Ca sỹ Ngọc Quy: Tôi tin vào duyên phận

Là học trò cưng của NSND Quý Dương, Ngọc Quy lẽ ra đã có thể trở thành một cái tên sáng giá của dòng thính phòng hoặc nhạc cách mạng. Nhưng rồi cảm thấy như thất nghiệp ngay cả khi mình đang đi làm, ca sỹ Ngọc Quy đã bỏ tất cả, đưa vợ con vào Nam lập nghiệp. Và tại đây, tiếng hát trữ tình của anh như "cá gặp nước". Gọi Ngọc Quy là "ông hoàng phòng trà" có lẽ hơi đao to búa lớn, nhưng hiện anh là cái tên được săn đón tại nhiều khán phòng của TP Hồ Chí Minh, nhất là ở dòng nhạc trữ tình.

- Vào đây cũng lâu rồi, anh thấy khán giả trong này nghe nhạc với một tâm thế ra sao?

+ Khán giả trong này không ai bỏ về, họ đến để nghe nhạc và không có kiểu quay sang ngồi nói chuyện như ngoài Bắc. Tất nhiên, ở đâu cũng có điều này điều khác. Nhưng nhìn chung, ở đây, có một cái gì đó phát triển về văn hóa thưởng thức.

- Đó có phải là lý do mà anh bỏ Hà Nội để vào đây hay không?

+ Không phải đâu. Lúc đó, Ngọc Quy đâu có biết nó như thế này. Hồi đó, chỉ đơn giản thấy rằng, trong môi trường làm việc của mình, mình không phát huy hết được niềm đam mê của mình. Xuất phát từ nhiều chuyến xa Hà Nội, ra khỏi cơ quan cũ để mang tiếng hát của mình đến với vùng sâu vùng xa, tôi thích lắm. Ở những nơi đó, đời sống tinh thần của người dân còn thấp, nên mỗi lần có đoàn nào đó lên biểu diễn, họ đi bộ có khi cả ngày đường mới đến nơi. Trên đường đi, họ hái những bông hoa rừng tặng mình. Có những lần đang hát trời mưa, họ lên cầm ô che cho mình. Xúc động vô cùng.

Đó là những lần đi lên vùng cao. Còn có những đợt đi hát cho kiều bào của mình ở nước ngoài, tôi biết rằng họ cũng phải chạy xe 500km để đến được nơi mình biểu diễn. Bên đó, trừ một số ít là khá giả, còn đa số dân mình gặp không ít khó khăn. Họ làm việc quá vất vả trong một ngày và cả năm chỉ được nghỉ một chút thôi vào các dịp đặc biệt như Noel hoặc Tết Tây.

Đó là thời điểm, các ca sỹ Việt Nam thường sang diễn. Đồng bào mình dồn hết vào dịp đấy, ăn uống, gặp gỡ, trao đổi, giao lưu rồi nghe hát. Những lúc đó, trông họ vui hạnh phúc lắm. Họ được nghe lại các ca khúc Việt Nam mà sang đấy mải làm ăn không có thời gian để nghe. Lúc đó, mình thấy tiếng hát của mình nó có ý nghĩa vô cùng với cuộc đời, đặc biệt là với khán giả của mình. Lúc đó cũng là lúc Ngọc Quy nhận ra, sứ mệnh của mình là phải đến được với khán giả. Phải lấy công chúng, khán giả làm trung tâm để mà cống hiến.

Đó là khởi nguồn để tôi rời khỏi Hà Nội bởi vì trong này nó đáp ứng được những nhu cầu đó. Hàng đêm nó có rất nhiều sân khấu để biểu diễn. Thể loại gì cũng có. Từ sân khấu kịch cho tới sân khấu ca nhạc ngoài trời cho đến các khán phòng, trà, café, bar. Buổi tối ở TP Hồ Chí Minh có thể có cả hàng trăm tụ điểm biểu diễn như thế. Tôi nghĩ mình sẽ không chết đói được đâu. Tôi chỉ vất vả mấy tháng đầu. Sau 6 tháng, giọng hát của tôi gần như phủ sóng hết tất cả các phòng trà có một số phòng thu mời thu âm nữa. Tôi đã rời bỏ Hà Nội mà đi như thế.

- Với dòng nhạc cổ điển mà anh theo đuổi, không khí trầm buồn của miền Bắc sẽ hợp hơn một không gian nặng về giải trí như TP Hồ Chí Minh chứ?

+ Ở đây cái gì cũng có, cái gì cũng phát triển được. Và ở đây, âm nhạc tuyên truyền thì người ta không để ý. Với họ, âm nhạc sinh ra để phục vụ nhu cầu của mình, kể cả đó là nhạc cổ điển hay nhạc nhẹ. Người ở Bắc thường nhìn trong này như một mảnh đất hỗn tạp, rằng thì nhạc trẻ, nhạc sến, nhạc thị trường…loạn cả lên. Mọi người hay nói đây là vùng đất của showbiz, của chiêu trò. Thế nhưng, họ chỉ nhìn thấy cái bề nổi mà thôi, chưa nhìn thấy hết đời sống nghe nhạc trong này.

- Đời sống nghe nhạc trong này ra sao, thưa anh?

+ Đời sống nghe nhạc ở trong này là hàng đêm, chứ không phải theo dịp này dịp kia như ngoài Bắc. Ai muốn nghe kiểu gì cũng có. Ở đây, người ta đi nghe nhạc như một thói quen.Và họ đi nghe và rất chăm chú, không phải kiểu đi chơi rồi tạt qua chỗ này chỗ kia nghe như ngoài Bắc. Họ nghe có kế hoạch hết. Họ tìm hiểu chương trình hôm nay do ai làm, ca sĩ nào hát, giá vé ra sao, nhạc công nào biểu diễn… Họ bỏ tiền ra và họ quan tâm xem số tiền đó thỏa đáng không. Họ đến phòng trà là để nghe nhạc, chứ không phải đến để nói chuyện.

- Vậy hát ở phòng trà và hát trên một sân khấu lớn, anh có thấy khác nhau nhiều không?

+ Ở sân khấu lớn, không gian nó rộng. Khán giả rất đông. Lượng âm thanh của mình hát ra cũng phải rộng lớn. Tất nhiên, hát ở sân khấu lớn cũng có cảm xúc của nó; tuy nhiên, hát trong khán phòng nhỏ vừa đủ thì nó phù hợp với âm nhạc trữ tình hơn. Nó gần gũi. Cứ như kiểu đang tâm tình, trò chuyện với nhau bằng âm nhạc. Tôi nghĩ, âm nhạc trữ tình, âm nhạc thính phòng nó phải như vậy.

Trong không gian đó, tôi cảm thấy tôi sống với âm nhạc được nhiều hơn, sống với tâm hồn mình được nhiều hơn. Trên sân khấu lớn, người nghệ sỹ sẽ phải có những bước đi kiểu khác, động tác kiểu khác, diễn giải kiểu khác. Còn ở không gian phòng trà, mình hát được những bài hát sâu lắng, mang nội tâm nhiều hơn. Khán giả đến đây, họ cũng có nhu cầu lắng nghe những điều như vậy.

Số lượng người có thể ít nhưng sự hưởng ứng của họ rất lớn. Và tôi thấy nó đang lan tỏa. Họ không hợp với những nơi ồn ã. Họ cũng không gào rú, gào thét khi thưởng thức. Niềm đam mê của họ âm ỉ trong xã hội. Tôi biết có rất nhiều người như thế trong cộng đồng nghe nhạc hi-end ở TP Hồ Chí Minh, Biên Hòa, Hà Nội, Hải Phòng, Lạng Sơn…

Họ nghe nhiều lắm, có khi còn hơn cả một số người làm nghề chuyên nghiệp. Đội ngũ tri thứ ở trong này cũng đang có một số người bất mãn với thứ âm nhạc hiện nay. Họ cứ thu mình ở nhà bởi không có chương trình nào để họ đến ngồi cho thoải mái. Giá vé cũng quá đắt. Họ vẫn hướng về thứ âm nhạc đích thực và những người nghệ sỹ có tài năng thực sự.

- Với anh, như thế nào là âm nhạc đích thực?

+ Đạt được Chân - Thiện - Mỹ. Âm nhạc làm người ta sống đẹp hơn, nhân ái hơn, bao dung hơn. Có những bài hát buồn nhưng không phải là tiêu cực. Tất nhiên, cũng có những bài hát buồn, mang lại sự ủy mị, bi đát. Nó phù hợp trong một giai đoạn phát triển hoặc một hình thái xã hội nào đó. Mỗi tầng lớp sẽ có thứ âm nhạc của mình. Mỗi dòng nhạc sẽ có đời sống riêng của nó. Và muốn nó thế nào thì cũng đều phải có cái duyên của nó.

- Anh tin vào duyên phận không?

+ Tôi tin vào duyên phận. Và duyên ấy chính là cái nhân quả của mình gieo ra thôi, không phải là cái ngẫu nhiên đâu.

- Là người gắn bó với nhạc trữ tình, anh thấy dòng nhạc này ra sao?

+ Hát nhạc trữ tình xưa bài vở thì đơn giản nhưng nội dung truyền tải của nó rất tinh tế. Nghệ sỹ vừa phải cháy hết mình với ca khúc, vừa phải có một cách thể hiện hết sức tinh tế, không phải kiểu cháy gào thét mà là nội tâm bên trong.

- Mấy năm trở lại đây, có nhiều ca sỹ trẻ quay sang hát nhạc xưa. Anh nghĩ sao về điều này?

+ Âm nhạc Việt Nam đang bế tắc. Tất nhiên không phải vì mình hát nhạc xưa nên mình ca ngợi nhạc xưa một cách chủ quan, mà mình thấy trong sự phát triển âm nhạc của mình, chưa có cái gì để thay thế. Những tác phẩm thời kì ấy cho đến nay vẫn là những tác phẩm có giá trị. Tôi thấy, đời sống xã hội bây giờ hưởng thụ nhanh quá, con người ta chưa cảm nhận được tâm hồn thì đã thay đổi mất rồi.

Ngày xưa các cụ sống chậm hơn. Đời sống không có quá nhiều sự mua bán, giao thương. Tâm hồn của họ còn đang yên ắng nên họ chỉ viết những gì cho bản thân họ, viết để giải tỏa nội tâm của họ, họ không nhằm vào xu hướng này, xu hướng kia. Họ cũng không viết kiểu theo kiểu đặt hàng cho giọng ca này hay giọng ca kia. Nên nó chân thực.

Rồi người hát cũng không như người hát bây giờ, họ hát để giải tỏa nội tâm và đam mê của mình, không có tính toán sau khi hát sẽ đẩy lên trang này hay trang kia sao cho hot như bây giờ. Tất nhiên, Ngọc Quy biết, đây cũng là một cách để đưa tác phẩm trở nên nổi tiếng, được nhiều người biết. Thế nhưng mà, biết về nó, yêu thích nó bao lâu thì tôi không dám chắc.

- Anh có thấy thỏa mãn khi được vẫy vùng trong đời sống âm nhạc ở đây không?

+ Thỏa mãn lắm. Ngọc Quy được hát cho những gì mình đam mê. Tôi có khán giả của tôi. Tôi được như bây giờ, bên cạnh sự học hỏi của mình còn là sự dành dụm và động viên từ khán giả, anh em đồng nghiệp, gia đình. Tiếng hát lúc này của mình bây giờ đã có khả năng tự chuyển tải mang nhiều ơn nghĩa đối với đời sống.

- Anh có định trung thành với dòng nhạc này không?

+ Tương lai chưa biết. Nhưng hiện tại, nói chung, tôi hát hợp với dòng đó. Mỗi người hát sẽ hát được nhiều thể loại khác nhau. Nhưng cái gì hợp với mình có nghĩa đấy là nhân duyên của mình. Mình sẽ tận hưởng nó.

- Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện thú vị này!

Đậu Dung (thực hiện)

Các tin khác

Vị thám tử đầu tiên xứ Ontario

Vị thám tử đầu tiên xứ Ontario

Mở ra bất kỳ quyển sách nào nói về lịch sử ngành cảnh sát Canada và chắc chắn có một cái tên bạn sẽ tìm thấy ngay trong chương đầu tiên: John Wilson Murray! Vị thám tử sinh ra tại quê hương Ontario này không những có một sự nghiệp  với vô vàn  những chuyến phiêu lưu thú vị, mà hơn thế, ông còn là người đã mở đường cho việc áp dụng bộ môn tội phạm học tại Canada. Ảnh hưởng của John Murray còn được truyền lại đến tận ngày hôm nay trong ngành cảnh sát lẫn nền văn hoá đại chúng Canada.
Người lặng thầm góp phần trong những chiến công

Người lặng thầm góp phần trong những chiến công

Mỗi khi có nhiệm vụ cần gửi điện mật đi cho các đơn vị Công an cấp huyện, bước lên tầng 5, khối An ninh Công an tỉnh qua cầu thang rồi rẽ trái, tôi đứng trước một căn phòng có biển đề giản dị Đội Cơ yếu – Viễn thông PV01, tay khẽ nhấn nút chuông “kính coong” để chờ cán bộ cơ yếu ra mở cửa nhận điện. Nụ cười luôn thường trực trên môi người cán bộ cơ yếu khi nhận điện.
"Hạ gục" côn đồ cộm cán bằng tình thương

"Hạ gục" côn đồ cộm cán bằng tình thương

Ấn tượng đầu tiên đối với Thượng tá Trần Văn Dũng, Giám thị Trại giam Xuân Phước (thuộc Cục Cảnh sát Quản lý trại giam, cơ sở giáo dục bắt buộc, trường giáo dưỡng Bộ Công an) là một người dễ gần, dễ mến và mẫu mực. Có lẽ, sự thân thiện đó đã giúp anh "hạ gục" hàng chục tên côn đồ cộm cán bằng tình thương và những lý lẽ thuyết phục, giúp họ tiến bộ, hoàn lương...
Họa sĩ miệt vườn vẽ tranh bằng chân

Họa sĩ miệt vườn vẽ tranh bằng chân

Không có đôi tay, chỉ còn vài ngón chân không lành lặn nhưng họ đã trở thành họa sĩ, đi lên từ ngã rẽ định mệnh của cuộc đời. Đôi chân, đã vẽ nên những số phận dị tài… 
Thầy giáo mầm non yêu nghề

Thầy giáo mầm non yêu nghề

Đặc thù của bậc mầm non, người giáo viên không chỉ dạy học mà còn đảm nhiệm việc nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục trẻ. Phần việc đòi hỏi sự kiên trì, khéo léo và thường được giáo viên nữ đảm nhiệm. Thế nhưng, ở huyện Ninh Giang, Hải Dương lại có những người thầy vẫn lặng lẽ dành tình yêu thương để chăm sóc, dạy dỗ những trẻ mầm non.
Ðấu tranh hiệu quả với tội phạm xâm phạm An ninh quốc gia

Ðấu tranh hiệu quả với tội phạm xâm phạm An ninh quốc gia

Nhiều năm liên tiếp đạt danh hiệu chiến sỹ thi đua cơ sở; vinh dự được Bộ Công an tặng Bằng khen về thành tích xuất sắc trong công tác đấu tranh phòng chống tội phạm. Năm 2019 được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba; năm 2020 vinh dự được nhận Huân chương Chiến công hạng Nhì...
Vị thám tử vĩ đại của xứ sở Kangaroo

Vị thám tử vĩ đại của xứ sở Kangaroo

Mới thoạt nhìn qua Ronald William Iddles, không ai nghĩ rằng, ông lại được mệnh danh là “thám tử vĩ đại nhất Australia”. Trong sự nghiệp kéo dài 43 năm của mình, Ron (cái cách mà đồng nghiệp thân mật  gọi ông) là thám tử thành công nhất trong lịch sử ngành cảnh sát đất nước kangaroo.
Chuyện nghề của hai nhà giáo trẻ Công an tiêu biểu

Chuyện nghề của hai nhà giáo trẻ Công an tiêu biểu

Dù tuổi đời, tuổi nghề còn rất trẻ nhưng họ đều đã có thành tích đáng tự hào trong sự nghiệp giáo dục. Đó là Đại úy Ngô Sỹ Nguyên, giảng viên chính Khoa Nghiệp vụ cơ bản, Trường Cao đẳng CSND I và Đại úy Nguyễn Thị Quỳnh, giảng viên Khoa Lý luận chính trị, khoa học xã hội nhân văn và tâm lý, Trường Cao đẳng An ninh nhân dân I.  Cả hai thầy cô giáo đều được vinh danh tại Lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, do Bộ Công an tổ chức ngày 19/11.
Tuyên úy sứ Tây lĩnh hầu Đinh Công Trinh - bi kịch khi chọn nhầm chủ

Tuyên úy sứ Tây lĩnh hầu Đinh Công Trinh - bi kịch khi chọn nhầm chủ

Xứ Mường từ thời chưa lập tỉnh Hòa Bình, có một danh tướng tuyệt đối trung thành với nhà Lê, song cũng đã từng hợp tác rồi lại đụng độ với Tây Sơn và cũng sống dưới triều Gia Long, đó là ông Đinh Công Trinh. Không những thế, ông còn có bà vợ thứ tư là Nguyễn Thị Ánh - chị gái cùng cha khác mẹ với đại thi hào Nguyễn Du...
Người góp phần làm nên huyền thoại "Điệp viên 007"

Người góp phần làm nên huyền thoại "Điệp viên 007"

Ngày 31-10, diễn viên Sean Connery đã qua đời, hưởng thọ 90 tuổi. Dù seri phim "Điệp viên 007" có nhiều diễn viên đóng vai Jame Bond, nhưng Sean Connery đã "đóng đinh" vào lịch sử điện ảnh thế giới khi là diễn viên đầu tiên thủ vai điệp viên James Bond, biến nhân vật này trở thành huyền thoại…
Chang Apana- Sự thật và hư cấu

Chang Apana- Sự thật và hư cấu

Sự xuất hiện của Chang Apana quả có phần kỳ lạ. Tại sao một thám tử của Sở Cảnh sát Honolulu lại có thể trở thành nhân vật nổi tiếng được truyền tụng trong đời sống dân gian Hawaii?! Lý do nằm ở sự đan xen giữa những huyền thoại hư cấu thêu dệt quanh Chang lẫn những chiến công thật sự mà ông đã từng giành được trong sự nghiệp cảnh sát của mình.
Nước Nga 20 năm của ông Putin

Nước Nga 20 năm của ông Putin

"Cho tôi 20 năm tôi sẽ trả cho bạn một nước Nga hùng mạnh!" Người ta nói rằng ông Putin từng trích dẫn câu danh ngôn nổi tiếng của một nhà hiền triết Nga để bày tỏ chí khí hào hùng của mình. 
Người viết nên những "Bài ca hy vọng"

Người viết nên những "Bài ca hy vọng"

Nhạc sĩ Văn Ký thuộc thế hệ nhạc sĩ gạo cội và là một tên tuổi lớn của nền âm nhạc cách mạng, từng đi qua hai cuộc kháng chiến chống Mỹ và chống Pháp, đến thời bình ông vẫn sáng tác không ngừng nghỉ. Ông đã ra đi, nhưng "Bài ca hy vọng" và những ca khúc của ông sẽ còn mãi với thời gian.
Lee Kun - hee - ông vua không ngai trong "đế chế" Sam Sung

Lee Kun - hee - ông vua không ngai trong "đế chế" Sam Sung

Có lẽ ít người biết rằng khối tài sản trị giá 21 tỉ USD của Lee Kun-hee - chủ tịch tập đoàn Sam Sung qua đời mới đây bắt đầu từ cửa hàng bán đồ khô với số vốn 25 USD của cha ông là ông Lee Byung-chul.
Hai cảnh sát chung một chữ “tâm”

Hai cảnh sát chung một chữ “tâm”

Có một sự thật hiển nhiên mà tất cả chúng ta đều dễ dàng đồng thuận với nhau, ấy là: Lòng tốt có thể vượt qua những rào cản của tuổi tác, giới tính, sắc tộc, quốc tịch, v.v…
Nhà lang Đinh Công Huy

Nhà lang Đinh Công Huy

Xứ Mường Hòa Bình xưa, gắn liền với câu "Nhất Bi, nhì Vang, tam Thàng, tứ Động" - đó là bốn vùng Mường lớn của tỉnh, trong đó, mường Bi thuộc huyện Tân Lạc, mường Vang thuộc Lạc Sơn, mường Thàng thuộc Cao Phong và mường Động thuộc Kim Bôi ngày nay.