Chuyện về người con mang tên "nước Pháp" của Phan Khôi
Phan An Sa, người con trai út của nhà văn, học giả Phan Khôi vừa đột ngột từ biệt nhân gian, khi cuốn sách mới nhất của ông "Tôi với thầy tôi - Phan Khôi" (NXB Đà Nẵng) vừa in chưa ráo mực.
Phan An Sa, người con trai út của nhà văn, học giả Phan Khôi vừa đột ngột từ biệt nhân gian, khi cuốn sách mới nhất của ông "Tôi với thầy tôi - Phan Khôi" (NXB Đà Nẵng) vừa in chưa ráo mực.
Vài năm trước tôi đã có bài viết về bài thơ mở đầu phong trào thơ mới, không phải tiên sinh Tản Đà như lâu nay nhiều người vẫn nghĩ mà chính là Phan Khôi với bài thơ “Tình già” bản in đầu tiên trên tờ “Phụ nữ tân văn” số 122 ra ngày 10-3-1932. Và, cái mới thời nào cũng vậy thường dị ứng với cái cũ! Thời đó tác giả bài thơ đã bị không ít người phản bác, đả kích mà tiêu biểu là bài “Nhàn ngâm” của Tùng Thành cũng đăng trên tờ “Phụ nữ tân văn”: “Trách bác Phan Khôi khéo rắc rối/ Noi gương Hồ Thích làm thơ mới/ Câu dài câu ngắn chẳng ra sao/ Vần đụp, vần đơn nghe thật thối”.