Mùi của phố phường

...Tôi đã thầm ước giá như một lần được trở về khu vườn tuổi thơ, được cắn ngập răng những trái ổi vừa chín tới, được ngắm bóng nắng nhảy nhót trên vai áo. Cuộc sống này, thật đáng sống phải không P.?

P. ạ, tôi nhớ mãi buổi trưa hôm ấy. Khi chúng ta mỏi mệt giữa giờ trưa, mỏi mệt với nắng nóng và khói bụi, với cơn đói bắt đầu dấm dứt trong bụng, chúng ta đã tạt xe vào một quán ăn trên phố. Quán khá đông. Phải lách mãi chúng ta mới chen được chiếc xe của mình vào. Sau đó chúng ta chọn một bàn trống và ngồi xuống. Như những buổi trưa khác. Vì nếu không nhanh chóng, thì cái bàn trống hiếm hoi ấy cũng sẽ có người khác ngồi vào đó. Và chúng ta lại phải lếch thếch đi tìm một quán mới, mệt mỏi với việc phải suy tính xem cơm bụi hay bún miến ngan, phở hay cháo lòng… Rồi chúng ta cũng sớm mệt nhoài với việc chen giữa dãy xe xếp sin sít, giữa những thân người nhễ nhãi mồ hôi, giữa những ly bia trào bọt và những tiếng cười nói rổn rảng trước khi kịp thưởng thức những món ăn.

Giờ trưa ngắn ngủi, đôi khi chúng ta phải biết tự bằng lòng, hơn là tìm cách gây hấn với nó.

P. có nhớ không, bạn từng bảo với tôi rằng, ăn sao bây giờ thấy khó ngon quá. Rõ ràng là đói, sao ăn cái gì cũng thấy nhạt nhẽo, vô vị. Nhưng mà chúng ta vẫn cứ phải ăn. Như cái việc nó phải thế. Cơm trưa văn phòng, bạn đã thuộc lòng thực đơn của nó rồi. Bát miến lõng bõng, đôi khi lạc vài sợi tóc làm bạn rùng mình.

Tôi nhớ có lần, đến giờ trưa, giữa lúc mọi người lục tục đi ăn, tôi thực bụng chỉ muốn ngủ. Cảm giác mệt và chán lấn át cảm giác thèm ăn, muốn ăn.

Hình như những áp lực của chốn công sở, của đô thị ngun ngút những cột nhà chọc trời, của nhan nhản những cửa hiệu xanh đỏ… khiến cho cảm giác mỏi mệt lúc nào cũng thường trực trong tôi. Nó nguy hiểm ở chỗ, nhiều lúc tôi muốn nhấc máy lên hỏi thăm một người bạn cũ, lại thôi. Nó khiến cho, có lúc tôi muốn vượt ra khỏi thành phố này, đi đến một nơi nào đó thật xa, lại thôi. Nó khiến cho tôi muốn nói một lời âu yếm với ai đó, lại thôi.

Thật tệ hại khi những cảm hứng vừa loé lên kia, như cái mầm cây vừa vươn ra ánh sáng, đã lập tức héo rũ. Nó khiến chúng ta không muốn làm gì. Nó buộc chúng ta vô hình vào một lịch trình đặt sẵn, và chúng ta như những con rô bốt quẩn quanh từng ấy việc, từng ấy chỗ. Những cảm xúc bị bào mòn. Những ước mơ trở nên tủn mủn. Những mối quan hệ trở nên hời hợt. Những sự quan tâm ngày càng đơn điệu và tẻ nhạt. Và chúng ta - thật đáng sợ - đến lúc tự chán chính mình.

P. ạ,  tôi đã rất sợ mỗi lúc phải đứng trước gương. Tôi không dám nhìn tôi nữa. Một hình nhân vô vị và rệu rã. Tôi cười đấy mà sao xệch xạc và méo mó.  Tôi nói đấy mà sao nhạt nhẽo và giả dối. Rõ ràng không thể là tôi. Lẽ nào tôi có thể tệ đến như thế?

Có những lúc như vậy đấy, P. ạ.

Trở lại buổi trưa hôm ấy. Tôi đã không đi ăn mà nằm trên ghế và thiếp đi.  Ơn trời, tôi đã mơ. Một giấc mơ thơm tho với khoai nướng vùi trong bếp. Trong giấc mơ ấy, tôi nhảy tâng tâng như một con chó con, nhảy quanh củ khoai nóng giẫy. Bàn tay tôi lem luốc và nước miếng tôi ứa ra. Tôi không thể chờ được đến lúc củ khoai nguội đi, và cứ thế, vừa xuýt xoa bóc vỏ và đưa lên miệng.

Nhưng cổ họng tôi đắng nghét khi đúng cái phút giây huy hoàng trẻ nhỏ ấy, tắt lịm sau một cú đạp vào hông sỗ sàng của gã bạn cùng phòng:

"Không đi ăn hử?".

Tôi căm giận gã đến nỗi chỉ muốn nhảy lên, bóp cổ thằng cha ấy. Trời ơi, củ khoai của tôi.

Thực ra những căm giận trong lòng tôi dù có đang sôi lên sùng sục, thì tôi vẫn cứ giả lả nói cười:

"Cảm ơn cậu, sáng nay mình ăn muộn nên chưa đói".

Đám phụ nữ cùng phòng thì bấm nhau cười khúc khích. Họ chế giễu thầm vào tai nhau rằng tôi đang nhịn đói để… làm giầu.

Tôi biết điều ấy. Tôi còn cố đùa cợt với họ rằng, giá vàng đang xuống đấy. Còn xuống nữa. Phải nhịn ăn dành tiền mà mua thôi.

Ôi những câu chuyện chán ngắt mà hàng ngày tôi phải mang ra đối đãi. Tôi chán chúng kinh khủng. Nhưng tôi vẫn phải sống chung với chúng, vẫn dùng chúng làm thứ mua vui.

P. ạ, tôi thích rủ bạn đi cùng, trong những bữa ăn trưa "tháo khoán" ấy, vì ít ra, mình không bận tâm để phải nghĩ ra dăm câu chuyện mua vui, đưa đẩy. Chúng ta lặng lẽ ngồi ăn. Lặng lẽ nhìn cái nắp cống lộ thiên ngay sát thùng nước dùng đang sôi sùng sục. Chúng ta cùng cảm thấy cái mùi thum thủm của cái cống thải, ngay từ lúc bước chân vào quán. Chúng ta cùng nhìn thấy bàn tay chuối mắn của bà chủ quán, vừa thọc vào bụng gãi sồn sột, rồi ngay lập tức xé thịt gà nhoay nhoáy cho vào bát, bưng vào bàn cho chúng ta.

Nhiều hôm, chúng ta chỉ ngồi lặng lẽ ngồi cạnh nhau, mặc cho đĩa bát nguội lạnh. Miệng chúng ta đắt nghét.

Khi đó, để xua đi cảm giác nặng nề, cậu nghĩ ra những câu chuyện để nói với tôi. Về một cuốn sách mới ra. Về một quán café rất ngon và không gian dễ chịu. Những hàng rào trắng muốt, những hàng cây xanh um, vài kẽ lá thả nắng xuống đầu.

Tôi cảm ơn P. lắm. Những câu chuyện của cậu, luôn làm lòng tôi trở nên nhẹ nhõm và thanh thản. Sau những giờ phút thanh thản hiếm hoi ấy, chúng ta lại trở về những chiếc hộp của mình, tiếp tục những câu chuyện mua vui cho mọi người, trong khi chính chúng ta thì rầu rĩ và chán chường.

Buổi trưa hôm ấy, tôi nhớ, chúng ta ngồi rất lâu bên bàn ăn, giữa bát phở nghi ngút khói. Rồi chúng ta nhẩn nha gắp lên những sợi bánh mềm dai. Đúng lúc đấy, mùi ổi chín thơm ngào ngạt bỗng nhiên ùa đến.

Thật lạ lùng.

Mùi ổi quê kiểng giữa chốn phố xá xô bồ. Như thực như mơ.

P. có nhớ không? Chúng ta bàng hoàng như đứa trẻ vừa bất chợt khám phá được một bí mật tuyệt diệu. Chúng ta hốt hoảng như thể, chỉ một chớp mắt thôi, cái mùi ổi ngọt ngào quyến rũ ấy sẽ vụt mất. Như một ảo ảnh. Chúng ta ngồi lặng đi, nín thở. Mãi đến khi bà cụ già đội cái thúng quả quê mùa ấy đến bên, chúng ta mới dám tin vào sự hiện hữu rất thực của mùi quê giữa phố, sực tỉnh bởi kí ức tuổi thơ hiện diện ngay trong thúng quà vặt chốn đô thành.

Những trái ổi găng nhỏ xinh, vàng ươm, bóng láng. Như thể chúng vừa rụng xuống vào một sớm mai còn đẫm sương. Bà cụ già lưng còng, tóc phơ phất trắng, với thúng ổi ngon đến ứa nước miếng, xăm xắn đi chào mời quanh các bàn. Nhưng hình như cái món quà quê nhỏ mọn ấy không được nhiều người màng đến. Thực khách trong quán ăn vẫn hì hụi với những chanh, những ớt, những quẩy, và rau ráu với những đĩa chân cánh gà phủ hành chần bốc khói nghi ngút. Không mấy người bận tâm đến thúng ổi thơm nưng nức. Vài ba người ghé mắt nhìn sang cũng chỉ là chiếu lệ, rồi mặc cả một cách rẻ rúng.

Bà cụ già mặt rầu rĩ đi qua chúng ta. Trong lúc ấy, chị chủ quán phở, vừa tay dao tay thớt, vừa giục giã bà cụ bán ổi đi ra ngoài để khỏi làm phiền đến khách.

Quán phở lúc nào chẳng bị quấy nhiễu, lúc thì đám vé số, lúc thì đám đánh giầy, lúc thì đám bán báo. Khách vào ăn chỉ muốn được yên ổn thưởng thức cho xong bữa. Bởi vậy thúng ổi ngon mỡ màng của bà cụ già cũng bị xếp vào đám quấy rối thường xuyên.

"Vâng, tôi đi ngay".

Bà cụ nói nhỏ, giọng ủ rũ, cam chịu.

Thúng ổi được nhắc lên đầu. Cái lưng còng, càng còng hơn. Mùi ổi lận trong vị mồ hôi mặn mòi.

Chúng ta ngồi đó. Nhìn tất cả như một cuốn phim quay chậm. Rồi sực tỉnh, giật mình trước nguy cơ bộ phim bị cắt nửa chừng. Tôi hối hả đứng dậy, giữ tay bà cụ.

P. nhớ không, cậu lúc đó cũng nhỏm cả dậy. Và chúng ta đã cùng lựa thật lâu những trái ổi.

Khi ấy, mắt tôi rưng rưng nhìn những trái ổi nhỏ, no tròn. Tôi nhớ đến quay quắt cây ổi ngày trước ở vườn nhà. Mùa ổi chín, chim về ríu ran. Ổi chín rụng đầy gốc, thơm lừng đến tận giường ngủ. Cây ổi ấy đã bị gãy gục trong một trận bão kinh hoàng. Nước ngập lênh láng lên sát mép giường. Khi ấy, tôi chỉ biết ngồi trên giường nhìn rều rác và những trái ổi ung nước lững lờ trôi qua. Một đứa trẻ cũng biết buồn. Tôi đã buồn vì mất đi chỗ ẩn náu những ngày hè rờm rợp nắng. Và cái mùi ổi chín thơm cứ ám ảnh đến nghẹn ngào. Đến tận bây giờ, khi chúng ta đã có thêm những sợi tóc bạc trên đầu, tôi vẫn rưng rưng khi nhớ lại chuyện xa xưa ấy.

Bà cụ bán ổi hẳn lạ lùng lắm với hai kẻ mua hàng là chúng ta: Không nói năng, không mặc cả. Cầm túi ổi đặt lên bàn mà vẫn còn thẫn thờ.

Tôi đã thầm ước giá như một lần được trở về khu vườn tuổi thơ, được cắn ngập răng những trái ổi vừa chín tới, được ngắm bóng nắng nhảy nhót trên vai áo. Cuộc sống này, thật đáng sống phải không P.?

Giây phút ấy, tôi thấy mình như đứng trước một cánh cửa rực rỡ ánh sáng. Tôi thấy lòng mình chộn rộn như một đứa trẻ mới lớn.

Những ngày hôm sau, những trái ổi vẫn nằm trên bàn làm việc của tôi, chúng cất lên một mùi thơm quyến rũ đến khó cưỡng. Nó khiến tôi thấy mình đang sống, sống thành thật giữa những máy móc, những giấy tờ ngồn ngộn và những câu đùa bông phèng vô thưởng vô phạt.

Tôi chợt nhận ra, cuộc sống giản dị hơn những gì lâu nay tôi vẫn tưởng.

Vấn đề là chúng ta có sẵn sàng mở lòng ra đón nhận nó hay không mà thôi, phải vậy không P.?

Hà Nguyên Thuỷ

Các tin khác

Khi người thân phạm tội

Khi người thân phạm tội

Trong nhiều trường hợp, vì tình cảm gia đình mà bố mẹ không tố giác con dù biết rõ con phạm tội. Theo quy định của pháp luật, bố mẹ có phải chịu trách nhiệm hình sự trong trường hợp này hay không?
Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Phú Yên vừa kết thúc điều tra 3 vụ án tham nhũng với hơn 20 đối tượng. Trong số này có những người dù mới chỉ là cán bộ xã nhưng đã nghĩ ra đủ cách bòn rút tài sản công, cố ý làm trái để trục lợi…
Vỉa hè mà biết nói năng…

Vỉa hè mà biết nói năng…

Sáng 22-12, tại buổi làm việc của Thường trực Thành ủy với Sở Xây dựng Hà Nội, Bí thư Thành ủy Vương Đình Huệ nêu thực tế đá vỉa hè vỡ sau thời gian ngắn sử dụng. Ông Huệ đặt vấn đề vì sao cũng cùng làm đúng quy trình, thiết kế mẫu của Sở Xây dựng Hà Nội, nhưng có quận làm tốt, có quận chưa. Bí thư Thành ủy Hà Nội yêu cầu cẩn trọng từ khâu chọn đá, thi công đồng bộ, không làm manh mún. Sở Xây dựng Hà Nội tăng cường hướng dẫn, kiểm tra về nghiệp vụ, quy trình lát đá hè.
Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Trong các đơn vị Công an được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu "Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ đổi mới" năm 2020, có một đơn vị khá đặc biệt, đó là Công an tỉnh Phú Thọ. 
Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Ở Thanh Hoá, Cường "gấu" nổi lên là 1 trong những trùm tội phạm "có máu mặt" được nhiều người biết đến bởi sự liều lĩnh, manh động và nhiều trò côn đồ. Sau nhiều lần "vào tù ra khám", mọi hoạt động của Cường đi vào chiều sâu, hắn tổ chức đàn em cho vay lãi nặng, bảo kê, đòi nợ thuê… nhưng không bao giờ trực tiếp ra mặt.
TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

Để nâng cao hơn nữa hiệu quả trong phòng chống, xử lý tội phạm “tín dụng đen” nói riêng và tội phạm trên không gian mạng nói chung, Công an TP Hồ Chí Minh sẽ thành lập Phòng An ninh mạng và phòng chống tội phạm công nghệ cao…
Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Kể từ cuộc khủng hoảng tài chính 2007-2008, khoảng 1.000 tờ báo ở Mỹ đã phải đóng cửa. Trong cả thập kỷ đã qua, Facebook và Google độc quyền thâu tóm doanh thu quảng cáo, đăng lại tin bài của báo chí mà không trả tiền, đẩy báo chí thế giới vào khủng hoảng tồn vong.
Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Đó là hành trình đi cả nghìn cây số truy bắt đối tượng truy nã của cán bộ chiến sĩ Đội truy nã và truy tìm (Đội 6), Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Hà Nam. Với họ, khi đối tượng truy nã còn ngoài vòng pháp luật thì họ còn ăn chưa ngon, ngủ chưa yên…
Nhẫn giúp thành sự

Nhẫn giúp thành sự

Năm ngoái, tôi bái một cao thủ Vịnh Xuân quyền làm sư phụ. Cả đời, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ học võ, chuyện đánh đấm cơ bản không hợp với tôi. Cho đến một buổi tối, tôi theo bạn tới uống trà tại một võ đường.
Một sự nhịn chín sự lành!...

Một sự nhịn chín sự lành!...

Tôi nhớ khi còn làm việc tại Viện Văn học, trong cuộc trò chuyện với các chuyên gia văn học dân gian tại đây, một học giả đã nói với tôi rằng, văn học - văn hóa dân gian giống như 11 tháng trong năm, còn văn học viết là tháng 12. Đây không phải là sự so sánh hơn kém, mà là một ẩn dụ về sự dài rộng, to lớn của kho tàng trí tuệ, văn hóa dân gian.
Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Huyện Buôn Đôn (Đắk Lắk) những ngày này, không khí mùa vụ rộn rã khắp các buôn làng. Để giữ bình yên cho mảnh đất gắn với những huyền thoại về voi này, các cán bộ chiến sĩ Công an huyện Buôn Đôn đang ngày đêm gắn bó với từng buôn làng…
Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Các "trại cày" click đã trở thành vấn đề được công chúng và báo chí chú ý đến nhiều hơn trong vài năm trở lại đây. Những cơ sở hằng ngày "sản xuất" ra cả triệu lượt nhấp chuột, câu bình luận, v.v…trong bí mật nay được lôi ra ánh sáng trên các mặt báo.
Khi Công an "dân vận khéo"

Khi Công an "dân vận khéo"

Bằng những cách làm thiết thực, Công an huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình đã tạo sự gần gũi thân thiện giữa đồng bào với cán bộ chiến sĩ Công an.
Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mới đây lực lượng Cảnh sát điều tra (CSĐT) tội phạm về ma túy Công an TP Hà Nội đã liên tiếp điều tra khám phá nhiều đường dây vận chuyển, tàng trữ, buôn bán ma túy xuyên quốc gia. Đặc biệt, xuất hiện những nữ quái nhiều tiền án, tiền sự cùng những thủ đoạn rất tinh vi…
Chuyện nữ anh hùng biệt động

Chuyện nữ anh hùng biệt động

Mãi sau này tôi mới biết Đại tá Đoàn Thị Ánh Tuyết đã được phong Anh hùng lực lượng vũ trang (1978); mới biết những chiến công vang dội mà cô gái mảnh mai xinh đẹp Đoàn Thị Ánh Tuyết đã cống hiến cho cách mạng.
“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

Ngày 2-9-1961, trong nhà lao Gia Định, chị em trại nữ tìm mọi cách che mắt địch, tổ chức một đêm văn nghệ rất "xôm". Được sự chuẩn y của Trại ủy, ngay sau các tiết mục văn nghệ, chi bộ cắt cử người canh gác cẩn thận để tuyên bố kết nạp Nguyễn Thị Châu vào Đảng...
Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Tháng 4/2020, khi cuộc chiến chống bệnh dịch COVID -19 của nước ta đang ở giai đoạn cao điểm nhất, cam go nhất, mọi nguồn lực đều đổ dồn cho công tác này thì 1 thông tin chấn động được CBCS Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (Cục CSKT) đưa ra, đó là đã điều tra làm rõ sai phạm trong quá trình chỉ định thầu mua sắm vật tư, trang thiết bị y tế phục vụ công tác phòng chống dịch COVID-19 tại Trung tâm Kiểm soát bệnh tật (CDC) TP Hà Nội.