Như mộng như thực. Nếu có thể họa được, ta sẽ họa lại chân dung của chàng, nhưng dường như bút mực cũng không thể tả được hết nét đẹp hoàn mĩ của chàng trong lòng ta cũng như tiếng sáo đang chơi vơi ngoài kia, không một nhạc khúc trần gian nào có thể hay bằng. Ta vén rèm trông ra, trăng sáng trong vời vợi, trăng tan trên sông, tan trong gió, trong sương và trong tiếng sáo huyền hoặc, ta cũng tan trong trăng, mặc nhiên hòa vào nhạc khúc kì ảo của đêm để dệt mộng.
“Thiên thai” là nơi tiên ở. “Tiếng sáo thiên thai” là tiếng sáo ở cõi tiên vọng xuống trần gian. Chưa nói đến giá trị nội dung và nghệ thuật, ngay ý nghĩa ấy đã nâng tầm bài thơ “Tiếng sáo Thiên Thai” nổi tiếng của Thế Lữ. Thực ra tiếng sáo đã vọng ở mọi chân trời văn hóa, gắn liền với sự trưởng thành và góp phần nuôi dưỡng tâm hồn nhân loại. Chiếc sáo được coi là nhạc khí cổ xưa nhất, cũng phổ biến nhất, được nhiều người dùng nhất.
Ăn xong thứ khoai ấy, đêm về, người ta có một cảm giác thật đặc biệt, ấy là những khoan khoái kì lạ. Có người nửa đêm thức dậy, mở cửa bước ra ngoài, đi dưới trăng quầng và sương đục. Họ nhìn thấy những người con gái đang cõng nước, nước ăm ắp trong ống bương, dốc cao, dáng khom, vai uống, ngực rung, nước tràn cả vào cổ, thấm qua làn áo cóm. Rồi đám con gái cười, người ấy đánh tiếng, đám con gái rủ người ấy xuống lấy nước cùng…
Không những biểu diễn giỏi mà Ngọc Phan còn say sưa suy nghĩ để tìm cách cải tiến, nâng cao hiệu quả diễn tấu của cây sáo dân tộc. Thành tựu đáng kể nhất của ông là đã mở rộng thêm âm vực của sáo bằng việc thêm 5 âm cao và 1 âm trầm, hoàn thiện sáo 6 lỗ thành 10 lỗ.
Diệu Hồng vừa có kỹ thuật, vừa có nội lực và giàu cảm xúc nên tiếng sáo của chị rất dễ làm say lòng người. Hơn 30 năm làm việc ở Dàn nhạc, vừa có mặt trong các chương trình biểu diễn, vừa học cao học về sáo, sau đó còn làm công tác giảng dạy bộ môn này cho những người trẻ mới vào nghề, Diệu Hồng là một tấm gương của sự nỗ lực...