Có một buồng hạnh phúc duy nhất ở trại phong

28 năm chồng vào trại phong điều trị là chừng ấy thời gian bà Kính đi đi về về vì còn ba đứa con trai nhỏ. Tới khi lo cho các con yên bề gia thất, bà vào trại phong ở với chồng để tiện bề chăm sóc. Cảm phục tấm lòng của bà, ban giám đốc trại phong đã dành hẳn một gian cho hai người. Đó là buồng hạnh phúc duy nhất ở trại giam mà mỗi khi có ai hỏi đến, mọi người đều trêu rằng túp lều của đôi uyên ương già.

Đói khổ vẫn không bỏ chồng hủi

Tiếp chuyện với chúng tôi, thấy chúng tôi tò mò hỏi về câu đùa “đôi uyên ương già”, bà Đỗ Thị Kính, 65 tuổi, cứ mủm mỉm cười. Chuyện người ta sợ hủi, ghét hủi ở đâu chứ với bà thì đó cũng chỉ là một căn bệnh giống như bao nhiêu căn bệnh khác. Thế nên không giống nhiều người, có người thân mắc bệnh là gửi gắm trại rồi lờ tịt chuyện thăm nom như thể sợ bị thiên hạ biết thì bản thân liên lụy.

Kể với chúng tôi cái ngày son trẻ, bà bảo không hiểu sao ngày đó dư sức khỏe thế. Một mình đi làm nuôi ba đứa con, rảnh lại sấp mải đạp xe vào trại chăm chồng, vất vả thế mà chưa khi nào bà nghĩ tới chuyện bỏ ông. Chồng bà, ông Trương Văn Đức, 68 tuổi, cư dân ở trại phong Ba Sao (Hà Nam) gần 30 năm nay, vì nghễnh ngãng nên không nghe được những điều vợ kể. Bà bảo, chính ra như ông lại hay bởi chẳng nghe thấy gì sẽ không phải buồn lòng vì những điều tiếng người ta nói về mình.

Cùng sinh ra và lớn lên ở thị trấn Kiện Khê, Thanh Liêm (Hà Nam) nên ông bà Kính hiểu rất rõ về hoàn cảnh của nhau. Thương ông Đức mồ côi từ nhỏ, bà Kính càng thấy tội cho ông mỗi khi bị bạn bè trêu chọc chỉ biết cười trừ. Tai bị điếc nào có nghe thấy gì thành ra những lúc đó trông ông thật tội. Lòng thương người đã đưa đẩy bà đến với ông, dám cùng ông nên nghĩa vợ chồng trong khi nhiều người chỉ muốn lấy một người chồng khá giả, năng động.

“Ngày tôi thông báo lấy ông Đức, bố tôi giận lắm. Mẹ thì chửi rồi khóc nhưng mà tôi không nỡ rời xa ông ấy. Ông ấy cũng có dám hỏi cưới tôi đâu mà là tôi viết ra giấy, hỏi có muốn cưới tôi không, ông ấy gật, thế là cưới”, bà Kính kể, hai tay vẫn không ngừng xoa lên đôi tay sưng tấy, bệnh tật của chồng.

Nên vợ nên chồng, ngày ngày ông bà dắt nhau đi làm. Công việc ở xí nghiệp sản xuất đá vôi nặng nhọc, độc hại trong khi thu nhập chẳng được là bao nhưng vì kinh tế không có nên ông bà chỉ biết nhìn nhau, động viên nhau cố gắng. Ba đứa con trai lần lượt ra đời càng làm cuộc sống của gia đình công nhân ăn lương theo sản phẩm như bà thêm khốn khó. Bà Kính bảo không riêng gì gia đình bà mà thời đó, tất cả đều thế cả. Đều là chạy ăn từng bữa, là những tấm áo chằng đụp mảnh vá và những bữa cơm độn, rau khoai là chính. Đang cùng vợ gánh vác chuyện gia đình, đùng một cái thì ông vào trại phong.

“Tôi còn nhớ năm 1986, lũ lụt kinh khủng, mất mùa nên ở đâu cũng đói, xí nghiệp ít việc nên ai cũng tranh làm, cố giữ đồng lương ít ỏi. Mỗi khi đi làm về, thấy hai chân ông nhà tôi cứ phồng rộp lên, đỏ mọng, tôi cứ nghĩ ông ấy bị bỏng vôi nên kiếm đủ các thứ lá bôi rồi đắp nhưng mãi không khỏi mới đưa ra bệnh viện khám”, bà Kính kể. Nghe bác sỹ thông báo chồng mắc bệnh phong, bà Kính sững người, chết lặng. Vậy là ngay năm lũ lụt đó, chồng bà vào trại phong sống, để lại gánh nặng con cái cho người vợ.

Còn lại một mình vừa đi làm vừa chăm ba đứa con, bà Kính chẳng lúc nào ngơi tay. Sáng ra bà chuẩn bị cơm nước chu tất cho các con rồi sửa soạn đi làm, sau đó tranh thủ đạp xe vào trại phong xem chồng ăn ở ra sao. Đường vào trại phong ngày đó tuy chỉ có 20 cây số nhưng đầy những ổ trâu, ổ gà, nhiều chỗ phải dắt bộ nhưng bà vẫn không nản. Đều đặn ngày nào cũng thế, dù công việc ở nhà, ở xí nghiệp bừa bộn, vất vả, bà Kính vẫn cố gắng đạp xe vào thăm chồng, nhiều khi chỉ để ngồi với ông một lát, kiểm tra xem đồ ăn thức uống, áo quần của ông thế nào rồi lại quày quả quay về lo cơm nước, tắm giặt cho các con. Ăn uống kham khổ lại tốn sức vì lao động và chăm chồng con nên bà Kính lúc nào cũng vêu vao, ai nhìn thấy cũng thương. Nhiều người khuyên bà cứ kệ chồng trong trại đã có y tá chăm sóc, hơi sức đâu mà ngày nào cũng đi lại thế nhưng cái tính bà vẫn vậy, không nhìn thấy là không yên tâm. Bà bảo tại chồng bà không nghe được nên cứ nghĩ tới những lần ông bị bạn bè trong xí nghiệp đem ra làm trò đùa là bà lại thương ông, lo cho ông.

Thấy vợ xanh xao, gầy còm, ông Đức biết vợ ở ngoài cực khổ nên nhúc nhắc đi làm.

Ông nhận chăn thả bò, nhận dê, mượn đất của trại cùng vợ trồng ngô khoai. Những ngày cuối tuần, vợ ông lại đèo các con vào, cùng ông chăn nuôi trồng trọt và ăn những bữa cơm sum họp. Chính vì thế nên ba đứa trẻ chưa khi nào cảm thấy xa cách hay mặc cảm về thân phận có cha mắc bệnh “hủi”, chúng nô đùa trong khuôn viên trại với các bệnh nhân phong khác, không một chút e dè, xa lánh. Cuộc sống của gia đình ông bà Đức - Kính cứ thế quay vòng rồi cũng qua cơn bĩ cực. Khi các con trưởng thành, bà Kính yên tâm giao toàn bộ nhà cửa cho con cái trông nom, vào hẳn trại phong ở với chồng.

Tuổi thất thập vẫn ngập tràn hạnh phúc

Thời gian đầu bà Kính vào với chồng, chẳng ai nghĩ bà sẽ ở lâu vì còn con cháu và thông gia nhưng khi biết bà có ý định ở lại chăm chồng, ban giám đốc bệnh viện đã dành cho ông bà một căn phòng nhỏ sát với phòng y tế. Kể từ đó, mọi người trong trại vẫn trêu đùa rằng đó là căn buồng hạnh phúc. Hôm chúng tôi tới thăm, bà Kính đang ngồi theo dõi máy trợ tim cho chồng. Đã gần tới tuổi 70 nhưng bà Kính vẫn còn nhanh nhẹn lắm. Bà thoăn thoắt làm việc trong khi vẫn vui vẻ trò chuyện với chúng tôi. Bà bảo cũng có lúc nghĩ quẩn, nhất là những khi trưa nắng, bụng thì đói mà nhễ nhại mồ hôi đạp xe lên với chồng; rồi những lần từ trại phong trở về, trời tối thui, vừa đạp xe vừa sợ gặp cướp dọc đường, về đến nhà, bếp vẫn nguội tanh nguội ngắt… nhưng rồi nghĩ tới con, nghĩ đến những cơn đau co rút tay chân và cả tuổi thơ nghèo khổ, không cha mẹ của chồng, bà lại thấy mình quá ích kỷ.

Bà Kính cười hạnh phúc bên chồng.
Bà Kính cười hạnh phúc bên chồng.

 “Tôi phải tự túc ăn uống nhưng già cả như chúng tôi ăn uống được bao đâu mà lo, nuôi vài con gà là đủ. Sống đến tuổi này rồi, tình nghĩa mới là quan trọng”, bà Kính thủ thỉ. Có bà lên chăm, tự tay nấu những món ăn ưa thích, ông Đức vui lắm, béo khỏe hơn trước. Bà bảo ngày nào các bạn của ông Đức cũng sang chơi, xem tivi, nói chuyện thời sự và cả đánh cờ tướng. Những lúc ấy bà lăng xăng đun nước, pha trà rồi để ông Đức tiếp bạn, còn bà tranh thủ đi chợ hay ra vườn lam làm. Mùa nào thức ấy, bà trồng rau, ngô đỗ, ăn không hết còn chia cho mọi người trong trại. Bà còn làm chuồng nuôi gà, thả dê để có cái cải thiện và tăng thu nhập. Nhờ có tiền tăng gia của bà mà năm 2007, khi phát hiện ông Đức suy tim độ ba, bà đủ tiền mua máy cho chồng điều trị rồi vài ngày lại một lần đưa chồng ra bệnh viện thăm khám, tiền thuốc thang tốn kém nhưng bà đều xoay sở được. Bà bảo không phải tới lúc này khi ông bị bệnh tim bà mới quanh quẩn bên chồng mà ngay từ ngày còn trẻ, bà vẫn thu xếp công việc để ngày ngày đạp xe vào thăm chồng. Noi gương mẹ, các con bà thi thoảng lại vào thăm bố mẹ. Theo lời bà Kính thì giờ bà đã có 6 cháu nội, có đứa đã lấy chồng, tuy các con trai của bà đều chỉ là những người lao động bình thường, làm đá, làm vôi như vợ chồng bà ngày trước nhưng luôn thương yêu, quý trọng nhau. Chưa khi nào bà phải phiền lòng hay lo lắng về các con.

Tạm biệt căn buồng hạnh phúc của đôi uyên ương già, chỉ có những cái gật, lắc, ra hiệu bằng cử chỉ của ông nhưng chúng tôi cảm nhận cuộc sống của ông bà thật hạnh phúc. Hóa ra giữa cuộc sống xô bồ này vẫn còn đó những người phụ nữ tần tảo, thương chồng như bà Kính. Hiếm nhưng vẫn có để mọi người cùng suy ngẫm và học tập.

Gia Khánh

Các tin khác

Khi người thân phạm tội

Khi người thân phạm tội

Trong nhiều trường hợp, vì tình cảm gia đình mà bố mẹ không tố giác con dù biết rõ con phạm tội. Theo quy định của pháp luật, bố mẹ có phải chịu trách nhiệm hình sự trong trường hợp này hay không?
Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Những “con sâu” khoác áo cán bộ

Phòng Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Phú Yên vừa kết thúc điều tra 3 vụ án tham nhũng với hơn 20 đối tượng. Trong số này có những người dù mới chỉ là cán bộ xã nhưng đã nghĩ ra đủ cách bòn rút tài sản công, cố ý làm trái để trục lợi…
Vỉa hè mà biết nói năng…

Vỉa hè mà biết nói năng…

Sáng 22-12, tại buổi làm việc của Thường trực Thành ủy với Sở Xây dựng Hà Nội, Bí thư Thành ủy Vương Đình Huệ nêu thực tế đá vỉa hè vỡ sau thời gian ngắn sử dụng. Ông Huệ đặt vấn đề vì sao cũng cùng làm đúng quy trình, thiết kế mẫu của Sở Xây dựng Hà Nội, nhưng có quận làm tốt, có quận chưa. Bí thư Thành ủy Hà Nội yêu cầu cẩn trọng từ khâu chọn đá, thi công đồng bộ, không làm manh mún. Sở Xây dựng Hà Nội tăng cường hướng dẫn, kiểm tra về nghiệp vụ, quy trình lát đá hè.
Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Dấu ấn tiên phong của một đơn vị anh hùng

Trong các đơn vị Công an được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu "Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ đổi mới" năm 2020, có một đơn vị khá đặc biệt, đó là Công an tỉnh Phú Thọ. 
Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Triệt phá băng nhóm tội phạm do "Cường gấu" cầm đầu

Ở Thanh Hoá, Cường "gấu" nổi lên là 1 trong những trùm tội phạm "có máu mặt" được nhiều người biết đến bởi sự liều lĩnh, manh động và nhiều trò côn đồ. Sau nhiều lần "vào tù ra khám", mọi hoạt động của Cường đi vào chiều sâu, hắn tổ chức đàn em cho vay lãi nặng, bảo kê, đòi nợ thuê… nhưng không bao giờ trực tiếp ra mặt.
TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

TP Hồ Chí Minh tập trung đánh mạnh “tín dụng đen”

Để nâng cao hơn nữa hiệu quả trong phòng chống, xử lý tội phạm “tín dụng đen” nói riêng và tội phạm trên không gian mạng nói chung, Công an TP Hồ Chí Minh sẽ thành lập Phòng An ninh mạng và phòng chống tội phạm công nghệ cao…
Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Cuộc cạnh tranh giữa báo chí với Google và Facebook

Kể từ cuộc khủng hoảng tài chính 2007-2008, khoảng 1.000 tờ báo ở Mỹ đã phải đóng cửa. Trong cả thập kỷ đã qua, Facebook và Google độc quyền thâu tóm doanh thu quảng cáo, đăng lại tin bài của báo chí mà không trả tiền, đẩy báo chí thế giới vào khủng hoảng tồn vong.
Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Lính hình sự và những cuộc truy lùng đối tượng truy nã

Đó là hành trình đi cả nghìn cây số truy bắt đối tượng truy nã của cán bộ chiến sĩ Đội truy nã và truy tìm (Đội 6), Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Hà Nam. Với họ, khi đối tượng truy nã còn ngoài vòng pháp luật thì họ còn ăn chưa ngon, ngủ chưa yên…
Nhẫn giúp thành sự

Nhẫn giúp thành sự

Năm ngoái, tôi bái một cao thủ Vịnh Xuân quyền làm sư phụ. Cả đời, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ học võ, chuyện đánh đấm cơ bản không hợp với tôi. Cho đến một buổi tối, tôi theo bạn tới uống trà tại một võ đường.
Một sự nhịn chín sự lành!...

Một sự nhịn chín sự lành!...

Tôi nhớ khi còn làm việc tại Viện Văn học, trong cuộc trò chuyện với các chuyên gia văn học dân gian tại đây, một học giả đã nói với tôi rằng, văn học - văn hóa dân gian giống như 11 tháng trong năm, còn văn học viết là tháng 12. Đây không phải là sự so sánh hơn kém, mà là một ẩn dụ về sự dài rộng, to lớn của kho tàng trí tuệ, văn hóa dân gian.
Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Bình yên cho bản làng Buôn Đôn

Huyện Buôn Đôn (Đắk Lắk) những ngày này, không khí mùa vụ rộn rã khắp các buôn làng. Để giữ bình yên cho mảnh đất gắn với những huyền thoại về voi này, các cán bộ chiến sĩ Công an huyện Buôn Đôn đang ngày đêm gắn bó với từng buôn làng…
Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Click thuê - "tù khổ sai" thời công nghệ

Các "trại cày" click đã trở thành vấn đề được công chúng và báo chí chú ý đến nhiều hơn trong vài năm trở lại đây. Những cơ sở hằng ngày "sản xuất" ra cả triệu lượt nhấp chuột, câu bình luận, v.v…trong bí mật nay được lôi ra ánh sáng trên các mặt báo.
Khi Công an "dân vận khéo"

Khi Công an "dân vận khéo"

Bằng những cách làm thiết thực, Công an huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình đã tạo sự gần gũi thân thiện giữa đồng bào với cán bộ chiến sĩ Công an.
Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mạnh tay với tội phạm gieo rắc "cái chết trắng"

Mới đây lực lượng Cảnh sát điều tra (CSĐT) tội phạm về ma túy Công an TP Hà Nội đã liên tiếp điều tra khám phá nhiều đường dây vận chuyển, tàng trữ, buôn bán ma túy xuyên quốc gia. Đặc biệt, xuất hiện những nữ quái nhiều tiền án, tiền sự cùng những thủ đoạn rất tinh vi…
Chuyện nữ anh hùng biệt động

Chuyện nữ anh hùng biệt động

Mãi sau này tôi mới biết Đại tá Đoàn Thị Ánh Tuyết đã được phong Anh hùng lực lượng vũ trang (1978); mới biết những chiến công vang dội mà cô gái mảnh mai xinh đẹp Đoàn Thị Ánh Tuyết đã cống hiến cho cách mạng.
“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

“Áo trắng” và mối tình của một tử tù

Ngày 2-9-1961, trong nhà lao Gia Định, chị em trại nữ tìm mọi cách che mắt địch, tổ chức một đêm văn nghệ rất "xôm". Được sự chuẩn y của Trại ủy, ngay sau các tiết mục văn nghệ, chi bộ cắt cử người canh gác cẩn thận để tuyên bố kết nạp Nguyễn Thị Châu vào Đảng...
Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Mũi nhọn chống tội phạm kinh tế ở đơn vị 9 năm được Chính phủ tặng Cờ Thi đua

Tháng 4/2020, khi cuộc chiến chống bệnh dịch COVID -19 của nước ta đang ở giai đoạn cao điểm nhất, cam go nhất, mọi nguồn lực đều đổ dồn cho công tác này thì 1 thông tin chấn động được CBCS Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (Cục CSKT) đưa ra, đó là đã điều tra làm rõ sai phạm trong quá trình chỉ định thầu mua sắm vật tư, trang thiết bị y tế phục vụ công tác phòng chống dịch COVID-19 tại Trung tâm Kiểm soát bệnh tật (CDC) TP Hà Nội.