Định mệnh buồn của đôi vợ chồng mù lòa

Ngôi nhà vách nứa nằm trên đỉnh dốc của thôn Nà Chắn, xã Hoa Thám, huyện Nguyên Bình (Cao Bằng) là nơi sinh sống của đôi vợ chồng khiếm thị. Do bị mù bẩm sinh nên từ khi lập gia đình đến nay, cuộc sống của anh Chu Văn Lốc (27 tuổi) và chị Hà Thị Duyên (32 tuổi) gặp phải rất nhiều khó khăn. Số phận không may mắn khiến anh Lốc, chị Duyên lâm vào hoàn cảnh khốn cùng.

Khi chúng tôi tìm đến nhà, chị Duyên đang chuẩn bị nấu bữa cơm trưa. Bước vào ngôi nhà tuềnh toàng ấy là không gian trống hoác, chẳng có vật gì đáng giá ngoại trừ mấy bó củi được đặt ở ngoài cửa. Khi được chúng tôi giới thiệu là phóng viên, chị Duyên liền khua tay xuống nền đất để tìm ghế ngồi.

Vừa rót nước mời khách, chị Duyên vừa tâm sự: "Vợ chồng tôi sống cùng nhau đã được ba năm rồi. Hiện chúng tôi đã có một đứa con gái, tuy cuộc sống khó khăn nhưng vẫn hạnh phúc".

Với vợ chồng chị Duyên, cuộc sống của họ ngày cũng như đêm luôn phải cảm nhận mọi thứ xung quanh bằng những giác quan khác với người bình thường. Dù chị Duyên đã để các đồ vật ở trong nhà rất cẩn thận nhưng mỗi khi cần bất kỳ một đồ vật gì như ghế, bật lửa, bát, đũa, dao là chị lại quờ quạng tìm kiếm một cách rất khó khăn.

Hai vợ chồng mù nương tựa vào nhau trong ngôi nhà tuềnh toàng.
Hai vợ chồng mù nương tựa vào nhau trong ngôi nhà tuềnh toàng.

Để duy trì cuộc sống của gia đình nhỏ, hàng ngày chị Duyên vẫn cầm con dao dò dẫm từng bước vào rừng chặt củi bán. Quanh năm suốt tháng chị chỉ quanh quẩn kiếm củi bán lấy tiền hoặc làm ruộng, trồng cây ngô để lấy lương thực sống qua ngày.

Để có nước sinh hoạt, chị Duyên phải gánh từ mó nước Lũng Giang cách nhà cả cây số với một cây gậy dùng để dò đường… Mặc dù bị mù lòa nhưng hầu như tất cả mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều đến tay chị.

Anh Chu Văn Lốc - chồng của chị Duyên, ít hơn chị 5 tuổi cũng sinh ra trong một gia đình nghèo, nhà có 9 anh chị em, nhưng chỉ có mình anh bị mù. Do bị mù từ nhỏ nên anh Lốc đã trải qua không ít nỗi tủi nhục, chịu đựng gian khổ vì bị thiệt thòi hơn những người khác.

Ngày tháng trôi qua, anh chị em trong gia đình lần lượt lập gia đình và chuyển hết đến các nơi khác để mưu sinh. Anh Lốc trở nên cô đơn, lầm lũi và đã nhiều lần suy nghĩ tìm hướng đi cho riêng mình. Từng có lúc sự mặc cảm khiến anh tuyệt vọng

Về phía gia đình chị Duyên, nhà có sáu anh chị em. Chị Duyên là thứ năm trong một gia đình nghèo. Năm lên 12 tuổi, chị Duyên lại bị thêm căn bệnh u mỡ nhiều mạch ở cổ. Vì bệnh tật, mù lòa nên chị Duyên lâm vào hoàn cảnh tuyệt vọng. Một mình chị sống lầm lũi khiến cho gia đình càng thêm gánh nặng.

Anh chị em trong gia đình ấy ít ai quan tâm đến cuộc sống nội tâm và khát vọng tìm kiếm hạnh phúc của chị. Không chịu khuất phục trước hoàn cảnh, chị Duyên đã đi học tẩm quất ở Hội Người mù của huyện Hòa An, và cũng từ đây duyên phận đã mỉm cười với chị.

Anh Lốc, chị Duyên đến với nhau thật tình cờ, lãng mạn. Chị Duyên kể: "Năm 2012 chúng tôi gặp nhau trong chương trình "Tiếng hát từ trái tim" do Hội Người mù của huyện Hòa An và huyện Nguyên Bình tổ chức. Lúc đó anh Lốc hát bài "Đứa bé", bằng tất cả trái tim của một người mù, sau đó tôi chủ động làm quen. Sau lần đấy chúng tôi vẫn thường tham gia vào các chương trình từ thiện do Hội Người mù của huyện Hòa An tổ chức".

Nước sinh hoạt chị Duyên phải đi gánh cách nhà một cây số.
Nước sinh hoạt chị Duyên phải đi gánh cách nhà một cây số.

Thế rồi trong những lần đi hát chung đó, mối tình của anh Lốc, chị Duyên ngày một nảy nở. Mặc dù bị mù, nhưng không phải vì thế mà anh chị không dành tình cảm cho nhau. Sau nhiều lần gặp gỡ, anh Lốc và chị Duyên quyết định tìm hạnh phúc cho riêng mình.

Và rồi anh Lốc cũng thủ thỉ với chị Duyên về chuyện tổ chức đám cưới. Năm 2013, gia đình anh Lốc đã tổ chức một đám cưới nho nhỏ. Ngày cưới, đôi vợ chồng mù lòa ấy đã đón nhận được sự đồng cảm sẻ chia của bà con hàng xóm.

Anh Lốc giãi bày: "Hôm vợ chồng tôi cưới nhau, gia đình cũng chỉ làm dăm ba mâm cơm để ra mắt họ hàng. Trước khi kết hôn, anh em trong gia đình cũng có can ngăn nhưng chúng tôi vẫn quyết định chung sống cùng nhau.

Mặc dù bị mù nhưng chúng tôi vẫn khao khát hướng đến một cuộc sống gia đình. Vì gia đình đông anh em nên khi cưới nhau xong, vợ chồng tôi quyết định tách ra ở riêng".

Do gia đình chị Duyên nghèo nên ngày ra ở riêng, bố mẹ cũng chỉ mua cho xoong nồi, rồi dặn dò hai vợ chồng đùm bọc lẫn nhau chứ chẳng giúp được gì nhiều. 

Ngày chuyển ra ở riêng, vợ chồng anh Lốc được họ hàng dựng cho một ngôi nhà tranh. "Chúng tôi sống trong ngôi nhà này gần một năm thì vợ sinh. Cũng may tôi được bà con giúp đỡ, nếu không cũng chẳng biết xoay sở như thế nào", anh Lốc bùi ngùi chia sẻ.

Sau ngày vợ sinh, đứa con gái đầu lòng đã được anh Lốc đặt tên là Chu Thị Như Quỳnh. Từ khi có thêm thành viên mới trong gia đình, cuộc sống của anh Lốc, chị Duyên càng trở nên khó khăn gấp bội lần. Thấy hoàn cảnh vợ chồng mù cứ quờ quạng nuôi con, lại không có tiền mua sữa nên nhiều người còn cho cả gạo để nấu cháo.

Bà Bàn Thị Liều, Bí thư chi bộ thôn Nà Chắn trò chuyện cùng phóng viên.
Bà Bàn Thị Liều, Bí thư chi bộ thôn Nà Chắn trò chuyện cùng phóng viên.

Màn đêm buông xuống trong ngôi nhà tranh vách nứa. Đôi vợ chồng mù ấy lại hát ru cho con ngủ. Những câu hát chan chứa tình thương lại vang lên trong một không gian bé nhỏ. Những câu hát đó là nỗi niềm của thân phận mù, nhưng có cả nước mắt và tình yêu thương con vô bờ bến.

Thời gian trôi đi đằng đẵng, hiện cháu Quỳnh đã học mầm non. Đối với vợ chồng anh Lốc, đứa con chính là niềm an ủi để anh chị vươn lên trong cuộc sống.

Để chăm lo cho đứa con khôn lớn, nhiều hôm hai vợ chồng phải đi kiếm củi đến sẩm tối mới về nhà. Ngoài việc đi chợ bán củi, hai vợ chồng cũng chỉ trông chờ vào số tiền trợ cấp ít ỏi.

Hằng tháng anh Lốc và chị Duyên mỗi người được 400 nghìn đồng tiền trợ cấp xã hội. Với số tiền ít ỏi đó, hai vợ chồng không đủ để trang trải cho cuộc sống, chưa kể đến những hôm ốm đau bệnh tật.

Hiện chị Duyên còn bị bệnh u mỡ nổi nhiều hạch ở trên cổ. Mù lòa cộng với bệnh tật khiến gia đình chị Duyên, anh Lốc lâm vào hoàn cảnh khốn cùng. Chị Duyên bảo: "Chẳng biết mai này cháu Quỳnh nó lớn lên vợ chồng tôi có nuôi được nữa hay không. Giờ cả hai vợ chồng đều không thể làm được việc nặng. Cuộc sống chỉ trông chờ vào sự trợ cấp nên rất khó khăn. Những lúc khó khăn, tôi lại xa nhà đi tẩm quất ở hội người mù để kiếm đồng vào đồng ra chứ chẳng biết phải làm thế nào".

Thấy hoàn cảnh chật vật, chị Bàn Thị Vân (hàng xóm) thường qua lại nấu cho nồi cơm, rồi động viên để vợ chồng anh Lốc nỗ lực vươn lên trong cuộc sống. Chị Vân chia sẻ: "Nhà tôi ở gần, vợ chồng anh Lốc lại hay ốm, đây là trường hợp đặc biệt nên tôi cũng phải có trách nhiệm. Có nhiều hôm chị Duyên đi làm về cảm gió, nhà không có ai sáng mắt nên tôi lại phải chạy sang giúp anh Lốc đánh cảm. Mặc dù cuộc sống khó khăn nhưng vợ chồng Lốc sống rất hạnh phúc".

Bà Bàn Thị Liều, Bí thư chi bộ thôn Nà Chắn cho biết: "Gia đình anh Lốc, chị Duyên là hộ nghèo thuộc diện đặc biệt khó khăn. Vừa rồi thôn cũng có cử người đến gia đình để lợp lại nhà.

Những hôm vợ chồng anh Lốc ốm đau, bà con ở trong xóm cũng có qua lại động viên thăm hỏi chứ chẳng giúp được nhiều vì dân ở đây vẫn còn nghèo. Tết vừa rồi chúng tôi cũng có quyên góp gạo, tặng kẹo bánh cho gia đình.

Cuộc sống còn vô vàn khó khăn nhưng đôi vợ chồng mù vẫn tin vào tương lai.
Cuộc sống còn vô vàn khó khăn nhưng đôi vợ chồng mù vẫn tin vào tương lai.

Đối với gia đình anh Lốc, chúng tôi cũng mong các tấm lòng hảo tâm gần xa cùng chung tay giúp đỡ để gia đình vơi bớt đi phần nào khó khăn trong cuộc sống".

Chia tay gia đình khi mặt trời đã chính ngọ, hai vợ chồng lại chuẩn bị bữa cơm trưa đạm bạc. Ngồi trong ngôi nhà tranh vách nứa ấy chỉ còn lại hai mảnh đời đang nương tựa vào nhau nuôi con khôn lớn.

Mặc dù bị mù nhưng họ vẫn hướng đến một tương lai tươi sáng, và đứa con chính là động lực để họ vượt qua nỗi đau số phận. Hy vọng rằng đôi vợ chồng mù này sẽ tìm được sự đồng cảm cũng như sự sẻ chia của cộng đồng.

Minh Phượng

Các tin khác

Vượt lên tật nguyền, giúp những người cùng cảnh ngộ

Vượt lên tật nguyền, giúp những người cùng cảnh ngộ

Về thị trấn Hồ Xá, huyện Vĩnh Linh (Quảng Trị) hỏi thăm chị Nguyễn Thị Năm, bà con ai cũng nói rằng, họ không ngờ người phụ nữ khuyết tật tuổi xấp xỉ 60 này, mặc dù đã nghỉ hưu song vẫn năng nổ tham gia các hoạt động xã hội, đặc biệt việc đứng lớp để truyền đạt kỹ năng, cảm hứng sống cho rất nhiều người cùng cảnh ngộ. Điều đó cho thấy, chị Năm có một nghị lực sống quá tuyệt vời!...
Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Niềm vui của các bậc cha mẹ sinh con ra những mong con khôn lớn nương tựa khi “xế chiều”. Thế nhưng, cái điều hết sức bình thường đó chỉ là ước mơ xa vời với ông bà khi phải chật vật lần lượt chăm sóc cho 4 người con vừa mắc thiểu năng trí tuệ vừa mắc bệnh ung thư. Đó là hoàn cảnh đáng thương của gia đình ông Phạm Văn Phúc (sinh năm 1940) và bà Đinh Thị Mỳ (sinh năm 1947) trú tại tổ dân phố Đọ Xá, phường Thanh Châu, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.
"Phép mầu" đến với bé gái 5 tuổi suýt bị liệt đôi chân

"Phép mầu" đến với bé gái 5 tuổi suýt bị liệt đôi chân

Nhiều bệnh viện từ chối điều trị do khối u xâm lấn mặt trước tủy sống, lan tỏa 3 đốt sống và phát triển trong ổ bụng, tưởng rằng mọi việc đã khép lại đối với bé gái 5 tuổi Lê Nhã U. (Hà Trung, Thanh Hóa). Nhưng phép mầu đã đến...
Bố mắc bệnh gan chăm sóc con gái mắc bệnh suy thận

Bố mắc bệnh gan chăm sóc con gái mắc bệnh suy thận

Để kéo dài sự sống cho con gái, người cha nghèo xin hiến thận cứu con. Song, bác sĩ không đồng ý vì tuổi người cha đã cao, chức năng thận bước sang giai đoạn yếu. Trong khi đó, chi phí 1 ca ghép thận rất tốn kém, vượt khả năng của người cha. 
Chuyện xúc động về con trai của cặp vợ chồng chết cháy ở Đê La Thành

Chuyện xúc động về con trai của cặp vợ chồng chết cháy ở Đê La Thành

Đã một tháng trôi qua kể từ ngày nhận được tin con trai và con dâu chết trong trận hỏa hoạn ở nhà trọ của ông Hiệp “khùng” trên đường Đê La Thành (Hà Nội), bà Hoàng Thị Ngọ (mẹ anh Tạ Văn Tính, trú tại xóm Khánh, thị trấn Thanh Sơn, huyện Thanh Sơn, Phú Thọ) vẫn chưa nguôi nỗi đau mất con. 
Lòng thiện sưởi ấm những mảnh đời éo le ở Madagui

Lòng thiện sưởi ấm những mảnh đời éo le ở Madagui

Những cơn đau buốt nhói bên trong cái đầu méo mó, sứt sẹo vì tự đập vào tường. Những ánh mắt ngây dại, ngơ ngác không biết tương lai phía trước ra sao. Những đôi chân, đôi tay bất động buông thõng trên giường, những cái ôm xiết không rời khi người lạ đến thăm…là một góc nhỏ cuộc sống ở nơi nuôi dưỡng trẻ mồ côi Madagui - Lâm Đồng nhiều năm nay.
Giám đốc ngồi xe lăn tạo việc làm cho người lao động nghèo

Giám đốc ngồi xe lăn tạo việc làm cho người lao động nghèo

Sau một tai nạn bị liệt hoàn toàn hai chân lúc 28 tuổi, cuộc sống tương lai của ông Nguyễn Vũ Hội (56 tuổi, ở thị trấn Vôi, huyện Lạng Giang, tỉnh Bắc Giang) tưởng như khép lại. Sinh hoạt của ông đều do người vợ trẻ chăm sóc, lại thêm hai đứa con nhỏ khiến những ngày tháng cơ cực, tuyệt vọng của họ không nhìn thấy ánh sáng.
“Bông hoa khuyết của núi” trong lớp học nghèo miền cao nguyên

“Bông hoa khuyết của núi” trong lớp học nghèo miền cao nguyên

Trong ngôi làng nghèo giữa miền cao nguyên nắng gió ấy, một người phụ nữ tật nguyền vẫn ngày ngày lặng lẽ gieo chữ cho những trẻ em nghèo trong làng. Người làng gọi cô là “hoa của núi”, bông hoa bình dị và tuyệt vời như chính vùng đất đầy nắng và gió này.
Khát khao trở lại trường của cô bé mắc bệnh Thalassemia

Khát khao trở lại trường của cô bé mắc bệnh Thalassemia

Mẹ bị bệnh nặng không đủ sức lao động, bố sau một lần tai nạn lao động sức khỏe kém cũng chỉ đi làm phụ những việc lặt vặt trong làng, giờ đến lượt Linh bị mắc bệnh tan máu bẩm sinh. Nhà nghèo không có tiền chữa bệnh, cứ đau đến ngất đi Linh lại nghỉ học, đỡ lại đến trường.
Mong phép mầu đến với bé gái bị tai nạn tàn khốc

Mong phép mầu đến với bé gái bị tai nạn tàn khốc

Sống sót sau vụ tai nạn giao thông (TNGT), bé gái 11 tuổi - Lê Thị Quỳnh Như (học sinh lớp 6 Trường THCS xã Cẩm Quang, huyện Cẩm Khê, Hà Tĩnh) phải đối mặt với cơ thể không còn nguyên vẹn. Tai nạn tàn khốc đã khiến bé phải cắt bỏ toàn bộ bộ phận sinh dục, vỡ nát toàn bộ xương chậu, rạn nứt phần xương đùi, phần bụng bị tổn thương.
Xót xa gia cảnh của cậu bé 11 tuổi bị "ăn mòn" cơ thể

Xót xa gia cảnh của cậu bé 11 tuổi bị "ăn mòn" cơ thể

Mắc phải căn bệnh hiếm gặp "ly thượng bì bóng nước" khiến các ngón tay của cháu Nguyễn Hòa Dương chỉ còn từng mẩu ngắn, dính vào nhau như màng chân ếch. Cơ thể còm cõi của Dương lở ra từng mảng, lộ màu thịt đỏ lòm.
Tạo hình cho những em bé có gương mặt “mỏ chim”

Tạo hình cho những em bé có gương mặt “mỏ chim”

Vừa sinh ra đã mang trên mình gương mặt “mỏ chim”, lưỡi tụt ra phía sau gây tắc nghẽn đường thở khiến nhiều bà mẹ hoảng hốt khi không biết con mình mắc chứng bệnh gì. Đây là hội chứng Pierre Robin – một căn bệnh bẩm sinh hiếm gặp có tỷ lệ 1/9.000-14.000 trẻ sinh ra còn sống.
Chàng trai trẻ và nỗi đau tận cùng

Chàng trai trẻ và nỗi đau tận cùng

Vợ bỏ đi khi đứa con còn đỏ hỏn, một mình Tuấn Anh phải gánh vác việc gia đình, chăm con thơ dại. Khi bố bị ung thư, Tuấn Anh lại phải xoay xở kiếm tiền lo viện phí cho ông, nhưng lúc bệnh tình bố trở nặng cũng là lúc anh bị tai nạn hôn mê bất tỉnh nằm trong viện. Bố mất, Tuấn Anh không thể về chịu tang mà tính mạng cũng đang ngàn cân treo sợi tóc.
Khốn khổ nuôi vợ tâm thần và con trai nằm liệt giường

Khốn khổ nuôi vợ tâm thần và con trai nằm liệt giường

Hạnh phúc trôi qua ngắn ngủi, ông Phạm Văn Thanh, ở khu 1, thôn Gia Áo, xã Thanh Uyên, huyện Tam Nông (Phú Thọ) đón nhận hung tin vợ mình đột ngột mắc bệnh tâm thần. Cuộc sống chật vật khốn khó nuôi vợ và 2 con của ông tưởng rằng sắp đến ngày con cái trưởng thành thì biến cố lại một lần nữa giáng xuống khi cậu con trai 23 tuổi bị tai nạn.
Cuộc đời bất hạnh của người đàn bà “chân voi”

Cuộc đời bất hạnh của người đàn bà “chân voi”

Gần hai mươi năm qua, chị Phạm Thị Tỉnh (36 tuổi, trú tại xã An Viên, Tiên Lữ, Hưng Yên) lặc lè sống chung với đôi chân khổng lồ. Hai chân của chị quả tình thật giống chân voi với phần ống chân phình to đến mức một đứa trẻ ôm vừa vặn và bàn chân gồ ghề, sần sùi, khô khốc. Lê lết đôi chân ấy đã là một cực hình nặng nề, chị còn phải vác trên vai hai con nhỏ - một đứa ra đời sau đám tang của bố nó 12 ngày.
Nghị lực phi thường của một cô gái khuyết tật

Nghị lực phi thường của một cô gái khuyết tật

Số phận nghiệt ngã không mỉm cười với cô gái chân quê mang tên một loài hoa đẹp khi tứ chi co rút, teo tóp dần sau nhiều cơn sốt. Cứ tưởng định mệnh đã khép lại ước mơ và khát vọng, không ngờ những câu thơ dung dị bất chợt hiện hữu, thắp sáng niềm tin yêu cuộc sống.
Hãy giúp cô giáo vùng cao viết tiếp ước mơ dang dở

Hãy giúp cô giáo vùng cao viết tiếp ước mơ dang dở

Cô giáo ấy đang có nguy cơ phải chia tay bục giảng, từ bỏ giấc mơ giúp trẻ em người dân tộc thay đổi số phận. Cô giáo ấy giờ đang tuyệt vọng với căn bệnh mà y học thế giới phải bó tay. Mong một phép màu đến với em - cô giáo vùng cao huyện Ba Bể.
Trái tim không tật nguyền

Trái tim không tật nguyền

Hiểu được hoàn cảnh của gia đình và sự thiệt thòi của hai anh em mình, Nguyễn Văn Thuấn tìm cách thoát khỏi suy nghĩ buồn chán, vươn lên trong cuộc sống. Thuấn không chấp nhận đầu hàng số phận, để thời gian trôi qua vô nghĩa...