Mang trong mình di chứng của chất độc da cam và căn bệnh xương thủy tinh quái ác, nhưng Huỳnh Thanh Thảo chưa bao giờ cảm thấy tự ti, mặc cảm hay oán trách số phận. Với Thảo, khuyết tật chỉ bất tiện chứ không phải là bất hạnh. Thảo luôn yêu đời, yêu người, lạc quan và sống tận hiến…
Mắc chứng xương thủy tinh từ khi mới lọt lòng nên cuộc sống của chị Đinh Thị Bích Hậu (SN 1974, trú tại khu phố 2, phố Hoàng Diệu, phường Cẩm Thượng, TP Hải Dương) phải chịu quá nhiều thiệt thòi.
Bằng những chiêm nghiệm ít nhiều của một người trưởng thành, tôi hiểu rằng mọi diễn biến của số phận đều do chính bản thân mình tạo ra. Nhưng, cũng có những thân phận, những cảnh ngộ ở cái thế…"cóc kêu không thấu trời", lại khiến tôi hoài nghi về những điều thường nghe đó.
Bị mắc bệnh xương thủy tinh từ khi mới sinh ra nhưng cậu bé Lê Anh Xuân (15 tuổi, ở thôn Phú Nhơn, xã Cát Trinh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định) rất mê đọc, mê viết và ao ước trở thành một nhà văn. Mới đây, ước mơ ấy đã trở thành sự thật. Và dù nét chữ chưa thật tròn, song những giờ phút nghiêng mình trên giường, uốn tay theo trang giấy là lúc Xuân thấy vui vẻ nhất.
Nhìn xương con mềm như cọng rau muống, gãy không biết bao nhiêu lần khiến vợ chồng chị Tâm đau thấu ruột. Lo lắng sau này cha mẹ già yếu, không ai chăm sóc, nâng niu liệu Nga có chống chọi được với nỗi đau "xương thủy tinh"? Suy nghĩ mãi, cuối cùng vợ chồng chị Tâm quyết định sinh thêm một lần nữa, xem như thử vận may với cuộc đời. Niềm mong mỏi duy nhất là đứa con sau này sẽ khỏe mạnh để thay cha mẹ chăm sóc chị của nó. Nhưng niềm hy vọng cuối cùng sụp đổ khi bác sĩ thông báo bé Thanh Ngân cũng bị mắc bệnh "xương thủy tinh".