Giấc mơ của người đàn bà mù về chiếc quan tài cho mình

Một buổi sáng tỉnh giấc, đôi mắt cứ thế nhòa đi rồi bà chẳng còn nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Cuộc đời bà Đoàn Thị Tuệ (SN 1963, trú tại thôn Tây Tiến, xã Thọ Vinh, huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên) đã khó khăn nay lại càng cơ cực hơn. Hơn 5 năm vật lộn nơi đô thành, người đàn bà bất hạnh ấy chỉ có một ước mơ: kiếm đủ tiền để tự mình lo đám tang cho bản thân.

Những tưởng con phố sầm uất Hàm Tử Quan chẳng ai để ý đến bà, người đàn bà cũ kỹ lúc nào cũng âu sầu. Thế nhưng bà Tuệ không chỉ được mọi người biết đến mà họ còn hiểu cả những tâm tư của người đàn bà mù bất hạnh ấy. Gần chục năm nay, không kể nắng mưa, bà Tuệ cần mẫn với đôi ba mẹt hàng lơ thơ vài con tôm, con cá chỉ với ước mong kiếm đủ tiền để tự lo đám tang cho mình, tự mua được chiếc quan tài. Có như vậy mới yên tâm trở về quê sống nốt quãng đời còn lại.

Với đôi mắt nhìn không rõ đường nhưng bà Tuệ cũng giống như phần lớn cư dân xóm lao động Phúc Tân, bắt đầu công việc trong ngày từ 3 giờ sáng. Vì không nhìn rõ, bà Tuệ phải lần dò từng bước lên chợ đầu mối Long Biên để lấy cá về bán ở chợ Hàm Tử Quan. Bà kể: "Những ngày đầu đi như thế vất vả lắm, mắt kém nhìn đường không có rõ. Lúc thì vấp phải viên đá, bậc thềm lại ngã dúi dụi, khi thì đâm bổ vào tường nhà người ta. Có hôm còn đi lạc, đi mãi ra tận bờ sông Hồng".

Góc hàng nhỏ của bà Tuệ trên phố Hàm Tử Quan.
Góc hàng nhỏ của bà Tuệ trên phố Hàm Tử Quan.

Bà còn nhớ như in cách đây chừng 7 năm, vào một buổi sớm mùa đông lạnh tê tái, trên quãng đường từ nhà trọ đi lấy cá, mắt kém không nhìn rõ, bà Tuệ bị thụt chân xuống hố ga. Bà kêu khóc để được cứu nhưng chẳng có ai, một chân thì đã gãy, bà cố bò lê lết về được đến cổng Bệnh viện Việt Đức. May mắn là sau 1 vài tháng bó bột, đôi chân ấy có thể đi lại được.

Vất vả là thế, nguy hiểm là thế nhưng mỗi ngày lãi cao nhất cũng chỉ vỏn vẹn được 50 nghìn đồng. Ngày ế ẩm thì coi như không có lãi, thậm chí có ngày sạch cả vốn lẫn lời vì bị người ta lừa.

Những ngày đầu lên Thủ đô bươn chải, bà còn khỏe mạnh, ngược xuôi khắp nơi cũng chẳng hết việc. Được đâu một hai năm thì trăm thứ bệnh ập đến, mắt mờ dần đi rồi chẳng còn nhìn rõ mọi thứ nữa. Đưa đôi bàn tay xù xì gạt mồ hôi, bà Tuệ nhớ lại quãng thời gian trước với giọng đầy chua xót: "Nhà cháu nào có muốn lang thang nơi đất khách quê người thế này đâu. Nhưng về dưới quê thì biết làm gì? Có mấy sào ruộng thì thành khu công nghiệp hết rồi. Cũng có anh em đấy nhưng họ đều làm nông nghiệp, đều khó khăn vất vả, còn gia đình con cái nữa. Có ai khá khẩm đâu mà nuôi tôi, người đàn bà mù. Nhà cháu cũng buồn lắm, khóc chán rồi lại phải đi kiếm việc chứ không thì chết mất".

Bà có 5 anh chị em ruột. Mấy đời làm nông nghiệp, không bám được vào đồng áng chỉ còn cách nhoai lên thành phố để mưu sinh. Ngày trẻ, bà ngoại, rồi bố mất sớm bà đã cạn nước mắt rồi. Đến khi lên thành phố mưu sinh, vì tủi thân, gặp chuyện buồn bà Tuệ chẳng còn nước mắt để khóc nữa. Thế nên, giờ gặp chuyện buồn mà bà kể lại như không vậy.

Tất cả gia tài của bà Tuệ.
Tất cả gia tài của bà Tuệ.

Ngày mắt mới bị mù, cô em dâu vẫn còn ở Hà Nội, hai chị em dìu dắt nhau đi buôn bán. Được thời gian ngắn, cô em này chuyển về Quảng Ninh làm công nhân. Bà Tuệ nghĩ, giá mà có chết đi được cũng chẳng sao, chỉ khổ nỗi chưa đủ tiền mua quan tài khi nằm xuống, sợ liên lụy đến anh em. Nghĩ vậy mà bà phải tập, phải tự đi, để mưu sinh, để sống, để lo hậu sự cho mình.

Người đàn bà mù ấy chỉ biết lặng lẽ sống, lặng lẽ làm việc. Tiền dành dụm được bao nhiêu bà cũng chả biết. Cả gia sản có cái túi nilon cũ, thi thoảng lại rút ra nhờ người quen đếm hộ. Lúc ấy bà lại không quên hỏi: "Đủ tiền mua quan tài chưa?". Mà đủ sao được! Bà làm đủ ăn ở thành phố này là may mắn lắm rồi.

Cô Hòa, người cùng bán hàng tại chợ Hàm Tử Quan lắc đầu nhìn bà Tuệ nói: "Cứ thế thôi nhưng hay bị người ta lừa lắm.

Hôm rồi có người đến mua cá, đi xe máy sang trọng lắm. Bà ấy mua 6 con cá, hết 24 nghìn nhưng chỉ đưa tờ 20 nghìn rồi nói là 100 nghìn, trả lại đi. Bà Tuệ chìa bao lilon cho khách tự lấy, thế là người phụ nữ kia bốc cả mấy tờ rồi phóng đi". Một lúc sau bà Tuệ đưa đồng 20 nghìn hỏi chị bán tôm bên cạnh: "Có phải đây là tờ 100 nghìn không?" thì lại bị mắng xơi xơi: "Bán với buôn thế thì bao giờ mà đủ mua quan tài để về quê? Bị lừa thế thì ăn còn chả đủ nữa là".

Người đàn bà mù lại cúi gằm mặt, dụi mắt mà chẳng nói được lời gì. "Tôi quen rồi, nhiều người họ xấu lắm. Có hôm lên chợ đầu mối mua hàng hết 1,2 triệu đồng, khi về chợ Hàm Tử Quan dù đã bán hết hàng, nhờ bạn kiểm tra lại xem lời lãi thế nào thì chỉ còn vỏn vẹn 500 nghìn thôi" - bà Tuệ nói mà như khóc.

Bà Tuệ khóc nức nở khi kể về cuộc đời mình.
Bà Tuệ khóc nức nở khi kể về cuộc đời mình.

Có lẽ ở nơi "đất khách quê người này" niềm an ủi duy nhất, chỗ dựa duy nhất của bà Tuệ là những người bán hàng xung quanh, những người lao động ở trọ trong xóm ngụ cư thuộc phường Phúc Tân (quận Hoàn Kiếm). "Vẫn còn nhiều người tốt lắm bác ạ. Những người bán hàng xung quanh nhà cháu tốt lắm, giúp đỡ rất nhiều. Họ bỏ cả hàng của mình sang để bán giúp cho nhà cháu. Thỉnh thoảng họ vẫn cho đồ ăn thức uống, thậm chí cho cả tiền. Nếu tháng nào may mắn nhà cháu vẫn gửi được vài trăm nghìn về quê phụng dưỡng mẹ già".

Sau buổi chợ, bà Tuệ đưa chúng tôi về phòng trọ, đó là một căn gác xép nhỏ. Căn phòng chỉ rộng chừng 10m2, nằm trong con ngõ sâu hun hút, ẩm ướt, tối tăm chẳng thể phân biệt ngày đêm. Căn gác xép này có tới 8 người chen chúc nhau trên manh chiếu để qua đêm.

Mở chiếc túi du lịch cũ kỹ đựng quần áo, bà Tuệ lấy tấm ảnh của cha mình cho chúng tôi xem, bà bảo: "Bây giờ ở quê nhà cháu vẫn còn mẹ già ngoài 80 tuổi rồi. Cậu em trai ở cùng mẹ nhưng cũng có giúp được gì đâu". Trong nhà, ngoài bà, còn hai người em trai cũng mắc bệnh về mắt. Đang bình thường, chỉ sau một trận ốm thấy mắt mờ dần đi, nhìn mọi vật xung quanh không rõ ràng nữa. Dù chạy chữa khắp nơi nhưng các bác sĩ đều bó tay, cũng chẳng ai biết đó là bệnh gì.

Nhiều người nói nhỏ với bà Tuệ là cứ mua lấy vài gói bông tai, kẹo cao su, rồi đi lang thang vừa xin vừa kêu người ta mua giúp. Thậm chí bà cứ ngồi ngã tư nào đó mà xin người ta bố thí cho có phải sẽ bớt khổ, bớt vất vả hơn, thì bà Tuệ lại giãy nảy lên: "Không được, tôi là người lao động, tôi không đi ăn xin được. Tủi thân lắm".

Giấc mơ ngày một xa vời.
Giấc mơ ngày một xa vời.

Bà Tuệ xuất thân trong một gia đình thuần nông, nghèo khó. Cả thảy có 5 anh chị em, bà Tuệ là con thứ 3. Nhà nghèo, lại đông con, dù có làm cật lực quanh năm nhưng vẫn không thoát khỏi cảnh cơ hàn. Ăn còn phải lo từng bữa, từ nhỏ bà Tuệ không dám mơ được đến trường như bạn bè cùng trang lứa. 4 anh chị em lần lượt lập gia đình, duy chỉ có bà Huệ vẫn còn lẻ bóng.

"Cũng vì thương cha mẹ, anh em lại bệnh tật, không ngờ loáng 1 cái đã qua mất xuân thì. Thế là tôi cũng chẳng nghĩ đến chuyện lập gia đình nữa"- bà Tuệ nhớ lại.

Cả nhà trông vào mấy sào ruộng, thế rồi người ta cũng về lấy đi để mở các khu công nghiệp. Tất cả ruộng nằm gọn lỏn trong diện giải phóng mặt bằng. Thế là dân vùng ven đô kéo nhau lên Hà Nội mưu sinh như nước vỡ bờ. Mấy năm đầu bà Tuệ còn khỏe mạnh, buôn bán cũng để được đồng ra đồng vào.

Cái số hẩm hiu cứ bám riết lấy bà, trăm thứ bệnh đổ vào người. Rồi một ngày thấy chóng mặt, rồi ngất đi… Khi tỉnh dậy bà thấy mắt mình cứ mờ dần đi, mọi thứ nhạt nhòa. Bao nhiêu tiền dành dụm được, bà nhờ người thân đưa đi thăm khám. Hết bệnh viện mắt Trung ương rồi đến thầy lang các vùng, tất cả đều không có câu trả lời cho căn bệnh quái ác này.

Đã có lúc tuyệt vọng bà nghĩ đến cái chết, bà muốn giải thoát tất cả. Nhưng rồi còn gánh nặng gia đình, còn mẹ già, cùng người em mù lòa kia. Để rồi bà Tuệ cố dằn lòng mình không được gục ngã, ít nhất cũng không thể trở thành gánh nặng cho gia đình, xã hội.

Nghe bà Tuệ tâm sự, có lẽ ước nguyện mua một chiếc quan tài cho chính mình sẽ còn dang dở. Bà bảo, phải về quê phụng dưỡng mẹ già, rau cháo nuôi nhau. Khi nào mẹ khuất núi rồi lại tính tiếp việc của mình.

Phong Anh

Các tin khác

Cơn sốt du lịch kiểu mới K-Dive tại Hàn Quốc

Cơn sốt du lịch kiểu mới K-Dive tại Hàn Quốc

Không còn quá mặn mà với các lịch trình ngắm cảnh rập khuôn, du khách trẻ quốc tế đang tạo ra một cơn sốt du lịch kiểu mới tại “xứ sở kim chi” - trào lưu K-Dive. Theo Korea Times, các bạn trẻ khi tới Hàn Quốc du lịch sẵn sàng chi đậm để được trải nghiệm cảm giác trở thành người bản địa.

Chuẩn bị xuất hiện siêu trăng sói cực hiếm của năm 2026

Chuẩn bị xuất hiện siêu trăng sói cực hiếm của năm 2026

Theo Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Mỹ (NASA) và Đài Thiên văn Hải quân Mỹ, trăng tròn đầu tiên trong năm 2026 sẽ đạt pha cực đại vào ngày 3/1, khi toàn bộ bề mặt mặt trăng hướng về trái đất được chiếu sáng, tạo nên hình ảnh trăng tròn rõ nét nhất.

Bảo tàng Italia tăng cường bảo vệ báu vật bằng phương pháp đặc biệt

Bảo tàng Italia tăng cường bảo vệ báu vật bằng phương pháp đặc biệt

Trong bối cảnh vụ trộm bảo vật hoàng gia tại Bảo tàng Louvre (Pháp) hồi tháng 10 gây chấn động giới nghệ thuật quốc tế, một bảo tàng ở thành phố Naples (Italia) đã tiết lộ phương pháp bảo vệ độc đáo, khiến các báu vật khó bị chia nhỏ để thanh khoản tại chợ đen. Phương pháp này đồng thời mở ra cách nhìn mới về bảo tàng, đây không chỉ là nơi trưng bày mà còn là nơi bảo tồn bằng khoa học hiện đại, kết hợp nghệ thuật và lịch sử.

Nhận 4 triệu USD vì phải ngồi tù oan

Nhận 4 triệu USD vì phải ngồi tù oan

Ông Iwao Hakamada, 89 tuổi, người từng bị kết án tử hình trong vụ án giết 4 người năm 1966, vừa đệ đơn yêu cầu bồi thường khoảng 4 triệu USD từ chính phủ Nhật Bản và chính quyền địa phương, sau khi được tuyên vô tội vào năm 2024. Đây là một trong những mức bồi thường cao nhất từng được yêu cầu trong các vụ án oan tại Nhật Bản.

Cấm trẻ dưới 15 tuổi sử dụng mạng xã hội

Cấm trẻ dưới 15 tuổi sử dụng mạng xã hội

Thủ tướng Đan Mạch Mette Frederiksen vừa công bố đề xuất cấm trẻ em dưới 15 tuổi sử dụng mạng xã hội, với lý do điện thoại và nền tảng trực tuyến đang “đánh cắp tuổi thơ của trẻ em”.

Cuộc phỏng vấn dưới đáy đại dương

Cuộc phỏng vấn dưới đáy đại dương

Tổng thống Surangel Whipps Jr của quốc đảo Palau ở Thái Bình Dương vừa trở thành nguyên thủ quốc gia đầu tiên trên thế giới thực hiện một cuộc phỏng vấn trực tiếp hoàn toàn dưới nước. Sự kiện đặc biệt này nhằm nâng cao nhận thức toàn cầu về tầm quan trọng của việc bảo vệ đại dương và môi trường biển.

Một thành phố tại Italia áp thuế đặc biệt với cún cưng

Một thành phố tại Italia áp thuế đặc biệt với cún cưng

Chính quyền thành phố Bolzano, miền Bắc Italia, mới đây thông báo sẽ áp thuế du lịch đặc biệt với cún cưng xuất hiện tại thành phố này, bắt đầu từ năm 2026. Nhiều người bày tỏ đồng tình với thông tin trên, nhưng cũng không ít người phản đối. 

Trung Quốc thông xe cầu treo cao nhất thế giới tại Quý Châu

Trung Quốc thông xe cầu treo cao nhất thế giới tại Quý Châu

Sáng 28/9 (giờ địa phương), tại tỉnh Quý Châu, Trung Quốc, Đại Vực Hoa Giang - cây cầu treo cao nhất thế giới đã chính thức được thông xe, giúp rút ngắn thời gian vượt hẻm núi Hoa Giang vốn mất tới 2 giờ xuống chỉ còn 2 phút.

Vì sao Thái Lan chọn "Bualoi" để đặt tên bão?

Vì sao Thái Lan chọn "Bualoi" để đặt tên bão?

Bualoi hiện là cơn bão thứ 20 trong mùa bão Tây Bắc Thái Bình Dương năm 2025. Hôm 26/9, bão Bualoi quét qua miền Trung Philippines và khu vực miền Nam đảo Luzon, khiến 10 người thiệt mạng. Khác với cấp độ nguy hiểm khi quần thảo biển Đông, Bualoi thực chất là một cái tên gắn liền với văn hoá của người Thái Lan. 

Robot mang thai hộ và những thách thức pháp lý, đạo đức

Robot mang thai hộ và những thách thức pháp lý, đạo đức

Tại Hội nghị Robot thế giới 2025 ở Bắc Kinh (Trung Quốc), Công ty Kaiwa Technology đã công bố kế hoạch ra mắt robot mang thai hình người đầu tiên trên thế giới vào năm 2026. Sự kiện này lập tức gây chấn động, khi hình ảnh một robot (được trang bị trí tuệ nhân tạo – AI) có thể mang trong mình một bào thai, nuôi dưỡng và thậm chí “sinh nở”, không còn nằm trong trang sách khoa học viễn tưởng.

Thành phố 3.500 tuổi ở Peru hé lộ nền văn hoá Caral

Thành phố 3.500 tuổi ở Peru hé lộ nền văn hoá Caral

Sau 8 năm nghiên cứu, các nhà khảo cổ học đã khai quật được một thành phố cổ ở Peru, có thể từng là một trung tâm thương mại thịnh vượng cách đây 3.500 năm. Được biết đến với tên gọi Penico, thành phố hiện đã mở cửa đón khách du lịch. Nơi đây từng là một trung tâm đô thị sôi động, kết nối các cộng đồng ven biển, miền núi và rừng rậm.

Cho muôn dân vui ngày đại khánh

Cho muôn dân vui ngày đại khánh

Thời xưa, ngoài các ngày Tết lớn như Nguyên đán, Đoan dương, Trung nguyên thì lễ sinh nhật vua được coi là ngày lễ lớn nhất trong năm, được tổ chức như "quốc khánh" của quốc gia thời phong kiến. Ở Việt Nam ta, các thời vua cũng hay tổ chức hoạt động vui chơi cho nhân dân thưởng thức trong ngày đại lễ này.

Vì sao người Neanderthal có gen di truyền đến con người hiện đại?

Vì sao người Neanderthal có gen di truyền đến con người hiện đại?

Xuất hiện như một quần thể riêng biệt trong khoảng từ 400.000 đến 350.000 năm trước, người Neanderthal là họ hàng gần nhất của loài người chúng ta. Mặc dù họ đã tuyệt chủng vào khoảng 34.000 năm trước, nhưng gen của họ vẫn tồn tại trong con người ngày nay.