Các điệp viên Liên Xô thường vượt qua bài kiểm tra của máy phát hiện nói dối một cách bình thản, không để lại bất kỳ sự nghi ngờ nào từ phía các nhân viên tình báo nước ngoài. Tất cả là nhờ một chương trình huấn luyện đặc biệt mà các điệp viên Liên Xô đã trải qua, giúp họ có khả năng “lách” mọi kỹ thuật phát hiện, kể cả kỹ thuật tiên tiến nhất.
Các cơ quan liên bang Mỹ đã nắm lấy máy phát hiện nói dối ngay từ thập niên 1950 nhằm trấn an dư luận rằng họ có thể vạch mặt các điệp viên. Ông Francis Gary Powers đã có lần trải nghiệm đầu tiên với máy phát hiện nói dối ngay sau khi đăng ký làm phi công cho chương trình U-2 của CIA vào tháng Giêng năm 1956.
Lịch sử hình sự học quốc tế cách đây hơn một thế kỷ đã xuất hiện máy "phát hiện sự dối trá", hay máy "khám phá sự thật", được công luận gọi nôm na là "máy phát hiện nói dối" (MPHND).
Phát triển từ kỹ thuật sử dụng máy phát hiện nói dối sẵn có, cảnh sát một số nước đã hợp tác với các hãng công nghệ nổi tiếng để phát triển và tăng cường ứng dụng các tiện ích của máy này trong công tác điều tra tội phạm. Các máy này được kết nối với một hệ thống ngân hàng câu hỏi được thiết kế để đưa ra các tình huống mà người trả lời dễ bộc lộ những điểm mâu thuẫn giữa sự thật và dối trá.
Douglas Williams, 69 tuổi, ở thành phố Norman, bang Oklahoma (Mỹ), một cựu cảnh sát và là chủ trang web Polygraph.com, vừa nhận tội dạy người khác cách qua mặt máy phát hiện nói dối. Lời thú tội của Williams khiến giới chuyên gia một lần nữa dấy lên cuộc tranh cãi về tính chính xác của máy phát hiện nói dối.