Xóm chợ thuyền những ngày cuối năm

Đêm cuối năm, xóm chợ thuyền buồn đến tê lòng khi nhìn dòng người đổ ra đường vui Xuân, đón Tết, ngắm pháo hoa giao thừa. Với họ, Tết là những ngày cô đơn và buồn tủi nhất…

1.Con sào cắm cọc neo thuyền cứ chòng chành, ngả nghiêng theo con nước của dòng thủy triều. Chiều về, đôi dòng Kinh Tẻ cạn trơ đáy, đen ngòm và ngập rác, nơi xóm chợ thuyền (khu vực đường Trần Xuân Soạn (quận 7, TP Hồ Chí Minh) những ngày giáp Tết đang hối hả, nhộn nhịp "kiếm ăn".

Những con thuyền ăm ắp trái cây miệt vườn từ miền Tây đổ bến, cảnh khuân vác, bán buôn, nhốn nháo trên bến dưới thuyền. Những đứa trẻ bé choắt, đen nhẻm ngồi trên mạn thuyền bốc cơm ăn, mắt hau háu nhìn theo các ông bố bà mẹ đang dỏng mắt, cong lưng mời gọi khách mua hàng.

Phía sau lều quán là chỗ ăn ngủ trên những con thuyền chông chênh.
Phía sau lều quán là chỗ ăn ngủ trên những con thuyền chông chênh.

Đây là khu chợ thuyền duy nhất ở TP Hồ Chí Minh, chẳng biết tồn tại từ bao giờ. Cư dân chợ thuyền đến từ miệt Tiền Giang, Cần Thơ, Bến Tre, là những tay buôn trái cây theo con nước. Họ vào thành phố, neo thuyền trên dòng Kinh Tẻ, bán những sọt trái cây theo mùa rồi sinh sống, yêu đương và đẻ con ngay trên thuyền.

Hết mùa trái cây, đàn ông đi phụ hồ, đàn bà đi lượm ve chai, những đứa con bị buộc dây xích treo ở mạn thuyền. Tất cả họ, từ đời cha sang đời con đều không có một cục đất chọi chim, không một mái nhà và không hộ khẩu.

Ngồi bó gối bên đống trái cây héo rũ, úa vàng, chị Nguyễn Thị Hảo (37 tuổi) cười mà như khóc, nói: "Cả tuần chưa bán hết mớ trái cây này, giờ ai mua rẻ được thì bán hết luôn". Chị Hảo cho biết, người ta đổi gạo, mắm muối lấy trái cây cũng đồng ý, coi như vừa bán vừa cho.

Chiếc thuyền đơn sơ dãi nắng dầm mưa của vợ chồng anh Hường.
Chiếc thuyền đơn sơ dãi nắng dầm mưa của vợ chồng anh Hường.

Nhưng mớ trái cây quá đát của chị, có cho người ta cũng chẳng lấy, chỉ còn cách ôm về thuyền cho tụi nhỏ ăn được miếng nào thì ăn còn lại cắn răng mà đổ xuống sông. Vừa hóng khách mua hàng, thi thoảng chị Hảo lại ngoái về phía sau quát hai đứa con đang xé áo xé quần, bốc cơm, đập tô bày biện la liệt ra manh chiếu rồi khoái chí cười khanh khách.

Con chị, đứa lớn 8 tuổi, đứa nhỏ 4 tuổi, đen như cục than, gầy như que củi, quần áo sứt chỉ đứt cúc, bùn đất bám cứng đơ. Ngần ấy tuổi mà chúng chưa được đi học, suốt ngày theo cha mẹ lênh đênh trên thuyền. Chị Hảo buồn rầu kể: "Giờ có nhà đâu mà cho đi học. Quê tôi ở Tiền Giang, quê chồng ở Bến Tre. Lúc mới cưới, bên nội có cho miếng đất nhỏ và căn nhà lá. Hai vợ chồng không có việc làm nên quyết định bán đất dành tiền mua chiếc thuyền đi buôn trái cây.

Mặt hàng chủ yếu là chuối và những trái cây miệt vườn.
Mặt hàng chủ yếu là chuối và những trái cây miệt vườn.

Mới đó mà gần 10 năm rồi, hai mặt con sinh ra lớn lên trên sông nước nào biết đến cục đất, cây cỏ là gì". Khoảng một tháng, nhà chị Hảo lại dong thuyền xuôi về Cái Bè (Tiền Giang) lấy trái cây mang lên thành phố bán. Bán được đồng nào "xào" đồng đó luôn trong ngày. Bốn miệng ăn nhà chị Hảo một ngày cũng phải ngốn hết ngót 100 ngàn đồng, chưa kể chi phí phát sinh, con ốm con đau, chồng nhậu nhẹt. Những ngày bán ế, chồng chị Hảo lên bờ đi phụ hồ kiếm thêm đồng rau cháo. Được cái ông trời thương, xấp nhỏ lớn lên như cây cỏ, không bị ốm đau nhiều.

Năm ngoái, có mấy bạn sinh viên đến thuyền chị Hảo xin cho bé lớn lên bờ học chữ, họ sẽ dạy hoàn toàn miễn phí cho bé. Chị Hảo đồng ý, bé hăm hở đi học nhưng chỉ được vài ngày phải nghỉ, vì không ai trông em. Chị Hảo tối mắt bán buôn, thằng nhỏ ở trên thuyền nghịch ngợm có lần rớt xuống sông, may mà nước cạn hô hào mọi người nhảy xuống vớt kịp.

Chị Hảo thở dài: "Chờ hai năm nữa thằng em đủ tuổi đến trường sẽ xin cho hai chị em đi học cùng nhau, chỉ cần chúng biết chữ là được chứ mong gì học cao".

Tết đang gõ cửa từng nhà, nhưng ở xóm chợ thuyền này, Tết vẫn còn ở đâu đó, xa lắm. Gần 10 năm sống đời chợ thuyền, chưa năm nào vợ chồng chị Hảo có điều kiện về quê ăn Tết. Vì nội ngoại đều nghèo, mình cũng nghèo nữa, nên không dám về. Còn ở thành phố, mang tiếng thế thôi, nhưng không nhà cửa, muốn có cái bàn thờ để cúng bái những ngày lễ, Tết vẫn là điều muôn thủa.

2.Trên dòng Kinh Tẻ, cảnh đời phiêu bồng như gia đình chị Hảo không thiếu. Mỗi người một hoàn cảnh, một số phận nhưng mẫu số chung là họ đều là những con người không danh phận, không bến đỗ.

Con thuyền của vợ chồng anh Trần Văn Hường (45 tuổi, quê Bến Tre) đã rách te tua như xơ mướp mà chưa có tiền thay mái. Thậm chí, mấy miếng ván ép lót chỗ ngủ cũng mục ruỗng, đi phải nhón chân thật khẽ, nằm phải nghiêng mình thật nhẹ, vì sợ nó bục ra, nước tràn vào. Nước kênh thì đen đặc, hôi thối, mỗi lần tràn vào là ghẻ lở mọc đầy thân, cả tháng trời mới hết.

Chị Lan, vợ anh Hường bán mít và chuối, hai thứ trái cây rẻ nhất nhưng lại khó bán nhất. Những ngày giáp Tết, anh nuốt nước mắt mang đôi bông tai của vợ đi cầm lấy tiền để về xuôi mua hàng. Anh tặc lưỡi: "Tết phải bán những thứ hoa quả sang chảnh một chút, như cam, quýt, bưởi… chứ bán chuối với mít thì chả ai mua".

 Chuyến hàng vừa cập bến chiều qua, những sọt bưởi da xanh, cam sành, quýt đường tươi xanh, vàng ruộm được chị Lan nâng niu, bày biện rất gọn gàng, hấp dẫn. Khách ghé mua cũng đỡ đìu hiu hơn thường ngày. Miệng chị Lan cũng thường xuyên nở ra, cười tươi hơn, hào sảng hơn.

Vợ chồng chị Lan sống đời sông nước Tết này nữa là 6 mùa xuân. Họ đến với nhau cũng trên dòng kinh này. Đó là buổi chiều hai cái thuyền rách đụng vào nhau, chẳng ai chịu nhường ai thế là xông ra chửi nhau một trận. Thấy đứa bé ngơ ngác nhìn rồi khóc thét lên, anh Hường ngại quá chủ động làm hòa, rồi làm quen, cười hề hề với nhau.

Từ độ đó, anh Hường thường xuyên ghé vào thuyền mẹ con chị Lan, khi thì cho cái bánh, lúc cho nải chuối. Đàn ông quá lứa lỡ thì gặp đàn bà góa bụa một con, như hai dòng nước gặp nhau, cảm thông nhau rồi yêu thương lúc nào không biết. Thấy mẹ con Lan đơn côi quá, con thuyền thì rách mốc ra, bán buôn toàn là đồ héo lấy ai mua.

Anh Hường hay mang trái cây sang nhờ chị Lan bán, nhưng rồi chị Lan đưa tiền thì Hường không nhận. Nợ cái tình của nhau nặng quá, anh Hường quyết định sang ngỏ lời với chị Lan. Người đàn bà chợ thuyền đã quá dạn dĩ với những màn tỏ tình, gật đầu luôn mà không một chút e thẹn. Thế là, một chiếc thuyền rách làm nơi để hàng hóa, còn chiếc ít rách hơn thì làm chỗ ngủ cho cặp vợ chồng son. Từ ngày mẹ tìm được bến đậu, đứa con được ông bà ngoại đưa về quê nuôi, để không gian riêng cho hai vợ chồng "kiếm" đứa con chung.

Chị Lan chịu trách nhiệm bán buôn trên thuyền, còn anh Hường đi chạy chợ (lên bờ bán), cuộc sống không dư giả nhưng có đồng vào đồng ra, vợ chồng nhìn nhau cười suốt ngày. Loay hoay mưu sinh, đến nỗi chẳng ai nhớ đến chuyện con cái, đến lúc nhìn lại thì giật mình khi tóc đã hoa râm, anh Hường sốt ruột giục vợ có con, nhưng "thả cửa" suốt mà vẫn chưa thấy. Lòng anh Hường như lửa đốt.

Năm ngoái đi khám xét rồi, bác sĩ bảo không bị sao, cứ về chờ. Chờ cả năm vẫn không thấy gì, anh dặn lòng Tết năm nay hùn hạp vốn liếng để ra giêng đi một chuyến nữa. Bằng mọi giá phải bắt cho được "con bệnh" này. Chị Lan hiểu được nỗi buồn của chồng, cũng cố gắng vui tươi, hớn hở để mau có em bé. Chờ cho chồng đi khuất, chị thở dài: "Tôi sợ mình lớn tuổi rồi không đẻ được nữa, mà không dám nói cho anh ấy biết, sợ anh buồn. Trước giờ tôi chưa đi khám bao giờ, vì nghĩ mình đã sinh con rồi thì đâu có bệnh gì nữa, để anh ấy đi thôi. Nhưng kiểu này chắc qua Tết tôi lại phải đi khám xem thế nào".

Nói đến con, chợt chị Lan ngồi bó gối, mặt buồn xo. Hai năm rồi, chị không được về thăm con, nỗi nhớ cứ trào dâng cuồn cuộn. Con bé năm sau lên lớp 3, biết hết chuyện rồi, ngày nào cũng gọi điện cho mẹ nói nhớ thương nhiều lắm.

Ở xóm chợ thuyền, Tết là thời điểm bận rộn nhất và cũng là cơ hội để kiếm tiền duy nhất trong cả năm. Họ bán hàng đến tận khuya ngày 30 qua sáng mồng một vẫn bán. Tranh thủ ngày Tết khách hào phóng mở hầu bao mua, ít trả giá, lại vui vẻ, bù đắp cho những ngày thường ế chỏng chơ, buồn thối ruột.

Lênh đênh kiếp chợ thuyền, bạc mặt trên sông nước, xuân về, là về với nỗi buồn, niềm trăn trở. Những cuộc đời phiêu dạt, chẳng biết nơi nào là bến đỗ, đâu là trạm dừng chân cuối cùng. Đêm giao thừa, ngồi ở mạn thuyền nhìn sang bên kia sông Sài Gòn, những tòa nhà cao tầng đèn sáng rực rỡ, người người nô nức trẩy hội đón xuân, ngắm pháo hoa chào năm mới. Vợ chồng anh Hường, gia đình chị Hảo và những phận người chợ thuyền bên dòng Kinh Tẻ không khỏi xót xa, tủi hổ. Tết của họ không bánh chưng, không mâm cao cỗ đầy, chỉ có vài rổ hoa quả héo quắt, do bán ế mà còn.

Ngọc Thiện

Các tin khác

Mặt trái của ngành phá dỡ tàu biển

Mặt trái của ngành phá dỡ tàu biển

Trong một bản báo cáo gần đây, Tổ chức Lao động thế giới (ILO) đã có những đánh giá về ngành phá dỡ tàu biển như sau: "Ngành công nghiệp phá dỡ tàu biển hiện là một trong những "thủ phạm" gây tai nạn lao động và ô nhiễm môi trường lớn trên thế giới…
Chuyện của những "hiệp sĩ" giải cứu xe hỏng trong đêm

Chuyện của những "hiệp sĩ" giải cứu xe hỏng trong đêm

Đêm nào cũng vậy, từ 21h các thành viên của Đội Cứu hộ SOS Thuỷ Nguyên (Hải Phòng) lại lên đường đến với những chiếc xe chẳng may gặp sự cố. Dù ngoài trời rét căm căm hay mưa phùn gió bấc, họ cũng không bỏ cuộc. Bởi phương châm của nhóm là mong ai cũng được về nhà an toàn…
Ecetera Nguyễn và đường về tổ quốc

Ecetera Nguyễn và đường về tổ quốc

Một ngày cách nay chừng 5 năm, chồng tôi - phóng viên Đài Phát thanh - truyền hình Quảng Bình nói rằng: “Chúng ta sắp có một người bạn đặc biệt đến chơi!”. Tôi cười thôi và không có ý kiến gì. Với chồng tôi, những người bạn anh ấy mời đến nhà bao giờ chả đặc biệt và... thường xuyên như thế.
Đừng đùa

Đừng đùa

Chỉ nói giỡn nhau mà mất mạng là chuyện có thật. Qua vài câu cà khịa là anh em đã "xách dao bầu nói chuyện". Chuyện gì cũng có đầu có mối, những dòng tin trở thành truyện siêu ngắn:
Kiện cha mẹ vì mình “bị“ sinh ra

Kiện cha mẹ vì mình “bị“ sinh ra

Khi cảm thấy bất công hoặc gặp một chuyện khó xử lí bằng thỏa thuận cá nhân thì mọi người thường làm đơn kiện lên toà án, nhờ pháp luật giải quyết. Có rất nhiều vụ kiện kì quặc trên thế giới mà khi chúng ta biết đến phải cảm thấy khó hiểu về nó.
Những huyền tích làng

Những huyền tích làng

Các cụ trong làng tôi nói rằng, theo phong thủy, thì cư dân sống quanh khu vực có những ngọn núi hình con rùa thường sẽ trường thọ, vì rùa là một trong tứ linh theo quan niệm tín ngưỡng của người phương Đông. Một số loài rùa tuổi càng cao thì… càng to ra. Nghĩa là từ lúc ra đời cho đến lúc chết đi, chúng chỉ phát triển kích thước cơ thể, còn mặt thì vẫn… trẻ măng. Điểm chung của loài rùa là chúng sống rất thọ.
Chuyện về một thầy trừ tà đuổi quỷ…

Chuyện về một thầy trừ tà đuổi quỷ…

Hàng trăm con người trên thế giới vẫn khẳng định rằng ngày nào mình cũng gặp gỡ với cái ác tuyệt đối, nhiều người đang gửi gắm cho họ những hoảng hốt, nỗi lo lắng của mình, kể cả tình trạng sức khỏe của người thân. Theo nhiều công trình nghiên cứu thì trong những năm gần đây, số người hoài nghi những người gọi là thầy trừ tà ngày càng đông, vậy mà vẫn tò mò mua những cuốn sách họ viết…
Những đứa trẻ mồ côi lần thứ hai giữa nhịp sống hiện đại

Những đứa trẻ mồ côi lần thứ hai giữa nhịp sống hiện đại

Mỗi năm, nước Anh có khoảng 10 ngàn thanh thiếu niên mồ côi bước vào tuổi trưởng thành. Không phải ai trong số các cô cậu bé này cũng được cha mẹ nuôi yêu thương như con đẻ. Ngày chúng trở thành người lớn, một số đứa trẻ mới thực sự nhận ra mình chỉ là người thừa ở nơi tưởng chừng như mái ấm.
Những chuyến hàng xuyên đêm vào dịp cuối năm

Những chuyến hàng xuyên đêm vào dịp cuối năm

"Nửa đêm ân ái cùng chồng. Nửa đêm về sáng gánh gồng ra đi", câu cửa miệng của dân buôn để nói rằng, những ngày cuối năm, họ hối hả ngược xuôi, buôn đầu sông bán cuối sông. Đó là thời cơ vàng trong năm, cho những chuyến hàng "vét vụ".
Diện tích rừng Amazon ngày càng bị thu hẹp

Diện tích rừng Amazon ngày càng bị thu hẹp

Được coi là “lá phổi xanh” của thế giới và đóng vai trò quan trọng trong công cuộc chống biến đổi khí hậu, Amazon là rừng nhiệt đới lớn nhất thế giới. Tuy nhiên, theo kết quả nghiên cứu do Mạng lưới thông tin môi trường - xã hội tham chiếu địa lý vùng Amazon (RAISG) công bố ngày 8-12, khoảng 8% diện tích rừng Amazon đã bị tàn phá từ năm 2000-2018, lớn hơn cả diện tích lãnh thổ của Tây Ban Nha.
Bài toán khó: chọn phục trang cho nhân vật phim lịch sử

Bài toán khó: chọn phục trang cho nhân vật phim lịch sử

Còn nhớ, năm 2015, đạo diễn Đinh Thái Thụy làm bộ phim “Mỹ nhân” lấy từ ngân sách nhà nước, đã bị dư luận lên tiếng về phục trang trong phim không chuẩn xác, thiếu bản sắc của văn hóa Việt. Nhiều năm qua, trang phục phim lịch sử vẫn liên tục gặp phải những vấn đề sai lệch. Mới đây nhất hai dự án lớn, “Quỳnh dạ nhất thảo” và phim “Kiều” cũng không tránh được những sai sót đáng tiếc đó.
Bản án kỳ lạ cho vụ giết người ở Italy

Bản án kỳ lạ cho vụ giết người ở Italy

Ngày 4-12-2020, Rudy Guede, kẻ bị tuyên án 16 năm tù vào năm 2008 với cáo buộc sát hại nữ sinh đại học người Anh Meredith Kercher, đã được toà án Italy cho phép hoàn thành bản án dưới hình thức lao động công ích thay vì ở tù. Rudy đã bắt đầu lao động công ích tại một thư viện ở thị trấn Lazio. Sau khi thư viện này đóng cửa để phòng chống dịch bệnh COVID-19, hắn trở thành tình nguyện viên cho tổ chức từ thiện Caritas. Đồng thời, hắn cũng chuẩn bị hoàn thành bằng thạc sĩ chuyên ngành Lịch sử tại Đại học Roma Tre.
Giấc mơ an cư ngày càng xa với nhiều người

Giấc mơ an cư ngày càng xa với nhiều người

Cách đây không lâu, Công ty nghiên cứu bất động sản CBRE đã công bố khảo sát giá nhà tại hai thành phố lớn là Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, mức giá nhà trung bình hiện nay lần lượt là 2.500 USD/m2 và 1.500 USD/m2. Trong khi đó, một nghiên cứu của Công ty Nielson mới đây cho thấy có khoảng 80% hộ dân đang sinh sống ở hai thành phố lớn này, có mức thu nhập bình quân hàng tháng chỉ trên dưới 15 triệu đồng (tương đương 700 USD/tháng).
Gió rừng đồi Thung

Gió rừng đồi Thung

Truyền thuyết Mường Sương kể rằng có Nàng Tiên ham chơi thường bay lượn nay đây mai đó. Một ngày, nàng Tiên chợt bắt gặp miền thung trập trùng đồi núi, đồng ruộng tươi tốt, suối chảy róc rách, thác reo cười tung hoa nhũ thạch, không khí mát mẻ trong trẻo y như trên thiên giới. Không kiềm giữ được niềm ham thích, Nàng Tiên hạ cánh xuống và ở lại vùng miền đồi….
Những tên làng nghe cứ nhói lòng

Những tên làng nghe cứ nhói lòng

Lại chuyện lụt. Nghe mãi, buồn thêm buồn. Nhưng không nói chuyện lụt thì chẳng biết nói chuyện chi. Vì từ bữa đến nay đã hơn tháng mà tất cả vẫn còn ngổn ngang đổ vỡ. Đi từ Lệ Thủy về Quảng Ninh, từ Quảng Ninh lên Minh Hóa, tôi đã gặp những ngôi làng vốn quen nay trở nên lạ lẫm trong bàng hoàng, đau xót. Những ngôi làng xưa xắc mang vẻ đẹp thân gần bỗng dưng bị lụt đổi tên. Ngay cả người làng cũng gọi làng mình bằng cái tên mới.
Lòng tự trọng bị tổn thương

Lòng tự trọng bị tổn thương

Vụ nữ sinh An Giang tự tử hôm 30-11 vì cách hành xử của nhà trường cho thấy tầm quan trọng của ứng xử giữa nhà trường và học sinh, sai một ly đi một dặm. May mắn là nữ sinh được cứu kịp thời.
Người đi nói xấu xấu hơn người bị nói xấu

Người đi nói xấu xấu hơn người bị nói xấu

Điều lạ lùng là người ta không chỉ nói xấu kẻ người ta ghét/ đố kỵ, con người có xu hướng nói xấu ngay cả người thân, gần gũi với mình nhất. Trong đó, phụ nữ ưa thích nói xấu hơn đàn ông, phổ biến nhất vẫn là vợ nói xấu chồng...
Nói xấu chồng!...

Nói xấu chồng!...

Gia đình là tế bào của xã hội. Bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng nói lên câu ấy, nhưng để có một tế bào khỏe, một gia đình, xã hội tốt đẹp, người ta cần sự cố gắng, từ nhiều phía. Bài viết này của chúng tôi đề cập đến một khía cạnh đang diễn ra trong đời sống hiện nay đó là hiện tượng vợ chồng nói xấu nhau, gây nên những năng lượng tiêu cực cho hôn nhân, qua đó ảnh hưởng không nhỏ đến trạng thái lành mạnh, gắn kết của gia đình, xã hội.
Ngồi học… trên ngọn cây

Ngồi học… trên ngọn cây

Giáo dục là nhân tố quan trọng, hết sức cần thiết của mỗi quốc gia và con đường dẫn đến tri thức của sự giáo dục rất dài phải có sự kiên trì nỗ lực mới có thành quả.