Mối tình đẹp của cặp vợ chồng khiếm thị

Ngày mặc áo cô dâu, bà Trâm đã thầm khao khát một đứa con. Nhưng bệnh tật và tuổi tác đã lấy đi thiên chức làm mẹ của bà. Nhắc đến con, bà ngập ngừng rồi khẽ nói: "Buồn lắm chứ, nhiều lúc khóc thầm đấy. Được cái mấy đứa con vợ trước của anh ấy quý mến và thương tôi như mẹ. Chúng thường xuyên tới thăm hỏi hai vợ chồng. Chúng kêu tôi là mẹ nên tôi thấy hạnh phúc lắm…".

Tiếng nhạc không lời thì thầm diễn tấu trong chiếc đầu thu cũ kỹ, dưới bếp, giọng người đàn bà ngân thật dài một bài ca đi cùng năm tháng. Người đàn ông vẫn tỉ mẩn đan lát, tay ông mò mẫm thật chậm để vừa lắng nghe vừa thưởng thức. Ông bảo rằng, làm việc mà không được nghe bà hát thì đau cái lưng, mỏi cái tay lắm. Đó là lời mở đầu cho một chuyện tình "bóng đêm" đong đầy yêu thương của người thương binh mù.

Năm 1979, Phạm Tấn Tài (55 tuổi) hăm hở ra đi theo tiếng gọi của non sông tới chiến trường biên giới Tây Nam. Tại đây, Tấn Tài được phân công nấu ăn cho các chiến sĩ. Trong một lần hành quân trên đất bạn Campuchia, người đồng chí đi trước ông giẫm phải quả đạn pháo. Một tiếng nổ long trời, lúc ấy ông chỉ kịp nhìn thấy đồng đội mình ngã xuống rồi không biết gì nữa. Tỉnh dậy, ông thấy mình đang nằm trên giường bệnh, hai mắt cố giương lên nhưng không thể.

Sau thời gian điều trị tại chiến trường không thuyên giảm, năm 1980, ông được chuyển về Bệnh viện 175 (TP Hồ Chí Minh). Nằm viện được vài tháng, hai mắt hỏng hoàn toàn, trước mặt ông là màu đen với những vết thương chằng chéo trên cơ thể. Ở tuổi 20, cái tuổi tràn trề nhựa sống và sung sức nhất đời người, tuổi của khát khao chiến đấu và cống hiến thì bỗng dưng tắt lịm. Tấn Tài được chuyển về Trung tâm điều dưỡng thương, bệnh binh Thủ Đức. Những ngày tháng đầu sống trong bóng tối đối với ông chẳng khác gì địa ngục.

Trong căn nhà ấy chưa bao giờ nghe tiếng cãi vã của hai vợ chồng.
Trong căn nhà ấy chưa bao giờ nghe tiếng cãi vã của hai vợ chồng.

Ông nhớ lại: "Tôi đã nghĩ đến chuyện tự tử. Tôi vùng vẫy giữa biển đời đen bạc. Buồn đau cho số phận mình. Nhưng khi nhớ lại những đồng chí, đồng đội của mình đã phải hy sinh nơi chiến trường, có người may mắn hơn thì thương tật đầy mình, mất chân, mất tay, nhìn lại bản thân, tôi lại thấy bừng lên một tia hy vọng. Tôi vẫn may mắn và hạnh phúc hơn họ nhiều. Vậy thì tại sao mình lại nghĩ đến cái chết. Từ đó tôi đã thay đổi suy nghĩ và sống lạc quan hơn".

Trong thời gian sinh hoạt ở Hội người mù quận Thủ Đức, ông kết duyên với một người con gái còn sáng mắt. Hạnh phúc đến với ông như một điều kì diệu, ông trân trọng, nâng niu và gìn giữ những tháng năm êm ấm của hai vợ chồng. Ba đứa con chào đời, hai gái, một trai như những viên ngọc quý ông trời ban tặng cho người thương binh mù.

Nhưng rồi tình yêu ấy vội vàng ra đi, vuột mất khỏi tầm tay ông. Ông hụt hẫng, tan nát cõi lòng. Chia tay người vợ đầu như một cú sốc bóp nghẹt trái tim, đè lên bờ vai vốn đã chịu quá nhiều mất mát. Một lần nữa, ông rơi vào khủng hoảng tinh thần trầm trọng, mất niềm tin vào tất cả. Ông chán nản, lao vào những cuộc nhậu thâu đêm suốt sáng.

Bà Trâm luôn hạnh phúc khi nhắc về chồng.
Bà Trâm luôn hạnh phúc khi nhắc về chồng.

Con ngựa chạy mãi cũng chùn chân, con chim bay mãi đã mỏi cánh, ông Tài quay về với đời sống vốn dĩ không phẳng lặng của mình, lấy lại thăng bằng, bắt đầu làm lại từ hai bàn tay trắng. Ngày làm việc, đêm ông tham gia sinh hoạt đều đặn ở Hội người mù quận 11 (TP Hồ Chí Minh). Từ khi về sinh hoạt tại đây, ông bắt nhịp nhanh với những con người cùng cảnh ngộ, sống hòa đồng, thân thiện và say sưa hết mình. Ở đây, ông đã gặp người con gái có giọng ca làm say đắm lòng người.

Giọng ca của cô như những khúc tâm tình sâu lắng mà ngọt ngào, trong từng lời ca ấy là tấm lòng thiết tha với đời. Ông mạnh dạn viết thư tỏ tình với người con gái ấy và thật bất ngờ, ông đã chạm ngay vào con tim đang thổn thức của cô. Thư từ qua lại trong hơn hai năm, hai người quyết định tiến tới hôn nhân. Cô dâu là Nguyễn Thị Phương Trâm (53 tuổi), là giáo viên của Hội người mù thành phố. Hai số phận cùng cảnh ngộ, gặp nhau trong dâu bể, họ đã nguyện gắn kết cuộc đời lại với nhau.

Nói về ngày đó, bà Trâm cười bẽn lẽn: "Tôi không có ý định lấy chồng đâu, nghĩ mình khuyết tật lấy ai cũng khổ hết. Vậy mà khi gặp anh ấy, không hiểu sao thấy con tim cứ rạo rực. Nhận được lá thư nào của anh là tôi viết lại ngay. Chúng tôi viết thư cho nhau bằng chữ nổi và nhờ đứa em gái của anh ấy làm giao liên".

Còn ông Tài thì ví von: "Lần đầu tiên cô ấy cất giọng ca là tim tôi rung lên, tôi mê mẩn nghe và thấy yêu ngay người con gái này rồi". Sau khi cưới, ông bà tích góp được số vốn, mua một căn nhà nhỏ tại ấp 3, xã Xuân Thới Thượng (Hóc Môn, TP Hồ Chí Minh) làm tổ ấm đi về.

Họ gọi nhau bằng anh xưng em như những đôi tình nhân đang yêu. Đến bữa cơm, bà xới một chén đưa cho ông, ông mò mẫm cầm đũa và ăn ngon lành như người lành lặn. Hỏi ông, có hình dung ra khuôn mặt của vợ mình như thế nào không? Ông cười tít mắt, mân mê vạt áo bảo rằng: "Không thể hình dung được, qua trí tưởng tượng thì chắc vợ mình đẹp lắm. Nhưng điều quan trọng không phải là nhan sắc, mà là tôi mê và lúc nào cũng yêu giọng ca vàng của cô ấy". Bà Trâm nghe chồng khen che miệng cười khúc khích, trong tâm trí, lúc nào bà cũng tưởng tượng chồng mình là một người đàn ông hào hoa phong nhã, có trái tim nồng nàn yêu thương…

Nhóm tình nguyện Thiện Nguyện.
Nhóm tình nguyện Thiện Nguyện.

Cuộc sống ghép đôi của hai con người không lành lặn càng khó khăn hơn khi xung quanh họ là màu đen bao trùm, họ chỉ có thể dựa dẫm vào nhau trong sinh hoạt. Không thể ra ngoài đi làm, hai vợ chồng nhận làm đan chổi gia công tại nhà với giá 3.000 đồng/cái. Mỗi ngày, bà cặm cụi từ sáng tới tối cũng chỉ làm được chục cái, còn ông chậm chạm hơn thì được ít hơn. Làm ít, ăn ít, cuộc sống đơn giản hơn với cặp đôi tật nguyền.

Ông Tài cho biết: "Cùng với số tiền trợ cấp ít ỏi cho công việc đứng lớp của bà và lương thương binh của tôi thì hai vợ chồng cũng gọi là tạm đủ ăn. Chúng tôi nhận chổi về làm tại nhà thì lương có đáng là bao, chỉ đủ mua rau thôi, nhưng không làm thì buồn chán lắm. Làm cho quên đi thời gian".

Trong căn nhà ấy chưa bao giờ người ta nghe thấy tiếng cãi vã, chưa bao giờ có những ganh tỵ thiệt hơn và mâu thuẫn vợ chồng. Có chăng, chỉ là tiếng hát của bà Trâm khi thăng hoa đã bay ra khỏi cánh cửa nhà và giọng cười đầy sảng khoái của ông Tài những phút không kiềm chế được. 

Ngày mặc áo cô dâu, bà Trâm đã thầm khao khát một đứa con. Nhưng bệnh tật và tuổi tác đã lấy đi thiên chức làm mẹ của bà. Nhắc đến con, bà ngập ngừng rồi khẽ nói: "Buồn lắm chứ, nhiều lúc khóc thầm đấy. Được cái mấy đứa con vợ trước của anh ấy quý mến và thương tôi như mẹ. Chúng thường xuyên tới đây thăm hai vợ chồng, chúng kêu tôi là mẹ. Đối với tôi bây giờ, hạnh phúc chỉ giản dị thế thôi".

Khi những khó khăn vất vả đã qua, vợ chồng ông Tài, bà Trâm không quên những người cùng cảnh ngộ. Từ năm 2005, vợ chồng ông cùng một số người đứng ra thành lập nhóm tình thiện mang tên Thiện Nguyện. Hiện nay, thành viên của nhóm đã lên đến gần 100 người. Họ là những người khiếm thị, tàn tật nhưng có lòng bao dung và trái tim nhân hậu. Mặc dù khó khăn trong cuộc sống nhưng những thành viên trong nhóm hàng tuần, hàng tháng vẫn chắt chiu, góm nhặt từng đồng để ủng hộ, giúp đỡ những người khốn khó hơn mình.

Ngọc Thiện

Các tin khác

Vượt lên tật nguyền, giúp những người cùng cảnh ngộ

Vượt lên tật nguyền, giúp những người cùng cảnh ngộ

Về thị trấn Hồ Xá, huyện Vĩnh Linh (Quảng Trị) hỏi thăm chị Nguyễn Thị Năm, bà con ai cũng nói rằng, họ không ngờ người phụ nữ khuyết tật tuổi xấp xỉ 60 này, mặc dù đã nghỉ hưu song vẫn năng nổ tham gia các hoạt động xã hội, đặc biệt việc đứng lớp để truyền đạt kỹ năng, cảm hứng sống cho rất nhiều người cùng cảnh ngộ. Điều đó cho thấy, chị Năm có một nghị lực sống quá tuyệt vời!...
Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Niềm vui của các bậc cha mẹ sinh con ra những mong con khôn lớn nương tựa khi “xế chiều”. Thế nhưng, cái điều hết sức bình thường đó chỉ là ước mơ xa vời với ông bà khi phải chật vật lần lượt chăm sóc cho 4 người con vừa mắc thiểu năng trí tuệ vừa mắc bệnh ung thư. Đó là hoàn cảnh đáng thương của gia đình ông Phạm Văn Phúc (sinh năm 1940) và bà Đinh Thị Mỳ (sinh năm 1947) trú tại tổ dân phố Đọ Xá, phường Thanh Châu, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.
"Phép mầu" đến với bé gái 5 tuổi suýt bị liệt đôi chân

"Phép mầu" đến với bé gái 5 tuổi suýt bị liệt đôi chân

Nhiều bệnh viện từ chối điều trị do khối u xâm lấn mặt trước tủy sống, lan tỏa 3 đốt sống và phát triển trong ổ bụng, tưởng rằng mọi việc đã khép lại đối với bé gái 5 tuổi Lê Nhã U. (Hà Trung, Thanh Hóa). Nhưng phép mầu đã đến...
Bố mắc bệnh gan chăm sóc con gái mắc bệnh suy thận

Bố mắc bệnh gan chăm sóc con gái mắc bệnh suy thận

Để kéo dài sự sống cho con gái, người cha nghèo xin hiến thận cứu con. Song, bác sĩ không đồng ý vì tuổi người cha đã cao, chức năng thận bước sang giai đoạn yếu. Trong khi đó, chi phí 1 ca ghép thận rất tốn kém, vượt khả năng của người cha. 
Chuyện xúc động về con trai của cặp vợ chồng chết cháy ở Đê La Thành

Chuyện xúc động về con trai của cặp vợ chồng chết cháy ở Đê La Thành

Đã một tháng trôi qua kể từ ngày nhận được tin con trai và con dâu chết trong trận hỏa hoạn ở nhà trọ của ông Hiệp “khùng” trên đường Đê La Thành (Hà Nội), bà Hoàng Thị Ngọ (mẹ anh Tạ Văn Tính, trú tại xóm Khánh, thị trấn Thanh Sơn, huyện Thanh Sơn, Phú Thọ) vẫn chưa nguôi nỗi đau mất con. 
Lòng thiện sưởi ấm những mảnh đời éo le ở Madagui

Lòng thiện sưởi ấm những mảnh đời éo le ở Madagui

Những cơn đau buốt nhói bên trong cái đầu méo mó, sứt sẹo vì tự đập vào tường. Những ánh mắt ngây dại, ngơ ngác không biết tương lai phía trước ra sao. Những đôi chân, đôi tay bất động buông thõng trên giường, những cái ôm xiết không rời khi người lạ đến thăm…là một góc nhỏ cuộc sống ở nơi nuôi dưỡng trẻ mồ côi Madagui - Lâm Đồng nhiều năm nay.
Giám đốc ngồi xe lăn tạo việc làm cho người lao động nghèo

Giám đốc ngồi xe lăn tạo việc làm cho người lao động nghèo

Sau một tai nạn bị liệt hoàn toàn hai chân lúc 28 tuổi, cuộc sống tương lai của ông Nguyễn Vũ Hội (56 tuổi, ở thị trấn Vôi, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang) tưởng như khép lại. Sinh hoạt của ông đều do người vợ trẻ chăm sóc, lại thêm hai đứa con nhỏ khiến những ngày tháng cơ cực, tuyệt vọng của họ không nhìn thấy ánh sáng.
“Bông hoa khuyết của núi” trong lớp học nghèo miền cao nguyên

“Bông hoa khuyết của núi” trong lớp học nghèo miền cao nguyên

Trong ngôi làng nghèo giữa miền cao nguyên nắng gió ấy, một người phụ nữ tật nguyền vẫn ngày ngày lặng lẽ gieo chữ cho những trẻ em nghèo trong làng. Người làng gọi cô là “hoa của núi”, bông hoa bình dị và tuyệt vời như chính vùng đất đầy nắng và gió này.
Khát khao trở lại trường của cô bé mắc bệnh Thalassemia

Khát khao trở lại trường của cô bé mắc bệnh Thalassemia

Mẹ bị bệnh nặng không đủ sức lao động, bố sau một lần tai nạn lao động sức khỏe kém cũng chỉ đi làm phụ những việc lặt vặt trong làng, giờ đến lượt Linh bị mắc bệnh tan máu bẩm sinh. Nhà nghèo không có tiền chữa bệnh, cứ đau đến ngất đi Linh lại nghỉ học, đỡ lại đến trường.
Mong phép mầu đến với bé gái bị tai nạn tàn khốc

Mong phép mầu đến với bé gái bị tai nạn tàn khốc

Sống sót sau vụ tai nạn giao thông (TNGT), bé gái 11 tuổi - Lê Thị Quỳnh Như (học sinh lớp 6 Trường THCS xã Cẩm Quang, huyện Cẩm Khê, Hà Tĩnh) phải đối mặt với cơ thể không còn nguyên vẹn. Tai nạn tàn khốc đã khiến bé phải cắt bỏ toàn bộ bộ phận sinh dục, vỡ nát toàn bộ xương chậu, rạn nứt phần xương đùi, phần bụng bị tổn thương.
Xót xa gia cảnh của cậu bé 11 tuổi bị "ăn mòn" cơ thể

Xót xa gia cảnh của cậu bé 11 tuổi bị "ăn mòn" cơ thể

Mắc phải căn bệnh hiếm gặp "ly thượng bì bóng nước" khiến các ngón tay của cháu Nguyễn Hòa Dương chỉ còn từng mẩu ngắn, dính vào nhau như màng chân ếch. Cơ thể còm cõi của Dương lở ra từng mảng, lộ màu thịt đỏ lòm.
Tạo hình cho những em bé có gương mặt “mỏ chim”

Tạo hình cho những em bé có gương mặt “mỏ chim”

Vừa sinh ra đã mang trên mình gương mặt “mỏ chim”, lưỡi tụt ra phía sau gây tắc nghẽn đường thở khiến nhiều bà mẹ hoảng hốt khi không biết con mình mắc chứng bệnh gì. Đây là hội chứng Pierre Robin – một căn bệnh bẩm sinh hiếm gặp có tỷ lệ 1/9.000-14.000 trẻ sinh ra còn sống.
Chàng trai trẻ và nỗi đau tận cùng

Chàng trai trẻ và nỗi đau tận cùng

Vợ bỏ đi khi đứa con còn đỏ hỏn, một mình Tuấn Anh phải gánh vác việc gia đình, chăm con thơ dại. Khi bố bị ung thư, Tuấn Anh lại phải xoay xở kiếm tiền lo viện phí cho ông, nhưng lúc bệnh tình bố trở nặng cũng là lúc anh bị tai nạn hôn mê bất tỉnh nằm trong viện. Bố mất, Tuấn Anh không thể về chịu tang mà tính mạng cũng đang ngàn cân treo sợi tóc.
Khốn khổ nuôi vợ tâm thần và con trai nằm liệt giường

Khốn khổ nuôi vợ tâm thần và con trai nằm liệt giường

Hạnh phúc trôi qua ngắn ngủi, ông Phạm Văn Thanh, ở khu 1, thôn Gia Áo, xã Thanh Uyên, huyện Tam Nông (Phú Thọ) đón nhận hung tin vợ mình đột ngột mắc bệnh tâm thần. Cuộc sống chật vật khốn khó nuôi vợ và 2 con của ông tưởng rằng sắp đến ngày con cái trưởng thành thì biến cố lại một lần nữa giáng xuống khi cậu con trai 23 tuổi bị tai nạn.
Cuộc đời bất hạnh của người đàn bà “chân voi”

Cuộc đời bất hạnh của người đàn bà “chân voi”

Gần hai mươi năm qua, chị Phạm Thị Tỉnh (36 tuổi, trú tại xã An Viên, Tiên Lữ, Hưng Yên) lặc lè sống chung với đôi chân khổng lồ. Hai chân của chị quả tình thật giống chân voi với phần ống chân phình to đến mức một đứa trẻ ôm vừa vặn và bàn chân gồ ghề, sần sùi, khô khốc. Lê lết đôi chân ấy đã là một cực hình nặng nề, chị còn phải vác trên vai hai con nhỏ - một đứa ra đời sau đám tang của bố nó 12 ngày.
Nghị lực phi thường của một cô gái khuyết tật

Nghị lực phi thường của một cô gái khuyết tật

Số phận nghiệt ngã không mỉm cười với cô gái chân quê mang tên một loài hoa đẹp khi tứ chi co rút, teo tóp dần sau nhiều cơn sốt. Cứ tưởng định mệnh đã khép lại ước mơ và khát vọng, không ngờ những câu thơ dung dị bất chợt hiện hữu, thắp sáng niềm tin yêu cuộc sống.
Hãy giúp cô giáo vùng cao viết tiếp ước mơ dang dở

Hãy giúp cô giáo vùng cao viết tiếp ước mơ dang dở

Cô giáo ấy đang có nguy cơ phải chia tay bục giảng, từ bỏ giấc mơ giúp trẻ em người dân tộc thay đổi số phận. Cô giáo ấy giờ đang tuyệt vọng với căn bệnh mà y học thế giới phải bó tay. Mong một phép màu đến với em - cô giáo vùng cao huyện Ba Bể.
Trái tim không tật nguyền

Trái tim không tật nguyền

Hiểu được hoàn cảnh của gia đình và sự thiệt thòi của hai anh em mình, Nguyễn Văn Thuấn tìm cách thoát khỏi suy nghĩ buồn chán, vươn lên trong cuộc sống. Thuấn không chấp nhận đầu hàng số phận, để thời gian trôi qua vô nghĩa...