Nghịch cảnh của phim Nhà nước khi ra rạp

Chưa bao giờ, câu chuyện một bộ phim do nhà nước đầu tư tiền tỷ lại trở thành đề tài "hot" như thế này. Không may mắn như những bộ phim nhà nước khác, "Sống cùng lịch sử" bị truyền thông bủa vây và rơi vào tâm bão dư luận. Nhưng thực chất, nó chỉ là "giọt nước tràn ly" cho một thực trạng bê trễ mà đã đến lúc, những nhà quản lý cần phải nhìn nhận một cách nghiêm túc và thẳng thắn!

Từ những phim nhà nước "biết trước sẽ chết"

"Phim 21 tỷ đồng không bán nổi một vé", "Phim triệu đô 'Sống cùng lịch sử' chết ngay khi chưa ra rạp", hay "Phim lịch sử là khúc xương khó nhằn"... và rất nhiều tiêu đề bài báo nữa, xem ra không có gì hay ho (nếu không muốn nói là đau đầu) với đoàn làm phim "Sống cùng lịch sử". Tên bộ phim cũng như những người làm phim, từ đạo diễn đến biên kịch xuất hiện trên tờ báo này sang tờ báo nọ với tần suất... chóng cả mặt. Bộ phim "hot" và rơi vào vòng xoáy của truyền thông không phải vì chất lượng (có ai đi xem đâu mà dám bảo nó dở). Cũng không phải vì nó khô cứng như nhiều báo đã tuyên tội cho nó (chỉ vì nó là phim lịch sử mà vơ đũa cả nắm). Bộ phim này theo một người yêu phim cho biết hoàn toàn có đầy đủ những yếu tố cơ bản để ăn khách. Phim có ý tưởng hay ho, nữ diễn viên chính xinh đẹp, phim dạo đầu bằng cảnh nóng, tình tay ba, trào lưu phượt. Tất cả theo chuẩn chung của giới trẻ. Nó "hot", chỉ vì là bộ phim được Nhà nước đầu tư tới 21 tỷ đồng mà lại không bán nổi một vé. Đơn giản chỉ có thế!

Tất nhiên, truy nguyên nhân của cái không bán được vé kia cũng có tới dăm bảy đường nguyên nhân; mà nguyên nhân nào cũng được khoác bởi cái áo có vẻ... khá hợp lý (kể cả lời biện hộ của những người trong cuộc). Và báo đài cũng đã lần lượt mổ xẻ đến tận gốc gác ngọn ngành rồi, thậm chí nếu không muốn nói là hơi quá. Căn bệnh đám đông, bây giờ không còn là sự phô diễn riêng mà là một phô diễn đồng dạng khá buồn cười ở cái thời buổi mà con chíp thẩm mỹ đều na ná nhau, bệ thẩm mỹ còn hạn hẹp, loanh quanh mấy chiêu trò, cảnh nóng, mấy cô diễn viên chân dài tới nách nhưng không diễn nổi một tự sự của đời sống.

Một cảnh trích trong phim "Sống cùng lịch sử" (đạo diễn Nguyễn Thanh Vân, biên kịch: Đoàn Minh Tuấn).

Một cảnh trích trong phim "Sống cùng lịch sử" (đạo diễn Nguyễn Thanh Vân, biên kịch: Đoàn Minh Tuấn).

Thật ra, "Sống cùng lịch sử" là một ví dụ trong rất nhiều ví dụ khác bi hài của giới làm phim nước ta. Nó là "giọt nước tràn ly" cho một sự thật có phần  phũ phàng của nhiều bộ phim được Nhà nước đầu tư tiền bạc nhưng lại "đắp chiếu", "ế chỏng ế chơ". Nó là vấn đề cơ chế, "khi mà tính mục đích về cơ bản đã đạt được ngay khi dự án được ký duyệt ngân sách, với một cá nhân/đơn vị nào đó", như lời của nhà biên kịch, cũng là người viết phê bình phim Châu Quang Phước chia sẻ.

Và cũng vì tâm thế được "bao cấp" ấy, nên đầu vào, đầu ra không còn là vấn đề lưu tâm của những người sản xuất phim nhà nước. Miễn sao phim ra đúng thời hạn. Đúng tôn chỉ, mục đích. Còn việc khán giả mua vé đến xem hay không, không quá áp lực như các hãng phim tư nhân phải chạy đua từng giờ từng phút, thậm chí không ngại ngần chiêu trò nếu cần thiết để kéo khán giả vào rạp. Nếu vậy, tính cạnh tranh bị "thủ tiêu" ngay từ ban đầu.

Đạo diễn Nguyễn Thanh Vân trên phim trường "Sống cùng lịch sử".
Đạo diễn Nguyễn Thanh Vân trên phim trường "Sống cùng lịch sử".

...đến sân chơi mới?

Để không chết từ trứng nước, để khán giả không "hãi" khi nghe nói mấy chữ "phim nhà nước", phải chăng các dự án phim nhà nước - chính nó cần có một cuộc cách mạng?

Hiện nay, chúng ta tạm gọi có 3 dòng phim đang tồn tại song song: nhà nước, tư nhân, độc lập. Phim nhà nước thì không phải nói nữa. Phim tư nhân, tự sản xuất rồi phát hành, quảng cáo rầm rộ, hòng lôi kéo khách mua vé đến xem. Còn những người làm phim độc lập, "tự biên tự diễn" rồi xin kinh phí từ các quỹ hoặc dự án nước ngoài. Nói chung, dòng nào cũng cần tiền để làm phim.

Tuy nhiên, hiện nay đang có một thực tế là, phim được Nhà nước đầu tư  sẽ do một đơn vị sản xuất phim cũng thuộc nhà nước làm. Liệu đã thật sự công bằng chưa khi các dự án phim nhà nước chỉ là sân chơi của những đơn vị nhà nước?

Các nhà làm phim bên ngoài cần kinh phí để làm phim không? Sao lại không! Nếu có cơ hội, sẽ chẳng có bất cứ ai từ chối cả, kể cả việc các dự án phim ấy được làm ra với mục đích tuyên truyền. Nếu có sự cạnh tranh, lựa chọn, thì sản phẩm cuối cùng có thể chưa phải là tốt nhất nhưng nó chắc chắn sẽ là tốt nhất trong số những sản phẩm tham gia cùng nó.

Bộ phim "Mộ gió" cũng vắng khách khi ra rạp.

Bộ phim "Mộ gió" cũng vắng khách khi ra rạp.

Khi đặt vấn đề này, nhà biên kịch Châu Quang Phước lo ngại: "Cơ chế xét duyệt kiểu gì, từ những con người "cầm cân" nào, cho các dự án phim hay/ tốt (trên cơ sở kịch bản...)? Hiện tại, điều đó là không tưởng với nhân lực/tầm nhìn quy hoạch của các đơn vị chức năng chuyên ngành như Cục/Hội. Vì có những vấn đề nhỏ lẻ hơn nhiều mà bao nhiêu năm vẫn chưa có chưa làm xong, nói chi chuyện tạo lập quỹ tầm cấp qui mô quốc gia kiểu vậy. Hơn nữa, làm vậy cũng chẳng khác nào là một hình thức "bao cấp" khác, thậm chí còn là bao cấp vĩ mô hơn, vì tính cạnh tranh chỉ có ở đầu vào xét duyệt, sẽ lại "đi đêm" hơn hiện tại. Sau đó các khâu tiếp theo thì vẫn bỏ trống, lủng lỗ như tai nạn đắm tàu"!

Một điều khác nữa, theo anh Phước, "các hãng phim tư nhân cũng chẳng rảnh để theo đuổi bất kỳ cơ chế nào khiến họ mất quyền tự quyết". Giải pháp duy nhất để chấm dứt tình trạng "cha chung không ai khóc" đó là xóa sổ điện ảnh bao cấp kiểu Nhà nước.

Giải pháp mà nhà biên kịch Châu Quang Phước đưa ra có phần hơi cực đoan và tuyệt vọng. Vấn đề cần nhìn công bằng hơn, chẳng hạn đầu tư như thế nào cho có hiệu quả, tránh tình trạng lãng phí tiền bạc của dân.

Nhà biên kịch Đoàn Minh Tuấn, cha đẻ của "Sống cùng lịch sử" tỏ ra vô cùng bức xúc vì cho rằng phim phát hành quá yếu kém nên "chết tức tưởi". Ông bảo: "Để hoàn thành bộ phim đó, chúng tôi đã tốn không biết bao nhiêu công sức. Tuy nhiên, đến khâu cuối cùng là PR, phát hành, quảng cáo, tất cả chỉ là không, không và không. Không băng rôn, không truyền hình, không họp báo, không tờ rơi. Không làm gì cả. Làm phim giữa thời buổi kinh tế thị trường nhưng mà cứ bê nguyên si cách làm phim của thế kỷ trước".

Phải có một quy trình bị lệch và bung ra khỏi "đường ray", cho nên người làm phim, người phát hành phim mới không có một tiếng nói chung, dẫn đến việc phim ra rạp "vắng hơn chùa Bà Đanh" rồi mới đánh quả bóng trách nhiệm qua lại như thế. Chỉ một "Sống cùng lịch sử" thôi, cũng đủ để chúng ta thấy phim Nhà nước hiện nay đang tồn tại những bất cập cần giải quyết như thế nào. Đã đến lúc, trước khi quyết định "rót" kinh phí, những nhà quản lý, cần vạch ra một lộ trình khác cho con đường đi của mình

Đậu Dung

Các tin khác

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Bỏ quy định cấm hát nhép, cơ hội cho những ca sĩ giả

Lâu nay, việc một số ca sĩ hát nhép khi lên sân khấu đã bị công chúng lên án vì họ không có thực lực. Thế nhưng, Nghị định 144/2020/NĐ-CP quy định về hoạt động nghệ thuật biểu diễn, vừa được ban hành đã bỏ quy định cấm hát nhép khi biểu diễn nghệ thuật. Nhiều người lo ngại quy định mới sẽ tạo điều kiện cho những ca sĩ “thích” hát nhép…
Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Bất cập trong quản lý phát hành phim trên mạng

Câu chuyện mới nhất làm nóng dư luận là 2 bộ phim “Vũ điệu tử thần” và “Những người viết huyền thoại” mới đây “tự dưng” được phát hành trên kênh Netflix - một nền tảng xem phim có trả phí nổi tiếng của Mỹ.
Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Cần thay đổi tư duy tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc

Triển lãm Mỹ thuật Toàn quốc 5 năm diễn ra một lần, nhưng năm nay đã xảy ra hiện tượng xước tranh, mất tượng… Giới họa sĩ và công chúng yêu hội họa thất vọng và bất bình. Đó còn chưa kể đến câu chuyện chất lượng của triển lãm, cũ và nhàm. Vấn đề đặt ra là làm thế nào để Triển lãm Mỹ thuật toàn quốc được tổ chức đúng với giá trị phải có? Phóng viên Chuyên đề Cảnh sát toàn cầu đã có cuộc trò chuyện với nhà nghiên cứu, phê bình nghệ thuật Vũ Huy Thông về thực trạng này.
Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Đằng sau màn chơi lớn của tân binh Bình Định

Mới trở lại V-League sau 12 năm vắng bóng, Bình Định đã chiêu mộ hàng loạt tân binh ấn tượng. Người ta nói đội bóng đất võ chơi lớn, thậm chí là chơi trội so với nhiều ông lớn trên thị trường chuyền nhượng trước mùa giải năm nay. Nhưng ít ai biết rằng  từ hai năm trước, Bình Định đã sẵn sàng cho cuộc chơi lắm tiền nhiều của này với kế hoạch dài hơi cùng tiềm lực tài chính, để qua đó hiện thực hoá tham vọng của đội bóng.
Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Người đắm đuối với "dòng tranh Hàng Trống"

Sau khi xuất bản cuốn "Dòng tranh dân gian Kim Hoàng vào năm 2019, nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa lại vừa cho ra mắt cuốn sách "Dòng tranh dân gian Hàng Trống", một dòng tranh dân gian độc đáo nhất của Hà Nội. Tranh dân gian đang hồi sinh từ những con người tâm huyết và yêu văn hóa dân gian như nhà sưu tập Nguyễn Thị Thu Hòa.
Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Bùi Thị Thu Thảo và hành trình vượt khó của "nữ hoàng"

Trong đoàn đại biểu của Bộ Văn hóa- Thể thao và Du lịch dự Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc lần thứ X vừa tổ chức tại Hà Nội tuần qua, có 2 vận động viên, đó là Đoàn Văn Hậu (Bóng đá), Bùi Thị Thu Thảo (Nhảy xa).
Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Nhóm Action C, đam mê làm phim về đề tài Công an

Họ đều là những người làm phim chuyên nghiệp, đến với nhau vì đam mê. Những lúc rảnh rỗi, họ cùng nhau làm những clip ngắn để giải trí, thế nhưng nhờ sự đầu tư công phu và tâm huyết, cùng tài năng võ thuật thực sự của những thành viên mà nhóm Action C đã tạo được những clip có sức hấp dẫn riêng, đặc biệt là đề tài về Công an.
Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Hồng Lĩnh Hà Tĩnh liệu có trở thành thế lực ở V..League 2021?

Gần 3 thập kỷ, bóng đá Hà Tĩnh nép mình trước cái bóng khổng lồ của người hàng xóm Sông Lam Nghệ An. Nhưng thời thế đổi thay. Sự xuất hiện của Hồng Lĩnh Hà Tĩnh, theo một cách đặc biệt, đang giúp người hâm mộ bóng đá nơi đây có được một niềm tự hào.
Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Rapper và Gangster - Hai đầu sợi xích

Làng giải trí Mỹ cách đây hơn một năm có dịp ồn ào vì chuyện rapper nổi tiếng Takeshi 69 (tên thật Daniel Hernandez) đã phải hầu toà vì tội hành hung bạn gái. Trước đó, cả toà án và công luận đều tin rằng, Takeshi 69 là thành viên của băng đảng Nine Trey Gansta Bloods khét tiếng ở Brooklyn, New York.
Một SEA Games bớt… nặng nề

Một SEA Games bớt… nặng nề

40 môn với 520 nội dung là số lượng mà SEA Games 31 với chủ nhà Việt Nam chốt lại. Nhìn từ đó, người ta thấy được một kỳ SEA Games mà số lượng môn Olympic cao nhất trong lịch sử. Rất nhiều môn thi đấu "trời ơi đất hỡi" đã bị lược bỏ, tránh tình trạng vận động, o bế cho chủ nhà đứng nhất toàn đoàn như nhiều quốc gia khác từng làm trước đó.
Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Sân khấu nhạc kịch "nóng" trở lại

Những ngày tháng 11 này, sân khấu nhạc kịch Hà Nội "nóng" với hai vở diễn được chờ đợi, "Những người khốn khổ" của Nhà hát Nhạc vũ kịch Việt Nam và "Tôi đọc báo sáng nay" của Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long. Đó là một tín hiệu vui cho sân khấu nhạc kịch nước nhà khá lâu im ắng.
Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Bóng đá Hải Phòng, Quảng Ninh và cú trượt dài

Từng là địa phương sở hữu các CLB thế lực một thời của bóng đá Việt Nam, nhưng giờ đây Hải Phòng và Quảng Ninh đều đang loay hoay tìm hướng phát triển bóng đá trong tương lai. Không có tầm nhìn dài hạn, đầu tư theo cảm hứng,... khiến cho trận derby máu lửa ngày nào của vùng Đông Bắc càng ngày càng đìu hiu cả trên sân cỏ lẫn khán đài.
Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

Cử tạ Việt Nam với quả tạ ngàn cân

6 tháng trước khi Olympic 2020 diễn ra “bù” tại Tokyo, cử tạ Việt Nam nhận tin sét đánh: Nguyễn Thị Thu Trang và Bùi Đình Sáng bị cấm thi đấu 4 năm vì dương tính với doping.
Kiatisak và ân tình với bầu Đức

Kiatisak và ân tình với bầu Đức

"Tôi bắt Kiatisak lúc nào mà chẳng được", bầu Đức của Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) đã nói như thế cách đây 5 năm. Và quả thực, đúng là chỉ sau 1-2 cú điện thoại, bầu Đức đã nhận được cái gật đầu của Kiatisak Senamuang. Đáng nói hơn, ông làm như vậy là để… chiều những cầu thủ trẻ tại HAGL hiện tại.
Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chưa bao giờ là chuyện cũ

Đạo, nhái trong nghệ thuật, chuyện không mới, nhưng chưa khi nào cũ. Mặc dù báo chí đã nhiều lần lên tiếng nhưng xem ra công chúng vẫn tiếp tục đau đầu về những thông tin liên quan đến đạo đức, lòng tự trọng của một số người làm nghệ thuật.