Người thương binh chiến thắng trong cuộc mưu sinh thời bình

Trở về quê không chỉ với những vết thương, mà ký ức chiến trường thậm chí cả mảnh đạn vẫn còn găm trong người cựu chiến binh Nguyễn Văn Lưu. Sống với biết bao gian khổ tưởng chừng khó vượt qua của cuộc mưu sinh, nhưng bằng nghị lực và lòng yêu đời, ông đã vượt qua mọi trở ngại, để thành một tấm gương sáng giữa quê hương.

Mồ hôi thấm từng gốc cây

Khu trang trại của ông Lưu ở thôn Đạo Sử, huyện Lương Tài (Bắc Ninh) mùa quả chín, giống như những ngày hội của sắc và hương, với sự góp mặt của mít, na, ổi, xoài, nhãn, mướp, bí, bầu… Hơn thế, sự sinh động của trang trại còn là góp mặt của hàng trăm con gà, chim bồ câu cũng như những ao cá mà ông bà hằng ngày dày công chăm sóc. Ông giới thiệu chi tiết cho chúng tôi về các khu vực nuôi trồng. Và rồi, ông dùng thóc gọi bầy bồ câu xuống. Chẳng mấy chốc, chúng bu đầy sân bên ông chủ lành hiền mà lấy mồi, như bên một người cha nhân hậu.

Còn nhớ, năm 2003, cả khu vực heo hút như đồng hoang. Vợ chồng ông Lưu đã đấu thầu, bỏ ra biết bao công sức để cải tạo. Sáng tinh mơ hai vợ chồng đã dậy đào đất, đắp bờ, thu mua trấu (vỏ thóc) để cải tạo đất.

Ông Lưu lạc quan sống và chăm sóc trang trại.
Ông Lưu lạc quan sống và chăm sóc trang trại.

Chiều đến, ông Lưu lại đạp xe đi mua cây giống rồi mang về trồng, tưới tắm, mồ hôi của ông thấm vào từng gốc cây. Chỗ này trồng mít, chỗ kia là chanh, là bưởi. Có hôm, lúc được đứng thẳng lên nhìn thì trời đã tối mịt. Vụ đầu tiên làm ăn, ông Lưu đã thất bại. Mua hai cặp bò thì chết một cặp, mua đôi lợn xề thì dịch chết một. Đàn lợn con hơn 60 chú cũng dính dịch chết gần hết, ngoài ao thì cá nổi lềnh bềnh.

"Tất cả cũng tại tôi chưa có kinh nghiệm. Số tiền vay ngân hàng đầu tư đã mất trắng. Nhìn mặt vợ tôi lo lắng, tôi tự nhủ nếu mình buông xuôi thì hỏng. Tôi thấy mình còn may mắn hơn nhiều đồng đội khác. Vậy là có quyết tâm bắt tay vào làm lại từ đầu, học hỏi kinh nghiệm và đầu tư khoa học hơn. Chúng tôi chăm sóc cho từng gốc cây nhỏ xinh, hy vọng chúng sẽ phát triển tốt", ông Lưu bày tỏ.

Đất đai không phụ lòng người. Thành quả của bao tháng ngày gian lao, đúc rút kinh nghiệm, sửa sai của hai vợ chồng ông là một trang trại xinh xắn nhiều hoa thơm quả ngọt. Cũng giống như nhiều thương binh mà tôi đã gặp, vợ chồng cựu chiến binh Nguyễn Văn Lưu chọn cách làm giàu bằng phát triển trang trại, lấy công làm lãi.

Tìm hiểu thêm ở những người làm trang trại không chỉ cải tạo tốt đất đai, mà còn bố trí hợp lý nuôi những con gì, trồng những cây gì để có thu nhập quanh năm. Cứ cuối giờ chiều, ông bà lại hái để khách buôn đến lấy, hoặc sớm mai mang ra chợ. Bà Nguyễn Thị Lý, vợ ông Lưu chia sẻ: "Tôi quanh năm ở xó làng, nào biết trang trại là cái gì đâu. Cũng may ông nhà tôi mày mò, chịu khó, tìm hiểu. Tôi và các con đã dựa vào vai ông ấy để qua chuỗi ngày đói kém, dẫu ông ấy chỉ còn có một con mắt".

Nghe vợ nói những lời cảm động ấy, ông Lưu trở nên bùi ngùi, trên khóe của con mắt còn sáng, những giọt nước rơi ra. Cố nén lại tiếng ho khan, ông bảo: "Thì bà ấy chịu khó có kém gì tôi. Thuận vợ thuận chồng mà. Chính tôi cũng phải nhìn bà ấy, nhìn con thơ mà cố gắng đấy!".

Nỗi nhức nhối còn đó

Ông Lưu dẫn tôi đi thăm trang trại, dáng ông người đậm, bước đi vững chãi, nhưng quan sát kỹ, tôi hiểu ông có cái bất lợi là chỉ còn mỗi con mắt, nên mỗi bước chân đều phải thận trọng hơn. Dưới tán cây xạc xào gió, ký ức ông nguyên vẹn ùa về.

Là con thứ hai trong gia đình có năm chị em, mẹ mất sớm, năm 1974, khi vừa tròn 19 tuổi, người thanh niên Nguyễn Văn Lưu xung phong lên đường vào chiến trường miền Nam. Độ đó, ông thuộc Sư 304 - Quân đoàn 2, đóng quân ở Quảng Trị, rồi từ đó đơn vị nhận nhiệm vụ đánh vào Bình Định, tiến sâu xuống Đồng Nai.

Dẫu từng bị thương, ông Lưu vẫn dũng cảm cùng đồng đội đánh vào căn cứ Nước Trong. Tại đây, ông và đồng đội bị pháo tăng của địch đánh trả. Nhiều đồng đội đã hy sinh. Ông Lưu bị mù cả hai mắt, còn ông Trần Công Dinh quê ở Hải Dương bị pháo bắn cụt cả hai chân. Để ra được hậu cứ, ông Lưu cõng ông Dinh trên lưng để làm nhiệm vụ chỉ đường.

Sau đó, ông Lưu được đưa về Nha Trang điều trị và tiếp tục được đưa ra Bệnh viện 108 làm phẫu thuật. Sau nhiều lần mổ, gắp các mảnh đạn ra khỏi cơ thể, các bác sĩ đã cứu được một con mắt cho ông. Tháng 1-1976, ông Lưu xuất ngũ về địa phương, là thương binh hạng ¼, mất sức 81%.

Lúc này, bố mẹ mất, ông Lưu phải gánh vác việc chị gái không chồng, quanh năm bệnh tật và chăm sóc cho ba cậu em nhỏ. Đêm nằm vắt tay lên trán, ông nghĩ, cuộc chiến thời bình với khó khăn, cơm áo gạo tiền gian nan chẳng kém thời chiến. Rồi ông tự an ủi: "Mình còn may mắn hơn nhiều đồng đội khác".

Sau tiếng thở phào, ông bảo mình sẽ làm bằng 200% sức lực. Mấy hôm sau, ông làm đơn xin làm bảo vệ ở UBND xã, kiêm luôn Phó ban quản lý chợ Thứa, đồng thời đầu thầu đầm sen ven sông quê để thả cá, trồng sen. Suốt 20 năm đằng đẵng, đánh vật với cuộc sống trầy trật, ông bà đã thay cha mẹ nuôi nấng các em, sinh và nuôi được hai người con ăn học, nay đều đã làm cán bộ nhà nước.

Ông Lưu( bên phải) cùng người em trai.
Ông Lưu( bên phải) cùng người em trai.

Ông Lưu tâm sự rằng, hoàn cảnh gia đình nghèo đói cơ cực cộng thêm những vết thương cứ giày vò mỗi đêm nhưng ông luôn tâm niệm lời dạy của Bác Hồ: "Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền". Ông lao vào làm tất cả các công việc có thể kiếm ra tiền từ cày thuê cuốc mướn đến đắp đê, làm bảo vệ chợ… nhưng gia cảnh vẫn không khá hơn. Sau nhiều đêm trăn trở, ông quyết định lặn lội vào miền Nam một thời gian tìm bạn bè học hỏi cách làm kinh tế để về làm giàu trên chính mảnh đất quê hương.

"Hiện nay, tôi vẫn còn ba mảnh đạn trong người, là ở đỉnh đầu, má phải và bên phải của trán. Tôi cũng cố gắng ra Hà Nội tìm cách mổ, nhưng không lấy ra được vì sẽ ảnh hưởng đến thần kinh. Bởi thế tôi cũng thường xuyên bị choáng, ngất. Đó cũng là gánh nặng cho vợ tôi", ông Lưu nói rồi chỉ cho chúng tôi xem những vết sẹo trên đầu mình.

Là một thương binh giàu nghị lực, ông Lưu đã đứng lên làm giàu, nuôi nấng con cái thành đạt, dẫu bệnh tật, những vết thương không thôi nhức nhối. Hằng năm, vào những dịp kỷ niệm ngày Thương binh - Liệt sỹ, ông vẫn tổ chức đi thăm đồng đội, ôn lại quá khứ và động viên nhau vượt lên hoàn cảnh.

Ông Dương Mạnh Hùng, Chi hội trưởng Chi hội CCB thôn Đạo Sử cho biết: "Đồng chí Lưu là một hội viên gương mẫu trong chi hội. Không chỉ làm kinh tế giỏi, làm giàu cho gia đình, ông Lưu thường xuyên chia sẻ kinh nghiệm làm ăn và giúp đỡ các hội viên trong chi hội cùng phát triển kinh tế".

Cũng cảm phục trước đức hy sinh của anh trai, anh Nguyễn Văn Thành, em ruột ông Lưu bày tỏ: "Ngày bé, anh nuôi nấng, chăm sóc chúng tôi như cha, bảo ban từng đứa một. Nay nghĩ lại mà thấy thương anh quá. Được cái, ngày đó chúng tôi biết vâng lời, nay có điều gì cũng hỏi han, xin ý kiến anh như xin ý kiến người cha".

Hiện nay, thương binh Nguyễn Văn Lưu có thể tạm hài lòng với những gì đã làm được. Hai con trai của ông đều thành đạt, làm việc tại các cơ quan nhà nước và có gia đình hạnh phúc. Tin rằng, với bản lĩnh vững vàng, không ngại khó, ngại khổ của người lính Cụ Hồ, ông Lưu cũng như nhiều thương binh khác còn tiếp tục đóng góp công sức của mình trong việc xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Người thương binh đã chiến thắng trong cuộc mưu sinh thời bình bằng lòng quả cảm. Dẫu biết, những cơn đau vẫn hành hạ, song niềm tin ông luôn hiện hữu, để nụ cười tỏa sáng và xứng đáng là người cựu chiến binh mẫu mực, nêu gương, sống tiếp phần đời của đồng đội.

Ngô Thục Miên

Các tin khác

Vượt lên tật nguyền, giúp những người cùng cảnh ngộ

Vượt lên tật nguyền, giúp những người cùng cảnh ngộ

Về thị trấn Hồ Xá, huyện Vĩnh Linh (Quảng Trị) hỏi thăm chị Nguyễn Thị Năm, bà con ai cũng nói rằng, họ không ngờ người phụ nữ khuyết tật tuổi xấp xỉ 60 này, mặc dù đã nghỉ hưu song vẫn năng nổ tham gia các hoạt động xã hội, đặc biệt việc đứng lớp để truyền đạt kỹ năng, cảm hứng sống cho rất nhiều người cùng cảnh ngộ. Điều đó cho thấy, chị Năm có một nghị lực sống quá tuyệt vời!...
Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Niềm vui của các bậc cha mẹ sinh con ra những mong con khôn lớn nương tựa khi “xế chiều”. Thế nhưng, cái điều hết sức bình thường đó chỉ là ước mơ xa vời với ông bà khi phải chật vật lần lượt chăm sóc cho 4 người con vừa mắc thiểu năng trí tuệ vừa mắc bệnh ung thư. Đó là hoàn cảnh đáng thương của gia đình ông Phạm Văn Phúc (sinh năm 1940) và bà Đinh Thị Mỳ (sinh năm 1947) trú tại tổ dân phố Đọ Xá, phường Thanh Châu, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.
"Phép mầu" đến với bé gái 5 tuổi suýt bị liệt đôi chân

"Phép mầu" đến với bé gái 5 tuổi suýt bị liệt đôi chân

Nhiều bệnh viện từ chối điều trị do khối u xâm lấn mặt trước tủy sống, lan tỏa 3 đốt sống và phát triển trong ổ bụng, tưởng rằng mọi việc đã khép lại đối với bé gái 5 tuổi Lê Nhã U. (Hà Trung, Thanh Hóa). Nhưng phép mầu đã đến...
Bố mắc bệnh gan chăm sóc con gái mắc bệnh suy thận

Bố mắc bệnh gan chăm sóc con gái mắc bệnh suy thận

Để kéo dài sự sống cho con gái, người cha nghèo xin hiến thận cứu con. Song, bác sĩ không đồng ý vì tuổi người cha đã cao, chức năng thận bước sang giai đoạn yếu. Trong khi đó, chi phí 1 ca ghép thận rất tốn kém, vượt khả năng của người cha. 
Chuyện xúc động về con trai của cặp vợ chồng chết cháy ở Đê La Thành

Chuyện xúc động về con trai của cặp vợ chồng chết cháy ở Đê La Thành

Đã một tháng trôi qua kể từ ngày nhận được tin con trai và con dâu chết trong trận hỏa hoạn ở nhà trọ của ông Hiệp “khùng” trên đường Đê La Thành (Hà Nội), bà Hoàng Thị Ngọ (mẹ anh Tạ Văn Tính, trú tại xóm Khánh, thị trấn Thanh Sơn, huyện Thanh Sơn, Phú Thọ) vẫn chưa nguôi nỗi đau mất con. 
Lòng thiện sưởi ấm những mảnh đời éo le ở Madagui

Lòng thiện sưởi ấm những mảnh đời éo le ở Madagui

Những cơn đau buốt nhói bên trong cái đầu méo mó, sứt sẹo vì tự đập vào tường. Những ánh mắt ngây dại, ngơ ngác không biết tương lai phía trước ra sao. Những đôi chân, đôi tay bất động buông thõng trên giường, những cái ôm xiết không rời khi người lạ đến thăm…là một góc nhỏ cuộc sống ở nơi nuôi dưỡng trẻ mồ côi Madagui - Lâm Đồng nhiều năm nay.
Giám đốc ngồi xe lăn tạo việc làm cho người lao động nghèo

Giám đốc ngồi xe lăn tạo việc làm cho người lao động nghèo

Sau một tai nạn bị liệt hoàn toàn hai chân lúc 28 tuổi, cuộc sống tương lai của ông Nguyễn Vũ Hội (56 tuổi, ở thị trấn Vôi, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang) tưởng như khép lại. Sinh hoạt của ông đều do người vợ trẻ chăm sóc, lại thêm hai đứa con nhỏ khiến những ngày tháng cơ cực, tuyệt vọng của họ không nhìn thấy ánh sáng.
“Bông hoa khuyết của núi” trong lớp học nghèo miền cao nguyên

“Bông hoa khuyết của núi” trong lớp học nghèo miền cao nguyên

Trong ngôi làng nghèo giữa miền cao nguyên nắng gió ấy, một người phụ nữ tật nguyền vẫn ngày ngày lặng lẽ gieo chữ cho những trẻ em nghèo trong làng. Người làng gọi cô là “hoa của núi”, bông hoa bình dị và tuyệt vời như chính vùng đất đầy nắng và gió này.
Khát khao trở lại trường của cô bé mắc bệnh Thalassemia

Khát khao trở lại trường của cô bé mắc bệnh Thalassemia

Mẹ bị bệnh nặng không đủ sức lao động, bố sau một lần tai nạn lao động sức khỏe kém cũng chỉ đi làm phụ những việc lặt vặt trong làng, giờ đến lượt Linh bị mắc bệnh tan máu bẩm sinh. Nhà nghèo không có tiền chữa bệnh, cứ đau đến ngất đi Linh lại nghỉ học, đỡ lại đến trường.
Mong phép mầu đến với bé gái bị tai nạn tàn khốc

Mong phép mầu đến với bé gái bị tai nạn tàn khốc

Sống sót sau vụ tai nạn giao thông (TNGT), bé gái 11 tuổi - Lê Thị Quỳnh Như (học sinh lớp 6 Trường THCS xã Cẩm Quang, huyện Cẩm Khê, Hà Tĩnh) phải đối mặt với cơ thể không còn nguyên vẹn. Tai nạn tàn khốc đã khiến bé phải cắt bỏ toàn bộ bộ phận sinh dục, vỡ nát toàn bộ xương chậu, rạn nứt phần xương đùi, phần bụng bị tổn thương.
Xót xa gia cảnh của cậu bé 11 tuổi bị "ăn mòn" cơ thể

Xót xa gia cảnh của cậu bé 11 tuổi bị "ăn mòn" cơ thể

Mắc phải căn bệnh hiếm gặp "ly thượng bì bóng nước" khiến các ngón tay của cháu Nguyễn Hòa Dương chỉ còn từng mẩu ngắn, dính vào nhau như màng chân ếch. Cơ thể còm cõi của Dương lở ra từng mảng, lộ màu thịt đỏ lòm.
Tạo hình cho những em bé có gương mặt “mỏ chim”

Tạo hình cho những em bé có gương mặt “mỏ chim”

Vừa sinh ra đã mang trên mình gương mặt “mỏ chim”, lưỡi tụt ra phía sau gây tắc nghẽn đường thở khiến nhiều bà mẹ hoảng hốt khi không biết con mình mắc chứng bệnh gì. Đây là hội chứng Pierre Robin – một căn bệnh bẩm sinh hiếm gặp có tỷ lệ 1/9.000-14.000 trẻ sinh ra còn sống.
Chàng trai trẻ và nỗi đau tận cùng

Chàng trai trẻ và nỗi đau tận cùng

Vợ bỏ đi khi đứa con còn đỏ hỏn, một mình Tuấn Anh phải gánh vác việc gia đình, chăm con thơ dại. Khi bố bị ung thư, Tuấn Anh lại phải xoay xở kiếm tiền lo viện phí cho ông, nhưng lúc bệnh tình bố trở nặng cũng là lúc anh bị tai nạn hôn mê bất tỉnh nằm trong viện. Bố mất, Tuấn Anh không thể về chịu tang mà tính mạng cũng đang ngàn cân treo sợi tóc.
Khốn khổ nuôi vợ tâm thần và con trai nằm liệt giường

Khốn khổ nuôi vợ tâm thần và con trai nằm liệt giường

Hạnh phúc trôi qua ngắn ngủi, ông Phạm Văn Thanh, ở khu 1, thôn Gia Áo, xã Thanh Uyên, huyện Tam Nông (Phú Thọ) đón nhận hung tin vợ mình đột ngột mắc bệnh tâm thần. Cuộc sống chật vật khốn khó nuôi vợ và 2 con của ông tưởng rằng sắp đến ngày con cái trưởng thành thì biến cố lại một lần nữa giáng xuống khi cậu con trai 23 tuổi bị tai nạn.
Cuộc đời bất hạnh của người đàn bà “chân voi”

Cuộc đời bất hạnh của người đàn bà “chân voi”

Gần hai mươi năm qua, chị Phạm Thị Tỉnh (36 tuổi, trú tại xã An Viên, Tiên Lữ, Hưng Yên) lặc lè sống chung với đôi chân khổng lồ. Hai chân của chị quả tình thật giống chân voi với phần ống chân phình to đến mức một đứa trẻ ôm vừa vặn và bàn chân gồ ghề, sần sùi, khô khốc. Lê lết đôi chân ấy đã là một cực hình nặng nề, chị còn phải vác trên vai hai con nhỏ - một đứa ra đời sau đám tang của bố nó 12 ngày.
Nghị lực phi thường của một cô gái khuyết tật

Nghị lực phi thường của một cô gái khuyết tật

Số phận nghiệt ngã không mỉm cười với cô gái chân quê mang tên một loài hoa đẹp khi tứ chi co rút, teo tóp dần sau nhiều cơn sốt. Cứ tưởng định mệnh đã khép lại ước mơ và khát vọng, không ngờ những câu thơ dung dị bất chợt hiện hữu, thắp sáng niềm tin yêu cuộc sống.
Hãy giúp cô giáo vùng cao viết tiếp ước mơ dang dở

Hãy giúp cô giáo vùng cao viết tiếp ước mơ dang dở

Cô giáo ấy đang có nguy cơ phải chia tay bục giảng, từ bỏ giấc mơ giúp trẻ em người dân tộc thay đổi số phận. Cô giáo ấy giờ đang tuyệt vọng với căn bệnh mà y học thế giới phải bó tay. Mong một phép màu đến với em - cô giáo vùng cao huyện Ba Bể.
Trái tim không tật nguyền

Trái tim không tật nguyền

Hiểu được hoàn cảnh của gia đình và sự thiệt thòi của hai anh em mình, Nguyễn Văn Thuấn tìm cách thoát khỏi suy nghĩ buồn chán, vươn lên trong cuộc sống. Thuấn không chấp nhận đầu hàng số phận, để thời gian trôi qua vô nghĩa...