ngày nào cứ lầm lũi một mình dạt trôi về miền kí ức…

Tiểu Long

Các tin khác

Mặt trái của ngành phá dỡ tàu biển

Mặt trái của ngành phá dỡ tàu biển

Trong một bản báo cáo gần đây, Tổ chức Lao động thế giới (ILO) đã có những đánh giá về ngành phá dỡ tàu biển như sau: "Ngành công nghiệp phá dỡ tàu biển hiện là một trong những "thủ phạm" gây tai nạn lao động và ô nhiễm môi trường lớn trên thế giới…
Chuyện của những "hiệp sĩ" giải cứu xe hỏng trong đêm

Chuyện của những "hiệp sĩ" giải cứu xe hỏng trong đêm

Đêm nào cũng vậy, từ 21h các thành viên của Đội Cứu hộ SOS Thuỷ Nguyên (Hải Phòng) lại lên đường đến với những chiếc xe chẳng may gặp sự cố. Dù ngoài trời rét căm căm hay mưa phùn gió bấc, họ cũng không bỏ cuộc. Bởi phương châm của nhóm là mong ai cũng được về nhà an toàn…
Ecetera Nguyễn và đường về tổ quốc

Ecetera Nguyễn và đường về tổ quốc

Một ngày cách nay chừng 5 năm, chồng tôi - phóng viên Đài Phát thanh - truyền hình Quảng Bình nói rằng: “Chúng ta sắp có một người bạn đặc biệt đến chơi!”. Tôi cười thôi và không có ý kiến gì. Với chồng tôi, những người bạn anh ấy mời đến nhà bao giờ chả đặc biệt và... thường xuyên như thế.
Đừng đùa

Đừng đùa

Chỉ nói giỡn nhau mà mất mạng là chuyện có thật. Qua vài câu cà khịa là anh em đã "xách dao bầu nói chuyện". Chuyện gì cũng có đầu có mối, những dòng tin trở thành truyện siêu ngắn:
Kiện cha mẹ vì mình “bị“ sinh ra

Kiện cha mẹ vì mình “bị“ sinh ra

Khi cảm thấy bất công hoặc gặp một chuyện khó xử lí bằng thỏa thuận cá nhân thì mọi người thường làm đơn kiện lên toà án, nhờ pháp luật giải quyết. Có rất nhiều vụ kiện kì quặc trên thế giới mà khi chúng ta biết đến phải cảm thấy khó hiểu về nó.
Những huyền tích làng

Những huyền tích làng

Các cụ trong làng tôi nói rằng, theo phong thủy, thì cư dân sống quanh khu vực có những ngọn núi hình con rùa thường sẽ trường thọ, vì rùa là một trong tứ linh theo quan niệm tín ngưỡng của người phương Đông. Một số loài rùa tuổi càng cao thì… càng to ra. Nghĩa là từ lúc ra đời cho đến lúc chết đi, chúng chỉ phát triển kích thước cơ thể, còn mặt thì vẫn… trẻ măng. Điểm chung của loài rùa là chúng sống rất thọ.
Chuyện về một thầy trừ tà đuổi quỷ…

Chuyện về một thầy trừ tà đuổi quỷ…

Hàng trăm con người trên thế giới vẫn khẳng định rằng ngày nào mình cũng gặp gỡ với cái ác tuyệt đối, nhiều người đang gửi gắm cho họ những hoảng hốt, nỗi lo lắng của mình, kể cả tình trạng sức khỏe của người thân. Theo nhiều công trình nghiên cứu thì trong những năm gần đây, số người hoài nghi những người gọi là thầy trừ tà ngày càng đông, vậy mà vẫn tò mò mua những cuốn sách họ viết…
Những đứa trẻ mồ côi lần thứ hai giữa nhịp sống hiện đại

Những đứa trẻ mồ côi lần thứ hai giữa nhịp sống hiện đại

Mỗi năm, nước Anh có khoảng 10 ngàn thanh thiếu niên mồ côi bước vào tuổi trưởng thành. Không phải ai trong số các cô cậu bé này cũng được cha mẹ nuôi yêu thương như con đẻ. Ngày chúng trở thành người lớn, một số đứa trẻ mới thực sự nhận ra mình chỉ là người thừa ở nơi tưởng chừng như mái ấm.
Những chuyến hàng xuyên đêm vào dịp cuối năm

Những chuyến hàng xuyên đêm vào dịp cuối năm

"Nửa đêm ân ái cùng chồng. Nửa đêm về sáng gánh gồng ra đi", câu cửa miệng của dân buôn để nói rằng, những ngày cuối năm, họ hối hả ngược xuôi, buôn đầu sông bán cuối sông. Đó là thời cơ vàng trong năm, cho những chuyến hàng "vét vụ".
Diện tích rừng Amazon ngày càng bị thu hẹp

Diện tích rừng Amazon ngày càng bị thu hẹp

Được coi là “lá phổi xanh” của thế giới và đóng vai trò quan trọng trong công cuộc chống biến đổi khí hậu, Amazon là rừng nhiệt đới lớn nhất thế giới. Tuy nhiên, theo kết quả nghiên cứu do Mạng lưới thông tin môi trường - xã hội tham chiếu địa lý vùng Amazon (RAISG) công bố ngày 8-12, khoảng 8% diện tích rừng Amazon đã bị tàn phá từ năm 2000-2018, lớn hơn cả diện tích lãnh thổ của Tây Ban Nha.
Bài toán khó: chọn phục trang cho nhân vật phim lịch sử

Bài toán khó: chọn phục trang cho nhân vật phim lịch sử

Còn nhớ, năm 2015, đạo diễn Đinh Thái Thụy làm bộ phim “Mỹ nhân” lấy từ ngân sách nhà nước, đã bị dư luận lên tiếng về phục trang trong phim không chuẩn xác, thiếu bản sắc của văn hóa Việt. Nhiều năm qua, trang phục phim lịch sử vẫn liên tục gặp phải những vấn đề sai lệch. Mới đây nhất hai dự án lớn, “Quỳnh dạ nhất thảo” và phim “Kiều” cũng không tránh được những sai sót đáng tiếc đó.
Bản án kỳ lạ cho vụ giết người ở Italy

Bản án kỳ lạ cho vụ giết người ở Italy

Ngày 4-12-2020, Rudy Guede, kẻ bị tuyên án 16 năm tù vào năm 2008 với cáo buộc sát hại nữ sinh đại học người Anh Meredith Kercher, đã được toà án Italy cho phép hoàn thành bản án dưới hình thức lao động công ích thay vì ở tù. Rudy đã bắt đầu lao động công ích tại một thư viện ở thị trấn Lazio. Sau khi thư viện này đóng cửa để phòng chống dịch bệnh COVID-19, hắn trở thành tình nguyện viên cho tổ chức từ thiện Caritas. Đồng thời, hắn cũng chuẩn bị hoàn thành bằng thạc sĩ chuyên ngành Lịch sử tại Đại học Roma Tre.
Giấc mơ an cư ngày càng xa với nhiều người

Giấc mơ an cư ngày càng xa với nhiều người

Cách đây không lâu, Công ty nghiên cứu bất động sản CBRE đã công bố khảo sát giá nhà tại hai thành phố lớn là Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, mức giá nhà trung bình hiện nay lần lượt là 2.500 USD/m2 và 1.500 USD/m2. Trong khi đó, một nghiên cứu của Công ty Nielson mới đây cho thấy có khoảng 80% hộ dân đang sinh sống ở hai thành phố lớn này, có mức thu nhập bình quân hàng tháng chỉ trên dưới 15 triệu đồng (tương đương 700 USD/tháng).
Gió rừng đồi Thung

Gió rừng đồi Thung

Truyền thuyết Mường Sương kể rằng có Nàng Tiên ham chơi thường bay lượn nay đây mai đó. Một ngày, nàng Tiên chợt bắt gặp miền thung trập trùng đồi núi, đồng ruộng tươi tốt, suối chảy róc rách, thác reo cười tung hoa nhũ thạch, không khí mát mẻ trong trẻo y như trên thiên giới. Không kiềm giữ được niềm ham thích, Nàng Tiên hạ cánh xuống và ở lại vùng miền đồi….
Những tên làng nghe cứ nhói lòng

Những tên làng nghe cứ nhói lòng

Lại chuyện lụt. Nghe mãi, buồn thêm buồn. Nhưng không nói chuyện lụt thì chẳng biết nói chuyện chi. Vì từ bữa đến nay đã hơn tháng mà tất cả vẫn còn ngổn ngang đổ vỡ. Đi từ Lệ Thủy về Quảng Ninh, từ Quảng Ninh lên Minh Hóa, tôi đã gặp những ngôi làng vốn quen nay trở nên lạ lẫm trong bàng hoàng, đau xót. Những ngôi làng xưa xắc mang vẻ đẹp thân gần bỗng dưng bị lụt đổi tên. Ngay cả người làng cũng gọi làng mình bằng cái tên mới.
Lòng tự trọng bị tổn thương

Lòng tự trọng bị tổn thương

Vụ nữ sinh An Giang tự tử hôm 30-11 vì cách hành xử của nhà trường cho thấy tầm quan trọng của ứng xử giữa nhà trường và học sinh, sai một ly đi một dặm. May mắn là nữ sinh được cứu kịp thời.
Người đi nói xấu xấu hơn người bị nói xấu

Người đi nói xấu xấu hơn người bị nói xấu

Điều lạ lùng là người ta không chỉ nói xấu kẻ người ta ghét/ đố kỵ, con người có xu hướng nói xấu ngay cả người thân, gần gũi với mình nhất. Trong đó, phụ nữ ưa thích nói xấu hơn đàn ông, phổ biến nhất vẫn là vợ nói xấu chồng...
Nói xấu chồng!...

Nói xấu chồng!...

Gia đình là tế bào của xã hội. Bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng nói lên câu ấy, nhưng để có một tế bào khỏe, một gia đình, xã hội tốt đẹp, người ta cần sự cố gắng, từ nhiều phía. Bài viết này của chúng tôi đề cập đến một khía cạnh đang diễn ra trong đời sống hiện nay đó là hiện tượng vợ chồng nói xấu nhau, gây nên những năng lượng tiêu cực cho hôn nhân, qua đó ảnh hưởng không nhỏ đến trạng thái lành mạnh, gắn kết của gia đình, xã hội.
Ngồi học… trên ngọn cây

Ngồi học… trên ngọn cây

Giáo dục là nhân tố quan trọng, hết sức cần thiết của mỗi quốc gia và con đường dẫn đến tri thức của sự giáo dục rất dài phải có sự kiên trì nỗ lực mới có thành quả.