Vụ phá hủy “Khu phố Tàu” ở San Jose và lời xin lỗi muộn màng

Hôm thứ ba, ngày 28-9-2021, Hội đồng thành phố San Jose, bang California, Mỹ, đã chính thức xin lỗi những người nhập cư Trung Quốc và con cháu họ vì đã để xảy ra vụ phá hủy Khu phố Tàu - Chinatown - ở thành phố San Jose hồi năm 1887. Phải mất 134 năm, lời xin lỗi mới được đưa ra dù đã quá muộn màng.

Bối cảnh của vụ đốt phá khu phố Tàu

Bắt đầu từ năm 1800, người Hoa từ Trung Quốc đại lục ồ ạt đến bang California, Mỹ, khi vùng đất này xảy ra “cơn sốt vàng”. Hầu hết khởi nghiệp bằng cách làm việc cho các mỏ vàng, số khác là công nhân xây dựng đường sắt, làm nông trong các trang trại hoặc đánh bắt tôm, bào ngư…

Vụ phá hủy “Khu phố Tàu” ở San Jose và lời xin lỗi muộn màng -0
Đám đông da trắng trước cảnh hoang tàn của Khu phố Tàu thứ hai sau khi bị đốt cháy.

Năm 1870, toàn nước Mỹ có gần 100.000 người Hoa. 77% trong số này sống ở bang California, nơi có khí hậu và thổ nhưỡng gần giống như tỉnh Quảng Đông, Phúc Kiến. Dần dà, tại thành phố San Jose, cộng đồng người Hoa xây dựng 3 “Khu phố Tàu - Chinatown” theo cách gọi của người Mỹ, gồm First Market Street (Phố chợ thứ nhất), hình thành năm 1866, Vine Street (Phố cây nho) năm 1870, Second Market Street (Phố chợ thứ hai) năm 1872. Riêng Woolen Mills (Khu phố Tàu Woolen Mills) và Chinatown Heinelvine (Khu phố Tàu Heinelvine), đều cùng hình thành năm 1887, trong đó Second Market Street và Heinelvine là 2 nơi sầm uất nhất. Phần lớn cư dân ở những nơi này sinh sống bằng nghề buôn bán thực phẩm, khám bệnh theo phương pháp y học cổ truyền Trung Quốc, tiệm thuốc Bắc, cửa hàng giặt ủi quần áo, tiệm hớt tóc, tiệm ăn, sửa chữa các đồ gia dụng, bán hàng rong… Nó phát triển đến mức nhiều người Mỹ da trắng ở San Jose nhìn nó với cặp mắt ghen tị vì cho rằng những “Khu phố Tàu” đã cướp mất công ăn việc làm của họ.

Dưới sức ép của người da trắng, Hội đồng thị chính San Jose ban hành một nghị quyết, theo đó người Hoa ở khu phố Tàu không được đăng ký sở hữu tài sản, không được kết hôn với người da trắng, trẻ em không có quyền vào học trong những trường công lập. Bên cạnh đó, những hành vi bạo lực của người da trắng với người Hoa đều không được tòa án xem xét. Đỉnh điểm của sự phân biệt chủng tộc là mờ sáng một ngày tháng 9-1870, khi Khu phố Tàu thứ 2 Vine Street vừa mới hình thành thì tại Phố chợ thứ nhất xảy ra một đám cháy, thiêu rụi hầu như tất cả. Các cuộc điều tra của cảnh sát đều có cùng kết luận “vô ý trong khi thắp nhang thờ cúng làm cháy nhà” mặc dù theo cộng đồng người Hoa, một nhóm da trắng ở San Jose là chủ mưu vụ hỏa hoạn.

Vụ phá hủy “Khu phố Tàu” ở San Jose và lời xin lỗi muộn màng -0
Người Hoa nhập cư làm thợ khai thác vàng.

Đỉnh điểm của việc “bài Hoa” là ngày 6-5-1882, ông Chester A. Arthur, tổng thống Mỹ  đã ký một văn bản lịch sử: Đạo luật loại trừ Trung Quốc, chấm dứt việc nhập quốc tịch Mỹ đối với người Hoa di cư đến Mỹ. Ngay lập tức, hơn 300 thành phố, thị trấn từ bang Wyoming đến bang Oregon bùng nổ phong trào tẩy chay người Mỹ gốc Hoa. Connie Young Yu, nhà sử học và là tác giả của cuốn Chinatown - San Jose, viết: “Theo đạo luật này, bất cứ người Hoa nào từ Mỹ về Trung Quốc thăm thân nhân đều sẽ bị cấm quay lại Mỹ. Cũng theo luật, công nhân người Hoa làm việc trong các mỏ vàng phải nộp 20USD mỗi tháng cho cái gọi là giấy phép của người nước ngoài. Đặc biệt hơn, phụ nữ Trung Quốc tuyệt đối không được vào Mỹ với lý do “trái đạo đức” - cụm từ ám chỉ nghề mại dâm”.

Vẫn theo Connie Young Yu, không chỉ bị chi phối bởi Đạo luật loại trừ Trung Quốc, người Hoa ở các Khu phố Tàu còn bị đối xử bất công. Trên nhiều con đường ở San Jose, từng nhóm trẻ con da trắng được sự cổ vũ, xúi giục của cha mẹ, anh chị chúng, sẵn sàng ném đá vào bất kỳ người Hoa nào mà chúng bắt gặp. Ở các cửa hàng thực phẩm, những tấm bảng với dòng chữ “Cấm chó và người Hoa” treo ngay lối ra vào. Nhiều bệnh viện từ chối tiếp nhận bệnh nhân người Hoa ngay cả khi họ đang trong tình trạng thập tử nhất sinh. Khi các mỏ vàng bắt đầu có dấu hiệu cạn kiệt, thợ mỏ người Hoa trở thành đối tượng trả thù của thợ mỏ Mỹ dưới sự xúi giục của các chính trị gia địa phương vì họ cho rằng người Hoa là nguyên nhân dẫn đến suy tàn. Kinh khủng hơn, những nhà thờ được lập ra cho người Hoa theo đạo Thiên Chúa đều bị đốt cháy. Các cuộc biểu tình chống người Hoa xuất hiện ngày càng nhiều, và chỉ cách Khu phố Tàu vài dãy nhà. Những người biểu tình vừa hò hét, vừa giương cao khẩu hiệu “Chinatown must go - Khu phố Tàu phải ra đi”. Trong những buổi hội thảo, nhiều diễn giả cho rằng “Không thể quảng bá hình ảnh của San Jose như một nơi an toàn để kinh doanh và sinh sống chừng nào những Khu phố Tàu vẫn còn đó…”.

Đêm của những ngọn lửa hung tợn

Một thời gian ngắn sau khi Đạo luật loại trừ Trung Quốc ra đời, tình cảnh của người Hoa nhập cư ngày càng bi đát. Jimmy Lai, cháu của một người Hoa nhập cư kể lại: “Ông nội tôi đến San Jose khi mới 16 tuổi làm thợ đào vàng. Khi ấy, bang California được cộng đồng người Hoa gọi là “Gum San - Núi vàng” theo tiếng Quảng Đông. Ông nội tôi cũng là một trong những người xây dựng Khu Phố Tàu thứ 2 với hơn 1.400 người Hoa sống ở đó”.

Thế nhưng phong trào “bài Hoa” đã làm thay đổi tất cả. Đầu tháng 3-1872, một năm rưỡi sau ngày xảy ra vụ cháy bí ẩn, thiêu rụi toàn bộ Phố chợ thứ nhất - First Market Street thì trên tờ báo San Jose Mercury News đã cho đăng tải bài viết, trong đó nêu lên ý kiến của các nhà lãnh đạo thành phố bao gồm thị trưởng, ủy viên đường phố, cảnh sát trưởng và người chỉ huy cảnh sát cứu hỏa, rằng: “tình trạng chung của địa phương theo quan điểm vệ sinh đã đến mức không còn có thể tồi tệ hơn, còn nếu xét về khía cạnh thẩm mỹ hay đạo đức, Khu Phố Tàu đã vượt quá giới hạn chịu đựng của cộng đồng. Vì thế, nó phải ra đi”. Theo Thị trưởng San Jose là ông Charles Breyfogle và Hội đồng thành phố, tất cả đều đồng ý bỏ phiếu loại bỏ Khu phố Tàu thứ 2.

Tuy nhiên, trước khi chính quyền San Jose có bất kỳ một hành động nào trong việc “loại bỏ Khu phố Tàu thứ 2” thì đêm 24-3-1872, một nhóm khoảng 200 người da trắng xem việc thị trưởng Charles Breyfogle bỏ phiếu đồng ý loại bỏ Khu phố Tàu thứ 2 là dấu hiệu cho phép họ hành động, đã ào ạt tiến vào rồi đốt cháy gần như tất cả. Nhiều người Hoa bị đánh bằng gậy khi họ tìm cách dập lửa hoặc cứu lấy tài sản của mình trong lúc cảnh sát án binh bất động. Theo lời Jimmy Lai, tài sản của ông nội anh gồm 1 tiệm giặt ủi quần áo, một căn nhà là nơi sinh sống cho cả gia đình 12 người và một tiệm bán thức ăn điểm tâm đặc trưng của người Hoa Quảng Đông đều tan theo ngọn lửa. Lai nói: “Ông bà nội tôi xem như trắng tay. Kết quả dành dụm suốt mấy chục năm chỉ sau một đêm là biến mất”. Những người thân của Chung Qian, khi ấy mới 11 tuổi, kể lại: “Theo lời ông tôi, lúc nghe người Mỹ da trắng hò hét ở ngoài đường, mẹ của ông tôi đã đẩy ông vào trốn giữa những tấm gỗ trong căn nhà vốn là một xưởng mộc. Khi họ đốt nhà, mẹ của ông tôi kéo ông chạy ra. May mắn là cả hai đều sống sót”.

Vụ phá hủy “Khu phố Tàu” ở San Jose và lời xin lỗi muộn màng -0
Những phụ nữ người Hoa bị từ chối nhập cư với lý do “trái đạo đức”.

Đến sáng, khi ngọn lửa đã tàn, Khu phố Tàu thứ 2 chỉ còn là những đống tro. Hơn 1.400 cư dân người Hoa dắt díu nhau sang Khu phố Tàu Woolen Mills, tá túc trong nhà của những đồng hương nhưng do diện tích của Woolen Mills quá nhỏ, nhiều người phải ngủ ở ngoài thềm của những ngôi nhà trong lúc những người Hoa khác do không còn chỗ ở, đã vội vã gói ghém đồ đạc, chuyển ra vùng ngoại ô, nơi chỉ toàn những bãi đất hoang cằn cỗi sỏi đá. Cũng không ít người xuống thành phố cảng San Diego, tìm tàu về Trung Quốc. Đến giữa tháng 4, đến lượt Vine Street (Phố cây nho) bị đốt dù nơi đó chẳng còn bao nhiêu người.

Sau vụ đốt phá Khu phố Tàu thứ nhất và Khu phố Tàu thứ 2, Hội đồng thành phố San Jose cho đấu thầu cả 2 khu đất rồi dần dà, cả 2 khu mọc lên những công trình, nhà cửa, sầm uất của người Mỹ da trắng, còn cộng đồng người Hoa phải dạt ra những vùng ngoại ô hẻo lánh và vẫn bị chi phối bởi Đạo luật bài trừ Trung Quốc khiến cách sinh tồn duy nhất của họ là đi làm thuê. Đến năm 1885, một dân nhập cư người Đức là ông John Heinlen, cùng vợ và con chuyển từ bang Ohio đến San Jose rồi mua đất với ý định xây dựng trang trại. Khi thấy những người Hoa phải đối mặt với sự phân biệt đối xử bất công, John Heinlen đã cho họ tá túc trên mảnh đất của mình đồng thời không giấu giếm ý định là “sẽ hình thành lại một Khu phố Tàu” thay vì làm trang trại.

Khi thông tin này loan ra, John Heinlen phải đối mặt với những lời hăm dọa của người Mỹ da trắng ở San Jose. Họ cho rằng ông “đã phản bội lại chủng tộc da trắng” nhưng John Heinlen vẫn bỏ ngoài tai. Việc xây dựng với sự giúp sức của những người Hoa kéo dài suốt 1 năm rưỡi rồi khi hoàn thành vào năm 1887, nó chính thức được đặt tên là “Khu phố Tàu Heinlenvine”, cái tên tồn tại cho đến tận ngày nay.

Cũng trong thời gian John Heinlen xây Khu phố Tàu, cộng đồng người Hoa ở rải rác quanh thành phố San Jose được John Heinlen cho thuê đất, đã cùng nhau dựng nên một nơi định cư mới, và cũng hoàn thành năm 1887 với tên gọi Khu phố Tàu Woolen Mills. Để bảo vệ người Hoa, John Heinlen đã cho làm một hàng rào bằng gỗ cao 2,5m, bao quanh khu phố và chỉ có một cổng ra vào. Hàng đêm, đội tuần tra người Hoa do John Heinlen thành lập thay nhau canh gác. Yu Fat, cháu 3 đời của ông Yu Shan Tze - là một trong những người ở Khu phố Tàu Heinlenvine cho biết những người Hoa sinh sống trong Heinlenvine và Woolen Mills đều không dám ra khỏi khu vực vì sợ bị giết. Tất cả mọi việc giao thương với thế giới bên ngoài đều thông qua vợ chồng ông John Heinlen và những đứa con của ông ấy.

Năm 1889, Khu phố Tàu Heinlenville trở thành một cộng đồng thịnh vượng với 2.000 cư dân. Tâm điểm của khu phố là ngôi đền Shing Gung 2 tầng, tầng trên là nơi thờ cúng còn tầng dưới là nơi họp hành của hội đồng khu phố, cũng như trường học tiếng Trung cho những đứa trẻ lớn lên ở Heinlenville. Cuộc sống ở đây kéo dài suốt 44 năm cho đến 1931, cuộc đại suy thoái đã khiến Khu phố Tàu Heinlenville phá sản vì giá đất lao dốc, Heinlenville trở thành tài sản của thành phố nhưng cái tên Heinlenville vẫn được giữ nguyên.

Năm 1943, Quốc hội Mỹ tuyên bố hủy bỏ Đạo luật bài trừ Trung Quốc nhưng những người Hoa nhập cư vẫn phải chịu sự thanh lọc gắt gao. Theo Cục Di trú Liên bang Mỹ, chỉ có 105 người Trung Quốc được vào Mỹ mỗi năm trong thời gian này. Mãi đến năm 1965, một đạo luật mang tính bước ngoặt và được Thượng nghị sĩ Ted Kennedy ủng hộ thì vấn đề nhập cư mới nới lỏng.

Năm 2012, Hạ viện Mỹ chính thức bày tỏ sự hối tiếc vì các chính sách chống người Hoa nhập cư xảy ra trong quá khứ. Trước đó, năm 2011, Thượng viện Mỹ cũng đã thông qua nghị quyết xin lỗi người Hoa cũng với chủ đề này nhưng phải mất 134 năm, Hội đồng thị chính thành phố San Jose, nơi đã xảy ra vụ đốt phá 3 Khu phố Tàu mới ngỏ lời xin lỗi người nhập cư Trung Quốc cùng con cháu của họ vào ngày 28-9-2021 vì đã “thực hiện chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, phân biệt đối xử, bài ngoại một cách có hệ thống”.

Jimmy Lai, nói: “Một lời xin lỗi không thể xóa bỏ quá khứ, nhưng việc thừa nhận những hành động sai trái đã xảy ra có thể giúp giải quyết vấn đề phân biệt chủng tộc mà nước Mỹ vẫn đang phải đối mặt…”.

Vũ Cao (Theo History - Chinatown in San Jose)

Các tin khác

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Vó ngựa của Hoàng đế Quang Trung

Nhắc đến vị vua anh hùng Quang Trung, hậu thế nhớ ngay đến hình ảnh oai hùng vẫn được miêu tả khi nhà vua ngồi trên bành voi, trực tiếp chỉ huy binh sĩ đánh đồn Ngọc Hồi hay hạ thành Thăng Long mùa xuân năm Kỷ Dậu 1789. Nói đến ngựa với nhà vua, người ta lại nhớ đến giai thoại về việc nhà vua sai ngựa trạm đem một cành đào Nhật Tân gửi về Phú Xuân tặng Hoàng hậu Ngọc Hân.

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Mã định danh liệu có minh bạch thị trường bất động sản?

Từ ngày 1/3/2026, mỗi bất động sản tại Việt Nam sẽ có một “căn cước” riêng dưới dạng mã định danh điện tử. Chủ trương này được kỳ vọng tạo ra bước ngoặt về minh bạch hóa thị trường, kiểm soát dòng tiền và hạn chế đầu cơ.

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Điện Kính Thiên: Thêm những bí ẩn khai mở từ lòng đất

Những bí mật quanh điện Kính Thiên - biểu tượng quyền lực tối cao của nhiều triều đại Việt Nam bất ngờ tiếp tục được khai mở vào những ngày cuối cùng của năm 2025, khi Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội phối hợp với Viện Khảo cổ học công bố kết quả khai quật khảo cổ mới nhất tại Khu trung tâm Hoàng thành Thăng Long.

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại

“Trận địa mới trên bản đồ chiến tranh hiện đại” không còn nằm ở biên giới địa lý hay không gian mạng, mà đang dịch chuyển thẳng vào vùng lãnh thổ bí ẩn nhất của con người: bộ não. Khi các cường quốc đồng loạt đầu tư vào công nghệ thần kinh mang tính lưỡng dụng, từ giao diện não - máy tính đến kỹ thuật điều biến nhận thức, ranh giới giữa điều trị và kiểm soát, giữa tiến bộ và vũ khí hóa trở nên mong manh chưa từng có. Bản chất con người đang đứng trước một phép thử mới, nơi chiến tranh không chỉ nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào chính ý chí và bản sắc của mỗi cá nhân.

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Bài cuối: Một gia đình đặc biệt

Không chỉ Trần Tử Bình có cuộc đời đặc biệt, mà đồng chí Nguyễn Thị Hưng - người bạn đời của ông cũng vậy. Họ là “đồng chí chồng - đồng chí vợ” gắn bó với nhau và cùng vượt qua những sự kiện quan trọng của một giai đoạn cách mạng hào hùng nhất trong lịch sử dân tộc.

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Thiếu tướng Trần Tử Bình: Gan vàng dạ sắt

Trong 60 năm cuộc đời thì có đến gần 8 năm Thiếu tướng Trần Tử Bình bị tù đày ở các nhà tù Côn Đảo, Thái Bình, Ninh Bình, Hà Nam, Hỏa Lò - đều là những địa ngục trần gian. Sự trưởng thành, tôi luyện của người chiến sĩ cách mạng xuyên qua những gông cùm, xiềng xích; tích đọng thành lòng yêu nước, khát vọng tự do và sức mạnh để quên mình chiến đấu trọn đời vì cách mạng.

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

O Thu - người chèo đò qua dòng sông “mưa đỏ” Thạch Hãn

Có những khoảnh khắc lịch sử, một dòng sông phản chiếu hình ảnh nước Việt Nam can trường trong những năm tháng khói lửa 1972 - sông Thạch Hãn. Giữa mưa bom bão đạn, những mái chèo kiên cường vẫn rẽ sóng, đưa bộ đội sang Thành cổ, chở theo cả niềm tin và ý chí quật cường của đất nước.

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Liệt sĩ Hà Nội trong trận đầu Hải quân ta đánh thắng

Tôi tình cờ gặp Họa sĩ Ngô Thành Nhân trong một chiều mưa Đà Lạt. Lại tình cờ mà thật thú vị khi biết anh là con trai út của Kiến trúc sư nổi tiếng Ngô Huy Quỳnh. Cũng thật thú vị khi tôi với họa sĩ Ngô Thành Nhân là người cùng quê phường Đường Hào, tỉnh Hưng Yên.

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy: Huyền thoại của bầu trời

Trong lịch sử không quân Việt Nam, phi công Nguyễn Văn Bảy (1936-2019) là một cái tên huyền thoại khi lái MiG-17 bắn hạ 7 máy bay tối tân của Mỹ. Ông được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng Vũ trang nhân dân khi vừa bước qua tuổi 30 với quân hàm Thượng úy. Câu chuyện về phi công Nguyễn Văn Bảy thực sự là một huyền thoại của bầu trời và cuộc đời ông như biểu tượng về một “Cánh chim của bầu trời tự do” …

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Tấm giấy báo tử và câu chuyện xúc động về làm báo ở chiến trường

Trong “kho” hiện vật đồ sộ của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, nhất là những hiện vật lớp thế hệ nhà báo đi trước, có một hiện vật rất đặc biệt. Đó là tấm giấy báo tử “nhầm” của nhà báo Kim Toàn. Được trưng bày trang trọng trong tủ trưng bày của Bảo tàng Báo chí Việt Nam, đằng sau tấm giấy báo tử vương màu thời gian này là câu chuyện xúc động không chỉ riêng của nhân vật có tên trên tấm giấy mà còn là về những nhà báo chiến trường, về một thế hệ nhà báo - chiến sĩ trong một thời lửa đạn.

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Nhiệm vụ đặc biệt quan trọng của nhà tình báo Vladimir Kulemekov

Từ nhỏ, Vladimir Kulemekov mơ ước trở thành quân nhân. Tốt nghiệp Trường Sư phạm Suvorov với huy chương vàng, ông vào học Học viện Truyền thông Quân sự ở Leningrad. Năm 1969, ông tốt nghiệp và trở thành chuyên gia tình báo điện tử. Sau 5 năm làm việc tại vùng Khabarovsk, ông nộp đơn vào Trường Ngoại giao quân sự.

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Nhà báo, bác sĩ Nguyễn Văn Luyện: Làm báo để chữa cho nhiều người cùng lúc…

Giáo sư Nguyễn Tấn Gi Trọng (đại biểu Quốc hội từ khóa I tới khóa VII) nhận xét bác sĩ Nguyễn Văn Luyện (Ủy viên Ban Thường trực Quốc hội khóa I) là “một bác sĩ giỏi, một con người cởi mở, nhân hậu, vị tha, sống vì mọi người; một nhà báo, một nhà hoạt động xã hội lớn, có tầm nhìn xa trông rộng”.

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Ký ức về một thời hào hùng của người lính An ninh

Mặc dù vừa trải qua cơn đột quỵ, trí nhớ khi tỏ khi mờ, nhưng những ký ức về những năm tháng tuổi trẻ hào hùng, với hành trình đi dọc Trường Sơn, vượt qua mưa bom bão đạn để tham gia chi viện cho chiến trường miền Nam vẫn khắc sâu, nguyên vẹn trong tâm trí của ông Võ Xuân Thành - người lính An ninh Công an Nghệ An.

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

Dalat Palace và cuộc trù bị cho “Hội nghị Fontainebleau”

“Hội nghị Đà Lạt” còn gọi là “Hội nghị trù bị Đà Lạt” họp từ ngày 19/4 đến ngày 11/5/1946 tại Dalat Palace, Tp Đà Lạt, là một hội nghị dự bị, gặp gỡ giữa 2 phái đoàn Việt và Pháp chuẩn bị cho “Hội nghị Fontainebleau” diễn ra vào tháng 7 năm đó.

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Những bức ảnh trở thành lịch sử

Trong không khí cả nước náo nức chào mừng 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, những ngày tháng Tư lịch sử năm nay, Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III đón những vị khách đặc biệt và “kho” tư liệu ảnh vô giá. Đó là 2 nhà báo chiến trường - Trần Mai Hưởng và Đinh Quang Thành - những người đã theo đoàn quân giải phóng tiến về Sài Gòn, ghi lại nhiều khoảnh khắc đặc biệt và nhiều trận đánh lớn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, trong đó có thời khắc những chiếc xe tăng đầu tiên húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập nửa thế kỷ trước.

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Ký ức miền Nam của những người lính an ninh trên quê hương Xô Viết

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ, ác liệt, cùng với quân và dân cả nước, lực lượng Công an tỉnh Nghệ An thực hiện nhiều nhiệm vụ mang tính chiến lược: Củng cố, xây dựng lực lượng để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của sự nghiệp cách mạng; đảm bảo an ninh, trật tự; bảo vệ công cuộc xây dựng CNXH ở hậu phương miền Bắc; đập tan mọi âm mưu và hoạt động của bọn gián điệp biệt kích và nỗ lực tham gia chi viện sức người, sức của cho chiến trường miền Nam.

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Cuộc hạnh ngộ sau nửa thế kỷ

Côn Đảo ngày nay đã khác xưa rất nhiều, nhưng dấu tích của quá khứ vẫn còn đó, nhắc nhở chúng ta về một thời kỳ đấu tranh gian khổ nhưng oanh liệt. Với những người từng trải qua năm tháng lao tù khắc nghiệt tại Côn Đảo, hòn đảo này đã trở thành một phần máu thịt, gắn liền với ký ức không thể nào quên.

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Hồi ức chiến trận của vị tướng miền Tây

Ở tuổi 81, trải qua nhiều trận đánh sinh tử, đi qua nhiều cột mốc quan trọng của cuộc đời, nhưng với Thiếu tướng Trần Vinh Quang (nguyên Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 9, nguyên Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội) thì kỷ niệm đặc biệt nhất với ông là trong những ngày tháng 4/1975 lịch sử, những ngày mà “niềm vui như một giấc mơ” trong cuộc đời mỗi người lính.

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

Hoa bất tử nở giữa lòng địch

H63 là một mô hình điệp báo chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tình báo quốc phòng Việt Nam và thậm chí là cả thế giới. Ở đó, quy tụ được những điệp viên hoàn hảo như Phạm Xuân Ẩn (X6), Nguyễn Thị Mỹ Nhung (Tám Thảo), Nguyễn Thị Ba... Phía sau mạng lưới tình báo hoạt động nhanh gọn, hiệu quả, bí mật suốt nhiều năm ấy, người ta không quên hình ảnh vị chỉ huy chiến lược Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang). Cuộc đời ông như một bông hoa bất tử nở giữa lòng địch.