Lấy lòng thương người làm của cải

“Lương y phải như từ mẫu”, đó là lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh dành cho ngành Y mà y tá Nguyễn Thị Xuân đã khắc cốt ghi tâm từ ngày trẻ. Đằng đẵng gần ba mươi năm qua bà luôn tâm niệm những lời của Bác như lẽ sống, vịn vào đó để cùng những bệnh nhân phong vượt qua mọi cơ cực, nghiệt ngã của số phận.

Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, được nghỉ hưu, song bà vẫn tự nguyện ở lại Bệnh viện Phong và Da liễu tỉnh Bắc Ninh (trước đây là Trại phong Quả Cảm) để được “hạnh phúc bên những người bệnh của mình”.

Từ nỗi thương vay…

Một ngày cuối năm, khi ấy cô giáo Nguyễn Thị Xuân còn trẻ lắm. Trên đường từ trường mầm non xã Đại Xuân (Quế Võ, Bắc Ninh) trở về nhà, cô gặp một đám tang. Đám ma ai mà lại không kèn, không trống, không cả tiếng hờ khóc của người thân? Cô giáo Xuân tự đặt câu hỏi trong đầu, rồi dừng lại quan sát. Đưa đám chỉ thấy mấy người đồng bệnh, chân tay co quắp, lầm lũi dưới cơn mưa chiều mau hạt. Cô giáo Xuân níu tay một bà cụ gầy guộc. Cô chợt giật mình bởi cả hai bài tay của cụ đã không còn ngón đốt, đang rỉ máu:

- Ai mất vậy cụ, sao chỉ có mấy người già ốm đi đưa?

- Chúng tôi ở Trại phong Quả Cảm. Cụ ông mới mất kia đến đây đã nhiều năm mà nào thấy có ai thăm nom đâu.

- Ai chăm sóc cụ ở đây?

- Chỉ có vài ba bác sĩ lo thuốc men thôi. Tôi một mình lên đây, nào dám cho ai biết, sợ liên lụy đến con cháu.

Trên đường về, cô giáo Xuân lặng lẽ khóc, thầm nhủ, nhất định sẽ quay lại đây thăm các cụ.

Y tá Nguyễn Thị Xuân.
Y tá Nguyễn Thị Xuân.

“Vậy mà lấn lúi công việc, một tuần sau tôi trở lại thì cụ bà ấy đã mất rồi. Tôi quẳng xe đạp vệ đường, chạy bộ lên mé đồi, cứ thế nức nở bên mộ cụ” - giọng bà mỗi khi nhớ lại ký ức buồn thương ấy lại nặng trĩu như người có lỗi.

Sau đận ấy, cô giáo Xuân thường xuyên lui tới Trại phong Quả Cảm ở xã Hòa Long (Yên Phong, Bắc Ninh), không ngần ngại xắn tay tắm rửa, bôi thuốc, xoa bóp cho những người bị phong. Biết chuyện, những người thân trong gia đình cô đã kịch liệt phản đối, thậm chí không ít lời nhiếc móc cho rằng cô là người dại dột, hành động mù quáng, không nghĩ đến tương lai của mình. Ở thời điểm đó, bệnh phong, bệnh hủi còn bị người ta kỳ thị, xa lánh, không mấy ai dám đến gần bệnh nhân phong vì sợ bị lây. Người khác đã là khó chấp nhận, huống hồ đây lại là một cô giáo trẻ, đang có công ăn việc làm ổn định, phần nào được cho là nhàn hạ.

Tình cờ một lần cô giáo Xuân đọc được cuốn sách “Lạc quan trên miền thượng”. Cuốn sách kể về cuộc sống của những bệnh nhân phong ở một trại phong tại Lâm Đồng, và về câu chuyện tình thương của một bác sỹ người nước ngoài, đã tình nguyện lên đây để chăm sóc các bệnh nhân phong. Những câu chuyện xúc động về tình người trong cuốn sách đã thôi thúc cô lên đường chỉ với mong ước: “Học cách chữa bệnh phong cho những người ở đây bớt khổ!”.

Cảm kích trước tấm lòng nhân hậu của cô gái trẻ, chứng kiến sự ân cần với người bệnh của Xuân, ông bác sĩ già, Trưởng trại phong khi ấy, động viên: “Cô muốn ở đây thì hãy đi học làm y tá. Chăm sóc người bệnh nào thì cũng phải có chuyên môn mới được”.

Hình ảnh những người bị bệnh phong cứ ngày đêm day dứt tâm can cô giáo Xuân. Ở trại phong vốn đã ít bác sĩ, ít y tá nhưng càng ngày bệnh nhân hủi tìm về một đông. Mà những người đã tìm đến trại tức là bệnh đã rất nặng. Có người bị gia đình xa lánh, có người lại muốn trốn đi để “đỡ mang tiếng cho họ hàng, bà con chòm xóm”. Không thể cầm lòng trước những số phận éo le, cô giáo Xuân quyết định xin nghỉ dạy học, rồi một mình khăn gói vào tận trại phong Quy Hòa (Quy Nhơn, Bình Định) để học cách chăm sóc người bị phong.

Suốt thời gian học tập ở Trại phong Quy Hòa, tận mắt thấy việc làm của các bác sĩ, y tá, và trực tiếp chăm sóc bệnh nhân – bà càng thấu hiểu hơn nỗi khổ ải của những người nghèo cùi cụt. Cũng đã không ít lần bà nản chí. “Những lúc ấy, các thầy ở đây lại lấy lời dạy của Bác Hồ - “Lương y phải như từ mẫu” để động viên, tiếp thêm sức mạnh cho tôi” - bà nhớ lại, và thủ thỉ kể tiếp cho chúng tôi nghe rất nhiều câu chuyện cám cảnh của người bị phong.

Hạnh phúc khi ở bên người bệnh

Học xong lớp y tá, cô trở về Trại phong Quả Cảm. Lúc này nữ y tá Nguyễn Thị Xuân mới ngoài ba mươi tuổi, nhưng cô quyết sẽ ở vậy gắn bó với những người phong. “Rất khó để có người chia sẻ công việc này với mình, kể cả những người ruột thịt khi ấy đã không hiểu, cho rằng tôi thân làm tội đời. Nhưng không. Tôi trả lời mọi người là tôi hạnh phúc khi được làm y tá. Tôi đã học có chuyên môn và những người bị phong đang cần tôi”, kể đến đây, bà bụm miệng cười: “Cũng không ít lời bảo tôi là hâm đấy!”.

Trại phong Quả Cảm trước kia bây giờ là Bệnh viện Phong và Da liễu tỉnh Bắc Ninh, cô y tá Xuân trẻ trung thuở nào giờ đã là bà Xuân. Bệnh viện hiện đang điều trị cho hơn chín mươi người bệnh đến từ khắp nơi, già có trẻ có, có người mới đến, lại có người xin nương tựa vào trại đến hết cuộc đời. Cùng với các bác sĩ, đồng nghiệp, y tá Nguyễn Thị Xuân không chỉ lo lắng thuốc men, ăn ngủ cho các bệnh nhân mà luôn lắng nghe, chia sẻ những tâm sự, những vui buồn với họ. Hơn thế, cả khi họ qua đời, bà lại là người đứng ra lo tang lễ chu đáo như với người ruột thịt. Phải chịu cảnh mồ côi cả cha lẫn mẹ từ tấm bé, bà càng cảm thương hơn nỗi khổ của những người mắc phong bị gia đình xa lánh.

Bệnh nhân phong khi được phát hiện sớm, thuốc thang, chăm sóc chu đáo sẽ có nhiều cơ hội bình phục. Nhưng nếu gia đình, người thân thiếu quan tâm, thậm chí ruồng bỏ thì di chứng mà bệnh tật để lại rất nặng nề, nhiều khi dẫn đến tàn phế. Những người đã tìm đến Trại phong Quả Cảm thường đã rất nặng. Trăn trở làm sao để giúp bệnh nhân có thể đi lại, vận động khi tay chân chẳng còn vẹn nguyên – y tá Xuân mày mò ngày đêm sáng chế những chiếc dép, chiếc giầy dành riêng cho bệnh nhân phong. Đến nay bà đã làm được hàng ngàn chiếc dép không chỉ cho người phong ở trại Quả Cảm mà bà còn đi hướng dẫn cho nhiều trại phong khác làm theo.

Cụ Nguyễn Xuân Phước - năm nay 82 tuổi, bị cụt hai chân tới gần đầu gối, tâm sự: “Không chỉ dép, giầy đâu, cô Xuân còn làm được cả chân giả đấy. Cô ấy phải làm đi làm lại mới được đôi chân vừa vặn với tôi thế này. Thật may, nhờ có cô, tôi đã không phải dùng hai tay lết nữa, cực khổ lắm”. Nói xong, cụ Phước chỉ đôi chân giả, cười móm mém.

Ông Lương Trung Hậu, Giám đốc Bệnh viện Phong và Da liễu Bắc Ninh cũng nhận xét: “Chị Xuân đã hy sinh cả tuổi thanh xuân, cả cuộc đời mình để lo lắng, chăm sóc cho bệnh nhân phong, là một con người rất giàu lòng yêu thương, nhân ái. Từ những hi sinh thầm lặng đó, y tá Xuân đã được Chủ tịch nước trao tặng Huân chương Lao động hạng ba, và nhận được nhiều bằng khen, giấy khen khác”.

Bây giờ, nếu mỗi ai có dịp đến thăm Trại phong Quả Cảm sẽ thấy lòng ấm lại, khi bắt gặp hình ảnh một y tá già đang cặm cụi chăm sóc bệnh nhân. Còn những bệnh nhân, tuy chân tay co quắp cùi cụt, song đã xuất hiện trên gương mặt những nụ cười, họ trò chuyện với bà Xuân, họ chia sẻ với người đồng bệnh những câu chuyện cuộc sống. Thỉnh thoảng, bà trở về phòng lại thấy trên móc khóa cửa, khi thì treo vài tấm mía, lúc lại có cái bánh, mớ rau – đó là những món quà mà những bệnh nhân phong dành cho người y tá của mình với lòng biết ơn sâu sắc.

Không chỉ vậy, cũng nhờ có bà mà nhiều bệnh nhân phong đã tìm được hạnh phúc riêng của mình ngay chính nơi này. Hơn 20 cặp vợ chồng do bà mai mối nay đã có cuộc sống gia đình hạnh phúc. Nhìn những đứa trẻ chạy nhảy, nô đùa trong khu trại phong, hẳn những người đến thăm nơi đây sẽ thấy lòng ấm lại.

Một chiếc giường đơn, một căn phòng nhỏ - là nơi đã gắn bó với bà suốt gần ba mươi năm qua, giữa những bệnh nhân khốn khổ. Năm 2012, tuy đến tuổi hưu, bà Xuân vẫn làm đơn xin tình nguyện ở lại để được tiếp tục chăm sóc các bệnh nhân phong. Không chỉ có thế, bà còn dành dụm, chắt bóp đồng lương ít ỏi của mình để mua đồng quà tấm bánh tặng cho bệnh nhân. Nhiều lúc bà còn phải đứng ra lo chôn cất, tự tay xây mộ cho những người quá cố.

Khuôn mặt phúc hậu, giọng nói trầm ấm, khi được hỏi về nguyện vọng cuối đời, bà chỉ một điều: “Tôi đã sống và sẽ sống cùng những bệnh nhân ở đây. Sau này tuổi cao sức yếu tôi cũng chỉ mong được chết bên cạnh những người phong. Họ rất đáng thương, rất nghị lực và họ cũng có quyền được hạnh phúc. Đừng ai nỡ xa lánh, hắt hủi họ!”.

Lưu Kim

Các tin khác

Vị thám tử đầu tiên xứ Ontario

Vị thám tử đầu tiên xứ Ontario

Mở ra bất kỳ quyển sách nào nói về lịch sử ngành cảnh sát Canada và chắc chắn có một cái tên bạn sẽ tìm thấy ngay trong chương đầu tiên: John Wilson Murray! Vị thám tử sinh ra tại quê hương Ontario này không những có một sự nghiệp  với vô vàn  những chuyến phiêu lưu thú vị, mà hơn thế, ông còn là người đã mở đường cho việc áp dụng bộ môn tội phạm học tại Canada. Ảnh hưởng của John Murray còn được truyền lại đến tận ngày hôm nay trong ngành cảnh sát lẫn nền văn hoá đại chúng Canada.
Người lặng thầm góp phần trong những chiến công

Người lặng thầm góp phần trong những chiến công

Mỗi khi có nhiệm vụ cần gửi điện mật đi cho các đơn vị Công an cấp huyện, bước lên tầng 5, khối An ninh Công an tỉnh qua cầu thang rồi rẽ trái, tôi đứng trước một căn phòng có biển đề giản dị Đội Cơ yếu – Viễn thông PV01, tay khẽ nhấn nút chuông “kính coong” để chờ cán bộ cơ yếu ra mở cửa nhận điện. Nụ cười luôn thường trực trên môi người cán bộ cơ yếu khi nhận điện.
"Hạ gục" côn đồ cộm cán bằng tình thương

"Hạ gục" côn đồ cộm cán bằng tình thương

Ấn tượng đầu tiên đối với Thượng tá Trần Văn Dũng, Giám thị Trại giam Xuân Phước (thuộc Cục Cảnh sát Quản lý trại giam, cơ sở giáo dục bắt buộc, trường giáo dưỡng Bộ Công an) là một người dễ gần, dễ mến và mẫu mực. Có lẽ, sự thân thiện đó đã giúp anh "hạ gục" hàng chục tên côn đồ cộm cán bằng tình thương và những lý lẽ thuyết phục, giúp họ tiến bộ, hoàn lương...
Họa sĩ miệt vườn vẽ tranh bằng chân

Họa sĩ miệt vườn vẽ tranh bằng chân

Không có đôi tay, chỉ còn vài ngón chân không lành lặn nhưng họ đã trở thành họa sĩ, đi lên từ ngã rẽ định mệnh của cuộc đời. Đôi chân, đã vẽ nên những số phận dị tài… 
Thầy giáo mầm non yêu nghề

Thầy giáo mầm non yêu nghề

Đặc thù của bậc mầm non, người giáo viên không chỉ dạy học mà còn đảm nhiệm việc nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục trẻ. Phần việc đòi hỏi sự kiên trì, khéo léo và thường được giáo viên nữ đảm nhiệm. Thế nhưng, ở huyện Ninh Giang, Hải Dương lại có những người thầy vẫn lặng lẽ dành tình yêu thương để chăm sóc, dạy dỗ những trẻ mầm non.
Ðấu tranh hiệu quả với tội phạm xâm phạm An ninh quốc gia

Ðấu tranh hiệu quả với tội phạm xâm phạm An ninh quốc gia

Nhiều năm liên tiếp đạt danh hiệu chiến sỹ thi đua cơ sở; vinh dự được Bộ Công an tặng Bằng khen về thành tích xuất sắc trong công tác đấu tranh phòng chống tội phạm. Năm 2019 được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba; năm 2020 vinh dự được nhận Huân chương Chiến công hạng Nhì...
Vị thám tử vĩ đại của xứ sở Kangaroo

Vị thám tử vĩ đại của xứ sở Kangaroo

Mới thoạt nhìn qua Ronald William Iddles, không ai nghĩ rằng, ông lại được mệnh danh là “thám tử vĩ đại nhất Australia”. Trong sự nghiệp kéo dài 43 năm của mình, Ron (cái cách mà đồng nghiệp thân mật  gọi ông) là thám tử thành công nhất trong lịch sử ngành cảnh sát đất nước kangaroo.
Chuyện nghề của hai nhà giáo trẻ Công an tiêu biểu

Chuyện nghề của hai nhà giáo trẻ Công an tiêu biểu

Dù tuổi đời, tuổi nghề còn rất trẻ nhưng họ đều đã có thành tích đáng tự hào trong sự nghiệp giáo dục. Đó là Đại úy Ngô Sỹ Nguyên, giảng viên chính Khoa Nghiệp vụ cơ bản, Trường Cao đẳng CSND I và Đại úy Nguyễn Thị Quỳnh, giảng viên Khoa Lý luận chính trị, khoa học xã hội nhân văn và tâm lý, Trường Cao đẳng An ninh nhân dân I.  Cả hai thầy cô giáo đều được vinh danh tại Lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, do Bộ Công an tổ chức ngày 19/11.
Tuyên úy sứ Tây lĩnh hầu Đinh Công Trinh - bi kịch khi chọn nhầm chủ

Tuyên úy sứ Tây lĩnh hầu Đinh Công Trinh - bi kịch khi chọn nhầm chủ

Xứ Mường từ thời chưa lập tỉnh Hòa Bình, có một danh tướng tuyệt đối trung thành với nhà Lê, song cũng đã từng hợp tác rồi lại đụng độ với Tây Sơn và cũng sống dưới triều Gia Long, đó là ông Đinh Công Trinh. Không những thế, ông còn có bà vợ thứ tư là Nguyễn Thị Ánh - chị gái cùng cha khác mẹ với đại thi hào Nguyễn Du...
Người góp phần làm nên huyền thoại "Điệp viên 007"

Người góp phần làm nên huyền thoại "Điệp viên 007"

Ngày 31-10, diễn viên Sean Connery đã qua đời, hưởng thọ 90 tuổi. Dù seri phim "Điệp viên 007" có nhiều diễn viên đóng vai Jame Bond, nhưng Sean Connery đã "đóng đinh" vào lịch sử điện ảnh thế giới khi là diễn viên đầu tiên thủ vai điệp viên James Bond, biến nhân vật này trở thành huyền thoại…
Chang Apana- Sự thật và hư cấu

Chang Apana- Sự thật và hư cấu

Sự xuất hiện của Chang Apana quả có phần kỳ lạ. Tại sao một thám tử của Sở Cảnh sát Honolulu lại có thể trở thành nhân vật nổi tiếng được truyền tụng trong đời sống dân gian Hawaii?! Lý do nằm ở sự đan xen giữa những huyền thoại hư cấu thêu dệt quanh Chang lẫn những chiến công thật sự mà ông đã từng giành được trong sự nghiệp cảnh sát của mình.
Nước Nga 20 năm của ông Putin

Nước Nga 20 năm của ông Putin

"Cho tôi 20 năm tôi sẽ trả cho bạn một nước Nga hùng mạnh!" Người ta nói rằng ông Putin từng trích dẫn câu danh ngôn nổi tiếng của một nhà hiền triết Nga để bày tỏ chí khí hào hùng của mình. 
Người viết nên những "Bài ca hy vọng"

Người viết nên những "Bài ca hy vọng"

Nhạc sĩ Văn Ký thuộc thế hệ nhạc sĩ gạo cội và là một tên tuổi lớn của nền âm nhạc cách mạng, từng đi qua hai cuộc kháng chiến chống Mỹ và chống Pháp, đến thời bình ông vẫn sáng tác không ngừng nghỉ. Ông đã ra đi, nhưng "Bài ca hy vọng" và những ca khúc của ông sẽ còn mãi với thời gian.
Lee Kun - hee - ông vua không ngai trong "đế chế" Sam Sung

Lee Kun - hee - ông vua không ngai trong "đế chế" Sam Sung

Có lẽ ít người biết rằng khối tài sản trị giá 21 tỉ USD của Lee Kun-hee - chủ tịch tập đoàn Sam Sung qua đời mới đây bắt đầu từ cửa hàng bán đồ khô với số vốn 25 USD của cha ông là ông Lee Byung-chul.
Hai cảnh sát chung một chữ “tâm”

Hai cảnh sát chung một chữ “tâm”

Có một sự thật hiển nhiên mà tất cả chúng ta đều dễ dàng đồng thuận với nhau, ấy là: Lòng tốt có thể vượt qua những rào cản của tuổi tác, giới tính, sắc tộc, quốc tịch, v.v…
Nhà lang Đinh Công Huy

Nhà lang Đinh Công Huy

Xứ Mường Hòa Bình xưa, gắn liền với câu "Nhất Bi, nhì Vang, tam Thàng, tứ Động" - đó là bốn vùng Mường lớn của tỉnh, trong đó, mường Bi thuộc huyện Tân Lạc, mường Vang thuộc Lạc Sơn, mường Thàng thuộc Cao Phong và mường Động thuộc Kim Bôi ngày nay.