Cổ tích một chuyện tình

Cả bầu trời tưởng như đổ ập xuống cuộc đời bà. Bà khóc ngày khóc đêm. Ông phải nghỉ bán vé số chăm sóc bà. Ông an ủi, động viên như cái lần biết tin vợ mình vô sinh.

Mình yêu nhau, như thế là đủ rồi

Bốn tuổi cha bế vào Nam tìm miền đất hứa nên bà chỉ nhớ mang máng là mình được sinh ra ở ngôi làng ven đê sông Hồng (thuộc tỉnh Phú Thọ ngày nay). Lớn lên trong cảnh chiến tranh loạn lạc, gia đình bà trôi dạt khắp nơi trú tránh bom đạn. Cuộc sống bấp bênh, nổi trôi rồi cũng nuôi bà lớn lên thành thiếu nữ xuân thì.

Ngày đó, Phạm Thị Lan (SN 1950) đẹp lắm, nước da trắng ngần, đôi mắt long lanh và đầy hoài bão. Bà từng mơ sau này sẽ làm thương nhân, đi khắp nơi buôn bán và sẽ kiếm một chàng hoàng tử bạch mã giàu có lấy làm chồng. Nhưng rồi số trời sắp đặt, năm 23 tuổi, bà gặp người đàn ông cụt hai chân tên Nguyễn Văn Năng (quê Long An), hơn bà 2 tuổi.

Ông đã nhận phần chăm sóc bà hơn ba năm nay.
Ông đã nhận phần chăm sóc bà hơn ba năm nay.

Nhìn thấy ông lần đầu, với dáng hình của một chú lùn, chỉ đứng tới bụng mình khiến bà lắc đầu ngao ngán. Biết thân phận hẩm hiu, lại là đàn ông nghèo nên ông không dám nói gì. Ông cứ lặng lẽ theo dõi. Bà đi buôn thúng bán bưng khắp các chợ trời, ông cũng "lăn xả" ngồi xe lăn dọc dài thành phố.

Ngày nào cũng nhìn thấy nhau nên bà dần quên đi cái cảm giác lệch lạc về cơ thể. Đôi khi nhìn kỹ thì người đàn ông này cũng có nét đẹp trai, có nụ cười duyên. Thế là, bà đỡ ghét ông hơn, đồng ý làm bạn với ông.

Nhân cơ hội "vườn hồng mở cửa", ông tấn công tới tấp, dồn dập và chỉ hơn một năm sau bà đã "đổ ngả đổ nghiêng". Tưởng như cuộc chinh phục đã đến đích thì gia đình bà phản đối kịch liệt. Cha mẹ không chấp nhận để con gái lấy người đàn ông cụt hai chân.

Mẹ bà nói: "Lấy nó về thì làm ăn thế nào? Sinh con ra sao?". Cha thì nói một câu ngắn gọn: "Khổ cả đời đó con gái". Nhưng bà đã trót yêu rồi, không sao bỏ được. Cái thứ "ma lực" của tình yêu lạ lắm, càng phản đối lại càng yêu mãnh liệt và sâu nặng hơn.

Bà giãi bày: "Đó là duyên phận, con cũng từng chọn lựa rất nhiều nhưng đều không thành. Giờ ông trời đưa anh ấy đến, để dành cho con". Cảm thấy không thể ngăn cản được ngọn lửa yêu đương cuồng nhiệt của đôi trẻ, gia đình tặc lưỡi để con gái lấy chồng.

Cuộc sống mới với muôn vàn ngã rẽ và bất trắc. Với kinh nghiệm buôn bán nhiều năm, ông bà quyết định chọn theo nghề "chợ đen". Bà bán tất cả những gì có thể, ông ngồi xe lăn phía sau, vợ cần gì thì giúp.

Bà nhanh nhẹn, khỏe mạnh, chân đi lại thoăn thoắt nên dành hết phần nặng nhọc về mình. Dọc con đường từ Biên Hòa lên Thủ Đức, bước chân của bà đã quen thuộc đến chai mòn. Bám theo vợ, đôi đầu gối cụt của ông nhiều hôm tóe máu, mưng mủ.

Mỗi ngày, ông đi bán vé số bằng xe đạp
Mỗi ngày, ông đi bán vé số bằng xe đạp

Ngày chạy việc, đêm bà lại chạy tìm chỗ để hai vợ chồng ngả lưng. Hơn một năm sống trong cảnh "giường chiếu" chợ trời, bà vẫn không thấy dấu hiệu gì khác lạ trong bụng. Ông nóng ruột hỏi suốt. Sau có đôi vợ chồng chủ sạp ở chợ cho vợ chồng bà đến nhà ở nhờ với mong muốn có chỗ kín đáo, ấm áp để "kiếm con".

Bà dắt ông dọn đồ về căn phòng "hạnh phúc" nuôi dưỡng hy vọng. Bẵng đi hơn năm nữa, cũng không có kết quả gì. Vợ chồng chủ nhà nói ra nói vào, bà thấy không thoải mái lại dắt chồng bỏ đi "hoang". Miệt mài kiếm cơm, mỏi mòn kiếm con đã vắt kiệt sức lực và hy vọng của hai vợ chồng.

Ông thì nóng lòng nhiều lần quát bà đi khám xem thế nào. Bác sĩ cho biết bà có vấn đề về buồng trứng, xác suất có con là quá thấp. Cộng với điều kiện sống và sinh hoạt vợ chồng không khoa học nên có thể bà sẽ "tịt" luôn.

Bà khóc hết nước mắt, về bảo ông đi lấy bà khác mà kiếm đứa con. Ông giận lắm, quát vào mặt bảo bà điên rồ, hết yêu rồi mới nói thế. Và ông lại là người vỗ về, an ủi vợ. Ông động viên: "Con ai chẳng thích, nhưng trời không cho phải chịu thôi. Mình yêu nhau, như thế là đủ rồi".

Suốt một thời gian dài, bà tự ti, mặc cảm, xấu hổ với bản thân mình. Bà chán nản, không muốn bán buôn, không thiết làm gì cả. Đêm nào bà cũng khóc, mắt bà sưng như trái cà chua, cuộc sống bế tắc tưởng như không có lối thoát.

Chỉ còn lại… tình yêu

Nỗi buồn không con dần dà nguôi ngoai, bà "sốc" lại tinh thần, ông vực dậy lòng tự trọng. Là dân buôn bán, bà tự nhận mình đanh đá, chẳng sợ trời đất gì cả. Chỉ cần ai đụng đến chồng là bà điên tiết "lồng lộn" lên, chửi banh xác ra giữa chợ, nên cánh đầu gấu, giang hồ đều e dè bà.

Đôi chân của ông phải lót rất nhiều giẻ để chống sưng và đau.
Đôi chân của ông phải lót rất nhiều giẻ để chống sưng và đau.

Nhưng dường như là số phận, ông bà có làm lụng vất vả thế nào, có kiếm được bao nhiêu tiền rồi cùng hết veo, cũng trở về với thân phận "con cò" trong đêm.

Nửa đời người phiêu dạt, một tấc đất cắm dùi không có, ông bà dắt nhau về P. Linh Đông (Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh) xin nhà thờ một miếng đất dựng túp lều. Lều tranh, vách đất, gió thông thốc tứ bề, mưa tạt vào xối xả. Bức tranh tương lai tăm tối chẳng khác nào cuộc đời họ.

Mỗi lần mưa to gió lớn một chút, là hai vợ chồng dắt nhau phi ra khỏi nhà. Có hôm cây cột lung lay mạnh quá, mà ông thì loay hoay mãi không xuống được giường, bà liền bế thốc ông  vào lòng vụt ra khỏi nhà. Cái cảnh vợ bế chồng chạy mưa trong đêm là chuyện như cơm bữa.

Chật vật với cuộc sống và những nỗi lo không tên khiến ông bà quên luôn ước mơ con trẻ. Sực nhớ ra thì tuổi đời đã xế bóng, không còn cơ hội chạy chữa nữa. Bà do làm việc quá sức và do ngày xưa khóc nhiều nên đôi mắt mờ đục đi. Góp nhặt được ít tiền, ông đưa bà đi mổ.

Khi chiếc băng trắng tháo khỏi mắt, người đầu tiên bà nhìn thấy là ông, nhưng khuôn mặt ông mờ ảo như sương trắng. Bà hỏi bác sĩ, vì sao mắt mổ rồi mà vẫn không nhìn rõ chồng tôi? Bác sĩ trả lời phải chờ đợi. Về nhà ngày nào bà cũng nhìn lên bàn thờ chờ đợi. Nhưng mỗi ngày, hai ngọn nến đỏ rực trên bàn thờ càng mờ đi, cho đến một buổi sáng nhìn lên đã tắt lịm. Bà hoảng quá, gọi ông thắp nến lên.

Ông bảo nến vẫn đang đỏ lửa, có ai tắt đâu. Bà lấy tay cấu vào mắt rồi gào khóc thảm thiết nói với ông: "Mắt tôi bị mù rồi". Ông đưa bà vào bệnh viện, bác sĩ xem rồi lắc đầu trả về.

Cả bầu trời tưởng như đổ ập xuống cuộc đời của bà. Ông phải nghỉ bán vé số chăm sóc bà. Ông an ủi, động viên như cái lần biết tin vợ mình vô sinh. Nhưng lần này bà đau quá, tuyệt vọng quá nên chỉ muốn chết thôi. Lúc nào không thấy ông nắm tay là bà kêu gào ầm ĩ lên, bà đập đầu vào tường, cào cấu tóc tai.

Đau đớn, bế tắc và hoảng loạn trước bóng tối khiến bà trầm cảm trong một thời gian dài. Ông nghỉ làm, đồng nghĩa với việc đói ăn. Hàng xóm cho thứ gì là ông dành hết cho bà, ông chịu nhịn về phần mình. Người ông hốc hác, má tóp, tay run nhưng ráng chịu vì mắt bà bị mù nên không phát hiện ra thân hình tiều tụy, ốm đói của ông.

Với ông bà, chỉ tình yêu là đủ để vượt qua mọi chông gai, thử thách.
Với ông bà, chỉ tình yêu là đủ để vượt qua mọi chông gai, thử thách.

Đến khi đói quá không chịu nổi, ông thủ thỉ vào tai bà: "Bà chịu khó ở nhà để tôi đi bán kiếm tiền chữa đôi mắt. Bệnh của bà không nặng đâu, có người bảo sẽ chữa được". Nói mãi rồi bà cũng chịu nghe, để ông đi làm.

Một ngày, ông dậy từ 3 giờ sáng chuẩn bị cơm nước để sẵn vào vị trí cố định cho bà dậy là sẵn với tay lấy ăn. Sau đó ông ra đại lý vé số lấy vé rồi đạp xe ra khu công nghiệp Sóng Thần ngồi bán. Chân không đi lại được nên ông ngồi bệt một chỗ, ngày đầu bán được hơn chục tờ, ngày sau bán hơn một chút. Lâu dần có khách quen nên ông bán trung bình được 70 tờ mỗi ngày. Xong là ông tất tả đạp xe về chợ, mua đồ ăn nấu bữa trưa cho hai vợ chồng.

Một mình ở nhà, bà cứ ra cửa ngồi ngóng, hễ 11 giờ chưa thấy ông về là bà gọi tên rồi khóc. Chỉ cần ông về muộn một chút là bà giận hờn, trách móc. Ông nói nhỏ vào tai chúng tôi: "Bà ghen dữ lắm, cứ nghĩ tôi cặp bồ bên ngoài". Đề cập đến chuyện yêu đương, bà khoe: "Vừa rồi tôi giận ông ấy lắm. Tôi định lấy kéo cắt tóc rồi đâm một nhát vào đầu cho chảy máu ra, để ghi nhớ một ngày đau khổ".

Từ ngày mù hai mắt, bà càng thêm tủi thân tủi phận, khóc nhiều và la hét nhiều. Đến nỗi một bên tai của bà cũng điếc luôn, giờ chỉ còn một bên nhưng cũng phải hét vào mới nghe thấy. Bà bị vô hiệu hóa với màu sắc và âm thanh, nhưng bà có khả năng "ngửi" thấy "mùi" của ông từ rất xa.

Cũng từ ngày bị mù, tính tình bà thay đổi hẳn. Bà không đanh đá, nóng nảy như xưa. Chỉ là hay khóc hơn, hay hờn dỗi, ghen tuông vô cớ. Còn ông thì dành hết yêu thương cho vợ. Ông bảo, ngày còn sáng mắt bà đã chăm sóc che chở và bảo vệ ông, bây giờ ông phải có trách nhiệm lại. Đó đơn giản là quy luật vay trả của cuộc đời, huống hồ ông bà lại là chồng vợ đã ăn đời ở kiếp với nhau.

Ngọc Thiện

Các tin khác

Mặt trái của ngành phá dỡ tàu biển

Mặt trái của ngành phá dỡ tàu biển

Trong một bản báo cáo gần đây, Tổ chức Lao động thế giới (ILO) đã có những đánh giá về ngành phá dỡ tàu biển như sau: "Ngành công nghiệp phá dỡ tàu biển hiện là một trong những "thủ phạm" gây tai nạn lao động và ô nhiễm môi trường lớn trên thế giới…
Chuyện của những "hiệp sĩ" giải cứu xe hỏng trong đêm

Chuyện của những "hiệp sĩ" giải cứu xe hỏng trong đêm

Đêm nào cũng vậy, từ 21h các thành viên của Đội Cứu hộ SOS Thuỷ Nguyên (Hải Phòng) lại lên đường đến với những chiếc xe chẳng may gặp sự cố. Dù ngoài trời rét căm căm hay mưa phùn gió bấc, họ cũng không bỏ cuộc. Bởi phương châm của nhóm là mong ai cũng được về nhà an toàn…
Ecetera Nguyễn và đường về tổ quốc

Ecetera Nguyễn và đường về tổ quốc

Một ngày cách nay chừng 5 năm, chồng tôi - phóng viên Đài Phát thanh - truyền hình Quảng Bình nói rằng: “Chúng ta sắp có một người bạn đặc biệt đến chơi!”. Tôi cười thôi và không có ý kiến gì. Với chồng tôi, những người bạn anh ấy mời đến nhà bao giờ chả đặc biệt và... thường xuyên như thế.
Đừng đùa

Đừng đùa

Chỉ nói giỡn nhau mà mất mạng là chuyện có thật. Qua vài câu cà khịa là anh em đã "xách dao bầu nói chuyện". Chuyện gì cũng có đầu có mối, những dòng tin trở thành truyện siêu ngắn:
Kiện cha mẹ vì mình “bị“ sinh ra

Kiện cha mẹ vì mình “bị“ sinh ra

Khi cảm thấy bất công hoặc gặp một chuyện khó xử lí bằng thỏa thuận cá nhân thì mọi người thường làm đơn kiện lên toà án, nhờ pháp luật giải quyết. Có rất nhiều vụ kiện kì quặc trên thế giới mà khi chúng ta biết đến phải cảm thấy khó hiểu về nó.
Những huyền tích làng

Những huyền tích làng

Các cụ trong làng tôi nói rằng, theo phong thủy, thì cư dân sống quanh khu vực có những ngọn núi hình con rùa thường sẽ trường thọ, vì rùa là một trong tứ linh theo quan niệm tín ngưỡng của người phương Đông. Một số loài rùa tuổi càng cao thì… càng to ra. Nghĩa là từ lúc ra đời cho đến lúc chết đi, chúng chỉ phát triển kích thước cơ thể, còn mặt thì vẫn… trẻ măng. Điểm chung của loài rùa là chúng sống rất thọ.
Chuyện về một thầy trừ tà đuổi quỷ…

Chuyện về một thầy trừ tà đuổi quỷ…

Hàng trăm con người trên thế giới vẫn khẳng định rằng ngày nào mình cũng gặp gỡ với cái ác tuyệt đối, nhiều người đang gửi gắm cho họ những hoảng hốt, nỗi lo lắng của mình, kể cả tình trạng sức khỏe của người thân. Theo nhiều công trình nghiên cứu thì trong những năm gần đây, số người hoài nghi những người gọi là thầy trừ tà ngày càng đông, vậy mà vẫn tò mò mua những cuốn sách họ viết…
Những đứa trẻ mồ côi lần thứ hai giữa nhịp sống hiện đại

Những đứa trẻ mồ côi lần thứ hai giữa nhịp sống hiện đại

Mỗi năm, nước Anh có khoảng 10 ngàn thanh thiếu niên mồ côi bước vào tuổi trưởng thành. Không phải ai trong số các cô cậu bé này cũng được cha mẹ nuôi yêu thương như con đẻ. Ngày chúng trở thành người lớn, một số đứa trẻ mới thực sự nhận ra mình chỉ là người thừa ở nơi tưởng chừng như mái ấm.
Những chuyến hàng xuyên đêm vào dịp cuối năm

Những chuyến hàng xuyên đêm vào dịp cuối năm

"Nửa đêm ân ái cùng chồng. Nửa đêm về sáng gánh gồng ra đi", câu cửa miệng của dân buôn để nói rằng, những ngày cuối năm, họ hối hả ngược xuôi, buôn đầu sông bán cuối sông. Đó là thời cơ vàng trong năm, cho những chuyến hàng "vét vụ".
Diện tích rừng Amazon ngày càng bị thu hẹp

Diện tích rừng Amazon ngày càng bị thu hẹp

Được coi là “lá phổi xanh” của thế giới và đóng vai trò quan trọng trong công cuộc chống biến đổi khí hậu, Amazon là rừng nhiệt đới lớn nhất thế giới. Tuy nhiên, theo kết quả nghiên cứu do Mạng lưới thông tin môi trường - xã hội tham chiếu địa lý vùng Amazon (RAISG) công bố ngày 8-12, khoảng 8% diện tích rừng Amazon đã bị tàn phá từ năm 2000-2018, lớn hơn cả diện tích lãnh thổ của Tây Ban Nha.
Bài toán khó: chọn phục trang cho nhân vật phim lịch sử

Bài toán khó: chọn phục trang cho nhân vật phim lịch sử

Còn nhớ, năm 2015, đạo diễn Đinh Thái Thụy làm bộ phim “Mỹ nhân” lấy từ ngân sách nhà nước, đã bị dư luận lên tiếng về phục trang trong phim không chuẩn xác, thiếu bản sắc của văn hóa Việt. Nhiều năm qua, trang phục phim lịch sử vẫn liên tục gặp phải những vấn đề sai lệch. Mới đây nhất hai dự án lớn, “Quỳnh dạ nhất thảo” và phim “Kiều” cũng không tránh được những sai sót đáng tiếc đó.
Bản án kỳ lạ cho vụ giết người ở Italy

Bản án kỳ lạ cho vụ giết người ở Italy

Ngày 4-12-2020, Rudy Guede, kẻ bị tuyên án 16 năm tù vào năm 2008 với cáo buộc sát hại nữ sinh đại học người Anh Meredith Kercher, đã được toà án Italy cho phép hoàn thành bản án dưới hình thức lao động công ích thay vì ở tù. Rudy đã bắt đầu lao động công ích tại một thư viện ở thị trấn Lazio. Sau khi thư viện này đóng cửa để phòng chống dịch bệnh COVID-19, hắn trở thành tình nguyện viên cho tổ chức từ thiện Caritas. Đồng thời, hắn cũng chuẩn bị hoàn thành bằng thạc sĩ chuyên ngành Lịch sử tại Đại học Roma Tre.
Giấc mơ an cư ngày càng xa với nhiều người

Giấc mơ an cư ngày càng xa với nhiều người

Cách đây không lâu, Công ty nghiên cứu bất động sản CBRE đã công bố khảo sát giá nhà tại hai thành phố lớn là Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, mức giá nhà trung bình hiện nay lần lượt là 2.500 USD/m2 và 1.500 USD/m2. Trong khi đó, một nghiên cứu của Công ty Nielson mới đây cho thấy có khoảng 80% hộ dân đang sinh sống ở hai thành phố lớn này, có mức thu nhập bình quân hàng tháng chỉ trên dưới 15 triệu đồng (tương đương 700 USD/tháng).
Gió rừng đồi Thung

Gió rừng đồi Thung

Truyền thuyết Mường Sương kể rằng có Nàng Tiên ham chơi thường bay lượn nay đây mai đó. Một ngày, nàng Tiên chợt bắt gặp miền thung trập trùng đồi núi, đồng ruộng tươi tốt, suối chảy róc rách, thác reo cười tung hoa nhũ thạch, không khí mát mẻ trong trẻo y như trên thiên giới. Không kiềm giữ được niềm ham thích, Nàng Tiên hạ cánh xuống và ở lại vùng miền đồi….
Những tên làng nghe cứ nhói lòng

Những tên làng nghe cứ nhói lòng

Lại chuyện lụt. Nghe mãi, buồn thêm buồn. Nhưng không nói chuyện lụt thì chẳng biết nói chuyện chi. Vì từ bữa đến nay đã hơn tháng mà tất cả vẫn còn ngổn ngang đổ vỡ. Đi từ Lệ Thủy về Quảng Ninh, từ Quảng Ninh lên Minh Hóa, tôi đã gặp những ngôi làng vốn quen nay trở nên lạ lẫm trong bàng hoàng, đau xót. Những ngôi làng xưa xắc mang vẻ đẹp thân gần bỗng dưng bị lụt đổi tên. Ngay cả người làng cũng gọi làng mình bằng cái tên mới.
Lòng tự trọng bị tổn thương

Lòng tự trọng bị tổn thương

Vụ nữ sinh An Giang tự tử hôm 30-11 vì cách hành xử của nhà trường cho thấy tầm quan trọng của ứng xử giữa nhà trường và học sinh, sai một ly đi một dặm. May mắn là nữ sinh được cứu kịp thời.
Người đi nói xấu xấu hơn người bị nói xấu

Người đi nói xấu xấu hơn người bị nói xấu

Điều lạ lùng là người ta không chỉ nói xấu kẻ người ta ghét/ đố kỵ, con người có xu hướng nói xấu ngay cả người thân, gần gũi với mình nhất. Trong đó, phụ nữ ưa thích nói xấu hơn đàn ông, phổ biến nhất vẫn là vợ nói xấu chồng...
Nói xấu chồng!...

Nói xấu chồng!...

Gia đình là tế bào của xã hội. Bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng nói lên câu ấy, nhưng để có một tế bào khỏe, một gia đình, xã hội tốt đẹp, người ta cần sự cố gắng, từ nhiều phía. Bài viết này của chúng tôi đề cập đến một khía cạnh đang diễn ra trong đời sống hiện nay đó là hiện tượng vợ chồng nói xấu nhau, gây nên những năng lượng tiêu cực cho hôn nhân, qua đó ảnh hưởng không nhỏ đến trạng thái lành mạnh, gắn kết của gia đình, xã hội.
Ngồi học… trên ngọn cây

Ngồi học… trên ngọn cây

Giáo dục là nhân tố quan trọng, hết sức cần thiết của mỗi quốc gia và con đường dẫn đến tri thức của sự giáo dục rất dài phải có sự kiên trì nỗ lực mới có thành quả.